Một vệt bạch quang lóe lên, không gian xung quanh lập tức trở nên tĩnh lặng!
Năng lượng hủy diệt tan biến không dấu vết, sức mạnh pháp chú cũng theo đó biến mất.
Vệt bạch quang chợt lóe lên rồi tan, không để lại bất cứ thứ gì.
Quả là quỷ dị.
Phong Vô Trần kinh ngạc tột độ, chưa kịp hiểu chuyện gì.
Dù không biết vệt bạch quang kia là gì, nhưng Phong Võ Trần chắc chắn một điều, nó vô cùng đáng sợ và xuất hiện ngay phía trên Thiếu Tư Mệnh.
Thiếu Tư Mệnh hoảng sợ, như thể đối mặt với kẻ thù lớn.
Hắn dường như đã nhận ra điều gì đó, vì quá sợ hãi mà thân thể run rẩy.
Với thực lực khủng khiếp của Thiếu Tư Mệnh, những cường giả trên đại lục có thể khiến hắn khiếp sợ chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Ai? Bước ra đây!" Thiếu Tư Mệnh cau mày quát lạnh, vẻ mặt ngưng trọng đến cực điểm.
Thiếu Tư Mệnh là cường giả Hóa Thần cảnh ngũ trọng, có thể chiến đấu vượt cấp đến. thất trọng, nhưng vẫn không thể phát hiện ra kẻ vừa ra tay.
Từ đó có thể thấy, tu vi của người này còn cao hơn Thiếu Tư Mệnh rất nhiều!
Khi tiếng quát của Thiếu Tư Mệnh vừa dứt, Phong Chính Hùng cùng mọi người trong Long Thần Điện đột ngột xuất hiện, cứ như thể Long Thần Điện vừa bị ai đó dùng chướng nhãn pháp che mắt.
"Cha! Mẹ! Tiêu Tiêu!" Phong Vô Trần trợn tròn mắt, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Dù không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Phong Vô Trần có thể khẳng định, mọi người trong Long Thần Điện vẫn còn sống!
“Không thể nào! Bọn chúng vẫn còn sống!" Thiếu Tư Mệnh khó tin nói, vẻ mặt ngây dại.
Vừa rồi, năng lượng hủy diệt kia không chỉ có thể tiêu diệt mọi người trong Long Thần Điện, mà còn có thể phá hủy cả Vô Cực Vực, vậy mà mọi người trong Long Thần Điện lại quỷ dị sống sót.
"Lẽ nào là..." Vẻ mặt Thiếu Tư Mệnh lại lộ vẻ kinh hoàng.
Mọi người trong Long Thần Điện vui mừng khôn xiết, nhưng cũng đầy vẻ nghi hoặc.
"Vừa rồi bầu trời, sao lại đột nhiên biến mất?"
"Ta còn tưởng chúng ta chết rồi chứ, vừa rồi sức mạnh khủng khiếp của Thiếu Tư Mệnh lan tỏa ra, bầu trời liền biến mất!"
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Bầu trời lại xuất hiện!"
Mọi người trong Long Thần Điện vô cùng nghi hoặc, không ai hiểu chuyện gì.
Tuy nhiên, Xích Uyên và Trương Vô Phong lại lộ vẻ kinh hãi, dường như đã nhận ra điều gì đó.
"Điện chủ vẫn chưa bị bắt đi!" Nam Cung Chiến chỉ lên trời hưng phấn nói.
"Phong đại cai" Liễu Thanh Dương kích động hét lớn.
"Tốt quá rồi!" Thấy Phong Vô Trần chưa bị Thiếu Tư Mệnh bắt đi, Phong Chính Hùng và Tiêu Thanh Thanh hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Việc bầu trời đột nhiên biến mất, không nhìn thấy cảnh tượng sụp đổ, cũng không thấy bóng dáng Phong Vô Trần khiến họ vô cùng lo lắng.
"Kia là cái gì?" Dịch Thiên Kình đột nhiên kinh hãi nhìn lên hư không, nơi có hàng trăm đạo thể linh hồn.
"Thể linh hồn?" Trương Vô Hồn và những người khác vẻ mặt kinh ngạc.
Trương Vô Phong kinh hãi nói: "Ở đâu ra nhiều thể linh hồn cường đại như vậy?"
"Đáng sợ thật! Hơn mười vị Hóa Thần cảnh, còn lại đều là Thiên Cực cảnh!" Xích Uyên cũng không khỏi kinh hãi.
Đội hình khủng khiếp như vậy, mười cái Tiên Khí Các cũng không sánh bằng, khiến mọi người trong Long Thần Điện kinh hãi lạnh mình, mắt lộ vẻ hoảng sợ.
Không ai biết những thể linh hồn đáng sợ này từ đâu đến.
"Vút!"
Lăng Tiêu Tiêu nhanh chóng lao đến, chắn trước mặt Phong Vô Trần, ánh mắt lạnh lùng
Phong Chính Hùng và mọi người trong Long Thần Điện, cùng với Xích Uyên cũng nhao nhao bay tới.
"Phong ca ca, huynh không sao chứ?" Lăng Tiêu Tiêu quan tâm hỏi.
"Ta không sao, may mà có những thể linh hồn này giúp đỡ, nếu không ta đã bị hắn bắt đi rồi." Phong Vô Trần gật đầu, cố gắng kìm nén niềm vui sướng trong lòng.
Mọi người trong Long Thần Điện còn sống, Phong Vô Trần hoàn toàn yên tâm.
"Phong ca ca, những thể linh hồn cường đại này là chuyện gì?" Lăng Tiêu Tiêu hiếu kỳ hỏi, ánh mắt mọi người đều đổ đồn về Phong Vô Trần.
"Trần Nhi, những thể linh hồn này sao lại không nhúc nhích?" Tiêu Thanh Thanh kinh hãi hỏi, chỉ nhìn thôi đã thấy sợ hãi.
Phong Vô Trần lắc đầu, nói: "Ta cũng không rõ, chúng từ Cửu Trọng Càn Khôn Tháp đi ra."
"Cửu Trọng Càn Khôn Tháp?" Nghe vậy, mặt mọi người cứng đờ, ngạc nhiên nhìn Phong Vô Trần.
Mọi người không thể tin được rằng bên trong Cửu Trọng Càn Khôn Tháp lại tồn tại nhiều thể linh hồn đáng sợ như vậy, họ thường xuyên tu luyện trong bảo tháp, sao chưa bao giờ thấy?
"Ta hiện tại cũng không hiểu ra sao, để sau rồi nói." Phong Vô Trần ngưng trọng nói, hắn không rõ vì sao bên trong Cửu Trọng Càn Khôn Tháp lại tồn tại những thể linh hồn này, càng không biết vì sao chúng lại chịu sự khống chế của hắn.
"Phong ca ca, vừa rồi hẳn là có người đã cứu chúng ta." Lăng Tiêu Tiêu ngưng trọng nói, nhưng nàng cũng không biết là ai.
"Đúng vậy, người này tu vi cực cao, khí tức thoáng qua rồi biến mất." Xích Uyên ngưng trọng nói.
"Các ngươi nói hẳn là cùng một người, người này cũng đã cứu ta." Phong Vô Trần gật đầu.
Chỉ là, người thần bí này vẫn chưa xuất hiện, tất cả mọi người ở đây, kể cả Thiếu Tư Mệnh, đều không cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
“Rốt cuộc là ai? Sao không hiện thân?” Thiếu Tư Mệnh giận đữ hét, ánh mắt hung ác đảo xung quanh.
Khi tiếng rống giận dữ của Thiếu Tư Mệnh vừa dứt, mặt Phong Vô Trần và mọi người lập tức cứng lại, dường như đã nhìn thấy gì đó, mắt ai nấy đều trợn tròn.
Trên đỉnh đầu Thiếu Tư Mệnh, một bóng người quỷ dị xuất hiện, tựa như chắp vá từ những mảnh vụn.
Người này xuất hiện, Thiếu Tư Mệnh lại không hề hay biết!
Quá mạnh! Tuyệt đối mạnh!
Người xuất hiện là một người đàn ông trung niên, mặc gấm vóc lộng lẫy, đầu đội phát quan, không giận tự uy, mang phong thái của một cường giả.
Người này chỉ đứng đó thôi, cũng khiến người ta cảm thấy một loại cảm giác vô địch, khiến người ta kiêng kỵ.
"Thì ra là hắn!" Phong Vô Trần khẽ nhíu mày, dựa vào trí nhớ từ Tà Long Thần, Phong Vô Trần nhanh chóng nhận ra người này.
"Xích Uyên Các chủ, ngươi có nhận ra người này không?" Trương Vô Hồn hoảng sợ hỏi, dù là cường giả Hóa Thần cảnh, dù người thần bí không hề có năng lượng dao động, nhưng vẫn khiến Trương Vô Hồn cảm thấy kiêng kỵ sâu sắc.
Xích Uyên ngơ ngác lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt cũng đầy vẻ kinh hãi, thân là một trong những cự đầu của đại lục, hắn chưa bao giờ thấy người thần bí này.
“Đáng sợ quái Cảm giác không thở được!" Liễu Thanh Dương sợ đến hồn bay phách lạc.
"Thiếu Tư Mệnh căn bản không phát hiện ra!" Dịch Thiên Kình toàn thân run rẩy.
Người xuất hiện, tuy không hề có năng lượng dao động, nhưng khí tràng của người này lại vô cùng khủng khiếp, không cần tới gần, cũng cảm thấy sự đau đớn xé rách do không khí bị nén ép.
Tu vi của người thần bí này, e rằng đã đạt đến đỉnh cao của đại lục!
Thiếu Tư Mệnh giận dữ, nhìn xung quanh, chợt thấy ánh mắt cứng ngắc và kinh hãi của Phong Vô Trần và mọi người.
Toàn thân Thiếu Tư Mệnh cứng đờ, lúc này mới cực kỳ khó khăn ngẩng đầu nhìn lên.
Nhìn thấy người đàn ông xuất hiện trên đỉnh đầu, sắc mặt Thiếu Tư Mệnh đại biến.
"Ngươi đang tìm ta?" Đối diện với ánh mắt hoảng sợ của Thiếu Tư Mệnh, người đàn ông mở miệng hỏi, giọng nói bình thản, nhưng trong nháy mắt lại khiến Thiếu Tư Mệnh rơi vào vực sâu.
Chứng kiến người đàn ông không biết từ lúc nào đã xuất hiện trên đỉnh đầu, thân thể Thiếu Tư Mệnh run lên, nỗi hoảng sợ trong mắt càng thêm mãnh liệt.
"Long tộc hộ pháp!" Thiếu Tư Mệnh hoảng sợ thốt lên, sắc mặt đã tái nhợt đi vài phần.