Vù và rù vùi
Thánh Hồ lại có thêm vài vị Cổ Thần phong hào đến.
Bọn họ không bị ngăn cản, vì tu vi đã đạt tới cảnh giới Cổ Thần phong hào Hồng sắc, đủ tư cách đặt chân vào Thánh Hồ.
"Thánh Hồ có không ít cường giả Cổ Thần phong hào Hắc sắc và Bạch sắc đang tu luyện, hơn nữa đa số đến từ các thế lực lớn, mọi người cẩn thận một chút, đừng quấy rầy họ." Một người đàn ông lên tiếng, vẻ mặt vô cùng thận trọng.
"Chắc thằng nhãi đó không chạy tới Thánh Hồ đâu. Ngoài nó ra, năm người còn lại đều là Cổ Thần phong hào Lục sắc, cường giả Thánh Hồ sẽ không để bọn họ đặt chân vào đây." Một Cổ Thần phong hào Hồng sắc nói.
"Bọn chúng trốn quanh đây, mọi người đã đi tìm hết rồi, căn bản không thấy tung tích. Có lẽ chúng trốn ở gần Thánh Hồ cũng không chừng. Chia nhau ra tìm đi, tuyệt đối không thể để thằng nhãi đó thoát." Người cầm đầu nói nhỏ.
Vì Bàn Cổ Tiên Thạch, bọn họ sẽ không dễ dàng buông tha.
Chúng không hề hay biết, Phong Vô Trần chẳng những đã vào Thánh Hồ, mà còn đang tìm bảo vật dưới đáy hồ.
Ngoài đám người kia, còn có hơn mười Cổ Thần phong hào đang truy tìm tung tích Phong Vô Trần ở bốn phía.
Sức hấp dẫn của Bàn Cổ Tiên Thạch thật đáng sợ.
...
Dưới đáy hồ, Liễu Thanh Dương và những người khác chia nhau tìm kiếm Bàn Cổ Tiên Thạch.
Phong Vô Trần và Trương Quân Lan đã thu Bàn Cổ Nguyên Thạch vào nhẫn trữ vật, chỉ để lại một phần nhỏ.
"Phong đại ca, em tìm khắp nơi rồi, trong những nham thạch kia không có, những chỗ khác cũng không thấy Bàn Cổ Tiên Thạch đâu." Liễu Thanh Dương thất vọng nói.
"Tôn chủ, không có phát hiện gì." Tù Thiên và Viêm Hổ cũng lắc đầu.
Phong Võ Trần nhìn quanh, quả thực không thấy bóng dáng Bàn Cổ Tiên Thạch.
Xem ra lời đồn chưa chắc đã thật.
"Xem ra phải đi sâu hơn nữa mới được." Phong Vô Trần cau mày nói, trong lòng có chút thất vọng.
Liễu Thanh Dương ỉu xìu: "Xem ra mừng hụt rồi."
"Tuy không tìm được Bàn Cổ Tiên Thạch, nhưng chúng ta đã có nhiều Bàn Cổ Nguyên Thạch như vậy rồi, cũng rất tốt rồi. Cùng lắm thì dùng nó để đổi lấy Bàn Cổ Tiên Thạch." Miêu Thanh Thanh nói.
“Thanh Thanh nói đúng, phu quân, chúng ta đi thôi, vào sâu hơn tìm xem, nếu không được thì chúng ta về." Lăng Tiêu Tiêu cười nhẹ.
"Đi thôi." Phong Vô Trần gật đầu.
"Phong Vô Trần, cẩn thận cảm nhận linh khí." Huyền Quang Đại Đế đột nhiên truyền âm.
"Huyền Quang Đại Đế, có phải ngươi phát hiện Bàn Cổ Tiên Thạch rồi không?" Phong Vô Trần kích động hỏi.
"Bàn Cổ Tiên Thạch tồn tại, bản Đại Đế cũng không cảm ứng được, nhưng nơi nào linh khí càng loãng, khả năng tồn tại càng lớn." Huyền Quang Đại Đế đáp.
"Thong Vô Trần, ngươi không thấy kỳ lạ sao? Vì sao linh khí dưới đáy hồ lại loãng như vậy? Chuyện này rất có thể liên quan đến Bàn Cổ Tiên Thạch và Bàn Cổ Nguyên Thạch." Ám Ảnh Đại Đế truyền âm.
Nghe vậy, mắt Phong Vô Trần sáng lên.
Nơi phát hiện Bàn Cổ Nguyên Thạch, linh khí rất loãng!
Linh khí trên Thánh Hồ nồng đậm, còn dưới đáy hồ lại loãng, chắc chắn là do Bàn Cổ Tiên Thạch và Bàn Cổ Nguyên Thạch hấp thụ.
Thánh Hồ rộng lớn như vậy, linh khí dưới đáy hồ không thể chỉ bị số Bàn Cổ Nguyên Thạch bọn họ tìm thấy hấp thụ, nhất định còn Bàn Cổ Nguyên Thạch hoặc Bàn Cổ Tiên Thạch khác.
"Đợi đã.” Phong Võ Trần đột ngột nói.
"Phu quân, sao vậy?" Lăng Tiêu Tiêu hỏi.
"Thanh Dương, Tù Thiên, cẩn thận cảm nhận, nơi nào linh khí loãng, có lẽ có Bàn Cổ Tiên Thạch." Phong Vô Trần vội nói, trong lòng nhen nhóm hy vọng.
Nghe vậy, đám Liễu Thanh Dương lại phấn chấn.
Mọi người lại chia nhau ra tìm kiếm.
Không bỏ qua nơi nào linh khí loãng.
Phạm vi tìm kiếm ngày càng rộng.
Cuối cùng, một canh giờ sau, Lăng Tiêu Tiêu phát hiện.
Đó là một vách nham thạch kéo dài vào lòng đất, bị các loại thảm thực vật và bùn đất che phủ. Nếu không tìm những nơi linh khí loãng, căn bản không thể phát hiện ra.
"Phu quân! Thanh Dương! Mau đến đây! Em tìm thấy rồi! Bàn Cổ Tiên Thạch! Là Bàn Cổ Tiên Thạch!" Lăng Tiêu Tiêu kích động truyền âm, lòng tràn đầy vui sướng.
"Nương tử” Phong Vô Trần mừng rỡ.
"Tiêu Tiêu tìm thấy rồi!" Liễu Thanh Dương mừng như điên, nhanh chóng chạy tới.
"Phu quân, ở dưới này!" Lăng Tiêu Tiêu kích động nói.
Phong Vô Trần và những người khác nhìn theo hướng Lăng Tiêu Tiêu chỉ, quả nhiên thấy từng sợi hào quang yếu ớt.
Đó là hào quang của Bàn Cổ Tiên Thạch!
Hào quang yếu ớt chiêu ra từ một khe hở nhỏ dưới lòng đất.
"Nghe đồn không sai! Gần Bàn Cổ Nguyên Thạch, có Bàn Cổ Tiên Thạch!" Tù Thiên kích động nói.
"Mau đào lên xem!" Phong Vô Trần háo hức.
Khi khe hở được đào ra, hào quang chói mắt bùng nổ, Phong Vô Trần và những người khác vô cùng phấn khích.
Mấy chục viên Bàn Cổ Tiên Thạch xuất hiện trước mắt họ!
Đúng vậy! Khoảng mấy chục viên
"Ha ha! Phong đại ca, phát tài rồi! Chúng ta phát tài rồi!" Liễu Thanh Dương cười lớn, múa tay múa chân.
"Phu quân! Ba mươi bảy viên Bàn Cổ Tiên Thạch!" Lăng Tiêu Tiêu vô cùng vui vẻ.
Phong Vô Trần vô cùng mừng rỡ, Bàn Cổ Tiên Thạch hiếm có, họ lại tìm được tận 37 viên!
"Tôn chủ, phía dưới còn nữa!" Viêm Hổ kích động truyền âm.
Phong Võ Trần lấy những viên Bàn Cổ Tiên Thạch lộ ra ngoài, mọi người tiếp tục đào xuống.
Không đào thì thôi, đào rồi mới giật mình.
Phía dưới quả thực còn nữa!
"Tôn chủ! Nhiều lắm!" Tù Thiên phấn khích.
"Ha ha! Phong đại ca, có cả trăm viên không? Phát tài! Phát tài!" Liễu Thanh Dương cười lớn, vui sướng tột độ.
"Nương tử giỏi quái Lại phát hiện ra ổ Bàn Cổ Tiên Thạch!” Phong Vô Trần cười nói.
Vốn tưởng rằng không tìm được Bàn Cổ Tiên Thạch, ai ngờ lại phát hiện hơn 100 viên!
Số lượng Bàn Cổ Tiên Thạch tuy ít hơn Bàn Cổ Nguyên Thạch, nhưng lại khiến họ hưng phấn hơn.
Dù sao đó cũng là bảo vật để tăng tu vi.
Phong Vô Trần thu hết Bàn Cổ Tiên Thạch, không để lại một viên nào.
"Nương tử, các ngươi lập tức vào Không Gian Giới gấp năm lần để tu luyện, mau chóng đột phá cảnh giới Cổ Thần phong hào Thanh sắc!” Phong Vô Trần vui vẻ nói.
Lăng Tiêu Tiêu, Miêu Thanh Thanh mỗi người một viên Bàn Cổ Tiên Thạch, lập tức vào Không Gian Giới tu luyện.
Phong Vô Trần mang theo Không Gian Giới của họ, tiếp tục tìm kiếm, hy vọng có thể phát hiện thêm Bàn Cổ Tiên Thạch.
Đáng tiếc, Phong Vô Trần tìm mấy canh giờ, vẫn không có phát hiện gì.
Đến đường cùng, Phong Vô Trần đành bỏ cuộc, định vào Thần Giới tu luyện.
HÊ " Am ầml
Đúng lúc này, một chấn động mạnh mẽ đột nhiên truyền đến, đáy hồ nứt ra thành nhiều khe lớn.
Đáy hồ lập tức hình thành nhiều xoáy nước lớn.
"Chuyện gì vậy? Chấn động mạnh mẽ này truyền từ trên xuống, Đại Đế cường giả chiến đấu, không thể lan đến tận đáy hồ được." Phong Vô Trần lập tức rời khỏi đáy hồ, tăng tốc độ lên mặt nước.
Đáy hồ cách mặt đất vài trăm mét, Phong Vô Trần không cảm nhận được lực lượng, không biết chuyện gì xảy ra.
"Ừm? Đây là khí tức gì?” Đến gần mặt hồ, Phong Võ Trần cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt, chưa từng cảm nhận trước đây.
Giờ khắc này, các Cổ Thần phong hào trên Thánh Hồ đã náo loạn.
Các Cổ Thần phong hào Hắc sắc và Bạch sắc mạnh mẽ đang hỏa tốc lao về phía trung tâm, còn các Cổ Thần phong hào yếu hơn thì không ai dám đến gần.