Luật Sư Hạng Nhất

Lượt đọc: 6407 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 158
158: đoạn gen 2

❊ ❊ ❊

Mức độ đèn cảnh báo đau đớn này thật sự quá chướng mắt, trái tim của Cố Yến như bị siết chặt, “Có cách giảm đau không?” “Phải nói như thế nào đây…” Lâm Nguyên chần chờ, “Giống như vừa rồi tôi đã giải thích, loại đau đớn này của anh ta bắt nguồn từ sự xung đột giữa hai lần sửa đổi gen, nếu truy đến cùng, thì chính là bởi vì đoạn gen kì lạ kia.

Trước khi chưa thể phân tích rõ được đoạn gen này, tốt nhất đừng tùy tiện làm gì, để tránh biến khéo thành vụng.

Biện pháp tương đối ổn thỏa duy nhất là khiến nó chậm đi.” Nói ngắn gọn chính là nếu nó không tác quái, sự xung đột giữa hai lần sửa đổi sẽ không kịch liệt như vậy nữa, đương nhiên đau đớn sẽ hòa hoãn hơn.

“Nhưng mà?” Cố Yến nhìn thấy vẻ mặt do dự của Lâm Nguyên, liền biết hắn ta còn có điều chưa nói.

“Nhưng chuyện này chỉ có thể làm tạm thời.” Lâm Nguyên nói.

“Không thể làm lâu dài?” Cố Yến hỏi.

“Thứ nhất, nếu muốn lâu dài thì cần một liều lượng lớn, phương pháp phức tạp, ra tay nặng, số lần nhiều, lại không dễ xác định rốt cuộc có thể duy trì bao lâu.

Một khi nó nhân bản, không biết tốc độ có thể tăng gấp bội không, có thể càng khó khống chế hay không.” Lâm Nguyên cười khổ một tiếng, “Sao tôi có thể để cho người ta mạo hiểm như vậy được.” Hắn ta dừng một chút, lại nói: “Thứ hai, dù sao làm chậm lại cũng không phải thanh trừ.

Trước khi chưa thể phân tích rõ được đoạn gen này, sẽ không có cách xác định phương pháp loại bỏ nó.

Nhưng nếu làm nó chậm lại, sẽ khiến thiết bị gen khó mà kiểm tra ra được, không thể tìm thấy nó nữa.

Điều này tương đương với việc chôn bom trong cơ thể, vẫn nên đừng.” Cố Yến nhíu mày hỏi: “Vậy nếu làm ngắn hạn có nguy hiểm không?” Lâm Nguyên khoát tay, “Ngắn hạn thì cậu có thể yên tâm.” Cố Yến gật đầu, ánh mắt rơi vào trên mặt Yên Tuy Chi một lần nữa, không hề chuyển đi.

Lâm Nguyên lấy ra hai giao diện từ trong quang não, đưa cho hắn nhìn: “Đây là những điều cần chú ý và các tờ đơn cần ký tên…” Hắn ta nói, nhìn thoáng qua khoang thí nghiệm bằng kính, “Việc giữ lại đoạn gen đột biến và sự hỗn loạn do sửa đổi gen này… có phải không cần nói cho anh ta biết thì tốt hơn không?” Cố Yến đang muốn đi đẩy cửa khoang kính, nghe vậy thì dừng động tác lại, “Vì sao?” “Bình thường loại tình trạng cơ thể phiền phức phát triển theo hướng khó mà đoán trước này, không phải đều cần giấu người bệnh sao, sợ bọn họ suy nghĩ nhiều hoặc là hoảng sợ.” Lâm Nguyên làm ra vẻ đương nhiên.

“…” Cố Yến im lặng hai giây, trầm giọng nói: “Thầy ấy là một người trưởng thành cực kì lý tính, sự giấu giếm mà anh nói có khả năng không phải là bảo vệ gì với em ấy, mà là mỉa mai.” Lâm Nguyên: “…” Khoang thí nghiệm được mở ra, những cái kim và dây dẫn bằng kim loại được gỡ xuống khỏi người Yên Tuy Chi.

Lâm Nguyên một năm một mười nói tình huống về gen cho anh, lại thuận mồm thêm một câu: “Lúc đầu không có ý nói luôn cho anh biết, tốt nhất là chờ tôi phân tích ra kết quả rồi mới nói, miễn cho anh lo lắng và suy nghĩ nhiều.” Yên Tuy Chi tháo bịt mắt, miễn cưỡng cười một tiếng: “Cái này có gì mà phải giấu giếm, trào phúng tôi à?” “…” Lâm Nguyên dở khóc dở cười giơ tay lên: “Được được được, tôi không quen dỗ bệnh nhân mà! Thầy trò hai người rất ăn ý, làm tôi cạn lời rồi.

Vậy tôi đi chế thuốc…” “À khoan.” Yên Tuy Chi còn nói, “Thật ra cũng có thể bớt đi một bước này, chút đau nhức ấy nhịn một chút là được rồi, con muỗi hôn một cái cũng chỉ có mức độ này thôi.” Đây chính là nói hươu nói vượn, mẹ nó chứ con muỗi hôn một cái.

Bác sĩ Lâm không nhịn được: “…Tôi đề nghị anh tự nhìn màn hình, màu đỏ cam đại diện cho cái gì anh biết không, bẻ gãy xương cùng cấp bậc với cái này đấy, huống chi anh còn phải gặp suốt ngày.

Con muỗi nhà anh hôn một cái có thể làm gãy xương sao?” Yên Tuy Chi ấn huyệt thái dương: “Không khoa trương như vậy, có phải thiết bị đo sai rồi không?” Bác sĩ Lâm quay đầu nhìn Cố Yến, “Lý tính, trưởng thành.” Cố Yến: “…” Bác sĩ Lâm: “Có phải người thầy này của cậu có chút quá lố không?” Cố Yến đơ mặt, không nói hai lời rút hai tờ đơn cần ký tên trong tay Lâm Nguyên.

Lâm Nguyên nhận tài liệu, nhanh chóng đi chế thuốc.

Trong phòng thí nghiệm đã có sẵn các loại dược liệu, đỡ mất công đến bệnh viện lấy thuốc.

Không lâu sau, hắn ta lấy kim tiêm rút một ít thuốc trong ống nghiệm ra.

“Nghiêng đầu sang phải một chút.” Lâm Nguyên đứng bên cạnh Yên Tuy Chi, lắc lắc kim tiêm, “Cần tiêm vào tai bên này.” “Chỉ đơn giản như vậy sao?” Cố Yến vẫn có chút không yên lòng.

Lâm Nguyên gật đầu, dùng lực đẩy kim tiêm, “Bây giờ không phải vài thập niên trước, mọi chuyện không cần dựa vào tay.

Cậu yên tâm, đơn giản mới ổn thỏa.” Tiêm thuốc xong lại đợi hai phút, Lâm Nguyên để Yên Tuy Chi ngồi vào khoang thí nghiệm một lần nữa, nối dây.

Kết quả kiểm tra lần này ra rất nhanh, Lâm Nguyên chỉ vào hình ảnh thứ nhất nói với Cố Yến, “Nhìn đi, bắt đầu có hiệu quả rồi, gần như không nhìn ra đoạn gen kia nữa, nếu dùng thiết bị bình thường để kiểm tra, căn bản không nhìn ra còn có đoạn gen như thế.” “Nhưng đau đớn chỉ giảm nửa cấp.” Cố Yến nhíu mày lại.

Nhắc nhở màu đỏ cam đang chuyển qua màu vàng, còn phải trải qua hai cấp lớn nữa mới có thể trở về màu xanh đại diện cho “Không có đau đớn về mặt sinh lý”.

“Đang chậm lại, còn cần một chút thời gian.” Lâm Nguyên trấn an nói, “Tôi cam đoan, lúc ngủ anh ấy sẽ không còn có chút đau đớn nào.” Yên Tuy Chi ra khỏi khoang thí nghiệm, dựa vào vai Cố Yến, câu được câu không nghe Lâm Nguyên dặn dò những gì cần chú ý.

Lâm Nguyên dặn xong, lại về bên cạnh thiết bị phân tích, nhìn tiến trình, nói, “Thật ra… nếu như có thể tìm được đoạn gen tương tự thì tốt hơn, cùng phân tích hai đối tượng trở lên, có thể kết quả sẽ chính xác hơn chút.” “Khả năng rất nhỏ.” Yên Tuy Chi nói.

Lâm Nguyên làm vẻ tiếc nuối.

Phân tích đoạn gen kia cũng không thể có kết quả trong chốc lát được, chỉ là chạy số liệu trên thiết bị thôi cũng phải mất một hai ngày rồi.

Thế là hai người không trì hoãn nữa, rời khỏi phòng thí nghiệm.

Trên đường về, Cố Yến dứt khoát mở lái tự động hoàn toàn, kéo Yên Tuy Chi ra chỗ ngồi phía sau, chỉnh toàn bộ buồng xe thành hình thức thoải mái dễ chịu.

Hắn ngồi vào ghế phía sau đã được chỉnh thành ghế sô pha, để Yên Tuy Chi dựa vào, ngón tay thon dài dùng lực vừa đủ xoa bóp huyệt thái dương cho Yên Tuy Chi.

“Không nhìn ra luật sư Cố của chúng ta còn biết mát xa đấy.” Yên Tuy Chi điều chỉnh một tư thế dễ chịu, hoàn toàn thả lỏng gối lên trên đùi hắn, “Vốn là không.” Cố Yến rũ mắt, nhìn khuôn mặt tái nhợt đã hơi hồng hào của đối phương, lạnh nhạt nói: “Gặp phải thầy, không ai dạy cũng biết rõ.” Nghe theo lời của bác sĩ Lâm, tốt nhất Yên Tuy Chi có thể tranh thủ thời gian để ngủ, nghỉ ngơi càng đầy đủ, đau đớn càng biến mất nhanh hơn.

Nhưng người nào đó nhắm mắt một hồi lâu, lông mi vẫn còn động.

Cố Yến trầm giọng hỏi: “Vẫn đau không ngủ được?” Yên Tuy Chi hơi nhếch khóe miệng, “Không phải, thuốc vẫn có chút tác dụng, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi.

Chỉ là tôi đang nghĩ vài chuyện.” Cố Yên đưa tay gẩy lông mi của anh, không mặn không nhạt nói: “Nếu tôi mà là bác sĩ Lâm, sẽ thêm thầy vào sổ đen, chưa thấy bệnh nhân nào lại không phối hợp như thế cả.” Yên Tuy Chi giả bộ bất mãn: “Cậu đứng bên ai thế?” “Bác sĩ.” Yên Tuy Chi chậc một tiếng, “Vậy đêm nay tôi lên gác ngủ.” Cố Yến: “…” Luật sư Cố: “Xin hỏi ngài bao nhiêu tuổi rồi?” Yên Tuy Chi không nhịn được, lộ ra ý cười đầu tiên, “Sao không hỏi tôi đang suy nghĩ gì?” “Đang suy nghĩ gì?” “Chuyện đứng đắn.” Yên Tuy Chi chậm rãi nói: “Vừa rồi nghe bác sĩ Lâm nói mới nhớ tới… Tôi đang suy nghĩ còn ai có thể sẽ xuất hiện tình huống giống như tôi.” Nói đến đoạn gen kia, Cố Yến liền nhịn không được nhíu mày, nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng đến suy nghĩ của hắn: “Những người bị anh em Manson nhúng tay vào giải phẫu gen.” Đoạn gen kia có nguồn gốc từ lần giải phẫu gen thứ nhất của Yên Tuy Chi, lần giải phẫu đó có người của Manson tham gia, chắc hẳn kết quả bên ngoài dự kiến này không thoát khỏi liên quan với đối phương.

Nói một cách khác, những người từng bị anh em Manson can thiệp vào giải phẫu gen, có lẽ sẽ xuất hiện tình huống tương tự với Yên Tuy Chi.

“Nhưng xác suất rất khó nói.” Cố Yến lại nói, “Dựa theo tình huống của thầy, đoạn gen này không hoạt động vào hơn hai mươi năm trước, gần đây mới xuất hiện, hẳn là một điều không lường trước được.” “Đúng, cho nên tôi đang suy nghĩ một việc —” Yên Tuy Chi nói, “Cậu nói xem anh em Manson yên tĩnh nhiều năm như vậy, bỗng nhiên lại nổi hứng muốn khiến tôi biến mất, có phải là muốn thanh trừ cái này hay không? Lúc ấy dùng vụ nổ để diệt hết tất cả, so với những cách mưu sát khác, đây đúng là một loại hủy thi diệt tích sạch sẽ nhất, bao gồm cả gen.” Cố Yến nhíu mày càng chặt hơn.

Yên Tuy Chi vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng lại giơ tay sờ đúng được lên giữa trán hắn, “Tuổi còn trẻ sao lại thích nhíu mày như thế? Nếu như đây chính là điều Manson muốn loại trừ, ngược lại là chuyện tốt, không phải sao? Chứng cứ đưa tới cửa, muốn tra thế nào thì tra thế đó.” Cố Yến trầm mặc nửa ngày, không nói gì.

Yên Tuy Chi mở mắt ra, “Sao vậy?” Cố Yến nhìn anh: “Giọng điệu vừa rồi của thầy giống như ngồi trong nhà không tốn chút sức nào mà vẫn thu được một thùng tư liệu ấy nhỉ… Đó là cơ thể của thầy, không phải chứng cứ để trưng bày gì cả.” Hắn nhíu mày, lại nói: “Chuyện của Kha Cẩn thầy nặng nề như vậy.

Nhưng đến vụ án nổ thì lại… nhẹ nhàng như không.” Yên Tuy Chi dùng ánh mắt ôn hòa nhìn hắn một hồi lâu, mở miệng nói: “Tôi đã từng u ám, Cố Yến.” Bàn tay đặt trên mi tâm của Cố Yến trượt xuống một chút, sờ lên mặt của hắn, ấm giọng nói: “Nếu như cậu gặp tôi vào ngày tôi vừa mở mắt, sẽ biết sắc mặt lúc đó của tôi có bao nhiêu khó coi.

Lúc ấy tôi nghĩ phải trà trộn vào Nam Thập Tự trước, xem hồ sơ, lại tìm điểm đáng ngờ, tra rõ người nổ tôi, từng bước từng bước đưa bọn chúng vào ngục giam, lại đưa mắt nhìn bọn chúng lên pháp trường.

Mấy ngày đó tôi cực kì nhàm chán, lên kế hoạch một đường báo thù cứng nhắc không thú vị, không chừng đó sẽ là trọng tâm sinh hoạt trong một khoảng thời gian rất dài của tôi.

Ai ngờ vào Nam Thập Tự lại gặp cậu.” Yên Tuy Chi nhìn vào mắt Cố Yến, cười một cái nói, “Nói đến chắc cậu không tin, thậm chí tôi còn muốn cảm ơn vụ nổ kia, không có nó, có thể tôi vẫn sẽ cho rằng mình luôn ở trong danh sách đen trong danh bạ của cậu, sau đó qua mười mấy hai mươi năm, sẽ nghe được tin cậu kết hôn ở chỗ Laura hoặc là ai đó.” Anh đột nhiên dừng lại, trầm mặc chốc lát, lại chậc một tiếng nói, “Bây giờ giả sử như vậy khiến tôi rất không thoải mái.”

Mức độ đèn cảnh báo đau đớn này thật sự quá chướng mắt, trái tim của Cố Yến như bị siết chặt, “Có cách giảm đau không?” “Phải nói như thế nào đây…” Lâm Nguyên chần chờ, “Giống như vừa rồi tôi đã giải thích, loại đau đớn này của anh ta bắt nguồn từ sự xung đột giữa hai lần sửa đổi gen, nếu truy đến cùng, thì chính là bởi vì đoạn gen kì lạ kia.

Trước khi chưa thể phân tích rõ được đoạn gen này, tốt nhất đừng tùy tiện làm gì, để tránh biến khéo thành vụng.

Biện pháp tương đối ổn thỏa duy nhất là khiến nó chậm đi.” Nói ngắn gọn chính là nếu nó không tác quái, sự xung đột giữa hai lần sửa đổi sẽ không kịch liệt như vậy nữa, đương nhiên đau đớn sẽ hòa hoãn hơn.

“Nhưng mà?” Cố Yến nhìn thấy vẻ mặt do dự của Lâm Nguyên, liền biết hắn ta còn có điều chưa nói.

“Nhưng chuyện này chỉ có thể làm tạm thời.” Lâm Nguyên nói.

“Không thể làm lâu dài?” Cố Yến hỏi.

“Thứ nhất, nếu muốn lâu dài thì cần một liều lượng lớn, phương pháp phức tạp, ra tay nặng, số lần nhiều, lại không dễ xác định rốt cuộc có thể duy trì bao lâu.

Một khi nó nhân bản, không biết tốc độ có thể tăng gấp bội không, có thể càng khó khống chế hay không.” Lâm Nguyên cười khổ một tiếng, “Sao tôi có thể để cho người ta mạo hiểm như vậy được.” Hắn ta dừng một chút, lại nói: “Thứ hai, dù sao làm chậm lại cũng không phải thanh trừ.

Trước khi chưa thể phân tích rõ được đoạn gen này, sẽ không có cách xác định phương pháp loại bỏ nó.

Nhưng nếu làm nó chậm lại, sẽ khiến thiết bị gen khó mà kiểm tra ra được, không thể tìm thấy nó nữa.

Điều này tương đương với việc chôn bom trong cơ thể, vẫn nên đừng.” Cố Yến nhíu mày hỏi: “Vậy nếu làm ngắn hạn có nguy hiểm không?” Lâm Nguyên khoát tay, “Ngắn hạn thì cậu có thể yên tâm.” Cố Yến gật đầu, ánh mắt rơi vào trên mặt Yên Tuy Chi một lần nữa, không hề chuyển đi.

Lâm Nguyên lấy ra hai giao diện từ trong quang não, đưa cho hắn nhìn: “Đây là những điều cần chú ý và các tờ đơn cần ký tên…” Hắn ta nói, nhìn thoáng qua khoang thí nghiệm bằng kính, “Việc giữ lại đoạn gen đột biến và sự hỗn loạn do sửa đổi gen này… có phải không cần nói cho anh ta biết thì tốt hơn không?” Cố Yến đang muốn đi đẩy cửa khoang kính, nghe vậy thì dừng động tác lại, “Vì sao?” “Bình thường loại tình trạng cơ thể phiền phức phát triển theo hướng khó mà đoán trước này, không phải đều cần giấu người bệnh sao, sợ bọn họ suy nghĩ nhiều hoặc là hoảng sợ.” Lâm Nguyên làm ra vẻ đương nhiên.

“…” Cố Yến im lặng hai giây, trầm giọng nói: “Thầy ấy là một người trưởng thành cực kì lý tính, sự giấu giếm mà anh nói có khả năng không phải là bảo vệ gì với em ấy, mà là mỉa mai.” Lâm Nguyên: “…” Khoang thí nghiệm được mở ra, những cái kim và dây dẫn bằng kim loại được gỡ xuống khỏi người Yên Tuy Chi.

Lâm Nguyên một năm một mười nói tình huống về gen cho anh, lại thuận mồm thêm một câu: “Lúc đầu không có ý nói luôn cho anh biết, tốt nhất là chờ tôi phân tích ra kết quả rồi mới nói, miễn cho anh lo lắng và suy nghĩ nhiều.” Yên Tuy Chi tháo bịt mắt, miễn cưỡng cười một tiếng: “Cái này có gì mà phải giấu giếm, trào phúng tôi à?” “…” Lâm Nguyên dở khóc dở cười giơ tay lên: “Được được được, tôi không quen dỗ bệnh nhân mà! Thầy trò hai người rất ăn ý, làm tôi cạn lời rồi.

Vậy tôi đi chế thuốc…” “À khoan.” Yên Tuy Chi còn nói, “Thật ra cũng có thể bớt đi một bước này, chút đau nhức ấy nhịn một chút là được rồi, con muỗi hôn một cái cũng chỉ có mức độ này thôi.” Đây chính là nói hươu nói vượn, mẹ nó chứ con muỗi hôn một cái.

Bác sĩ Lâm không nhịn được: “…Tôi đề nghị anh tự nhìn màn hình, màu đỏ cam đại diện cho cái gì anh biết không, bẻ gãy xương cùng cấp bậc với cái này đấy, huống chi anh còn phải gặp suốt ngày.

Con muỗi nhà anh hôn một cái có thể làm gãy xương sao?” Yên Tuy Chi ấn huyệt thái dương: “Không khoa trương như vậy, có phải thiết bị đo sai rồi không?” Bác sĩ Lâm quay đầu nhìn Cố Yến, “Lý tính, trưởng thành.” Cố Yến: “…” Bác sĩ Lâm: “Có phải người thầy này của cậu có chút quá lố không?” Cố Yến đơ mặt, không nói hai lời rút hai tờ đơn cần ký tên trong tay Lâm Nguyên.

Lâm Nguyên nhận tài liệu, nhanh chóng đi chế thuốc.

Trong phòng thí nghiệm đã có sẵn các loại dược liệu, đỡ mất công đến bệnh viện lấy thuốc.

Không lâu sau, hắn ta lấy kim tiêm rút một ít thuốc trong ống nghiệm ra.

“Nghiêng đầu sang phải một chút.” Lâm Nguyên đứng bên cạnh Yên Tuy Chi, lắc lắc kim tiêm, “Cần tiêm vào tai bên này.” “Chỉ đơn giản như vậy sao?” Cố Yến vẫn có chút không yên lòng.

Lâm Nguyên gật đầu, dùng lực đẩy kim tiêm, “Bây giờ không phải vài thập niên trước, mọi chuyện không cần dựa vào tay.

Cậu yên tâm, đơn giản mới ổn thỏa.” Tiêm thuốc xong lại đợi hai phút, Lâm Nguyên để Yên Tuy Chi ngồi vào khoang thí nghiệm một lần nữa, nối dây.

Kết quả kiểm tra lần này ra rất nhanh, Lâm Nguyên chỉ vào hình ảnh thứ nhất nói với Cố Yến, “Nhìn đi, bắt đầu có hiệu quả rồi, gần như không nhìn ra đoạn gen kia nữa, nếu dùng thiết bị bình thường để kiểm tra, căn bản không nhìn ra còn có đoạn gen như thế.” “Nhưng đau đớn chỉ giảm nửa cấp.” Cố Yến nhíu mày lại.

Nhắc nhở màu đỏ cam đang chuyển qua màu vàng, còn phải trải qua hai cấp lớn nữa mới có thể trở về màu xanh đại diện cho “Không có đau đớn về mặt sinh lý”.

“Đang chậm lại, còn cần một chút thời gian.” Lâm Nguyên trấn an nói, “Tôi cam đoan, lúc ngủ anh ấy sẽ không còn có chút đau đớn nào.” Yên Tuy Chi ra khỏi khoang thí nghiệm, dựa vào vai Cố Yến, câu được câu không nghe Lâm Nguyên dặn dò những gì cần chú ý.

Lâm Nguyên dặn xong, lại về bên cạnh thiết bị phân tích, nhìn tiến trình, nói, “Thật ra… nếu như có thể tìm được đoạn gen tương tự thì tốt hơn, cùng phân tích hai đối tượng trở lên, có thể kết quả sẽ chính xác hơn chút.” “Khả năng rất nhỏ.” Yên Tuy Chi nói.

Lâm Nguyên làm vẻ tiếc nuối.

Phân tích đoạn gen kia cũng không thể có kết quả trong chốc lát được, chỉ là chạy số liệu trên thiết bị thôi cũng phải mất một hai ngày rồi.

Thế là hai người không trì hoãn nữa, rời khỏi phòng thí nghiệm.

Trên đường về, Cố Yến dứt khoát mở lái tự động hoàn toàn, kéo Yên Tuy Chi ra chỗ ngồi phía sau, chỉnh toàn bộ buồng xe thành hình thức thoải mái dễ chịu.

Hắn ngồi vào ghế phía sau đã được chỉnh thành ghế sô pha, để Yên Tuy Chi dựa vào, ngón tay thon dài dùng lực vừa đủ xoa bóp huyệt thái dương cho Yên Tuy Chi.

“Không nhìn ra luật sư Cố của chúng ta còn biết mát xa đấy.” Yên Tuy Chi điều chỉnh một tư thế dễ chịu, hoàn toàn thả lỏng gối lên trên đùi hắn, “Vốn là không.” Cố Yến rũ mắt, nhìn khuôn mặt tái nhợt đã hơi hồng hào của đối phương, lạnh nhạt nói: “Gặp phải thầy, không ai dạy cũng biết rõ.” Nghe theo lời của bác sĩ Lâm, tốt nhất Yên Tuy Chi có thể tranh thủ thời gian để ngủ, nghỉ ngơi càng đầy đủ, đau đớn càng biến mất nhanh hơn.

Nhưng người nào đó nhắm mắt một hồi lâu, lông mi vẫn còn động.

Cố Yến trầm giọng hỏi: “Vẫn đau không ngủ được?” Yên Tuy Chi hơi nhếch khóe miệng, “Không phải, thuốc vẫn có chút tác dụng, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi.

Chỉ là tôi đang nghĩ vài chuyện.” Cố Yên đưa tay gẩy lông mi của anh, không mặn không nhạt nói: “Nếu tôi mà là bác sĩ Lâm, sẽ thêm thầy vào sổ đen, chưa thấy bệnh nhân nào lại không phối hợp như thế cả.” Yên Tuy Chi giả bộ bất mãn: “Cậu đứng bên ai thế?” “Bác sĩ.” Yên Tuy Chi chậc một tiếng, “Vậy đêm nay tôi lên gác ngủ.” Cố Yến: “…” Luật sư Cố: “Xin hỏi ngài bao nhiêu tuổi rồi?” Yên Tuy Chi không nhịn được, lộ ra ý cười đầu tiên, “Sao không hỏi tôi đang suy nghĩ gì?” “Đang suy nghĩ gì?” “Chuyện đứng đắn.” Yên Tuy Chi chậm rãi nói: “Vừa rồi nghe bác sĩ Lâm nói mới nhớ tới… Tôi đang suy nghĩ còn ai có thể sẽ xuất hiện tình huống giống như tôi.” Nói đến đoạn gen kia, Cố Yến liền nhịn không được nhíu mày, nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng đến suy nghĩ của hắn: “Những người bị anh em Manson nhúng tay vào giải phẫu gen.” Đoạn gen kia có nguồn gốc từ lần giải phẫu gen thứ nhất của Yên Tuy Chi, lần giải phẫu đó có người của Manson tham gia, chắc hẳn kết quả bên ngoài dự kiến này không thoát khỏi liên quan với đối phương.

Nói một cách khác, những người từng bị anh em Manson can thiệp vào giải phẫu gen, có lẽ sẽ xuất hiện tình huống tương tự với Yên Tuy Chi.

“Nhưng xác suất rất khó nói.” Cố Yến lại nói, “Dựa theo tình huống của thầy, đoạn gen này không hoạt động vào hơn hai mươi năm trước, gần đây mới xuất hiện, hẳn là một điều không lường trước được.” “Đúng, cho nên tôi đang suy nghĩ một việc —” Yên Tuy Chi nói, “Cậu nói xem anh em Manson yên tĩnh nhiều năm như vậy, bỗng nhiên lại nổi hứng muốn khiến tôi biến mất, có phải là muốn thanh trừ cái này hay không? Lúc ấy dùng vụ nổ để diệt hết tất cả, so với những cách mưu sát khác, đây đúng là một loại hủy thi diệt tích sạch sẽ nhất, bao gồm cả gen.” Cố Yến nhíu mày càng chặt hơn.

Yên Tuy Chi vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng lại giơ tay sờ đúng được lên giữa trán hắn, “Tuổi còn trẻ sao lại thích nhíu mày như thế? Nếu như đây chính là điều Manson muốn loại trừ, ngược lại là chuyện tốt, không phải sao? Chứng cứ đưa tới cửa, muốn tra thế nào thì tra thế đó.” Cố Yến trầm mặc nửa ngày, không nói gì.

Yên Tuy Chi mở mắt ra, “Sao vậy?” Cố Yến nhìn anh: “Giọng điệu vừa rồi của thầy giống như ngồi trong nhà không tốn chút sức nào mà vẫn thu được một thùng tư liệu ấy nhỉ… Đó là cơ thể của thầy, không phải chứng cứ để trưng bày gì cả.” Hắn nhíu mày, lại nói: “Chuyện của Kha Cẩn thầy nặng nề như vậy.

Nhưng đến vụ án nổ thì lại… nhẹ nhàng như không.” Yên Tuy Chi dùng ánh mắt ôn hòa nhìn hắn một hồi lâu, mở miệng nói: “Tôi đã từng u ám, Cố Yến.” Bàn tay đặt trên mi tâm của Cố Yến trượt xuống một chút, sờ lên mặt của hắn, ấm giọng nói: “Nếu như cậu gặp tôi vào ngày tôi vừa mở mắt, sẽ biết sắc mặt lúc đó của tôi có bao nhiêu khó coi.

Lúc ấy tôi nghĩ phải trà trộn vào Nam Thập Tự trước, xem hồ sơ, lại tìm điểm đáng ngờ, tra rõ người nổ tôi, từng bước từng bước đưa bọn chúng vào ngục giam, lại đưa mắt nhìn bọn chúng lên pháp trường.

Mấy ngày đó tôi cực kì nhàm chán, lên kế hoạch một đường báo thù cứng nhắc không thú vị, không chừng đó sẽ là trọng tâm sinh hoạt trong một khoảng thời gian rất dài của tôi.

Ai ngờ vào Nam Thập Tự lại gặp cậu.” Yên Tuy Chi nhìn vào mắt Cố Yến, cười một cái nói, “Nói đến chắc cậu không tin, thậm chí tôi còn muốn cảm ơn vụ nổ kia, không có nó, có thể tôi vẫn sẽ cho rằng mình luôn ở trong danh sách đen trong danh bạ của cậu, sau đó qua mười mấy hai mươi năm, sẽ nghe được tin cậu kết hôn ở chỗ Laura hoặc là ai đó.” Anh đột nhiên dừng lại, trầm mặc chốc lát, lại chậc một tiếng nói, “Bây giờ giả sử như vậy khiến tôi rất không thoải mái.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215
Tiến »