"Dạ Mạc biến mất rồi, không cảm nhận được khí tức của hắn. Đây là Không Gian Thần Lực Ám Mục Hioàng.”
Phong Vô Trần thầm nghĩ, nhưng không hề lo lắng.
Bên trong lĩnh vực không gian.
Một thế giới băng tuyết mênh mông, Dạ Mạc hoàn toàn mất dấu mọi khí tức.
Hắn không thể nào xác định vị trí chính xác của Ám Mục Hoàng.
Phải thừa nhận rằng Không Gian Thần Lực của Ám Mục Hoàng rất mạnh.
"Ta ở Bàn Cổ giới nhiều năm, chưa từng thấy tầng trời nào có thế giới băng tuyết như vậy. Lĩnh vực biến hóa thế giới, quá chân thực." Dạ Mạc tự nhủ.
"Vút!"
Đúng lúc này, một tiếng rít chói tai xé tan không khí, một đạo băng kiếm như điện xẹt tới.
Dạ Mạc cảm nhận được nguy hiểm, lập tức dịch sang trái nửa mét, né tránh hoàn hảo.
HÊ " Am ầml
Một giây sau, băng kiếm xuyên thủng một tòa băng sơn, khiến nó sụp đổ ầm ầm.
"Lĩnh vực này thật mạnh, khiến ta cảm thấy thần lực của lão già này mạnh hơn ta. Đây là sự khắc chế của lĩnh vực sao?" Dạ Mạc nghĩ ngợi.
"Dạ Mạc, mười vạn băng kiếm, ngươi tránh được không?" Tiếng cười lạnh của Ám Mục Hoàng vang lên.
Trong thế giới băng tuyết khổng lồ, theo lời của Ám Mục Hoàng, mười vạn đạo băng kiếm lập tức ngưng tụ thành hình.
Mỗi đạo kiếm năng lượng đều vô cùng đáng sợ.
Một cảnh tượng hùng vĩ đến rung động.
"Lão già này ra tay thật tàn độc." Dạ Mạc cười lạnh, sức mạnh Đại Đế cảnh cũng bùng nổ theo.
"Trong lĩnh vực của ta, lực lượng của ngươi vô dụng! Ta xem ngươi chống được bao lâu!" Ám Mục Hoàng cười khẩy, ra vẻ nắm chắc phần thắng.
"Vút vút vút!"
Dứt lời, Ám Mục Hoàng điều khiển mười vạn đạo băng kiếm tấn công, âm thanh xé gió chói tai nhức óc. Mười vạn đạo băng kiếm cùng lúc tấn công, thế công mãnh liệt vô cùng, mang theo khí thế hủy diệt.
"Ông ông!"
Thất Tinh Bàn Cổ kiếm bộc phát kiếm quang khủng khiếp, Kiếm Ý ngập trời phóng lên cao, khiến nhiều băng sơn trong thế giới băng tuyết sụp đổ.
"Không hổ là người được Kiếm Hoàng Đại Đế chỉ điểm, kiếm đạo của ngươi đạt đến trình độ này, đáng tiếc ngươi vẫn không thể thắng ta." Ám Mục Hoàng tán thưởng.
"Vậy sao?" Dạ Mạc gằn giọng.
"Rầm rầm rầml”
"Ông ông!"
Mười vạn đạo băng kiếm điên cuồng oanh tạc lên người Dạ Mạc, tiếng nổ vang không ngớt bên tai. Một cỗ năng lượng hủy diệt, lớp này đến lớp khác cuồn cuộn lan tràn, khiến thế giới băng tuyết chấn động dữ dội.
"Kiếm khí lưu hình!" Ám Mục Hoàng kinh hô.
"Không tệ!" Dạ Mạc lạnh lùng nói: "Ám Mục Hoàng, đừng đánh giá cao thực lực của mình, cũng đừng xem thường thực lực của ta!"
"Hừt Ám Mục Hoàng tức giận hừ một tiếng.
"Ông ông!"
Trên không trung thế giới băng tuyết, đột nhiên một đạo chưởng ấn khổng lồ vạn trượng giáng xuống, tựa như Như Lai Thần Chưởng, mang theo uy thế không thể chống lại.
"Tới hay lắm, ta muốn xem, lĩnh vực của ngươi khắc chế được bao nhiêu lực lượng." Dạ Mạc quát lớn, cầm Bàn Cổ kiếm xông lên.
"Kiếm khí phong bạo!"
Dạ Mạc hét lớn, một kiếm quét ngang, hàng vạn đạo kiêm khí trắng xóa, theo phương thức hoàn toàn không theo quy luật nào, điên cuồng cắt xé chưởng ấn vạn trượng.
Ban đầu, kiếm khí không thể lay chuyển chưởng ấn.
Nhưng khi mười vạn đạo kiếm khí không ngừng điên cuồng tấn công, chưởng ấn năng lượng cuối cùng cũng xuất hiện khe hở.
"Phá!"
Dạ Mạc rống to, mười vạn đạo kiếm khí, mạnh mẽ xé nát chưởng ấn năng lượng.
“Dạ Mạc, chiêu này chắc tiêu hao của ngươi không ít lực lượng nhỉ? Trong lĩnh vực này, lực lượng của ta vô tận.” Ám Mục Hoàng đắc ý cười lạnh.
Lực lượng của Ám Mục Hoàng không hao tổn, một khi Dạ Mạc hao tổn quá nửa lực lượng, chắc chắn phải chết.
"Ngươi còn chiêu gì cứ việc dùng ra đi." Dạ Mạc lạnh lùng nói, không hề sợ hãi.
"Cho ngươi kiến thức Không Gian Thần Lực của ta!" Ám Mục Hoàng khinh miệt cười lạnh.
"Oanh!"
Nhưng ngay khi Ám Mục Hoàng dứt lời, một tiếng nổ vang, Dạ Mạc bị đánh trúng sau lưng, thân hình bay ra ngoài.
"Đường đường Đại trưởng lão Thiên Mục Thần Điện, lại dùng hạ lưu thủ đoạn đánh lén, thật đáng khinh, có giỏi thì ra đây đấu trực diện!" Dạ Mạc khinh thường cười lạnh.
"Hạ lưu?" Tiếng cười lạnh khinh miệt của Ám Mục Hoàng đột nhiên vang lên sau lưng Dạ Mạc.
Dạ Mạc lập tức quét ngang một kiếm.
Kiếm trúng Ám Mục Hoàng, nhưng hắn hóa thành hư ảnh biến mất.
"Huyễn Ảnh sao?" Dạ Mạc cau mày.
"Ngươi còn không phá được Không Gian Thần Lực của ta, còn nói ta hạ lưu, đây chẳng qua là cái cớ tự an ủi của kẻ yếu." Thanh âm của Ám Mục Hoàng truyền đến từ trên không Dạ Mạc.
Dạ Mạc phóng lên trời, một kiếm quét ngang.
Lại một lần nữa trúng Ám Mục Hoàng.
Hắn lại hư ảo biến mất.
"Đây cũng là Huyễn Ảnh!" Dạ Mạc nhíu mày, không thể nào bắt được khí tức của Ám Mục Hoàng.
Bởi vì căn bản không cảm nhận được khí tức của hắn.
"Dạ Mạc, trong lĩnh vực của ta, ta có vạn cách giết ngươi." Ám Mục Hoàng cười lạnh, thân ảnh đột ngột xuất hiện sau lưng Dạ Mạc.
Dạ Mạc lại ra tay, nhưng kết quả vẫn vậy.
"Lũ chuột nhắt!" Dạ Mạc lạnh lùng mắng.
"Vút”
Một đạo băng kiếm đột nhiên bắn tới từ phía trước Dạ Mạc, mạnh hơn và nhanh hơn băng kiếm trước đó.
"Lão già kia, chút thủ đoạn này không làm gì được ta!" Dạ Mạc quát lạnh, một kiếm chém về phía băng kiếm.
Ngay khi Dạ Mạc ra tay, băng kiếm đột nhiên biến mất.
"Không hay rồi!" Sắc mặt Dạ Mạc đại biến.
Băng kiếm giờ phút này quỷ dị xuất hiện sau lưng Dạ Mạc!
Dạ Mạc đang trong tư thế xuất kiếm.
Không kịp tránh né, cũng không thể lập tức ngăn cản.
"Oanh!"
"Phốc!"
Băng kiếm hung hăng đánh vào sau lưng Dạ Mạc, lực lượng đáng sợ khiên hẳn phun máu tươi, thân hình bay ra.
Nếu Ám Mục Hoàng tự mình tấn công, có lẽ một kiếm này đã giết được Dạ Mạc.
"Bây giờ còn thấy là chút thủ đoạn sao?"
Ám Mục Hoàng đắc ý cười lạnh: "Trong lĩnh vực của ta, mọi không gian đều nằm dưới sự khống chế của ta."
"Ám Mục Hoàng tuy nói có lĩnh vực khắc chế lực lượng của ta, nhưng thực lực của ta vốn dĩ hơn hắn, ta mới có thể cưỡng ép phá tan."
Dạ Mạc vừa ngưng tụ lực lượng, vừa thầm nghĩ: "Ấn sư từng nói, lĩnh vực Đại Đế cảnh lĩnh ngộ, không phải là không thể công phá, lĩnh vực khắc chế chỉ là một loại ảo giác tự huyền hoặc!”
Dạ Mạc dồn toàn bộ lực lượng vào Bàn Cổ kiếm, đạt đến đỉnh phong nhất cảnh giới.
"Định cưỡng ép công phá lĩnh vực của ta sao?" Ám Mục Hoàng mỉa mai.
"Ám Mục Hoàng! Ta sẽ cho ngươi biết, lĩnh vực của ngươi không phải là bất khả xâm phạm!" Dạ Mạc phẫn nộ quát.
Dạ Mạc vạch một đường trên Bàn Cổ kiếm, máu tươi thấm vào.
"Dùng ta chi huyết, đúc kiếm hồn chỉ nội” Dạ Mạc quát lớn, khí thế bành trướng mênh mông bộc phát, Kiếm Ý ngập trời tàn sát bừa bãi, hình thành một cơn phong bạo cuồng quyển.
Lực lượng khủng khiếp, uyển như núi lửa phun trào!
Tiếng hét vừa dứt, Bàn Cổ kiếm trong tay Dạ Mạc bùng lên huyết quang sáng chói, lan tỏa một cỗ lực lượng kiếm quang bá đạo.
"Ngạo Kiếm Tru Thần! Phá cho ta!" Dạ Mạc gào thét.