“Phong đại ca, có cảm ứng được gì không?”
Ở nơi sâu nhất của Bắc Cảnh Chi Uyên, Phong Vô Trần đã tập trung cảm nhận hồi lâu, Liễu Thanh Dương sốt ruột hỏi.
Phong Vô Trần chậm rãi mở mắt, lắc đầu: "Không cảm ứng được gì cả."
Phong Vô Trần hiện tại đã đạt đến đỉnh phong Thất Trọng Thiên Nhân Cảnh, với phạm vi cảm ứng của hắn, đủ để bao phủ mấy vạn mét, nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì.
"Không lẽ không có thật à?" Liễu Thanh Dương cười khổ.
"Phong ca ca, hay là chúng ta đổi chỗ khác thử xem.” Lăng Tiêu Tiêu đề nghị.
Bắc Cảnh Chi Uyên rộng lớn vô cùng, thử một chỗ không thể kết luận được gì. Hơn nữa, bảo vật chắc chắn nằm ở vị trí trung tâm, hoặc có thể là một nơi hẻo lánh nào đó.
Phong Vô Trần gật đầu, mới thử một lần, hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Đã đến đây rồi, nhất định phải lật tung cả Bắc Cảnh Chi Uyên lên mới thôi.
Trong lúc Phong Vô Trần định di chuyển vị trí, lông mày hắn khẽ nhíu lại, ánh mắt quét về phía đỉnh núi phía bên trái không xa, quát lạnh: "Ai đó?"
Lăng Tiêu Tiêu và Liễu Thanh Dương lập tức trở nên cảnh giác.
“Ha, không ngờ lại phát hiện ra ta, không đơn giản đấy!" Từ định núi kia vọng lại một giọng nói đầy kinh ngạc.
Ngay lập tức, một bóng người lướt tới.
"Thiên Cực Cảnh bát trọng!" Phong Vô Trần cau mày, nhận ra tu vi đáng sợ của người vừa đến.
"Ở Bắc Cảnh Chi Uyên lại có cao thủ như vậy!" Nam Cung Chiến lo lắng, thần sắc vô cùng nghiêm trọng. Nếu không nhờ Phong Vô Trần phát hiện, bọn họ đã không biết có cường giả đang âm thầm theo dõi.
Người tới không ai khác, chính là Bàng Húc Hoài của Ác Nhân Tộc.
“Phong ca ca, hắn là người của Ác Nhân Tộc!" Lăng Tiêu Tiêu nhíu mày, mặt trở nên lạnh băng.
"Khí tức của hắn giống với tên lần trước!" Bắc Đẩu Diễm khẳng định.
Miêu Thanh Thanh khẽ nhíu mày: "Ác Nhân Tộc sao lại ở đây? Chẳng lẽ mục đích của hắn giống chúng ta?"
"Rất có thể." Liễu Thanh Dương gật đầu.
"Ra là Thiên Yêu Thánh Nữ, khó trách biết ta là người của Ác Nhân Tộc." Bàng Húc Hoài cười lạnh, nụ cười tà ác khiến người khó chịu.
Khoanh tay trước ngực, Bàng Húc Hoài nói: "Thiên Yêu Thánh Nữ, nể mặt ngươi, ta tha cho các ngươi một mạng, nhưng mong các ngươi rời khỏi đây ngay lập tức."
Bàng Húc Hoài biết rõ thân phận của Lăng Tiêu Tiêu đáng sợ đến mức nào, dù chỉ có một mình Lăng Tiêu Tiêu, hắn cũng không dám tùy tiện trêu chọc.
"Đây là Bắc Cảnh Chi Uyên, không phải lãnh địa của Ác Nhân Tộc, ta muốn đi đâu, ngươi quản được sao?" Lăng Tiêu Tiêu lạnh lùng đáp trả.
Nghe vậy, sắc mặt Bàng Húc Hoài trầm xuống: "Thiên Yêu Thánh Nữ, ta nể mặt ngươi là vì kiêng kỵ thế lực sau lưng ngươi, không có nghĩa là ta sợ ngươi. Nếu các ngươi không đi, ta có rất nhiều cách đối phó. Các ngươi cũng biết đây là Bắc Cảnh Chi Uyên, ta giết các ngươi, ai mà biết được?"
"Vậy ngươi cứ thử xem!" Lăng Tiêu Tiêu không hề nao núng, ngược lại nở một nụ cười lạnh.
Bàng Húc Hoài cười khẩy: "Thiên Yêu Thánh Nữ, chuyện ở sa mạc Viêm Hoàng Tháp, ta đã nghe nói rồi. Nếu các ngươi không đi, ta vừa hay lập công. Ta không ngu xuẩn như Phục Dương đại thủ lĩnh, hơn nữa ta cũng đoán được thân phận của các ngươi rồi, tên nhóc kia chắc là Phong Võ Trần khiến Phục Dương kinh ngạc, đúng không?"
"Nếu ngươi không ngu, ngươi đã không xuất hiện." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói.
"Thằng nhãi ranh, nếu không có Hóa Thần Kết Giới của Thiên Yêu Thánh Nữ, giết ngươi dễ như bóp chết một con kiến." Bàng Húc Hoài khinh thường nhìn Phong Vô Trần.
"Nếu Phong ca ca tu vi đạt đến Thiên Cực Cảnh ngũ trọng, giết ngươi dễ như trở bàn tay, còn cần gì đến Thiên Cực Cảnh bát trọng!" Lăng Tiêu Tiêu đáp trả mạnh mẽ.
"Phong Vô Trần?"
Lời Lăng Tiêu Tiêu vừa đứt, một giọng nói kinh ngạc vang lên, ngay sau đó, một bóng người đột ngột xuất hiện.
"Lại còn người nữa!" Dịch Thiên Kình cau mày.
"Người của Ác Nhân Tộc sao?" Nam Cung Chiến lo lắng.
"Không biết, người này che giấu rất kỹ, không nhìn ra tu vi." Bắc Đẩu Diễm lắc đầu, nhưng có thể chắc chắn một điều, thực lực của người này vô cùng đáng sợ.
Người tới không ai khác, chính là Bách Lý Úc Phong!
Phong Vô Trần đánh giá Bách Lý Úc Phong, một gương mặt xa lạ, rồi nói: "Thiên Cực Cảnh thất trọng."
"Thiên Cực Cảnh thất trọng!" Liễu Thanh Dương kinh hô, khó tin. Bách Lý Úc Phong tuổi tác chỉ lớn hơn bọn họ vài tuổi, tu vi lại đáng sợ đến vậy.
"Bách Lý thiếu chủ, ngươi cũng quen hắn sao?" Bàng Húc Hoài ngạc nhiên nhìn Bách Lý Úc Phong.
Bách Lý Úc Phong không trả lời, ánh mắt đánh giá Phong Vô Trần, có vẻ rất hứng thú với hắn.
Sự im lặng của Bách Lý Úc Phong khiến Bàng Húc Hoài mất mặt, mặt hắn tối sầm, nắm đấm siết chặt, nhưng không dám phát tác, chỉ có thể kìm nén.
Cách Bàng Húc Hoài gọi Bách Lý Úc Phong khiến Phong Vô Trần nhíu mày.
"Điện chủ, cẩn thận, bọn chúng là một bọn!" Dịch Thiên Kình thì thầm.
"Bách Lý thiếu chủ này có lẽ còn mạnh hơn nữa." Liễu Thanh Dương lo lắng.
Phong Vô Trần im lặng, sự xuất hiện của hai người này ở Bắc Cảnh Chi Uyên, hắn dường như đã đoán ra điều gì.
"Ngươi là Bách Lý Úc Phong, đại thiếu chủ của Bách Lý thế gia?" Lăng Tiêu Tiêu hỏi, có chút kinh ngạc.
"Thiên Yêu Thánh Nữ, chúng ta từng gặp nhau một lần.” Bách Lý Úc Phong khẽ gật đầu.
"Xin lỗi, trí nhớ của ta không tốt lắm." Lăng Tiêu Tiêu có chút xấu hổ.
Ánh mắt Bách Lý Úc Phong chuyển sang Phong Vô Trần, hỏi: "Ngươi là Phong Vô Trần, học sinh của Thiên Viêm Học Phủ thuộc Viêm Hỏa Đế Quốc?"
"Ngươi biết ta?" Phong Vô Trần ngạc nhiên nhìn Bách Lý Úc Phong, hắn chắc chắn một trăm phần trăm rằng chưa từng gặp người này.
Bách Lý Úc Phong chưa kịp mở miệng, Bàng Húc Hoài đã lạnh lùng nói: "Bách Lý thiếu chủ, đừng quên mục đích đến Bắc Cảnh Chi Uyên của chúng ta."
"Ở đây không có chuyện của ngươi, cút!" Bách Lý Úc Phong ra lệnh, giọng điệu lạnh băng.
"Ngươi!" Bàng Húc Hoài tức giận, không ngờ Bách Lý Úc Phong lại không nể mặt hắn như vậy, tức đến phổi muốn nổ tung.
"Hử?" Ánh mắt Bách Lý Úc Phong sắc lạnh quét về phía Bàng Húc Hoài, sát khí lóe lên.
"Đáng ghét! Dám dùng giọng đó nói chuyện với ta! Bách Lý Úc Phong! Ta nhất định không tha cho ngươi!" Bàng Húc Hoài giận dữ, nhưng vẫn cố nén, cuối cùng lách mình rời đi.
Sau khi Bàng Húc Hoài đi, Bách Lý Úc Phong nói: "Đừng hiểu lầm, ta và hắn chỉ là quan hệ hợp tác."
Bách Lý Úc Thong khẽ cười: "Ta biết ngươi, vì đệ đệ của ta đã thua trong tay ngươi."
"Thua trong tay ta?" Phong Vô Trần ngẩn người, rồi dường như nhớ ra điều gì, kinh ngạc hỏi: "Thiên Ảnh của Thiên Viêm Học Phủ, chẳng lẽ là đệ đệ của ngươi?"
"Thiên Ảnh?" Liễu Thanh Dương và những người khác đều nghi hoặc.
"Không sai." Bách Lý Úc Phong gật đầu.
"Khó trách lại có thiên phú kinh người như vậy." Phong Vô Trần cười, nhưng hắn thắc mắc, tại sao Bách Lý thế gia lại để Thiên Ảnh đến Thiên Viêm Học Phủ, không phải tự gia tu luyện tốt hơn sao? Hoặc là cho đến Thánh Hồn Học Phủ chẳng phải càng tốt hơn?