"Phong đại ca, chúng ta còn vào không?”
Liễu Thanh Dương sợ hãi nuốt khan một ngụm nước bọt, yếu ớt hỏi.
Hiện tại còn chưa rõ vật chất màu đen kia là gì, hơn nữa nó còn tỏa ra hơi thở lạnh lẽo đáng sợ, khiến bọn hắn vô cùng kiêng kỵ.
"Đừng vội, tìm hiểu rõ ràng rồi tính." Phong Vô Trần cau mày nói, hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự kinh hãi trong lòng.
"Bồng!"
Bách Lý Úc Phong lại thúc giục Chân Hỏa, ngọn lửa bập bùng trên lòng bàn tay, soi rọi mờ ảo vào vật chất màu đen phía trước.
"Nhìn kỹ lại lần nữa, ta muốn xem xem rốt cuộc là cái gì." Bách Lý Úc Phong nói, định bắn ngọn lửa đi.
Vừa rồi ngọn lửa vụt tắt quá nhanh, bọn hắn không nhìn rõ được.
"Chậm đã!" Phong Vô Trần vội ngăn lại, nói: "Nó có thể thôn phệ Hỏa Diễm của ngươi, hơn nữa nó dường như đang ngủ say, đừng đánh động nó, nếu không hậu quả khó lường."
Vật chất màu đen chỉ đang ngủ say mà đã có hàn khí đáng sợ như vậy, nếu tỉnh lại thì sẽ còn đáng sợ đến mức nào?
Bách Lý Úc Thong nghe vậy, vội vàng thu hồi Chân Hỏa.
Phong Vô Trần nói rất đúng, bọn họ xông vào, vật chất màu đen không hề động tĩnh, chứng tỏ nó đang ngủ say.
Nếu không, với sức mạnh đáng sợ như vậy, nó đã sớm phát hiện sự tồn tại của Phong Vô Trần và tấn công rồi.
"Đang ngủ say đã đáng sợ thế này, thật sự thức tỉnh thì chúng ta xong đời rồi!" Bắc Đẩu Diễm lau mồ hôi, mặt tái mét.
"Ta cảm thấy chân mình không còn nghe theo sai khiến nữa rồi." Liễu Thanh Dương sợ hãi nói.
"Nó thức tỉnh không cần lo, hiện tại phải biết rõ nó là cái gì." Bách Lý Úc Phong nói, thân là Thiên Cực cảnh thất trọng, thực lực cường hoành, hắn không hề e ngại sức mạnh của vật chất màu đen.
Một luồng chân nguyên lực yếu ớt được thúc giục, Phong Vô Trần xòe lòng bàn tay, tỏa ra một vầng kim quang nhàn nhạt.
"Hưu!"
Phong Vô Trần vung tay, một luồng chân nguyên màu vàng nhạt bay về phía trước, sức mạnh yếu ớt, chắc là chưa đủ để đánh động nó.
Kim sắc chân nguyên đi qua, Phong Vô Trần và những người khác chăm chú nhìn vào vách băng của thông đạo.
Vật chất màu đen lại xuất hiện trong mắt họ, phía trước thông đạo, một mảng lớn vật chất màu đen phiêu động, quỷ dị đến đáng sợ.
Kim sắc năng lượng lóe lên rồi bị nuốt chửng.
Nhưng lần này, Phong Vô Trần và đồng bọn đã nhìn rõ.
"Đây là... Hỏa Diễm?" Bách Lý Úc Phong kinh ngạc, trừng lớn mắt nhìn, không dám tin vào mắt mình.
"Phong đại ca, chẳng lẽ là Ô Hỏa? Cái thứ màu đen này giống Hỏa Diễm quá!" Liễu Thanh Dương kinh hô, nhận ra mình nói lớn tiếng, vội bịt miệng lại.
"Nhìn thì đúng là Hỏa Diễm, nhưng Hỏa Diễm sao lại có hàn khí đáng sợ thế này? Hỏa Diễm mà lại lạnh sao?" Dịch Thiên Kình vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
"Hỏa Diễm sao có thể có khí tức lạnh lẽo?" Lăng Tiêu Tiêu, Miêu Thanh Thanh và Lam Nguyệt đều ngẩn người.
"Ngoài Ô Hỏa ra, ta không thể nghĩ ra thứ gì khác!" Phong Vô Trần ngốc trệ nói, trong lòng chấn động.
Phong Vô Trần cũng lần đầu thấy Ô Hỏa, dù chưa từng thấy, nhưng hắn khẳng định mảng vật chất màu đen trước mắt chính là Ô Hỏa!
Hỏa Diễm màu đen, chẳng phải là Ô Hỏa sao?
"Chắc chắn là Ô Hỏa! Không sai được!" Sau kinh ngạc, Bách Lý Úc Phong vô cùng kích động.
Vật chất màu đen bám vào thông đạo, trừ màu sắc là đen, khí tức lạnh lẽo, những tính chất khác giống hệt Hỏa Diễm.
Hỏa Diễm màu đen nhẹ nhàng bập bùng, dường như vĩnh viễn không tắt, lại tựa như băng đá là nguồn năng lượng duy trì nó cháy.
"Phong ca ca, có chắc đây là Ô Hỏa không?" Lăng Tiêu Tiêu hỏi, dù cảm thấy nó rất giống Ô Hỏa, nhưng nàng không tin Hỏa Diễm lại tỏa ra hơi thở lạnh lẽo hơn cả Băng Hồn chi lực.
Bách Lý Úc Phong kích động nói: "Sách cổ ghi lại, Ô Hỏa chính là Hỏa Diễm màu đen!"
Bách Lý Úc Phong đã biết về Ô Hỏa, nên cũng có chút hiểu biết.
"Thật là Ô Hỏa?" Dịch Thiên Kình và những người khác vẫn không thể tin được.
Ô Hỏa là Thái Cổ chi hỏa, rất đáng sợ, lẽ ra phải có sức mạnh Hủy Diệt Hỏa Diễm, nhưng hôm nay lại tràn ngập hơi thở lạnh lẽo, đóng băng cả thông đạo và huyệt động.
Đây là Hỏa Diễm sao?
"Phong Vô Trần, Ô Hỏa đang ngủ say, dễ dàng luyện hóa, biến nó thành của mình!" Bách Lý Úc Phong càng nói càng kích động, hận không thể lập tức luyện hóa Hỏa Diễm màu đen.
Nghe vậy, Phong Võ Trần cau mày nói: "Với thực lực của ngươi, chưa chắc đã áp chế được nó, một khi nó tỉnh lại, e rằng ngươi sẽ bị nó cắn nuốt. Ô Hỏa có sức thôn phê quá
"Đừng hù ta. Bây giờ là lúc Ô Hỏa yếu nhất, không luyện hóa bây giờ thì chờ đến bao giờ? Vừa rồi đã nói rồi, tất cả dựa vào bản lĩnh." Bách Lý Úc Phong nói, báu vật thế này, hắn không nhường cho Phong Vô Trần đâu.
Phong Vô Trần lắc đầu, nghiêm giọng nói: "Đây không phải là bản nguyên của Ô Hỏa, chỉ là Hỏa Diễm lan ra thôi. Bản nguyên của nó chắc ở đâu đó gần đây, nhưng Hỏa Diễm lan ra đã đáng sợ thế này, có thể tưởng tượng bản nguyên của nó khủng khiếp đến mức nào. Nếu ngươi không tin, cứ thử xem."
Phong Vô Trần và Bách Lý Úc Phong không phải bạn bè, chỉ là mới gặp lần đầu, Bách Lý Úc Phong muốn thử, Phong Vô Trần cũng không ngăn cản.
"Bách Lý Úc Phong, ta khuyên ngươi đừng nên thử, coi chừng mất mạng đấy. Hỏa Diễm đáng sợ như vậy, ai biết sau khi nó tỉnh lại sẽ thế nào?" Liễu Thanh Dương nói.
"Không cần các ngươi lo, ta có cách." Bách Lý Úc Phong không nghe lời khuyên, cẩn thận tiến vào thông đạo.
Liễu Thanh Dương định nói gì đó, Phong Vô Trần vội ngăn lại, nói: "Cứ để hắn thử đi. Huống hồ chúng ta đến Bắc Cảnh chi uyên cũng vì Ô Hỏa, sớm muộn cũng phải đánh động nó, vào thôi."
"Điện chủ, ngươi có cách?" Bắc Đẩu Diễm nhìn Phong Vô Trần hỏi.
Phong Vô Trần im lặng một lúc, rồi nói: "Không chắc có được không."
Bách Lý Úc Phong đi phía trước, Phong Vô Trần và Lăng Tiêu Tiêu đi theo sau, để phòng ngừa vạn nhất, Lăng Tiêu Tiêu ngưng tụ Hóa Thần kết giới.
Nếu vô tình đánh động Ô Hỏa, ít nhất Hóa Thần kết giới cũng có thể ngăn cản nó tấn công.
Chẳng mấy chốc, Bách Lý Úc Phong và Phong Vô Trần đến chỗ sâu nhất của thông đạo, một huyệt động.
Huyệt động vẫn là băng động, lớn hơn huyệt động trước một chút, nhưng lại tối đen như mực, không có chút ánh sáng nào, không nhìn thấy gì cả.
Trong huyệt động, khí tức lạnh lẽo vô cùng khủng khiếp, Phong Vô Trần và những người khác kinh hãi, dốc sức thúc giục chân nguyên chống lại hàn khí.
Huyệt động đen kịt càng thêm quỷ dị và đáng sợ, Phong Vô Trần cảm giác như đang đến Thập Bát Tầng Địa Ngục.
Dù không nhìn thấy, nhưng họ có thể tưởng tượng ra huyệt động này trông như thế nào.