Địa giai vũ kỹ và Địa giai kiếm quyết quả thực uy lực phi thường.
Tuy nhiên, Phong Vô Trần mặc cho Thiên Ảnh tấn công, mà gần như không hề tổn hao gì.
Điều này cho thấy thực lực của Phong Vô Trần vượt xa Thiên Ảnh!
Thiên Ảnh đã thi triển toàn bộ vũ kỹ, nhưng vẫn không thể làm tổn thương Phong Vô Trần, ngược lại còn tiêu hao một lượng lớn chân nguyên của bản thân.
Sắc mặt Thiên Ảnh hơi tái đi, thở dốc, trông có vẻ chật vật.
Dốc toàn lực mà không thể gây tốn thương cho đối thủ, trái lại khiến bản thân suy yếu, trong khi Phong Võ Trần thậm chí còn chưa ra tay. Thất bại này thật đáng xấu hổ.
"Rốt cuộc ngươi có tu vi gì?" Cuối cùng Thiên Ảnh không nhịn được hỏi.
"Ta cũng rất muốn biết lai lịch của ngươi. Ngươi không phải người của Viêm Hỏa đế quốc, đúng không?" Phong Vô Trần cười nhạt đáp.
Nghe vậy, Thiên Ảnh im lặng.
"Dừng ở đây thôi, trận đấu kết thúc rồi." Phong Vô Trần cười nhạt, không ép hỏi lai lịch của Thiên Ảnh.
Nói xong, Phong Vô Trần từ từ hạ xuống.
Lâm U và Đoạn Ngấn Tịch mừng rỡ chạy đến, mặt mày rạng rỡ.
Giờ phút này, không ai trong số các học sinh của học phủ dám khinh thường Phong Vô Trần nữa, mà thay vào đó là sự kinh hãi và kính sợ.
Từ đầu đến cuối, Phong Vô Trần căn bản không hề ra tay.
Chiến thắng dễ dàng của Phong Vô Trần khiến Hình Thiên Phong và những học sinh khác vô cùng tò mò về tu vi của hắn. Họ âm thầm suy đoán liệu Phong Vô Trần đã đột phá lên Thiên Nhân cảnh hay chưa.
Nhưng Phong Võ Trần chưa bao giờ vận dụng chân nguyên, nên không ai có thể nhìn ra được.
"Phong Vô Trần, ngươi đã đột phá Thiên Nhân cảnh rồi sao?" Thiên Ảnh hỏi.
"Với thiên phú của ngươi, việc đột phá Thiên Nhân cảnh chắc hẳn không khó." Phong Vô Trần cười đáp.
"Phong Vô Trần, rốt cuộc ngươi có đột phá Thiên Nhân cảnh hay không?" Hình Thiên Phong truy hỏi, vẻ mặt nóng lòng và khẩn thiết.
"Thiên Ảnh chẳng phải đã nói rồi sao?" Phong Vô Trần cười nhạt.
“Ngươi thực sự đã đột phá Thiên Nhân cảnh?" Chấn Vân Thiên hởi lại để xác nhận.
"..." Phong Vô Trần thầm bực bội.
Còn phải hỏi sao?
Thiên Ảnh bộc phát sức chiến đấu đáng sợ, tương đương với Thiên Nguyên cảnh cửu trọng. Nếu Phong Vô Trần không đột phá Thiên Nhân cảnh, làm sao có thể chỉ dùng thân thể mà ngăn cản được những vũ kỹ đáng sợ của Thiên Ảnh?
Nhìn ánh mắt chờ mong của Hình Thiên Phong và Chấn Vân Thiên, Phong Vô Trần cuối cùng bất đắc dĩ gật đầu.
"Viện trưởng, trưởng lão, lần này ta trở về có việc gấp, không thể ở lại lâu." Phong Vô Trần lấy ra hai quyến trục giao cho Hình Thiên Phong, mỉm cười nói.
Mục đích Phong Vô Trần trở về lần này là để đưa Lâm U đến Long Thần Điện, chứ không có mục đích nào khác, hơn nữa còn phải nhanh chóng trở về tu luyện.
Hình Thiên Phong gật đầu, nói: "Lão phu cũng không giữ các ngươi. Học phủ còn phải chuẩn bị cho việc tuyển sinh. Nhớ kỹ đừng đi nhầm đường, nếu không sẽ không quay về được đâu."
"Viện trưởng yên tâm." Phong Vô Trần mỉm cười.
"Phong Vô Trần, học phủ đệ nhất đại lục nằm ở Bắc Huyền vực, tên là Thánh Hồn học phủ. Đó mới thực sự là học phủ, nơi tập trung rất nhiều thiên tài. Với thiên phú của ngươi, việc gia nhập chắc hẳn không khó." Hình Thiên Phong trịnh trọng nói.
Nghe vậy, Phong Vô Trần nhún vai cười: "Thôi đi viện trưởng, chẳng lẽ viện trưởng không biết ta sao? Ta không chịu được đâu.”
"Ngươi! Ai!" Hình Thiên Phong tức giận, nhưng lại không làm gì được Phong Vô Trần.
"Viện trưởng, chư vị trưởng lão, Lý Phong đạo sư, sau này còn gặp lại. Sau này nếu có thời gian, hãy đến Tinh Giới Long Thần Điện tìm ta." Phong Vô Trần chắp tay cười nói.
"Phong Vô Trần, bây giờ ngươi là Luyện Đan Sư mấy phẩm?" Chấn Vân Thiên vội vàng hỏi.
"Lục phẩm." Phong Vô Trần nhỏ giọng trả lời.
"Cái gì? Sáu... Lục phẩm?” Mắt lão của Chấn Vân Thiên suýt chút nữa lồi ra.
"Vậy tu vi của ngươi thì sao?" Hình Thiên Phong cũng nhỏ giọng hỏi.
"Lục trọng." Phong Vô Trần nhỏ giọng trả lời.
"..."
Hai câu trả lời của Phong Vô Trần khiến Hình Thiên Phong và những người khác choáng váng, sợ hãi đến mức hồn bay phách tán, vẻ mặt kinh hoàng nhìn Phong Vô Trần.
"Viện trưởng, trưởng lão, đạo sư, đa tạ ba năm chỉ bảo, sau này còn gặp lại." Lâm và Đoạn Ngấn Tịch vội vàng hành lễ.
Không đợi lễ tốt nghiệp kết thúc, Phong Vô Trần đã dẫn Lâm U và Đoạn Ngấn Tịch rời khỏi học phủ.
Phong Vô Trần có chút tò mò về lai lịch của Thiên Ảnh, nhưng Thiên Ảnh không nói, Phong Vô Trần cũng không còn cách nào.
"Đoạn Ngấn Tịch, ngươi về gọi Đoạn Vô Tình, ta sẽ đưa các ngươi đến một nơi, có thể giúp các ngươi đột phá Thiên Nhân cảnh trong thời gian ngắn! Thời gian gấp rút, nhanh đi đi, ta và Lâm U đi làm chút việc, tập hợp ở Thiên Các." Vừa rời khỏi học phủ, Phong Vô Trần đã nghiêm túc nói.
"Đột phá Thiên Nhân cảnh?" Đoạn Ngấn Tịch ngẩn người, sau đó kích động vô cùng, lập tức dốc toàn lực, thi triển phi hành vũ kỹ, với tốc độ nhanh nhất bay về phía hoàng thất.
“Phong đại ca, ta cũng có thể đột phá Thiên Nhân cảnh sao?” Lâm hỏi.
"Đương nhiên, đi thôi, đến Lâm gia." Phong Vô Trần cười nhạt, với tư cách là bạn nối khố thân thiết nhất, Phong Vô Trần có thể nói là vô cùng quan tâm.
...
Thiên Ảnh, người thua trận ở Thiên Viêm học phủ, rời khỏi quảng trường.
Một mình Thiên Ảnh đến ngọn núi phía sau học phủ, vẻ mặt chán chường, ủ rũ.
Rõ ràng thất bại trước Phong Vô Trần đã gây ra một cú sốc lớn cho hắn.
Trong đầu hắn liên tục hiện lên những hình ảnh chiến đấu với Phong Vô Trần. Sự tồn tại vô địch của Phong Vô Trần đã gieo một cái bóng trong lòng hắn.
Thiên Ảnh tự nhận mình có thiên phú không thua kém ai, và chưa từng thất bại trước bất kỳ đối thủ nào.
Chỉ duy nhất một lần thua trước Phong Vô Trần, nhưng lại thua một cách khó chịu như vậy.
"Phong Vô Trần chỉ hơn mình hai tuổi, hắn thực sự mạnh đến vậy sao?" Thiên Ảnh lẩm bẩm, vô cùng thất vọng.
"Sao vậy? Gặp chuyện không vui à?"” Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai Thiên Ảnh.
Vừa dứt lời, một nam tử trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện, lớn hơn Thiên Ảnh vài tuổi.
"Ta thua rồi, thua thảm hại." Thiên Ảnh ủ rũ trả lời.
"Ồ? Ở học phủ này còn có người có thể đánh bại ngươi sao?" Nam tử trẻ tuổi ngạc nhiên hỏi.
"Ừm, hắn là thiên tài số một của học phủ trước đây. Không thể nhìn ra tu vi của hắn. Khi giao đấu với hắn, hắn chỉ đứng đó cho ta đánh, ta dốc hết sức lực cũng không thể làm hắn bị thương chút nào." Thiên Ảnh thất lạc nói.
"Ca, hắn còn có thể nhìn ra ta có Lôi Đình Chi Lực!" Thiên Ảnh đột nhiên nhìn về phía nam tử.
"Ồ? Xem ra người này không đơn giản." Nam tử trẻ tuổi lại một lần nữa ngạc nhiên, nhíu mày.
"Ca, Phong Vô Trần trạc tuổi huynh. Tuy rằng hắn không phải là đối thủ của huynh, nhưng đệ cảm thấy hắn rất mạnh. Một hai năm nữa, chưa chắc đệ đã đánh bại được hắn." Thiên Ảnh nói tiếp.
"Đàn ông con trai phải biết thua, thua không có gì to tát, nhưng không được thua chính mình. Chẳng phải ta cũng đã thua trước rất nhiều thiên tài sao? Nhưng mỗi lần như vậy, thực lực của ta lại tăng lên rất nhiều, mỗi lần đều muốn trở nên mạnh hơn nữa. Đệ cũng vậy, không cần quá để ý." Nam tử trẻ tuổi an ủi, nở một nụ cười.
"Chỉ cần cố gắng tu luyện, đệ nhất định có thể đánh bại hắn!" Nam tử khẳng định nói.
"Đệ thực sự có thể đánh bại hắn sao?" Thiên Ảnh vẫn chưa tự tin.
"Đương nhiên, thế nào? Bây giờ đệ có phải rất muốn tu luyện không?" Nam tử hỏi.
"Vâng!" Thiên Ảnh gật đầu mạnh mẽ.
"Vậy là được rồi, đó chính là động lực, động lực tu luyện. Cố gắng tu luyện đi, thiên tài của Bách Lý thế gia chúng ta sẽ không thua bất kỳ ai!" Nam tử trẻ tuổi động viên Thiên Ảnh.