Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 6500 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 147
147: người giấu tên 1

❊ ❊ ❊

Bọn họ luôn vô ý thức đi tra đống ảnh mà Bunche chủ động đưa cho bọn họ, lại quên mất thật ra trong máy thông minh đã sớm có một phần khác.

Vừa vặn là đống ảnh mà Bunche và Hussey chụp trong một hai năm gần đây.

Nếu như tên Marcus · Bard có mang theo con chim Mục Đinh này không phải chỉ là trùng hợp, mà là một thân phận khác của kẻ dọn đường kia, như vậy gã đến Decama nhất định là có mục đích.

Có lẽ Bunche và Hussey từng quay chụp ở một sự kiện hoặc chỗ nào đó sẽ xuất hiện bóng dáng gã ta.

Không chừng bây giờ Marcus · Bard vẫn còn giữ nguyên khuôn mặt phổ thông này thì sao.

Vậy bọn họ sẽ tra được dễ hơn nhiều.

Yên Tuy Chi tìm phần ảnh chụp trước kia trong máy thông minh, lấy khuôn mặt của Marcus · Bard để tìm kiếm, tiến hành sàng lọc tỉ mỉ.

Giao diện tìm kiếm chạy vài giây, thật đáng tiếc, kết quả là trống rỗng — Không có kết quả phù hợp.

Một chút hy vọng vừa lóe lên của Joe lại bị đánh tan triệt để.

“Chim Mục Đinh thì sao?” Joe lại hỏi, “Mấy người đã tìm chưa?” Yên Tuy Chi lại lấy chim Mục Đinh làm từ khóa tìm kiếm, đem bộ phận này ảnh chụp si một lần, kết quả vẫn như cũ — Vẫn là trống rỗng.

Một đêm này, vận may của bọn họ dường như đã dùng hết.

Về sau cho dù là người bạn phụ trách tra lịch sử ra vào cảng, hay là bản thân bọn họ, đều không thể lật ra thêm được thông tin có ích gì.

Giống như lại gặp phải nút thắt lần nữa.

Ngay cả thời tiết cũng cực kì phối hợp, đêm hôm ấy, Tửu Thành liền trở trời, sáng sớm ngày hôm sau, tuyết lớn hạ xuống mà không hề báo trước.

Lúc mọi người rời giường, bên ngoài là một màu tuyết mênh mông, tuyết rơi dày giống sương mù, mà hoàn cảnh ở Tửu Thành luôn luôn bẩn thỉu, ngay cả tuyết cũng hơi vàng xám, tầm nhìn cực kỳ thấp.

Joe thiếu gia tập thể dục buổi sáng xong vốn định mở cửa sổ cho thoáng, kết quả vừa nhấn điều khiển, gió thổi từ tám hướng đến, trong nháy mắt liền thổi hắn ta thành chim ngốc.

Hắn ta bọc hai lớp chăn bông cho Kha Cẩn, lại bọc cho mình một lớp, run lẩy bẩy nằm ngay đơ bên cạnh bàn ăn.

Cho đến khi quý cô Laura mặc áo choàng lớn xuống tầng, từ xa đã xông đến chỗ Yên Tuy Chi lên tiếng chào, “Chào buổi sáng.

” Vừa nhìn thấy Laura đến chỗ Yên Tuy Chi, Joe thiếu gia bị đông lạnh thành thành chim ngốc tỉnh táo tinh thần trong nháy mắt, vùng dậy như xác ướp.

Buổi sáng Yên Tuy Chi bị tụt huyết áp, lúc rời giường không thoải mái lắm, thậm chí phản ứng cũng chậm hơn bình thường, thậm chí không nghe thấy Laura đang chào hỏi với mình.

Anh đứng trước xe thức ăn mà khách sạn đưa tới, kéo ống tay áo sơmi chọn chọn lựa lựa, suy nghĩ nên ăn cái gì.

Người này kén ăn rất nghiêm trọng, dù trên mặt không còn tí huyết sắc nào, vẫn rất kiên cường nhìn bữa sáng mấy lần.

Laura thấy anh không đáp lại, có chút buồn bực đi tới, vừa nhìn liền giật nảy mình: “Ông trời của tôi ơi, sao mặt cậu lại trắng bệch như vậy, tụt huyết áp? Đừng chọn nữa, ăn tạm hai món trước đi.

” Yên Tuy Chi qua loa ừ một tiếng, nhưng hành động lại không có chút ý thỏa hiệp nào.

“Haiz…” Laura thở dài, tình thương của chị cả lại nổi lên, “Cố đâu? Cậu có định quản không nè? Không quản là tui nhét đồ ăn cho cậu ấy nha!” Xác ướp Joe đứng lên, vội vàng nói: “Đừng! Laura! Tôi khuyên cậu đừng, cậu để cậu ta tự chọn đi.

” Lúc đang nói chuyện, Cố Yến đã đi tới, trong tay hắn cầm một đĩa dâu ngọt vừa rửa sạch, không nói hai lời nhét một quả vào trong miệng Yên Tuy Chi trước, “Không phải thầy nói ngủ thêm một lát nữa sao, sao lại dậy rồi?” Yên Tuy Chi liếc dâu ngọt một chút, thành thật nuốt xuống, lại uống một ngụm nước ấm, mới nói: “Nhớ ra ít chuyện, liền xuống.

” Có đồ lót bụng, khuôn mặt tái nhợt của anh mới dần hồng hào.

Anh lại uống hai ngụm nước ấm, lúc này mới nhớ lại vừa rồi Laura quan tâm, quay đầu nói với cô: “Cảm ơn, đừng để ý đến tôi nữa, cô chọn bữa sáng ăn đi.

” Laura thấy sắc mặt anh khôi phục bình thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Cố Yến: “Người bạn nhỏ này của cậu thật đáng sợ.

” Người bạn nhỏ… Cố Yến: “…” Yên Tuy Chi cảm thấy đau răng.

Joe dùng áo bông che mặt mình lại, chỉ lộ hai con mắt.

Nhưng mà dũng sĩ Laura vẫn không thể phát hiện ra không đúng chỗ nào, cô đùa xong thì cầm một miếng bánh ngọt và một cốc hồng trà, đi đến bàn ăn, hoàn toàn không thấy được vẻ mặt của Cố Yến và Yên Tuy Chi sau lưng, chỉ chú ý tới Joe.

Mà hình tượng của Joe thiếu gia ở trong lòng quý cô này chỉ có hai chữ – đồ đần, cho nên cô cũng không cảm thấy kinh ngạc.

“Đúng rồi, thực tập sinh nhỏ —” Laura nói được một nửa, lại dừng lại, “Được rồi, gọi thực tập sinh mãi cũng rất khách khí, khiến cho ai cũng giống như thầy của cậu ý.

Cậu bị Cố lừa gạt đến tay, vậy sau này chính là người mình, gọi tôi là chị là được, tôi thích xưng hô thân thiết một chút, thể hiện quan hệ tốt đẹp.

” “…” Joe lại lôi chăn bông, che kín mít đôi mắt.

Laura nói: “Vậy tôi gọi cậu là gì mới được đây?” Thật ra quý cô Laura vẫn là người rất tri kỉ, trước khi xác nhận xưng hô sẽ còn hỏi ý kiến đối phương trước, dù sao có người khá dở hơi với cách xưng hô.

Ví dụ như Joe tiểu thiếu gia đang nằm ngay đơ kia, sẽ không thích người khác gọi hắn ta là Eweth tiên sinh.

“Cậu thích người khác gọi mình thế nào?” Laura hỏi.

Giáo sư Yên lại ăn một quả dâu ngọt, sau đó không nhanh không chậm xoa xoa ngón tay, uống nước ấm, nói với Laura: “Tùy ý.

Yên Tuy Chi là được rồi.

” Laura: “Ờ.

” Hai giây sau, Laura rất giống gặp quỷ, bỗng nhiên ngoảnh đầu lại, “Cậu nói gọi là gì cơ.

” Trong nháy mắt đó, Joe phải nghi rằng vì cường độ chuyển động quá lớn, động tác quá mạnh, mà đầu của cô sẽ rớt xuống ngay lập tức.

Tốt, chắc cũng chẳng kịp mua nghĩa địa công cộng gì đó đâu.

Joe tiểu thiếu gia nghĩ như thế.

.

Bọn họ luôn vô ý thức đi tra đống ảnh mà Bunche chủ động đưa cho bọn họ, lại quên mất thật ra trong máy thông minh đã sớm có một phần khác.

Vừa vặn là đống ảnh mà Bunche và Hussey chụp trong một hai năm gần đây.

Nếu như tên Marcus · Bard có mang theo con chim Mục Đinh này không phải chỉ là trùng hợp, mà là một thân phận khác của kẻ dọn đường kia, như vậy gã đến Decama nhất định là có mục đích.

Có lẽ Bunche và Hussey từng quay chụp ở một sự kiện hoặc chỗ nào đó sẽ xuất hiện bóng dáng gã ta.

Không chừng bây giờ Marcus · Bard vẫn còn giữ nguyên khuôn mặt phổ thông này thì sao.

Vậy bọn họ sẽ tra được dễ hơn nhiều.

Yên Tuy Chi tìm phần ảnh chụp trước kia trong máy thông minh, lấy khuôn mặt của Marcus · Bard để tìm kiếm, tiến hành sàng lọc tỉ mỉ.

Giao diện tìm kiếm chạy vài giây, thật đáng tiếc, kết quả là trống rỗng — Không có kết quả phù hợp.

Một chút hy vọng vừa lóe lên của Joe lại bị đánh tan triệt để.

“Chim Mục Đinh thì sao?” Joe lại hỏi, “Mấy người đã tìm chưa?” Yên Tuy Chi lại lấy chim Mục Đinh làm từ khóa tìm kiếm, đem bộ phận này ảnh chụp si một lần, kết quả vẫn như cũ — Vẫn là trống rỗng.

Một đêm này, vận may của bọn họ dường như đã dùng hết.

Về sau cho dù là người bạn phụ trách tra lịch sử ra vào cảng, hay là bản thân bọn họ, đều không thể lật ra thêm được thông tin có ích gì.

Giống như lại gặp phải nút thắt lần nữa.

Ngay cả thời tiết cũng cực kì phối hợp, đêm hôm ấy, Tửu Thành liền trở trời, sáng sớm ngày hôm sau, tuyết lớn hạ xuống mà không hề báo trước.

Lúc mọi người rời giường, bên ngoài là một màu tuyết mênh mông, tuyết rơi dày giống sương mù, mà hoàn cảnh ở Tửu Thành luôn luôn bẩn thỉu, ngay cả tuyết cũng hơi vàng xám, tầm nhìn cực kỳ thấp.

Joe thiếu gia tập thể dục buổi sáng xong vốn định mở cửa sổ cho thoáng, kết quả vừa nhấn điều khiển, gió thổi từ tám hướng đến, trong nháy mắt liền thổi hắn ta thành chim ngốc.

Hắn ta bọc hai lớp chăn bông cho Kha Cẩn, lại bọc cho mình một lớp, run lẩy bẩy nằm ngay đơ bên cạnh bàn ăn.

Cho đến khi quý cô Laura mặc áo choàng lớn xuống tầng, từ xa đã xông đến chỗ Yên Tuy Chi lên tiếng chào, “Chào buổi sáng.

” Vừa nhìn thấy Laura đến chỗ Yên Tuy Chi, Joe thiếu gia bị đông lạnh thành thành chim ngốc tỉnh táo tinh thần trong nháy mắt, vùng dậy như xác ướp.

Buổi sáng Yên Tuy Chi bị tụt huyết áp, lúc rời giường không thoải mái lắm, thậm chí phản ứng cũng chậm hơn bình thường, thậm chí không nghe thấy Laura đang chào hỏi với mình.

Anh đứng trước xe thức ăn mà khách sạn đưa tới, kéo ống tay áo sơmi chọn chọn lựa lựa, suy nghĩ nên ăn cái gì.

Người này kén ăn rất nghiêm trọng, dù trên mặt không còn tí huyết sắc nào, vẫn rất kiên cường nhìn bữa sáng mấy lần.

Laura thấy anh không đáp lại, có chút buồn bực đi tới, vừa nhìn liền giật nảy mình: “Ông trời của tôi ơi, sao mặt cậu lại trắng bệch như vậy, tụt huyết áp? Đừng chọn nữa, ăn tạm hai món trước đi.

” Yên Tuy Chi qua loa ừ một tiếng, nhưng hành động lại không có chút ý thỏa hiệp nào.

“Haiz…” Laura thở dài, tình thương của chị cả lại nổi lên, “Cố đâu? Cậu có định quản không nè? Không quản là tui nhét đồ ăn cho cậu ấy nha!” Xác ướp Joe đứng lên, vội vàng nói: “Đừng! Laura! Tôi khuyên cậu đừng, cậu để cậu ta tự chọn đi.

” Lúc đang nói chuyện, Cố Yến đã đi tới, trong tay hắn cầm một đĩa dâu ngọt vừa rửa sạch, không nói hai lời nhét một quả vào trong miệng Yên Tuy Chi trước, “Không phải thầy nói ngủ thêm một lát nữa sao, sao lại dậy rồi?” Yên Tuy Chi liếc dâu ngọt một chút, thành thật nuốt xuống, lại uống một ngụm nước ấm, mới nói: “Nhớ ra ít chuyện, liền xuống.

” Có đồ lót bụng, khuôn mặt tái nhợt của anh mới dần hồng hào.

Anh lại uống hai ngụm nước ấm, lúc này mới nhớ lại vừa rồi Laura quan tâm, quay đầu nói với cô: “Cảm ơn, đừng để ý đến tôi nữa, cô chọn bữa sáng ăn đi.

” Laura thấy sắc mặt anh khôi phục bình thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Cố Yến: “Người bạn nhỏ này của cậu thật đáng sợ.

” Người bạn nhỏ… Cố Yến: “…” Yên Tuy Chi cảm thấy đau răng.

Joe dùng áo bông che mặt mình lại, chỉ lộ hai con mắt.

Nhưng mà dũng sĩ Laura vẫn không thể phát hiện ra không đúng chỗ nào, cô đùa xong thì cầm một miếng bánh ngọt và một cốc hồng trà, đi đến bàn ăn, hoàn toàn không thấy được vẻ mặt của Cố Yến và Yên Tuy Chi sau lưng, chỉ chú ý tới Joe.

Mà hình tượng của Joe thiếu gia ở trong lòng quý cô này chỉ có hai chữ – đồ đần, cho nên cô cũng không cảm thấy kinh ngạc.

“Đúng rồi, thực tập sinh nhỏ —” Laura nói được một nửa, lại dừng lại, “Được rồi, gọi thực tập sinh mãi cũng rất khách khí, khiến cho ai cũng giống như thầy của cậu ý.

Cậu bị Cố lừa gạt đến tay, vậy sau này chính là người mình, gọi tôi là chị là được, tôi thích xưng hô thân thiết một chút, thể hiện quan hệ tốt đẹp.

” “…” Joe lại lôi chăn bông, che kín mít đôi mắt.

Laura nói: “Vậy tôi gọi cậu là gì mới được đây?” Thật ra quý cô Laura vẫn là người rất tri kỉ, trước khi xác nhận xưng hô sẽ còn hỏi ý kiến đối phương trước, dù sao có người khá dở hơi với cách xưng hô.

Ví dụ như Joe tiểu thiếu gia đang nằm ngay đơ kia, sẽ không thích người khác gọi hắn ta là Eweth tiên sinh.

“Cậu thích người khác gọi mình thế nào?” Laura hỏi.

Giáo sư Yên lại ăn một quả dâu ngọt, sau đó không nhanh không chậm xoa xoa ngón tay, uống nước ấm, nói với Laura: “Tùy ý.

Yên Tuy Chi là được rồi.

” Laura: “Ờ.

” Hai giây sau, Laura rất giống gặp quỷ, bỗng nhiên ngoảnh đầu lại, “Cậu nói gọi là gì cơ.

” Trong nháy mắt đó, Joe phải nghi rằng vì cường độ chuyển động quá lớn, động tác quá mạnh, mà đầu của cô sẽ rớt xuống ngay lập tức.

Tốt, chắc cũng chẳng kịp mua nghĩa địa công cộng gì đó đâu.

Joe tiểu thiếu gia nghĩ như thế.

.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »