Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 6485 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 176
176: ảnh hậu 2

❊ ❊ ❊

Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, Amy · Boro lo lắng cũng không sai — có khả năng Yên Tuy Chi và Cố Yến thật sự hạ quyết tâm muốn ở lại bệnh viện.

Đối với điều này, rất khó đoán được là cô Boro hay là Horace· Ji ai sụp đổ hơn.

Theo số lần kiểm tra phòng từng bước gia tăng, nụ cười của cô y tá càng ngày càng cứng ngắc, mặt của đương sự có thể kéo từ tầng 37 đến tầng 1.

Yên Tuy Chi thu hết tất cả biểu cảm và hành động nhỏ bé vào trong mắt, đương nhiên cũng rõ hoạt động tâm lý của hai người như lòng bàn tay, nhưng anh lại cố tình giả mù.

Chỗ vô liêm sỉ nhất của vị viện trưởng nào đó chính là, anh không chỉ có giả mù, mà còn cho người ta chút hy vọng vào lúc tuyệt vọng muốn chết, lại luôn có thể phá hủy hy vọng của người ta vào lúc quan trọng nhất.

Rất giống đang thưởng thức một con chuột con.

Buổi chiều 4 giờ 30 phút, Horace· Ji cần phải đi làm kiểm tra sức khoẻ theo thông lệ.

Trước khi kiểm tra sức khoẻ, bác sĩ Tiêu phụ trách việc nằm viện của gã đặc biệt đến xem gã một chuyến, xác nhận tình trạng tốt đẹp, tình trạng choáng đầu nôn mửa không nghiêm trọng lắm, mần đỏ ở phần lưng và bắp đùi đã biến mất, chỉ còn lại một chút vết tích nhạt nhẽo, cũng không sốt lại.

“Khôi phục không tệ.” Bác sĩ Tiêu vui mừng nói, “Cho nên nói hiệu quả trị liệu của Xuân Đằng chúng ta vẫn rất được, chỉ trong vẫn một ngày một đêm, đã có thể khống chế được triệu chứng ở mức độ này, tuyệt đối không hề thua kém trung tâm trị liệu lây nhiễm.” Y tá trưởng và một đám y tá đều rất vui vẻ, dù sao bọn họ đã giữ vững được tôn nghiêm của Xuân Đằng.

Horace· Ji cũng miễn cưỡng vui vẻ một chút, chỉ cần không phải đến trung tâm trị liệu lây nhiễm, bảo gã làm gì đều được.

Duy chỉ có Amy · Boro là không vui nhất.

Cô ta mỉm cười ngọt ngào ở trước mặt người khác, quay đầu liền cắn chặt răng, khóe miệng có chút co rúm, cho thấy một loại nôn nóng cực kì khắc chế lại không kìm nén được.

Cô ta đã bỏ qua vô số một cơ hội, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, nhiệm vụ của cô ta sẽ thất bại.

Một vòng không thành công, sẽ ảnh hưởng đến chuyện quan trọng hơn, cô ta cũng không gánh nổi những trách nhiệm kia, cũng không có can đảm gánh chịu.

“May mà…” Amy · Boro nghĩ thầm, may mà việc kiểm tra sức khoẻ của Horace· Ji cũng là do cô ta phụ trách, điều đáng để may mắn nhất chính là: Lúc kiểm tra sức khoẻ, hai vị luật sư kia sẽ còn còn ở lại nữa chứ?

Không có lý do, không có khả năng.

Cô ta phỏng đoán một lần cuối cùng.

Lúc Horace· Ji rút kim hạ sốt ra, Yên Tuy Chi và Cố Yến đứng dậy muốn rời đi.

Chí ít trong nháy mắt này, tâm trạng của cô Amy · Boro và ngài Horace· Ji là giống nhau, rất giống như đã chịu nhục hơn nửa cuộc đời, cuối cùng mới tiễn được hai vị tổ tông đi.

