7 Ngày Ân Ái

Lượt đọc: 28687 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 158.

❊ ❊ ❊

Hoắc Thiên Kình nghe thế thì trên mặt lóe lên chút trầm mặc, nụ cười nhẹ lan ra trên môi…

"Cô bé ngốc, em quá nhạy cảm rồi"

"Không phải đâu, Thiên Kình…"

Úc Noãn Tâm ôm lấy cánh tay Hoắc Thiên Kình, vẻ mặt rất nghiêm túc mà nói: "Trước đây em cũng không phát hiện ra, hôm nay khi mẹ nhắc đến giới giải trí thì đúng là rất căm phẫn, em cảm thấy nhất định là phải có nguyên nhân!"

Hoắc Thiên Kình ôm lấy vai nàng. "Theo anh thì em là điển hình của chứng mẫn cảm khi mang thai đó."

"Anh nói cái gì? Anh thật là…" Úc Noãn Tâm vung nắm tay lên, nhưng khi nhìn thấy ngón giữa trống trơn thì lập tức sững lại.

"Sao thế?"

Hoắc Thiên Kình ngạc nhiên với sự thay đổi của nàng. Còn chưa kịp nói câu thứ hai thì đã thấy mặt Úc Noãn Tâm biến sắc, xoay người bắt đầu cuống quít tìm kiếm trong phòng, dường như là mất thứ gì đó.

"Noãn, mất thứ gì vậy?" Nhìn dáng vẻ hoảng hốt bối rối của nàng, Hoắc Thiên Kình quan tâm hỏi.

"Nhẫn. Không thấy đâu!"

Úc Noãn Tâm trút hết cả hộp trang sức ra. Những đồ trang sức xa hoa đếm không hết kia đều rơi trên bàn trang điểm. Hộp to hộp nhỏ đều đã tìm rồi mà vẫn không thấy thứ nàng cần tìm.

"Nhẫn?" Hoắc Thiên Kình nắm lấy tay nàng, khi phát hiện ngón giữa của nàng trống trơn thì mới biết chiếc nhẫn nàng nói là cái nào.

"Thiên Kình…"

Úc Noãn Tâm kéo lấy tay Hoắc Thiên Kình, nhìn thấy ngón giữa của hắn vẫn đeo chiếc nhẫn kia, dưới ánh đèn thủy tinh lóe lên những tia sáng rực rỡ. Mặc dù kiểu dáng kỳ lạ của nó không giống với nhẫn kết hôn của ngón áp út nhưng thoạt nhìn thì cũng hòa hợp.

Hoắc Thiên Kình cười, an ủi nàng: "Không phải chỉ một chiếc nhẫn sao? Ngày mai anh sẽ mua một chiếc khác cho em. Được rồi, đừng cuống nữa."

"Không phải thế."

Ánh mắt Úc Noãn Tâm cũng hồng hồng cả lên. "Anh còn nhớ hai chiếc nhẫn này là do chúng ta mua được từ trong tay của một bà lão rất kỳ quái hay không?"

Hoắc Thiên Kình gật đầu.

"Khi đó bà ấy nói đôi nhẫn này là độc nhất vô nhị, bất luận là kiểu dáng hay chất liệu đều không thể tìm thấy đôi thứ hai. Hơn nữa cho dù có tìm được thì cũng không phải chiếc ban đầu…" Giọng Úc Noãn Tâm bắt đầu nghẹn ngào.

"Bé ngốc, cho dù không mua được thì anh cũng tìm người làm một chiếc khác y hệt, thế còn chưa được sao?" Hoắc Thiên Kình buồn cười mà nhìn nàng, nhẹ giọng nói.

Úc Noãn Tâm lắc đầu, sắc mặt trở nên hơi tái.

"Thiên Kình, em càm thấy trong lòng rất loạn. Bà lão kia nói đôi nhẫn này gọi là Yi Fei Si, có ý nghĩa là hạnh phúc. Anh nói xem, em làm mất chiếc nhẫn rồi, đó có phải là đấu hiệu của điềm không lành không?"

"Không được nói bậy."

Hoắc Thiên Kình ôm nàng vào lòng rồi cùng ngồi xuống ghế dựa. "Noãn, đó chỉ là một chiếc nhẫn, đừng nghĩ ngợi nhiều. Hay là em bình tĩnh lại, nghĩ xem mình đã để nó ở đâu rồi?"

Hắn biết có đôi khi phụ nữ thích chuyện bé xé ra to, nhất là thai phụ. Hơn nữa chiếc nhẫn này còn mang loại ý niệm này nên nàng mới lo lắng như thế. Trên phương diện này, nam giới khác với phụ nữ, ví dụ như hắn, sở dĩ vẫn đeo chiếc nhẫn này trên tay, không phải vì ý nghĩa của nó mà là vì Úc Noãn Tâm muốn hắn đeo. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

"Để đâu rồi nhỉ?"

Dường như Úc Noãn Tâm thật sự rất hoảng hốt, đôi mày cũng nhíu chặt lại, nghĩ cả buổi trời. "Em thật sự không nhớ được, hình như là không thấy lâu lắm rồi. Thiên Kình à…"

Dường như nàng thoáng nhớ đến điều gì, hoảng hốt mà nhìn Hoắc Thiên Kình: "Em sẽ không ném nó ở trên hòn đảo kia rồi chứ? Hay là làm mất khi lặn xuống nước?"

"Sao thế được? Nếu nói rơi trong biệt thự thì còn có thể thể chứ trong quá trình đi lặn em đều mang bao tay mà, sao có thể làm rơi nhẫn?" Hoắc Thiên Kình bình tĩnh phân tích cho nàng.

Úc Noãn Tâm cắn môi gật đầu, nhưng lập tức lại lắc đầu…

"Không phải. A, em nhớ là khi lấy cái hộp từ trong rặng san hô ra, em sợ làm tổn hại tới chúng nên tháo bao tay xuống. Trời ạ, nhất định là chiếc nhẫn bị rơi vào lúc ấy…"

"Noãn, nghe anh nói này…."

Hoắc Thiên Kình vịn lấy nàng, ánh mắt rất nghiêm túc: "Em đừng vội khẩn trương như thế. Nhẫn không có thì thôi, tình cảm của anh và em sao có thể bị ảnh hưởng bởi một chiếc nhẫn bị mất chứ? Đừng nghĩ bậy nữa, được không?"

Úc Noãn Tâm nước mắt lưng tròng mà nhìn hắn, một lúc sau mới sụt sịt nói: "Thiên Kình, em, có phải em trở nên nhạy cảm rồi không?"

Hai ngày nay, một chút chuyện nhỏ cũng có thể làm nàng khóc, có khi cảm xúc sẽ biến động rất lớn, lẽ nào phụ nữ mang thai đều thế?

Hoắc Thiên Kình đau lòng mà hôn lên môi nàng một chút, nhẹ nhàng cười nói: "Em quá nhạy cảm…"

Thấy mặt nàng biến sắc, hắn lại nói thêm một câu: "Nhưng đây là phản ứng bình thường của phụ nữ có thai, đừng lo."

"Vậy anh có chê em phiền phức không? Có phải em đã mắc chứng sợ hãi khi mang thai gì đó không?" Úc Noãn Tâm nhìn ngón giữa trống trơn của mình, trong lòng vẫn thấy hoảng.

"Sao anh lại chê em phiền chứ?" Hoắc Thiên Kình cười mà ôm nàng chặt hơn. "Anh còn sợ em không đeo dính anh đây. Yên tâm đi, dù sao thì anh cũng được coi là nửa chuyên gia về dưỡng thai, đừng lo lắng như thế."

"Thiên Kình…"

Úc Noãn Tâm giống như một con thú cưng mà vùi vào trong lòng hắn, mặt dán vào ngực hắn, nghe tiếng tim hắn đập vững vàng thì những bất an cùng hoảng loạn trong lòng cũng giảm đi nhiều…

Hoắc Thiên Kình dịu dàng mà ôm lấy nàng. Từ sau khi hưởng tuần trăng mật trở về, đúng là càm xúc của nàng bắt đầu có thay đổi, thật ra hắn cũng để ý đến, trải qua tư vấn mới biết đó là phản ứng bình thường của thai phụ. Nói thật, hắn lại thích Úc Noãn Tâm như thế, bởi vì lúc này nàng mới giống một cô gái thực sự, ỷ lại hắn, làm hắn có cảm giác tự hào không thể tả!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »