"Sao lại không đám?”
Bàng Húc Hoài cười lạnh đầy vẻ đùa cợt, hoàn toàn không coi lời của Phong Vô Trần ra gì.
"Vù vù!"
Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu lập tức đuổi theo, chặn đường Bàng Húc Hoài.
"Giao Thần Linh Thạch ra đây!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, sát khí lạnh thấu xương như có chất, tập trung vào Bàng Húc Hoài.
"Thằng nhãi ranh, với thực lực của ngươi, căn bản không làm gì được ta. Đừng có mà lớn tiếng trước mặt ta. Ở Sa mạc Viêm Hoàng Tháp, nếu không có Thiên Yêu Thánh Nữ dùng Hóa Thần kết giới, lũ các ngươi nghĩ còn mạng sống sao?" Bàng Húc Hoài khinh thường ra mặt.
"Nếu không phải Âm Dương thế gia nhúng tay vào, chỉ bằng Phục Dương ngu xuẩn kia, có thể đối phó được chúng ta?" Phong Vô Trần khinh miệt đáp, đồng thời đã truyền âm cho Bách Lý Úc Phong.
"Bàng Húc Hoài, ngươi thật to gan!" Vừa dứt lời, Bách Lý Úc Phong đã lạnh lùng lên tiếng, giọng đầy sát khí.
Nghe vậy, Bàng Húc Hoài nhíu mày, mặt tối sầm lại, hung ác nói: "Bách Lý Úc Phong, đừng có mà dùng thân phận Thiếu chủ ra lệnh cho ta. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Tưởng Ác Nhân tộc chúng ta dễ bị bắt nạt lắm sao? Ta hảo ý hợp tác tìm bảo, ngươi lại coi ta như hạ nhân!"
"Phong Vô Trần chưa đến ta còn không biết, đến rồi mới hay ngươi giấu ta nhiều chuyện như vậy. Bách Lý Úc Phong, ta cho ngươi biết, ta không chiếm được thứ gì, các ngươi cũng đừng hòng. Còn nữa, hợp tác của chúng ta đến đây là kết thúc. Cứ từ từ mà hợp tác với thằng nhãi Phong Vô Trần kia đi." Bàng Húc Hoài nghiến răng, trừng mắt nhìn Bách Lý Úc Phong.
Bàng Húc Hoài không thể nhịn được nữa.
Ban đầu hợp tác với Bách Lý Úc Phong là vì kiêng dè hắn, đồng thời muốn nhanh chóng tìm được Ô Hỏa, nên Bàng Húc Hoài mới nhẫn nhịn.
Nhưng đám Phong Vô Trần vừa đến, Bách Lý Úc Phong trực tiếp hợp tác với bọn họ, hoàn toàn mặc kệ Bàng Húc Hoài có đồng ý hay không.
Bàng Húc Hoài có thể nhẫn, nhưng không thể chịu được việc Bách Lý Úc Phong xem thường sự tồn tại của hắn như vậy.
Với thực lực của Ác Nhân tộc, dù không bằng Bách Lý thế gia, nhưng nếu khai chiến thật sự, chưa biết hươu chết về tay ai.
Có chủng tộc hùng mạnh như vậy, Bàng Húc Hoài căn bản không ngại Bách Lý Úc Phong, chỉ là hắn đánh không lại Bách Lý Úc Phong mà thôi.
"Đã vậy, ta tiễn ngươi lên đường luôn." Bách Lý Úc Phong điềm nhiên nói, sát khí lập tức tăng gấp đôi.
"Tiễn ta lên đường?" Bàng Húc Hoài khinh bỉ ra mặt, hung tợn nói: "Bách Lý Úc Phong, ngươi khinh người quá đáng đấy. Tưởng ta sợ ngươi chắc?"
"Ngươi thiết kết giới, chẳng qua là lo ta truyền tin về Ác Nhân tộc, triệu hoán cường giả đến. Giờ còn muốn giết người diệt khẩu? Coi ta là Phục Dương chắc?" Bàng Húc Hoài càng nói càng kích động, cuối cùng gào lên.
"Ầm ầm!"
Sức mạnh đáng sợ của Thiên Cực cảnh bát trọng bạo phát, thanh quang bùng nổ, chiếu rọi hư không, khiến sơn mạch chấn động đữ đội, sụp đổ.
Bàng Húc Hoài tế pháp bảo, dốc toàn lực thúc giục chân nguyên, sức mạnh liên tục tuôn trào, khí thế bàng bạc.
"Lực lượng đáng sợ!" Dịch Thiên Kình đột ngột quay đầu nhìn về phía vực sâu.
"Không hay rồi! Điện chủ!" Bắc Đẩu Diễm và Liễu Thanh Dương cảm nhận được luồng sức mạnh đáng sợ này, vội vã quay trở lại.
"Vù vù vù!"
Chỉ một lát sau, Liễu Thanh Dương và những người khác đã trở về.
"Người đủ cả! Vừa hay!" Bàng Húc Hoài cười lạnh đầy vẻ đùa cợt, bộ dạng khiến người ta khó chịu.
"Muốn động thủ với ta? Ngươi còn non lắm!" Bách Lý Úc Phong lạnh lùng nói, sức mạnh Thiên Cực cảnh thất trọng cũng được thúc giục.
Là Đại thiếu chủ của Bách Lý thế gia, Bách Lý Úc Phong chưa bao giờ sợ Bàng Húc Hoài, căn bản không coi ra gì.
"Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ là muốn cho các ngươi chút quà ra mắt thôi. Gặp gỡ là hữu duyên, đã hữu duyên, tặng các ngươi chút quà, thể hiện thành ý của Ác Nhân tộc ta!" Bàng Húc Hoài cười nham hiểm.
"Thành ý của ngươi ta xin nhận!" Giọng Bách Lý Úc Phong lạnh băng vang lên ngay sau lưng Bàng Húc Hoài, một luồng sức mạnh khủng khiếp đang ngưng tụ trên lòng bàn tay hắn.
"Hừ! Bách Lý Úc Phong, ngươi đừng có mà xem thường ta!" Bàng Húc Hoài cười khẩy, đã sớm phát hiện Bách Lý Úc Phong xuất hiện sau lưng.
"Vô Ảnh quyết!" Bàng Húc Hoài hét lớn, thân ảnh biến mất trong hư không.
"Biến mất rồi!" Liễu Thanh Dương kinh ngạc nói.
"Không cảm nhận được khí tức! Thân pháp thật lợi hại!" Dịch Thiên Kình kinh ngạc thốt lên.
Phong Vô Trần ngưng trọng nói: "Mọi người cẩn thận, đề phòng hắn đánh lén!"
Thân pháp của Bàng Húc Hoài vô cùng mạnh mẽ, thân ảnh biến mất trong hư không, không chút khí tức, căn bản không biết hắn ẩn nấp ở đâu.
"Vô Ảnh quyết của ngươi vô dụng trước mặt ta!" Bách Lý Úc Phong khinh thường nói.
"Thật sự vô dụng sao?" Giọng Bàng Húc Hoài hung ác vang lên, có chút hư ảo, không thể xác định vị trí cụ thể.
"Vù!"
Bách Lý Úc Phong vung tay, một đạo năng lượng khủng khiếp bắn về phía hư không, tạo nên một vụ nổ lớn, hư không rung chuyển, nhưng không thấy bóng dáng Bàng Húc Hoài.
Đạo năng lượng chấn động đó chính là kết giới do Bách Lý Úc Phong tạo ra, dùng để vây khốn Bàng Húc Hoài.
"Bách Lý Úc Phong, ngươi còn không biết ta ở đâu, tấn công lung tung có ích gì? Dù ngươi có thể nhìn thấu Vô Ảnh quyết, thì cũng chỉ khi ta đứng im thôi." Bàng Húc Hoài cười khẩy.
"Vù!"
Bách Lý Úc Phong lại vung tay, lực lượng mạnh hơn, tốc độ đáng sợ hơn, nhưng vẫn không làm nên chuyện gì, không thể bắt được vị trí của Bàng Húc Hoài.
"Đáng tiếc, vẫn là quá chậm. Bách Lý Úc Phong, ngươi chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao?" Tiếng cười lạnh ngạo nghễ của Bàng Húc Hoài lại vang lên.
Nghe vậy, Bách Lý Úc Phong hơi cau mày, ánh mắt trở nên hung ác hơn.
"Hắn di chuyển rất nhanh, khó xác định vị trí." Nam Cung Chiến ngưng trọng nói.
"Thân pháp vũ kỹ thật lợi hại, chiến đấu với hắn, chỉ sợ chết cũng không biết vì sao." Bắc Đấu Diễm chau mày.
"Tiểu quỷ, ngươi nói không sai, không biết bao nhiêu người đã chết dưới Vô Ảnh quyết của ta. Đến lúc cho các ngươi chút quà ra mắt rồi!" Tiếng cười lạnh của Bàng Húc Hoài vang lên.
"Địa giai cao phẩm vũ kỹ! Lôi đình vạn quân!"
Bàng Húc Hoài hét lớn, khủng bố Lôi thuộc tính chân nguyên bộc phát toàn lực, khí thế bao trùm toàn bộ Bắc Cảnh chi uyên.
"Ầm ầm!"
Trên không trung, sấm rền cuồn cuộn, Điện Long lập lòe, khắp không trung tràn ngập Lôi thuộc tính lực lượng đáng sợ.
"Rầm rầm rầm!"
"Ầm ầm!"
Chỉ một lát sau, hơn một ngàn đạo Lôi Điện đáng sợ ầm ầm giáng xuống, cảnh tượng hùng vĩ, vô cùng đáng sợ, toàn bộ Bắc Cảnh chi uyên đều rung chuyển, sơn mạch nứt toác.
"Lôi thuộc tính lực lượng thật khủng khiếp!" Liễu Thanh Dương kinh hãi, mặt tái mét.
"Hóa Thần kết giới!” Lăng Tiêu Tiêu lập tức hét lớn, ngưng tụ kết giới Thanh sắc khổng lồ, bao bọc Phong Võ Trần và những người khác vào trong.
Đúng lúc này, Bách Lý Úc Phong xuất thủ.
Khi hơn một ngàn đạo Lôi Điện đáng sợ giáng xuống, Bách Lý Úc Phong phóng lên trời, khí thế mênh mông trào dâng.
"Bàng Húc Hoài, muốn xem thực lực của ta sao? Ta cho ngươi biết, chút lực lượng của ngươi nhỏ bé thế nào trước mặt ta!" Bách Lý Úc Phong lạnh lùng hỏi.