Nhưng vì để giữ vững hình tượng, ảnh hậu Amy · Boro hơi có vẻ tò mò hỏi: “Hai người không đi cùng sao?” “Không được.” Cố Yến lấy áo khoác xuống từ trên mắc áo, khoác lên trên cánh tay, “Kiểm tra sức khoẻ là chuyện của bác sĩ, tôi đã hỏi xong những điều muốn hỏi rồi.” Amy · Boro thở dài một hơi trong lòng, đơn giản nghĩ muốn nổ hai xe pháo hoa để chúc mừng.

Nhưng cô ta lại giữ nguyên vẻ mặt, gật đầu nói với Horace· Ji: “Đi thôi ngài Ji, chúng ta đến trung tâm kiểm tra sức khoẻ.” Cô ta đi theo sau lưng Horace· Ji, ngón tay hơi gập cong, viên thuốc nhỏ bằng nửa hạt gạo kia vẫn còn giấu ở chỗ khớp nối, chờ đợi thời cơ phù hợp để rơi xuống.

Cô ta đã tính toán tốt rồi.

Chờ đến trung tâm kiểm tra sức khoẻ, ít nhất Horace· Ji còn cần đợi thêm mấy phút, một mặt là chờ người phía trước kiểm tra sức khoẻ xong, một mặt khác là gã cần chờ bàng quang chướng lên mắc tiểu.

Đến lúc đó cô ta sẽ có thể đi lấy một cốc nước, thúc giục Horace· Ji uống xong, tăng tốc phản ứng sinh lý.

Viên thuốc kia cũng sẽ theo cốc nước tiến vào trong bụng gã.

Thần không biết quỷ không hay, có thể gọi là hoàn mỹ.

“Vậy chúng tôi đi trước.” Amy · Boro tận tâm tận lực diễn tốt một tuồng kịch cuối cùng, lúc ra cửa lại vẫy tay với hai vị luật sư.

Yên Tuy Chi cũng vẫy tay với bọn họ: “Được rồi, đi đi.

Mặc dù cuộc trò chuyện buổi chiều không tính là vui vẻ, nhưng vẫn chúc anh kiểm tra sức khoẻ đều thuận lợi, tốt nhất là lây nhiễm đã biến thành âm tính.” Anh nói rồi dừng một chút, bỗng nhiên trêu ghẹo cười nói với Horace· Ji: “Làm sao nghe vậy anh lại có vẻ không vui thế ngài Ji, chẳng lẽ anh bị nhiễm đến nghiện rồi?” Đám cảnh sát ở cửa nghe thấy vậy liền đứng vụt lên, trên mặt tràn đầy vẻ cảnh giác.

Amy · Boro: “…” Horace· Ji tốn thời gian ở bệnh viện Xuân Đằng lâu như vậy, đám cảnh sát đã sớm nghi ngờ người này mượn bệnh kéo dài thời gian, chỉ là không có chứng cứ, dựng râu trừng mắt cũng chỉ có thể ngồi nhìn.

Bây giờ Yên Tuy Chi bỗng nhiên nhắc nhở bọn họ — Nhỡ may Horace· Ji thu mua bác sĩ, động tay động chân vào báo cáo kiểm tra sức khoẻ, làm tăng tính nghiêm trọng lên thì sao?

Thế là, chỉ vì một câu hời hợt của vị viện trưởng nào đó, đã khiến từ 2 cảnh sát đi cùng tăng thành 6 người, đứng xung quanh không góc chết mà nhìn chằm chằm vào Horace· Ji, còn có hai người nhìn chằm chằm y tá bên cạnh gã.

Amy · Boro đã sắp khóc.

Lúc sóng ngầm ở khu nội trú đang mãnh liệt, rốt cuộc phòng thí nghiệm cũng có động tĩnh mới.

Jacques · White đóng cửa mấy giờ lại mở cửa phòng nghỉ ngơi ra một lần nữa.

Trong hành lang không có một ai, rất yên tĩnh giống như mọi ngày.

Mấy căn phòng nghỉ cạnh cửa của Lâm Nguyên và đội của hắn ta đều lóe lên ánh đèn báo hiệu màu xanh, cái này chứng tỏ “bên trong có người đang nghỉ ngơi, có lẽ bọn họ đã phải chịu đựng rất nhiều ngày mới được ngủ, xin đừng tự tiện quấy rầy”.

Bệnh viện Xuân Đằng luôn rất có tình người ở phương diện này, quan tâm đến những nhân viên nghiên cứu ở rất nhiều mặt.

Trước kia Jacques · White luôn không chú ý đến những chi tiết này, bởi vì tập mãi thành thói quen, cũng bởi vì hắn ta bị một vài chuyện bên ngoài Xuân Đằng kéo đi rất nhiều sức lực.

Hắn ta đứng một hồi, đưa tay tắt đèn màu xanh cạnh cửa phòng mình đi.

Lúc quay lưng đưa tay đóng cửa lại, hắn ta không nhịn nổi ngáp hai cái, trong mắt lập tức phủ lên một lớp sương mù, điều này khiến hắn ta có vẻ không có tinh thần, xen vào ở giữa bệnh và không có bệnh.

Lại không giống biểu hiện của việc hơi khỏe mạnh lắm.

Jacques lấy tay day huyệt thái dương, lại vỗ trán hai lần, lúc này mới cất bước tiến vào phòng thí nghiệm.

“Bác sĩ White?” Trong phòng thí nghiệm đã có người.

Đó là một cái cậu nhóc trẻ tuổi, vừa tốt nghiệp chưa được mấy năm, có một khuôn mặt em bé, cười một tiếng sẽ có má lúm đồng tiền, khuôn mặt cũng coi như dễ nhận ra.

Từ trước đến nay đội nghiên cứu của Lâm Nguyên có không ít người, Jacques · White không thể nhận ra mặt của hơn một nửa trong đó, cậu nhóc có lúm đồng tiền này lại là ngoại lệ.

Jacques · White biết cậu ta tên là Tiêu Nhân, bởi vì tính cách cẩn thận, thường xuyên giúp những nghiên cứu viên khác kiểm tra xét duyệt số liệu nghiên cứu, cũng hầu như sẽ ở trong phòng thí nghiệm quan sát quá trình phản ứng.

Jacques · White thường xuyên gặp cậu ta, trước lạ sau quen.

“Hôm nay vẫn là cậu trực ban?” Jacques · White lên tiếng chào hỏi.

“Đúng.” Tiêu Nhân gãi đầu cười nói, “Tôi ngủ nhiều hơn bọn họ mấy giờ, đang rất tỉnh táo, cho nên quan sát một lát.

Chờ mấy người bác sĩ Lâm tỉnh, tôi sẽ đi ngủ sau.” Bàn tay đặt dưới bàn thí nghiệm của cậu ta vẫn luôn nghịch máy thông minh, hình như có chút khẩn trương.

Mặc dù cậu ta đã cố gắng để cho mình có vẻ tự nhiên bình tĩnh, nhưng lúc nói chuyện với Jacques · White, ánh mắt vẫn sẽ có động tác né tránh rất nhỏ.

Cũng may Jacques · White không chú ý tới những chi tiết này, có vẻ tinh thần của hắn ta không tốt lắm.

Tiêu Nhân nhìn chằm chằm mọi hành động của Jacques · White, lặng lẽ nghĩ ra mấy khả năng ở trong lòng.

Ví dụ như Jacques · White bỗng nhiên vùng lên, lấy ra thứ gì để uy hiếp thăm dò cậu ta, cậu ta phải xử lí như thế nào?

Ví dụ như Jacques · White tìm ra một lí do rất hợp lí, muốn xem những số liệu thí nghiệm ngoài phạm vi quyền hạn, cậu ta phải từ chối như thế nào?

Ví dụ như… Tiêu Nhân là một thanh niên chơi game nhiều xem phim nhiều, trong đầu cậu ta đang diễn ra hơn tám trăm vở kịch, kết quả Jacques · White không tìm lý do mời cậu ta ra khỏi phòng thí nghiệm, cũng không thể hiện ra quá nhiều hứng thú với dự án và quá trình nghiên cứu của bọn họ.

Jacques · White chỉ giống như thường ngày, dùng vân tay và con ngươi để quét máy chứng nhận, âm thanh điện tử âm thi nhau báo ra phạm vi quyền hạn.

Hắn ta mang vẻ mặt buồn ngủ chống lên bàn, ngón tay miễn cưỡng gõ lên “bàn phím ảo” và khóa điều khiển.

Thao tác này cực kì bình thường, kiểm tra hàng ngày hoặc sửa chữa số liệu kết quả nghiên cứu bằng tay sẽ phải trải qua thao tác này, để viết vào kho số liệu trong thiết bị.

Tiêu Nhân bất tri bất giác nhìn chăm chú trong chốc lát.

Một lát sau, Jacques · White quay đầu hỏi: “Nhìn chằm chằm tôi làm gì? Không cần nhìn quá trình phản ứng của mấy người sao?” “Cần cần.” Tiêu Nhân bị hắn ta hỏi đến mức chột dạ, vội vàng đáp hai tiếng rồi thu tầm mắt lại.

Qua mấy giây, cậu ta mới nghĩ ra một câu cứu nguy, “Tôi chỉ thấy hôm nay bác sĩ có vẻ rất mệt mỏi… anh thật sự không sao chứ? Không sinh bệnh chứ?” Jacques · White nghe vậy, ngón tay vẫn không ngừng.

Sau một lát, hắn ta mới nói: “Hả? Ngại quá, tôi không nghe rõ, cậu vừa nói cái gì?” “Không có gì, chính là hỏi có phải anh bị bệnh hay không?” Tiêu Nhân lặp lại một lần.

Lần này Jacques · White trả lời rất nhanh: “Không có.” Vừa nói xong câu đó, hắn ta lại không nhịn được hít mũi một cái, che miệng ngáp.

Tiêu Nhân: “Ừm…” Jacques · White hơi nhíu mày, bổ sung: “Được rồi, có lẽ là bị cảm.” Lần nhập số liệu này của hắn ta hơi dài, trước đây chỉ cần hai ba phút, thế mà lần này tốn gần hai mươi phút, gõ bàn phím một hồi ngừng một hồi, phải chờ lưu số liệu và tự phân tích.

Lúc lòng nghi ngờ của Tiêu Nhân xuất hiện lần nữa, Jacques · White mới gõ xác nhận khóa.

“Bàn phím ảo” thu về, thiết bị vang lên một tiếng “tinh”, thể hiện đã thành công lưu trữ.

Jacques · White đứng thẳng người, xoa bóp cổ hoạt động gân cốt một chút, khoát tay với Tiêu Nhân, dứt khoát đi ra khỏi phòng thí nghiệm.

“Ờm… bác sĩ White đi bây giờ sao?” Tiêu Nhân đi theo hai bước.

“Ừm, lâu rồi không ngủ, đi về nghỉ.” Jacques · White cũng không quay đầu lại, khoát tay, sau đó đút hai tay vào túi rời đi.

Tiếng bước chân vang lên trên hành lang yên tĩnh, lại bị che bởi cửa phòng thí nghiệm tự động đóng lại.

Không biết tại sao, trong khoảnh khắc đó Tiêu Nhân lại cảm thấy bối rối.

Rõ ràng vừa rồi cậu ta vẫn luôn để ý, số liệu nghiên cứu và quá trình phản ứng của đội mình vẫn luôn duy trì trạng thái bình thường, chưa từng xuất hiện vấn đề gì.

Cậu ta vội vàng chạy về chỗ thiết bị, không yên tâm kiểm tra lại một lần, xác định đúng là không có vấn đề, cậu ta mới đè được sự hoảng hốt không biết lý do kia, gửi một tin cho Joe:

[Bác sĩ White vừa đến, không chạm vào thiết bị thí nghiệm của chúng tôi, tất cả đều bình thường.]

Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, Amy · Boro lo lắng cũng không sai — có khả năng Yên Tuy Chi và Cố Yến thật sự hạ quyết tâm muốn ở lại bệnh viện.

Đối với điều này, rất khó đoán được là cô Boro hay là Horace· Ji ai sụp đổ hơn.

Theo số lần kiểm tra phòng từng bước gia tăng, nụ cười của cô y tá càng ngày càng cứng ngắc, mặt của đương sự có thể kéo từ tầng 37 đến tầng 1.

Yên Tuy Chi thu hết tất cả biểu cảm và hành động nhỏ bé vào trong mắt, đương nhiên cũng rõ hoạt động tâm lý của hai người như lòng bàn tay, nhưng anh lại cố tình giả mù.

Chỗ vô liêm sỉ nhất của vị viện trưởng nào đó chính là, anh không chỉ có giả mù, mà còn cho người ta chút hy vọng vào lúc tuyệt vọng muốn chết, lại luôn có thể phá hủy hy vọng của người ta vào lúc quan trọng nhất.

Rất giống đang thưởng thức một con chuột con.

Buổi chiều 4 giờ 30 phút, Horace· Ji cần phải đi làm kiểm tra sức khoẻ theo thông lệ.

Trước khi kiểm tra sức khoẻ, bác sĩ Tiêu phụ trách việc nằm viện của gã đặc biệt đến xem gã một chuyến, xác nhận tình trạng tốt đẹp, tình trạng choáng đầu nôn mửa không nghiêm trọng lắm, mần đỏ ở phần lưng và bắp đùi đã biến mất, chỉ còn lại một chút vết tích nhạt nhẽo, cũng không sốt lại.

“Khôi phục không tệ.” Bác sĩ Tiêu vui mừng nói, “Cho nên nói hiệu quả trị liệu của Xuân Đằng chúng ta vẫn rất được, chỉ trong vẫn một ngày một đêm, đã có thể khống chế được triệu chứng ở mức độ này, tuyệt đối không hề thua kém trung tâm trị liệu lây nhiễm.” Y tá trưởng và một đám y tá đều rất vui vẻ, dù sao bọn họ đã giữ vững được tôn nghiêm của Xuân Đằng.

Horace· Ji cũng miễn cưỡng vui vẻ một chút, chỉ cần không phải đến trung tâm trị liệu lây nhiễm, bảo gã làm gì đều được.

Duy chỉ có Amy · Boro là không vui nhất.

Cô ta mỉm cười ngọt ngào ở trước mặt người khác, quay đầu liền cắn chặt răng, khóe miệng có chút co rúm, cho thấy một loại nôn nóng cực kì khắc chế lại không kìm nén được.

Cô ta đã bỏ qua vô số một cơ hội, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, nhiệm vụ của cô ta sẽ thất bại.

Một vòng không thành công, sẽ ảnh hưởng đến chuyện quan trọng hơn, cô ta cũng không gánh nổi những trách nhiệm kia, cũng không có can đảm gánh chịu.

“May mà…” Amy · Boro nghĩ thầm, may mà việc kiểm tra sức khoẻ của Horace· Ji cũng là do cô ta phụ trách, điều đáng để may mắn nhất chính là: Lúc kiểm tra sức khoẻ, hai vị luật sư kia sẽ còn còn ở lại nữa chứ?

Không có lý do, không có khả năng.

Cô ta phỏng đoán một lần cuối cùng.

Lúc Horace· Ji rút kim hạ sốt ra, Yên Tuy Chi và Cố Yến đứng dậy muốn rời đi.

Chí ít trong nháy mắt này, tâm trạng của cô Amy · Boro và ngài Horace· Ji là giống nhau, rất giống như đã chịu nhục hơn nửa cuộc đời, cuối cùng mới tiễn được hai vị tổ tông đi.

Nhưng vì để giữ vững hình tượng, ảnh hậu Amy · Boro hơi có vẻ tò mò hỏi: “Hai người không đi cùng sao?” “Không được.” Cố Yến lấy áo khoác xuống từ trên mắc áo, khoác lên trên cánh tay, “Kiểm tra sức khoẻ là chuyện của bác sĩ, tôi đã hỏi xong những điều muốn hỏi rồi.” Amy · Boro thở dài một hơi trong lòng, đơn giản nghĩ muốn nổ hai xe pháo hoa để chúc mừng.

Nhưng cô ta lại giữ nguyên vẻ mặt, gật đầu nói với Horace· Ji: “Đi thôi ngài Ji, chúng ta đến trung tâm kiểm tra sức khoẻ.” Cô ta đi theo sau lưng Horace· Ji, ngón tay hơi gập cong, viên thuốc nhỏ bằng nửa hạt gạo kia vẫn còn giấu ở chỗ khớp nối, chờ đợi thời cơ phù hợp để rơi xuống.

Cô ta đã tính toán tốt rồi.

Chờ đến trung tâm kiểm tra sức khoẻ, ít nhất Horace· Ji còn cần đợi thêm mấy phút, một mặt là chờ người phía trước kiểm tra sức khoẻ xong, một mặt khác là gã cần chờ bàng quang chướng lên mắc tiểu.

Đến lúc đó cô ta sẽ có thể đi lấy một cốc nước, thúc giục Horace· Ji uống xong, tăng tốc phản ứng sinh lý.

Viên thuốc kia cũng sẽ theo cốc nước tiến vào trong bụng gã.

Thần không biết quỷ không hay, có thể gọi là hoàn mỹ.

“Vậy chúng tôi đi trước.” Amy · Boro tận tâm tận lực diễn tốt một tuồng kịch cuối cùng, lúc ra cửa lại vẫy tay với hai vị luật sư.

Yên Tuy Chi cũng vẫy tay với bọn họ: “Được rồi, đi đi.

Mặc dù cuộc trò chuyện buổi chiều không tính là vui vẻ, nhưng vẫn chúc anh kiểm tra sức khoẻ đều thuận lợi, tốt nhất là lây nhiễm đã biến thành âm tính.” Anh nói rồi dừng một chút, bỗng nhiên trêu ghẹo cười nói với Horace· Ji: “Làm sao nghe vậy anh lại có vẻ không vui thế ngài Ji, chẳng lẽ anh bị nhiễm đến nghiện rồi?” Đám cảnh sát ở cửa nghe thấy vậy liền đứng vụt lên, trên mặt tràn đầy vẻ cảnh giác.

Amy · Boro: “…” Horace· Ji tốn thời gian ở bệnh viện Xuân Đằng lâu như vậy, đám cảnh sát đã sớm nghi ngờ người này mượn bệnh kéo dài thời gian, chỉ là không có chứng cứ, dựng râu trừng mắt cũng chỉ có thể ngồi nhìn.

Bây giờ Yên Tuy Chi bỗng nhiên nhắc nhở bọn họ — Nhỡ may Horace· Ji thu mua bác sĩ, động tay động chân vào báo cáo kiểm tra sức khoẻ, làm tăng tính nghiêm trọng lên thì sao?

Thế là, chỉ vì một câu hời hợt của vị viện trưởng nào đó, đã khiến từ 2 cảnh sát đi cùng tăng thành 6 người, đứng xung quanh không góc chết mà nhìn chằm chằm vào Horace· Ji, còn có hai người nhìn chằm chằm y tá bên cạnh gã.

Amy · Boro đã sắp khóc.

Lúc sóng ngầm ở khu nội trú đang mãnh liệt, rốt cuộc phòng thí nghiệm cũng có động tĩnh mới.

Jacques · White đóng cửa mấy giờ lại mở cửa phòng nghỉ ngơi ra một lần nữa.

Trong hành lang không có một ai, rất yên tĩnh giống như mọi ngày.

Mấy căn phòng nghỉ cạnh cửa của Lâm Nguyên và đội của hắn ta đều lóe lên ánh đèn báo hiệu màu xanh, cái này chứng tỏ “bên trong có người đang nghỉ ngơi, có lẽ bọn họ đã phải chịu đựng rất nhiều ngày mới được ngủ, xin đừng tự tiện quấy rầy”.

Bệnh viện Xuân Đằng luôn rất có tình người ở phương diện này, quan tâm đến những nhân viên nghiên cứu ở rất nhiều mặt.

Trước kia Jacques · White luôn không chú ý đến những chi tiết này, bởi vì tập mãi thành thói quen, cũng bởi vì hắn ta bị một vài chuyện bên ngoài Xuân Đằng kéo đi rất nhiều sức lực.

Hắn ta đứng một hồi, đưa tay tắt đèn màu xanh cạnh cửa phòng mình đi.

Lúc quay lưng đưa tay đóng cửa lại, hắn ta không nhịn nổi ngáp hai cái, trong mắt lập tức phủ lên một lớp sương mù, điều này khiến hắn ta có vẻ không có tinh thần, xen vào ở giữa bệnh và không có bệnh.

Lại không giống biểu hiện của việc hơi khỏe mạnh lắm.

Jacques lấy tay day huyệt thái dương, lại vỗ trán hai lần, lúc này mới cất bước tiến vào phòng thí nghiệm.

“Bác sĩ White?” Trong phòng thí nghiệm đã có người.

Đó là một cái cậu nhóc trẻ tuổi, vừa tốt nghiệp chưa được mấy năm, có một khuôn mặt em bé, cười một tiếng sẽ có má lúm đồng tiền, khuôn mặt cũng coi như dễ nhận ra.

Từ trước đến nay đội nghiên cứu của Lâm Nguyên có không ít người, Jacques · White không thể nhận ra mặt của hơn một nửa trong đó, cậu nhóc có lúm đồng tiền này lại là ngoại lệ.

Jacques · White biết cậu ta tên là Tiêu Nhân, bởi vì tính cách cẩn thận, thường xuyên giúp những nghiên cứu viên khác kiểm tra xét duyệt số liệu nghiên cứu, cũng hầu như sẽ ở trong phòng thí nghiệm quan sát quá trình phản ứng.

Jacques · White thường xuyên gặp cậu ta, trước lạ sau quen.

“Hôm nay vẫn là cậu trực ban?” Jacques · White lên tiếng chào hỏi.

“Đúng.” Tiêu Nhân gãi đầu cười nói, “Tôi ngủ nhiều hơn bọn họ mấy giờ, đang rất tỉnh táo, cho nên quan sát một lát.

Chờ mấy người bác sĩ Lâm tỉnh, tôi sẽ đi ngủ sau.” Bàn tay đặt dưới bàn thí nghiệm của cậu ta vẫn luôn nghịch máy thông minh, hình như có chút khẩn trương.

Mặc dù cậu ta đã cố gắng để cho mình có vẻ tự nhiên bình tĩnh, nhưng lúc nói chuyện với Jacques · White, ánh mắt vẫn sẽ có động tác né tránh rất nhỏ.

Cũng may Jacques · White không chú ý tới những chi tiết này, có vẻ tinh thần của hắn ta không tốt lắm.

Tiêu Nhân nhìn chằm chằm mọi hành động của Jacques · White, lặng lẽ nghĩ ra mấy khả năng ở trong lòng.

Ví dụ như Jacques · White bỗng nhiên vùng lên, lấy ra thứ gì để uy hiếp thăm dò cậu ta, cậu ta phải xử lí như thế nào?

Ví dụ như Jacques · White tìm ra một lí do rất hợp lí, muốn xem những số liệu thí nghiệm ngoài phạm vi quyền hạn, cậu ta phải từ chối như thế nào?

Ví dụ như… Tiêu Nhân là một thanh niên chơi game nhiều xem phim nhiều, trong đầu cậu ta đang diễn ra hơn tám trăm vở kịch, kết quả Jacques · White không tìm lý do mời cậu ta ra khỏi phòng thí nghiệm, cũng không thể hiện ra quá nhiều hứng thú với dự án và quá trình nghiên cứu của bọn họ.

Jacques · White chỉ giống như thường ngày, dùng vân tay và con ngươi để quét máy chứng nhận, âm thanh điện tử âm thi nhau báo ra phạm vi quyền hạn.

Hắn ta mang vẻ mặt buồn ngủ chống lên bàn, ngón tay miễn cưỡng gõ lên “bàn phím ảo” và khóa điều khiển.

Thao tác này cực kì bình thường, kiểm tra hàng ngày hoặc sửa chữa số liệu kết quả nghiên cứu bằng tay sẽ phải trải qua thao tác này, để viết vào kho số liệu trong thiết bị.

Tiêu Nhân bất tri bất giác nhìn chăm chú trong chốc lát.

Một lát sau, Jacques · White quay đầu hỏi: “Nhìn chằm chằm tôi làm gì? Không cần nhìn quá trình phản ứng của mấy người sao?” “Cần cần.” Tiêu Nhân bị hắn ta hỏi đến mức chột dạ, vội vàng đáp hai tiếng rồi thu tầm mắt lại.

Qua mấy giây, cậu ta mới nghĩ ra một câu cứu nguy, “Tôi chỉ thấy hôm nay bác sĩ có vẻ rất mệt mỏi… anh thật sự không sao chứ? Không sinh bệnh chứ?” Jacques · White nghe vậy, ngón tay vẫn không ngừng.

Sau một lát, hắn ta mới nói: “Hả? Ngại quá, tôi không nghe rõ, cậu vừa nói cái gì?” “Không có gì, chính là hỏi có phải anh bị bệnh hay không?” Tiêu Nhân lặp lại một lần.

Lần này Jacques · White trả lời rất nhanh: “Không có.” Vừa nói xong câu đó, hắn ta lại không nhịn được hít mũi một cái, che miệng ngáp.

Tiêu Nhân: “Ừm…” Jacques · White hơi nhíu mày, bổ sung: “Được rồi, có lẽ là bị cảm.” Lần nhập số liệu này của hắn ta hơi dài, trước đây chỉ cần hai ba phút, thế mà lần này tốn gần hai mươi phút, gõ bàn phím một hồi ngừng một hồi, phải chờ lưu số liệu và tự phân tích.

Lúc lòng nghi ngờ của Tiêu Nhân xuất hiện lần nữa, Jacques · White mới gõ xác nhận khóa.

“Bàn phím ảo” thu về, thiết bị vang lên một tiếng “tinh”, thể hiện đã thành công lưu trữ.

Jacques · White đứng thẳng người, xoa bóp cổ hoạt động gân cốt một chút, khoát tay với Tiêu Nhân, dứt khoát đi ra khỏi phòng thí nghiệm.

“Ờm… bác sĩ White đi bây giờ sao?” Tiêu Nhân đi theo hai bước.

“Ừm, lâu rồi không ngủ, đi về nghỉ.” Jacques · White cũng không quay đầu lại, khoát tay, sau đó đút hai tay vào túi rời đi.

Tiếng bước chân vang lên trên hành lang yên tĩnh, lại bị che bởi cửa phòng thí nghiệm tự động đóng lại.

Không biết tại sao, trong khoảnh khắc đó Tiêu Nhân lại cảm thấy bối rối.

Rõ ràng vừa rồi cậu ta vẫn luôn để ý, số liệu nghiên cứu và quá trình phản ứng của đội mình vẫn luôn duy trì trạng thái bình thường, chưa từng xuất hiện vấn đề gì.

Cậu ta vội vàng chạy về chỗ thiết bị, không yên tâm kiểm tra lại một lần, xác định đúng là không có vấn đề, cậu ta mới đè được sự hoảng hốt không biết lý do kia, gửi một tin cho Joe:

[Bác sĩ White vừa đến, không chạm vào thiết bị thí nghiệm của chúng tôi, tất cả đều bình thường.]

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »