7 Ngày Ân Ái

Lượt đọc: 28558 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 137.

❊ ❊ ❊

Cả phòng khách to lớn cực kỳ yên tĩnh, gần như ngay cả tiếng kim rơi xuống đất đều có thể nghe thấy, tất cả đèn bàn cùng đèn tường của ngôi biệt thự đều được bật lên, chiếu sáng cả không gian làm nó vừa có hơi ấm nhưng lại có vẻ hiu quạnh…

Ánh mắt Úc Noãn Tâm càng ngày càng u ám, nàng co người lại, tiện tay ôm gối ôm vào trong lòng, hàm răng đều đặn gần như cắn cánh môi đến chảy máu, nàng vô thức nhìn đồng hồ một chút…

Đã ba giờ sáng rồi…

Tim của nàng lại bất an mà đập mạnh.

Không biết đã qua bao lâu…

Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng xe, lại qua một lát, cửa phòng khách bị hắn đẩy ra…

Tim Úc Noãn Tâm bỗng nhảy lên, khi cái bóng cao lớn của Hoắc Thiên Kình được ngọn đèn tường chiếu vào thì nàng cũng giống như một cánh bướm xinh đẹp không nén được mà bổ nhào về phía trước…

"Thiên Kình…" Giọng nói dịu dàng mang theo tình cảm nồng nàn.

Đôi mắt hơi mệt mỏi của Hoắc Thiên Kình nhìn thấy Úc Noãn Tâm thì lập tức nổi lên ý cười. Hắn đưa tay ôm chặt lấy thân hình mềm mại của nàng vào lòng.

"Sao còn chưa đi ngủ?" Hắn yêu thương mà hôn lên chóp mũi của nàng một cái. Truyện FULL

"Anh vẫn chưa trở về, em rất lo lắng…" Úc Noãn Tâm nhỏ giọng nói.

Vẻ đau lòng thoáng qua trong mắt Hoắc Thiên Kình, ngón tay thon dài thương tiếc mà vuốt ve khuôn mặt nàng: "Cho nên em cứ đợi anh đến giờ?"

Úc Noãn Tâm khẽ cười, chủ động hôn lên chiếc cằm trơn bóng của hắn, dịu dàng nói: "Không có hơi thở của anh, em không ngủ được…"

"Cô bé ngốc…" Giọng Hoắc Thiên Kình lộ ra chút kích động.

"Thiên Kình, anh đã mệt rồi, em đã chuẩn bị nước tắm cho anh đây, nào…"

Úc Noãn Tâm kéo lấy tay hắn, lúc này nàng không để ý gì nhiều nữa, nàng chỉ biết hắn đã rất mệt, cũng tình nguyện hầu hạ hắn tắm rửa…

"Thiên Kình, mọi chuyện… rất khó giải quyết sao?"

Trên giường, Úc Noãn Tâm dịu dàng nằm trên ngực Hoắc Thiên Kình, ngẩng đầu nhìn một bên mặt anh tuấn của hắn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi ra câu này.

Bởi vì nàng nhìn thấy hắn giống như đang lo nghĩ điều gì, thậm chí đôi mày anh tuấn của hắn cũng hơi chau lại…

Những ngón tay mảnh khảnh khẽ vuốt qua đôi mày hắn, ánh mắt trong như nước hàm chứa tình cảm không thể tả.

Sự mềm mại trên chân mày khiến Hoắc Thiên Kình khẽ cười, ngay sau đó đưa ngón tay nõn nà của nàng vào miệng mà mút, cảm giác ấm áp khiến Úc Noãn Tâm không khỏi run nhẹ…

Noãn Tâm, cô gái dịu dàng như nước này khiến hắn không thể kìm chế mà muốn yêu thương bằng tận đáy lòng…

"Thiên Kình…" Úc Noãn Tâm rất muốn hỏi nhân viên nhảy lầu rốt cuộc là do nhân viên gì, thậm chí là Hoắc Thị muốn xử lí chuyện này thế nào, nhưng vừa nghĩ đến vẻ mệt mỏi trên mặt hắn khi vừa bước vào nhà thì lòng lại không nỡ.

"Đã rất khuya rồi, em hãy nghỉ ngơi chút đi. Đầu có đau không, anh đấm bóp cho em một chút nhé?"

Hắn khẽ thở dài, bàn tay dịu dàng kéo lấy tay nàng, sức lực đang ôm nàng có hơi chặt thêm một chút. Sao hắn lại không biết lòng của nàng chứ, sự thương xót trong lòng lại càng dữ dội…

"Noãn, nói yêu anh!"

Úc Noãn Tâm hơi ngẩn ra trong giây lát, đôi má trắng nõn liền nở ra một nụ cười tươi như hoa, giống như áng mây nhàn nhạt phía chân trời xa, lại như là cúc mùa thu, lộ ra khí chất thanh nhã, dịu dàng quyến rũ mà ôm lấy cổ Hoắc Thiên Kình, khẽ nói…

"Thiên Kình, em yêu anh…"

Trong mắt Hoắc Thiên Kình lộ vẻ xúc động, hắn cúi người, đem những lời nói ngọt ngào của nàng nuốt vào trong nụ hôn nồng nàn…

Nụ hôn này, mang theo vẻ bá đạo cùng xâm chiếm như thường ngày, đồng thời lại mang theo vô cùng dịu dàng, quyến luyến không thôi…

"Noãn, em rất quan trọng đối với anh, biết không…" Hắn thì thầm bên tai nàng, trong giọng nói trầm thấp lộ ra tình cảm nồng nàn cùng say đắm không chút che giấu.

Một cảm giác ấp áp cùng ngọt ngào chảy vào tim Úc Noãn Tâm. Tuy nàng không biết rốt cuộc là thế nào nhưng nghe hắn nói như vậy thì nàng thật sự rất hạnh phúc.

"Thiên Kình, em sẽ không rời xa anh…" Úc Noãn Tâm đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt cương nghị của hắn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, ánh mắt trở nên mờ mịt.

Ánh mắt Hoắc Thiên Kình ngày càng dịu dàng, nhất là khi nghe thấy lời hứa hẹn từ tận đáy lòng của nàng thì thần sắc có chút kích động, ngón tay thon dài quyến luyến mà vuốt khẽ đôi môi hồng của nàng, giọng nói có chút khàn khàn…

"Đây là em nói đó nha, vĩnh viễn cũng đừng rời xa anh, nếu không… lên trời hay xuống đất thì anh cũng sẽ tìm được em!"

Úc Noãn Tâm nở nụ cười, cười rất hạnh phúc…

"Yên tâm, Noãn, anh biết sự lo lắng của em, nhân viên nhảy lầu chỉ là do áp lực cuộc sống, hơn nữa người chết cũng có thói quen đánh bạc, nợ rất nhiều tiền cho vay nặng lãi mà chưa trả, thế nên mới nghĩ quẩn trong lòng, chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, hôm nay đã xử lí xong rồi." Hoắc Thiên Kình biết rõ lòng của nàng, đem chuyện hôm nay nói ra một cách rất sơ sài.

"Thật sao?" Úc Noãn Tâm khẽ hỏi.

Hoắc Thiên Kình cười, khẽ ngắt chóp mũi nàng một chút…

"Thế nào? Không tin tưởng năng lực làm việc của chồng em thế sao? Yên tâm đi, đây chỉ là chuyện nhỏ, việc em cần làm và cần quan tâm chỉ có hai điều thôi!"

"Chuyện gì?" Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ hỏi, đôi mắt trong nhìn vào đôi mắt thoáng qua vẻ trêu chọc của hắn.

Hoắc Thiên Kình hôn nhẹ lên môi nàng, nói: "Cả đời này đều phải yêu anh, còn nữa… giúp chồng dạy con!"

"Đáng ghét!" Úc Noãn Tâm đỏ mặt, cực kỳ xấu hổ.

Tiếng cười sang sảng của hắn vang vọng trong phòng ngủ, nụ cười khôi ngô chiếu lên gò má ửng hồng của Úc Noãn Tâm…

"Noãn, hãy tin anh, bất cứ lúc nào anh cũng sẽ không để cho bất kì ai làm tổn thương tới em, cho dù là trời có sập xuống thì anh cũng sẽ thay em chống đỡ…"

"Thiên Kình… em tin anh…"

Đêm khuya, ngọn đèn tường chiếu cái bóng của hai người càng ngày càng sát gần, cho đến khi… nhập làm một…

Ngoài cửa sổ, hoa quỳnh bay lượn, bóng hoa đong đưa, mùi hương thoang thoảng phủ kín cả đêm này…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »