Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 6380 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 162
162: dự đoán 2

❊ ❊ ❊

Đây là một đoạn nói thật nhiều nhất trong những câu nói của Horace · Ji.

Bởi vì với những chứng cứ đang có hiện nay, đúng là như lời gã nói — Ở hiện trường án Ông lắc đầu, cho dù là ở hành tinh Hồng Thạch hay là hành tinh Hách Lan, cảnh sát đều tìm được hai loại dấu chân ở trong kho hàng mà mấy ông già kia bị nhốt, lần lượt là của người hiềm nghi số 1 do luật sư Dean phụ trách, cùng với Horace · Ji này.

Điều khiến người ta cạn lời là, Horace · Ji dẫn xa về số lượng.

Nhất là chỗ cuối cùng bị phát hiện.

Đó là một căn nhà kho ở phía tây thung lũng Phỉ Thúy bắc bán cầu hành tinh Hách Lan, lúc nhà kho kia bị phát hiện, bên trong có 23 cái cái lồng, nhốt 23 người già.

Từ những tài liệu và ảnh chụp mà cán bộ văn thư Adams thu tập được, những cái lồng này được sắp xếp không hề chen chúc, thậm chí còn có chút trống trải.

Dấu vết mà kẻ tình nghi số 1 để lại ở đó gần như bằng không, cảnh sát suy đoán gã đã xử lý cẩn thận.

Nhưng Horace · Ji lại khác, vị tiên sinh này rất giống đi du lịch ngắm cảnh, lấy việc đi mỗi một nơi làm mục tiêu, dấu chân phủ kín toàn bộ nhà kho.

Phần tài liệu dấu chân ở hiện trường đã được sàng lọc nhiều lần, bị một số trang web lấy cách diễn tả thái quá để đăng tải, trở thành một trong những nguyên nhân gây ra sự phản cảm trong mắt người dân của Horace · Ji.

Bởi vì có người khôi phục lại cảnh tượng lúc đó từ những dấu chân kia.

Horace · Ji — chủ nhân của những dấu chân kia, mỗi một bước của gã đều không nhanh không chậm, ung dung tự tại.

Những dấu chân kia có thể thể hiện ra tâm trạng lúc Horace · Ji xuất hiện ở hiện trường, chắc hẳn gã rất thả lỏng lại hứng thú, không chừng còn mang theo sự đùa cợt, đi vòng qua những chiếc lồng.

Tựa như một con thú dữ đang thưởng thức con mồi.

Nhưng bên trong lồng cũng không phải là con mồi gì cả, mà là người.

Là những người già, yếu ớt, không có lực phản kháng, thậm chí còn điên điên khùng khùng.

Ngoài ra, cũng đúng như gã nói, cảnh sát lấy được dấu vân tay của gã ở trên một vài chiếc lồng.

Bởi vậy rất nhiều người suy đoán, chắc hẳn gã dùng hai tay nắm lấy thanh kim loại, quan sát người trong lồng ở khoảng cách gần.

Ở tiện trường còn tìm được vài sợi tóc, cùng rất ít miếng da, bởi vậy kiểm tra ra gen khớp với Horace · Ji.

Cảnh sát suy đoán, có lẽ là có người già nào đó đang trong quá trình bị Horace · Ji quan sát, đột nhiên nổi điên lên, có ý đồ tấn công hoặc cào gã.

Đa số là không thành công, bị gã tránh được.

Nhưng có một lần thành công.

Mà hành động kia đã làm mất đi sự hào hứng của Horace · Ji, thế là gã rời khỏi nhà kho, dấu chân bởi vậy mà dừng lại.

… Từ chứng cứ mà cảnh sát đưa ra, cán bộ văn thư Adams của Cố Yến có thể thông qua quan hệ để điều tra, người khác cũng có thể.

Có lẽ tính chuyên nghiệp không cao bằng hắn, quan hệ cũng không rộng bằng hắn, tư liệu ít mà vụn vặt, không chịu nổi sức tưởng tượng bọn họ có.

