Triệu Hải Vân thực lực mạnh, nhưng Phong Võ Trần còn mạnh hơn.
Triệu Hải Vân chỉ là Thiên Nhân cảnh tứ trọng, dù bộc phát sức mạnh đến ngũ trọng cũng vô dụng.
Phong Vô Trần là Thiên Nhân cảnh bát trọng đỉnh phong, thân thể đã đạt đến mức đáng sợ. Với sức mạnh Thiên Nhân cảnh ngũ trọng, làm sao có thể làm bị thương hắn?
Đừng nói là Thiên Nhân cảnh ngũ trọng, ngay cả lục trọng cũng không đủ sức gây tổn hại cho Phong Vô Trần.
Giờ phút này, trong mắt mọi người, Phong Vô Trần chẳng khác nào một con quỷ dữ.
Ánh mắt lạnh băng quét về phía Triệu Hải Vân đang khiếp sợ ngây người, Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Ngươi muốn xem bản lĩnh của ta? Đáng tiếc, ngươi không có tư cách đó. Ngươi thậm chí còn không đủ trình để ta phải ra tay, quá yếu.”
Lời nói của Phong Vô Trần kích thích sâu sắc Triệu Hải Vân, nhưng đồng thời hắn cũng vô cùng sợ hãi.
Triệu Hải Vân chưa từng gặp đối thủ nào biến thái đến vậy, mạnh đến mức khiến hắn mất hết ý chí chiến đấu. Sự đáng sợ của Phong Vô Trần đã hoàn toàn phá hủy sự tự tin của hắn.
"Hưu!"
"Oanh!"
"Phốc!”
Phong Vô Trần vừa dứt lời, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, đã xuất hiện trước mặt Triệu Hải Vân. Một quyền tung ra, kèm theo tiếng nổ vang dội. Sức mạnh bá đạo đến cực điểm khiến Triệu Hải Vân phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bắn đi như pháo.
"Thiếu chủ!" Bảy cường giả bị thương nặng kinh hãi hô hoán, liều mạng lao tới.
"Ầm ầm!"
Thân thể Triệu Hải Vân xuyên thủng một ngọn núi, tiếng nổ vang vọng cả Huyền Hỏa sơn.
Chỉ một quyền, một quyền đã khiến Triệu Hải Vân Thiên Nhân cảnh tứ trọng thổ huyết.
"Tê..."
Đám tu giả đang xem trận chiến hít sâu một hơi, ánh mắt kinh hoàng càng thêm mãnh liệt.
"Thực lực của hắn quá kinh khủng! Một quyền trọng thương Triệu thiếu chủ!"
"Hắn còn chưa vận chân nguyên! Không ai biết hắn tu vi gì, nhưng một quyền đã có thể trọng thương Triệu thiếu chủ, chẳng lẽ thật sự là cường giả Thiên Cực cảnh?"
"Cho dù không phải Thiên Cực cảnh, chắc cũng không kém bao nhiêu!"
Tu giả Huyền Hỏa sơn một phen kinh hãi.
Cô Đỉnh và Xúc Thủy hoàn toàn choáng váng. Triệu Hải Vân, kẻ mà họ từng cho là mạnh mẽ, trước mặt Phong Vô Trần chỉ là một con kiến nhỏ!
"Oanh!"
Một lát sau, một luồng sức mạnh cường đại bộc phát, kèm theo tiếng nổ lớn. Vô số đá vụn bắn tung tóe. Trong nháy mắt, Triệu Hải Vân từ ngọn núi xa xa lao ra.
"Thiếu chủ, thương thế của ngài thế nào?" Một người lo lắng hỏi.
"Cút ngay!" Triệu Hải Vân giận dữ quát, ánh mắt hung ác chằm chằm vào Phong Vô Trần.
Triệu Hải Vân bị thương nghiêm trọng, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn chưa gục ngã.
"Thằng nhãi ranh, ngươi là ai?" Triệu Hải Vân hung tợn hỏi, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống Phong Vô Trần.
"Phong Vô Trần." Phong Vô Trần lạnh nhạt đáp.
“Hôm nay đừng hòng sống sót rời khỏi Huyền Hỏa sơn!" Triệu Hải Vân nghiến răng giận đữ, sát khí đằng đằng.
Phong Vô Trần chẳng thèm để ý. Nếu không phải vì tu luyện, không muốn lãng phí thời gian, hắn nhất định đã giết Triệu Hải Vân.
Phong Vô Trần chỉ có một tháng, phải tranh thủ từng giây để tu luyện, hy vọng có thể sớm đột phá Thiên Cực cảnh cửu trọng, thậm chí Thiên Nhân cảnh!
"Cô Đỉnh đại ca, chúng ta vào tu luyện thôi." Phong Vô Trần nhìn về phía Cô Đỉnh cách đó không xa, thản nhiên nói, không thèm liếc Triệu Hải Vân đang tức giận, liền đi xuống.
Nghe vậy, Cô Đỉnh và Xúc Thủy lập tức bừng tỉnh, vội vàng đi theo.
Khuôn mặt Triệu Hải Vân càng thêm đữ tợn, gân xanh nổi đầy trán, da thịt co giật kịch liệt, hoàn toàn ở trong trạng thái sẵn sàng bộc phát.
Nhưng hắn không còn đủ dũng khí để ra tay.
Phong Vô Trần một lần nữa đi xuống Huyền Hỏa quật. Lúc này, đám tu giả ở cửa động đều kinh hãi nhường đường, sợ hãi lùi sang một bên.
Ngay cả Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư và Đoán Tạo Sư cũng phải nhường bước.
Mọi người đều kinh ngạc, đắc tội Triệu Hải Vân rồi mà Phong Vô Trần vẫn còn tâm trạng tu luyện? Nếu là người khác, có lẽ đã thừa cơ bỏ chạy.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không biết phải làm gì à? Về gợi người! Tiện thể mời Hậu đại ca đến!" Triệu Hải Vân nổi giận quát với bảy đại hán.
Nghe vậy, bảy người hoảng sợ tột độ, vội vàng rời đi, không dám chậm trễ chút nào.
Tính tình Triệu Hải Vân, họ hiểu rõ hơn ai hết. Ai đắc tội hắn, hắn dù chết cũng không bỏ qua!
Ánh mắt âm độc chằm chằm vào bóng lưng Phong Vô Trần, Triệu Hải Vân nghiến răng nói: "Ngươi cứ đợi đấy! Ta sẽ cho ngươi biến mất hoàn toàn!"
Triệu Hải Vân không rời đi, mà canh giữ ở đó, hắn muốn giám sát Phong Vô Trần, tuyệt đối không cho hắn cơ hội trốn thoát.
Dù không địch lại Phong Võ Trần, hắn cũng sẽ liều chết ngăn cản!
Vào Huyền Hỏa quật, Cô Đỉnh vội vàng cảm tạ: "Đa tạ Phong huynh đệ đã ra tay cứu giúp. Nếu không có huynh, e rằng ta và Xúc Thủy hẳn phải chết không thể nghi ngờ."
"Cô Đỉnh đại ca nói quá lời rồi. Lúc nãy huynh mạo hiểm cứu ta, ta còn chưa kịp cảm tạ." Phong Vô Trần cười nhạt.
Cô Đỉnh cười khổ. Nếu biết Phong Vô Trần đáng sợ đến vậy, anh đã không nhúng tay vào.
"Không ngờ ngươi tuổi còn trẻ mà thực lực lại khủng bố đến vậy." Xúc Thủy vẫn còn kinh hãi nhìn Phong Vô Trần, trong lòng tò mò không biết Phong Vô Trần tu vi gì, nhưng không dám hỏi.
Phong Vô Trần mỉm cười, không nói gì.
Lúc này, trong động quật đã không còn nhiều chỗ trống. Phong Vô Trần, Cô Đỉnh và Xúc Thủy tìm một chỗ ngồi xuống tu luyện.
"Tiểu huynh đệ thực lực không tệ, nhưng nếu các ngươi không đi ngay, e rằng lát nữa muốn đi cũng không được nữa đâu. Triệu thiếu chủ sẽ không bỏ qua chuyện này đâu." Một người đàn ông Thiên Nhân cảnh bỗng nhiên lên tiếng.
"Đúng vậy! Tiểu huynh đệ, ngươi không biết đâu, Triệu thiếu chủ đúng là một tên điên. Ở Huyền Hỏa thành này, ai mà không sợ hắn?" Một người khác nói.
"Triệu thiếu chủ bị thương nặng, hắn không cản được các ngươi đâu. Tiểu huynh đệ, các ngươi mau đi đi." Một người quan tâm nói.
Nghe vậy, sắc mặt Cô Đinh đột nhiên thay đổi, vội vàng nói: "Đúng vậy! Phong huynh đệ, Triệu Hải Vân vừa phái người về rồi. Chắc chắn lát nữa sẽ mang một đám cường giả đến. Sao chúng ta không rời khỏi ngay bây giờ?"
"Thực lực của Triệu gia rất mạnh. Gia chủ của họ là cường giả Thiên Cực cảnh đấy." Xúc Thủy mặt đầy sợ hãi nói.
Phong Vô Trần tuy đánh bại Triệu Hải Vân, nhưng Triệu gia còn có những cường giả mạnh hơn.
"Ta đến Huyền Hỏa sơn là để tu luyện. Nếu cứ như vậy mà đi, chẳng phải là công cốc sao?" Phong Vô Trần thản nhiên nói, không hề có chút sợ hãi hay lo lắng.
"Phong huynh đệ, tu luyện ngày nào mà chẳng được? Hỏa thuộc tính ở Huyền Hỏa quật cũng đâu có vơi đi đâu. Muốn chết rồi thì còn tu luyện cái gì?" Cô Đỉnh sốt ruột nói, vừa nói vừa muốn kéo Phong Vô Trần rời đi.
“Bây giờ rời đi thì còn có thể sống sót. Nếu muộn hơn một chút, thì khó nói lắm." Hà đại sư, người đang tu luyện trong động, chậm rãi nói.
Phong Vô Trần liếc nhìn Hà đại sư, cười nhạt nói: "Tiền bối muốn đột phá Thất phẩm Đoán Tạo Sư, nếu không loại bỏ hỏa độc trong cơ thể, e rằng cả đời này cũng không đột phá được."
"Hỏa độc?" Nghe đến đó, Hà đại sư chấn động, mở to mắt, kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần, dò hỏi: "Tiểu huynh đệ cũng là Đoán Tạo Sư?"