Góp nhặt, mò mẫm, có thể nói ra một nghìn loại khả năng kinh khung xoay quanh Horace · Ji.

Đương nhiên, những suy đoán đó có bao nhiêu là gần với sự thật, có bao nhiêu là miêu tả thái quá, ngoại trừ bản thân Horace · Ji, không ai biết.

Cố tình người này lại chẳng phối hợp.

Bên trong máy thông minh nhảy ra mấy tin nhắn, Cố Yến nhìn thoáng qua, tiếp đó liền trầm mặc.

Sau một lát, hắn xoay màn hình cho Horace · Ji: “Năm phút trước, trong số những người bị hại của vụ án này, có gần hai mươi người xuất hiện tình trạng nội tạng suy kiệt.” Lông mày của Horace · Ji bỗng nhúc nhích, vẻ mặt có sự biến hóa vi diệu.

Cố Yến và Yên Tuy Chi nhìn chằm chằm vào mắt gã, từ trong đôi mắt màu nâu kia, bọn họ không nhìn thấy áy náy, ảo não, một chút cũng không có.

Gã chỉ có một xíu biến hóa, cũng chỉ là vẻ bất ngờ.

Cố Yến hơi nhíu mày.

Yên Tuy Chi lại cười một tiếng.

Anh dựa vào lưng ghế, ý cười lại không thể truyền vào trong mắt, nhìn Horace · Ji nói: “Tôi cảm thấy sau một khoảng thời gian dài, có lẽ anh đang hiểu lầm một chuyện.” Horace · Ji lại giương mắt lên lần nữa: “Chuyện gì?” “Có vẻ như anh cho rằng mình và bọn tôi đang có quan hệ hợp tác, cho nên diễn kịch, cãi cọ, loanh quanh vòng vo làm bộ làm tịch, lúc kể chuyện thỉnh thoảng còn châm chọc người khác.” Yên Tuy Chi khẽ cười một tiếng, ánh mắt lại bình tĩnh lãnh đạm: “Tôi không biết anh đang muốn thể hiện sự kiên cường hay là gì, cứ tùy ý thôi, nhưng tôi không thể không nhắc nhở một câu — chúng ta chưa từng, cũng không phải là quan hệ hợp tác gì hết.

Là một con cá sắp bị đưa lên thớt, lúc nào cũng có thể ăn súng, anh không có bất kì cái gì để đặt cược mà làm bộ làm tịch cả.

Tôi không biết anh lấy đâu ra tự tin và dũng khí, để có thể hất cằm chơi giải đố với chúng tôi.” Horace · Ji: “…” Khóe miệng đương sự này khẽ giật một cái, có vẻ như muốn nổi giận, nhưng lại không thể.

Gã phát hiện, mỗi một lần cậu thực tập sinh này mở miệng, mỗi một hành động của cậu ta, đều có thể khiến gã tức chết.

Mẹ nó không biết có phải trời sinh đã khắc nhau hay không.

Hình như Horace · Ji muốn thể hiện sự “kiên cường” trong miệng Yên Tuy Chi đến cùng, gã nhẫn nhịn nửa ngày, phản bác một câu: “Theo tôi được biết, vụ án mà tôi bị liên lụy, chỉ là nhìn qua hơi dọa người mà thôi, căn bản không đến mức phán tử hình, lấy đâu ra việc ăn súng?” Yên Tuy Chi nhíu mày: “Anh còn biết cái này?” “Đương nhiên tôi biết!” Không biết là vì giọng điệu của Yên Tuy Chi mang theo vẻ trào phúng hay là cái gì, Horace · Ji càng thêm tức giận, nhưng trong phòng chỉ một mình gã như có bệnh thần kinh, thế là chỉ có thể kìm nén.

Nhưng đúng là gã không nói sai.

Cho dù mức độ ảnh hưởng của án “Ông lắc đầu” rất lớn, nhưng thứ nhất là không có người chết, thứ hai là không chỉ có một kẻ tình nghi, rất khó xác nhận giữa hai người họ ai có lỗi lớn hơn, ai chịu nhiều trách nhiệm hơn, đồng thời cũng không thể loại bỏ có thể có tình huống khác phức tạp hơn không.

Bản án dễ dàng xuất hiện sai sót này, bình thường sẽ không tuyên án tử hình với người nào cả.

Bởi vì một khi phán chết rồi, sau này lại phát hiện tính sai, vậy sẽ khó mà cứu vãn.

“Anh nói không sai, đúng là vụ án này không đến mức phán tử hình.” Yên Tuy Chi nói, nắm chặt ngón tay của Cố Yến cho Horace · Ji nhìn thoáng qua máy thông minh, “Nhưng nếu còn phát triển thêm thì khó mà nói, tin nhắn vừa rồi anh cũng nhìn thấy đấy.

Tôi đề nghị mấy ngày nay anh ở phòng bệnh thành tâm cầu nguyện một chút, chúc những người già kia sớm ngày khôi phục.

Nếu trong số họ mà có một người không gắng gượng được nội tạng suy kiệt và một đống vấn đề phát sinh khác mà qua đời, phán quyết tối cao của vụ án này sẽ có thể biến thành tử hình.” Yên Tuy Chi dừng một chút, lại không nhanh không chậm nói: “Lấy phản ứng từ trước của anh, anh rất sợ chết.

Có lẽ những thứ khác anh có thể ung dung đối phó được, nhưng anh lại cực kì sợ chết.” Sắc mặt Horace · Ji đen lại.

“Cho nên tôi nói anh là cá trên thớt chờ làm thịt là sai sao?” Yên Tuy Chi lễ phép hỏi.

Horace · Ji trầm mặc.

Yên Tuy Chi còn nói: “Tôi còn cho rằng đó là hình tượng sinh động.” Horace · Ji đỏ mặt lên vì tức.

Gã híp mắt nhìn chằm chằm Yên Tuy Chi một hồi lâu, sau đó nhìn về phía Cố Yến: “Thực tập sinh nói chuyện với đương sự như vậy, luật sư Cố làm thầy không có gì muốn nói sao?” Cố Yến nhìn thoáng qua chỗ Yên Tuy Chi, nói: “Đúng là có vài câu.” Sắc mặt Horace · Ji hòa hoãn mấy phần.

Cố Yến bình tĩnh nói: “Là luật sư biện hộ, tôi có trách nhiệm phân tích một chút tình hình cho đương sự của tôi.

Bây giờ người cảnh sát khống chế chính là anh, lúc nào cũng đề phòng bị hạ độc là anh, sắp ngồi lên ghế bị cáo để đợi thẩm phán vẫn là anh.

Là anh nhờ cậy chúng tôi, đây chính là tình hình trước mắt.

Tôi thay thực tập sinh của tôi tổng kết như vậy, không biết có đủ rõ ràng hay không.” “…” Trong lòng Horace · Ji tự nhủ cmn thầy trò! CMN phong cách đúng là y chang nhau!

“Tôi cho rằng tôi đã thể hiện lập trường rất rõ, bây giờ làm phiền anh nhớ lại những khoảng thời gian án Ông lắc đầu xảy ra, anh đang làm gì.

Ra ngoài với mục đích gì, đi đến mỗi một hiện trường, lại ra ngoài vì nguyên nhân gì, vì sao trong hành lý lại có những chất độc hoá học kia.” Cuối cùng Cố Yến lấy ra một trang điện tự trống không, hất cằm với đương sự.

… 10 giờ trưa ở khu Pháp Vượng.

Hai chiếc tàu bay bị chặn trên đường mấy ngày, cuối cùng cũng phát tín hiệu với cảng Decama, khoảng một tiếng sau sẽ cập cảng.

Một chiếc tàu bay đi trước bị trục trặc đã được chữa xong, khoang tàu bốc cháy đã khôi phục như cũ.

Trạm sửa chữa cỡ lớn bổ sung nhiên liệu cho tàu bay, lúc nó rời khỏi khu vực hành tinh đó, tín hiệu trên hai chiếc tàu bay không hề bị ảnh hưởng, đã trở lại như cũ.

Bỗng chốc, bên trong khoang tàu toàn là âm thanh thông báo của máy thông minh.

Chủ nhà Mervyn · White của Yên Tuy Chi tháo bịt mắt xuống, mở máy thông minh đã yên lặng mấy ngày ra nhìn thoáng qua.

Tin nhắn bị chặn thi nhau đến, chấn động khiến tay ông ta cũng bị tê theo.

Ông ta đọc nhanh như gió, đơn giản nhắn lại mấy cái.

Ông ta định chào hỏi Yên Tuy Chi một tiếng, nói mình đã đến cảng, lúc nào cũng có thể gặp mặt.

Nhưng mà ngón tay vừa lướt mấy lần trên màn hình, liền bị một bức thư điện tử không rõ người gửi thu hút sự chú ý.

Mervyn · White sửng sốt một chút, hiếu kì mở ra, tiếp theo liền thay đổi sắc mặt.

Có lẽ vẻ mặt ông ta biến hóa quá mức rõ ràng, người ngồi bên cạnh nhìn nhiều lần, không nhịn được hỏi: “Ha ha, anh vẫn ổn chứ? Sao sắc mặt lại kém như vậy?” Một lát sau Mervyn · White mới lấy lại tinh thần, sờ gò má, cười khan một tiếng: “Thật sao?” “Nhìn thấy cái gì vậy?” Người bạn kia lắc lắc máy thông minh của mình, “Mấy ngày không có tín hiệu, tôi vừa biết mình bị sa thải, anh thì sao? Chắc không đến mức tệ hơn tôi chứ?” Mervyn · White uống nửa cốc nước, nói: “Tạm được, chỉ là nhận được một bức thư uy hiếp, cảnh cáo tôi ngậm chặt miệng, nếu không sẽ tổ chức tang lễ cho tôi.” Anh bạn bên cạnh: “…”

Đây là một đoạn nói thật nhiều nhất trong những câu nói của Horace · Ji.

Bởi vì với những chứng cứ đang có hiện nay, đúng là như lời gã nói — Ở hiện trường án Ông lắc đầu, cho dù là ở hành tinh Hồng Thạch hay là hành tinh Hách Lan, cảnh sát đều tìm được hai loại dấu chân ở trong kho hàng mà mấy ông già kia bị nhốt, lần lượt là của người hiềm nghi số 1 do luật sư Dean phụ trách, cùng với Horace · Ji này.

Điều khiến người ta cạn lời là, Horace · Ji dẫn xa về số lượng.

Nhất là chỗ cuối cùng bị phát hiện.

Đó là một căn nhà kho ở phía tây thung lũng Phỉ Thúy bắc bán cầu hành tinh Hách Lan, lúc nhà kho kia bị phát hiện, bên trong có 23 cái cái lồng, nhốt 23 người già.

Từ những tài liệu và ảnh chụp mà cán bộ văn thư Adams thu tập được, những cái lồng này được sắp xếp không hề chen chúc, thậm chí còn có chút trống trải.

Dấu vết mà kẻ tình nghi số 1 để lại ở đó gần như bằng không, cảnh sát suy đoán gã đã xử lý cẩn thận.

Nhưng Horace · Ji lại khác, vị tiên sinh này rất giống đi du lịch ngắm cảnh, lấy việc đi mỗi một nơi làm mục tiêu, dấu chân phủ kín toàn bộ nhà kho.

Phần tài liệu dấu chân ở hiện trường đã được sàng lọc nhiều lần, bị một số trang web lấy cách diễn tả thái quá để đăng tải, trở thành một trong những nguyên nhân gây ra sự phản cảm trong mắt người dân của Horace · Ji.

Bởi vì có người khôi phục lại cảnh tượng lúc đó từ những dấu chân kia.

Horace · Ji — chủ nhân của những dấu chân kia, mỗi một bước của gã đều không nhanh không chậm, ung dung tự tại.

Những dấu chân kia có thể thể hiện ra tâm trạng lúc Horace · Ji xuất hiện ở hiện trường, chắc hẳn gã rất thả lỏng lại hứng thú, không chừng còn mang theo sự đùa cợt, đi vòng qua những chiếc lồng.

Tựa như một con thú dữ đang thưởng thức con mồi.

Nhưng bên trong lồng cũng không phải là con mồi gì cả, mà là người.

Là những người già, yếu ớt, không có lực phản kháng, thậm chí còn điên điên khùng khùng.

Ngoài ra, cũng đúng như gã nói, cảnh sát lấy được dấu vân tay của gã ở trên một vài chiếc lồng.

Bởi vậy rất nhiều người suy đoán, chắc hẳn gã dùng hai tay nắm lấy thanh kim loại, quan sát người trong lồng ở khoảng cách gần.

Ở tiện trường còn tìm được vài sợi tóc, cùng rất ít miếng da, bởi vậy kiểm tra ra gen khớp với Horace · Ji.

Cảnh sát suy đoán, có lẽ là có người già nào đó đang trong quá trình bị Horace · Ji quan sát, đột nhiên nổi điên lên, có ý đồ tấn công hoặc cào gã.

Đa số là không thành công, bị gã tránh được.

Nhưng có một lần thành công.

Mà hành động kia đã làm mất đi sự hào hứng của Horace · Ji, thế là gã rời khỏi nhà kho, dấu chân bởi vậy mà dừng lại.

… Từ chứng cứ mà cảnh sát đưa ra, cán bộ văn thư Adams của Cố Yến có thể thông qua quan hệ để điều tra, người khác cũng có thể.

Có lẽ tính chuyên nghiệp không cao bằng hắn, quan hệ cũng không rộng bằng hắn, tư liệu ít mà vụn vặt, không chịu nổi sức tưởng tượng bọn họ có.

Góp nhặt, mò mẫm, có thể nói ra một nghìn loại khả năng kinh khung xoay quanh Horace · Ji.

Đương nhiên, những suy đoán đó có bao nhiêu là gần với sự thật, có bao nhiêu là miêu tả thái quá, ngoại trừ bản thân Horace · Ji, không ai biết.

Cố tình người này lại chẳng phối hợp.

Bên trong máy thông minh nhảy ra mấy tin nhắn, Cố Yến nhìn thoáng qua, tiếp đó liền trầm mặc.

Sau một lát, hắn xoay màn hình cho Horace · Ji: “Năm phút trước, trong số những người bị hại của vụ án này, có gần hai mươi người xuất hiện tình trạng nội tạng suy kiệt.” Lông mày của Horace · Ji bỗng nhúc nhích, vẻ mặt có sự biến hóa vi diệu.

Cố Yến và Yên Tuy Chi nhìn chằm chằm vào mắt gã, từ trong đôi mắt màu nâu kia, bọn họ không nhìn thấy áy náy, ảo não, một chút cũng không có.

Gã chỉ có một xíu biến hóa, cũng chỉ là vẻ bất ngờ.

Cố Yến hơi nhíu mày.

Yên Tuy Chi lại cười một tiếng.

Anh dựa vào lưng ghế, ý cười lại không thể truyền vào trong mắt, nhìn Horace · Ji nói: “Tôi cảm thấy sau một khoảng thời gian dài, có lẽ anh đang hiểu lầm một chuyện.” Horace · Ji lại giương mắt lên lần nữa: “Chuyện gì?” “Có vẻ như anh cho rằng mình và bọn tôi đang có quan hệ hợp tác, cho nên diễn kịch, cãi cọ, loanh quanh vòng vo làm bộ làm tịch, lúc kể chuyện thỉnh thoảng còn châm chọc người khác.” Yên Tuy Chi khẽ cười một tiếng, ánh mắt lại bình tĩnh lãnh đạm: “Tôi không biết anh đang muốn thể hiện sự kiên cường hay là gì, cứ tùy ý thôi, nhưng tôi không thể không nhắc nhở một câu — chúng ta chưa từng, cũng không phải là quan hệ hợp tác gì hết.

Là một con cá sắp bị đưa lên thớt, lúc nào cũng có thể ăn súng, anh không có bất kì cái gì để đặt cược mà làm bộ làm tịch cả.

Tôi không biết anh lấy đâu ra tự tin và dũng khí, để có thể hất cằm chơi giải đố với chúng tôi.” Horace · Ji: “…” Khóe miệng đương sự này khẽ giật một cái, có vẻ như muốn nổi giận, nhưng lại không thể.

Gã phát hiện, mỗi một lần cậu thực tập sinh này mở miệng, mỗi một hành động của cậu ta, đều có thể khiến gã tức chết.

Mẹ nó không biết có phải trời sinh đã khắc nhau hay không.

Hình như Horace · Ji muốn thể hiện sự “kiên cường” trong miệng Yên Tuy Chi đến cùng, gã nhẫn nhịn nửa ngày, phản bác một câu: “Theo tôi được biết, vụ án mà tôi bị liên lụy, chỉ là nhìn qua hơi dọa người mà thôi, căn bản không đến mức phán tử hình, lấy đâu ra việc ăn súng?” Yên Tuy Chi nhíu mày: “Anh còn biết cái này?” “Đương nhiên tôi biết!” Không biết là vì giọng điệu của Yên Tuy Chi mang theo vẻ trào phúng hay là cái gì, Horace · Ji càng thêm tức giận, nhưng trong phòng chỉ một mình gã như có bệnh thần kinh, thế là chỉ có thể kìm nén.

Nhưng đúng là gã không nói sai.

Cho dù mức độ ảnh hưởng của án “Ông lắc đầu” rất lớn, nhưng thứ nhất là không có người chết, thứ hai là không chỉ có một kẻ tình nghi, rất khó xác nhận giữa hai người họ ai có lỗi lớn hơn, ai chịu nhiều trách nhiệm hơn, đồng thời cũng không thể loại bỏ có thể có tình huống khác phức tạp hơn không.

Bản án dễ dàng xuất hiện sai sót này, bình thường sẽ không tuyên án tử hình với người nào cả.

Bởi vì một khi phán chết rồi, sau này lại phát hiện tính sai, vậy sẽ khó mà cứu vãn.

“Anh nói không sai, đúng là vụ án này không đến mức phán tử hình.” Yên Tuy Chi nói, nắm chặt ngón tay của Cố Yến cho Horace · Ji nhìn thoáng qua máy thông minh, “Nhưng nếu còn phát triển thêm thì khó mà nói, tin nhắn vừa rồi anh cũng nhìn thấy đấy.

Tôi đề nghị mấy ngày nay anh ở phòng bệnh thành tâm cầu nguyện một chút, chúc những người già kia sớm ngày khôi phục.

Nếu trong số họ mà có một người không gắng gượng được nội tạng suy kiệt và một đống vấn đề phát sinh khác mà qua đời, phán quyết tối cao của vụ án này sẽ có thể biến thành tử hình.” Yên Tuy Chi dừng một chút, lại không nhanh không chậm nói: “Lấy phản ứng từ trước của anh, anh rất sợ chết.

Có lẽ những thứ khác anh có thể ung dung đối phó được, nhưng anh lại cực kì sợ chết.” Sắc mặt Horace · Ji đen lại.

“Cho nên tôi nói anh là cá trên thớt chờ làm thịt là sai sao?” Yên Tuy Chi lễ phép hỏi.

Horace · Ji trầm mặc.

Yên Tuy Chi còn nói: “Tôi còn cho rằng đó là hình tượng sinh động.” Horace · Ji đỏ mặt lên vì tức.

Gã híp mắt nhìn chằm chằm Yên Tuy Chi một hồi lâu, sau đó nhìn về phía Cố Yến: “Thực tập sinh nói chuyện với đương sự như vậy, luật sư Cố làm thầy không có gì muốn nói sao?” Cố Yến nhìn thoáng qua chỗ Yên Tuy Chi, nói: “Đúng là có vài câu.” Sắc mặt Horace · Ji hòa hoãn mấy phần.

Cố Yến bình tĩnh nói: “Là luật sư biện hộ, tôi có trách nhiệm phân tích một chút tình hình cho đương sự của tôi.

Bây giờ người cảnh sát khống chế chính là anh, lúc nào cũng đề phòng bị hạ độc là anh, sắp ngồi lên ghế bị cáo để đợi thẩm phán vẫn là anh.

Là anh nhờ cậy chúng tôi, đây chính là tình hình trước mắt.

Tôi thay thực tập sinh của tôi tổng kết như vậy, không biết có đủ rõ ràng hay không.” “…” Trong lòng Horace · Ji tự nhủ cmn thầy trò! CMN phong cách đúng là y chang nhau!

“Tôi cho rằng tôi đã thể hiện lập trường rất rõ, bây giờ làm phiền anh nhớ lại những khoảng thời gian án Ông lắc đầu xảy ra, anh đang làm gì.

Ra ngoài với mục đích gì, đi đến mỗi một hiện trường, lại ra ngoài vì nguyên nhân gì, vì sao trong hành lý lại có những chất độc hoá học kia.” Cuối cùng Cố Yến lấy ra một trang điện tự trống không, hất cằm với đương sự.

… 10 giờ trưa ở khu Pháp Vượng.

Hai chiếc tàu bay bị chặn trên đường mấy ngày, cuối cùng cũng phát tín hiệu với cảng Decama, khoảng một tiếng sau sẽ cập cảng.

Một chiếc tàu bay đi trước bị trục trặc đã được chữa xong, khoang tàu bốc cháy đã khôi phục như cũ.

Trạm sửa chữa cỡ lớn bổ sung nhiên liệu cho tàu bay, lúc nó rời khỏi khu vực hành tinh đó, tín hiệu trên hai chiếc tàu bay không hề bị ảnh hưởng, đã trở lại như cũ.

Bỗng chốc, bên trong khoang tàu toàn là âm thanh thông báo của máy thông minh.

Chủ nhà Mervyn · White của Yên Tuy Chi tháo bịt mắt xuống, mở máy thông minh đã yên lặng mấy ngày ra nhìn thoáng qua.

Tin nhắn bị chặn thi nhau đến, chấn động khiến tay ông ta cũng bị tê theo.

Ông ta đọc nhanh như gió, đơn giản nhắn lại mấy cái.

Ông ta định chào hỏi Yên Tuy Chi một tiếng, nói mình đã đến cảng, lúc nào cũng có thể gặp mặt.

Nhưng mà ngón tay vừa lướt mấy lần trên màn hình, liền bị một bức thư điện tử không rõ người gửi thu hút sự chú ý.

Mervyn · White sửng sốt một chút, hiếu kì mở ra, tiếp theo liền thay đổi sắc mặt.

Có lẽ vẻ mặt ông ta biến hóa quá mức rõ ràng, người ngồi bên cạnh nhìn nhiều lần, không nhịn được hỏi: “Ha ha, anh vẫn ổn chứ? Sao sắc mặt lại kém như vậy?” Một lát sau Mervyn · White mới lấy lại tinh thần, sờ gò má, cười khan một tiếng: “Thật sao?” “Nhìn thấy cái gì vậy?” Người bạn kia lắc lắc máy thông minh của mình, “Mấy ngày không có tín hiệu, tôi vừa biết mình bị sa thải, anh thì sao? Chắc không đến mức tệ hơn tôi chứ?” Mervyn · White uống nửa cốc nước, nói: “Tạm được, chỉ là nhận được một bức thư uy hiếp, cảnh cáo tôi ngậm chặt miệng, nếu không sẽ tổ chức tang lễ cho tôi.” Anh bạn bên cạnh: “…”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »