Nhìn thanh kiểm năng lượng Kiếm Ý cực lớn, bá đạo và khủng bố, Thiên Sơn Đại Đế đã sợ đên ngây người.
Cánh tay bị chém đứt, thương thế không nhẹ, với tình huống này, căn bản không thể ngăn cản!
Dù là Thiên Sơn Đại Đế ở đỉnh phong, hắn cũng không dám chắc có thể đỡ được.
Uy danh của Huyết Ma Quân, quả nhiên đáng sợ!
Kiếm năng lượng Kiếm Ý bá đạo càng tới gần, cảm giác áp bức càng mãnh liệt.
Thiên Sơn Đại Đế cảm thấy da thịt toàn thân truyền đến cảm giác đau đớn xé rách kịch liệt.
"Không! Không!" Thiên Sơn Đại Đế càng thêm hoảng loạn, cuối cùng gào lớn.
"Thiên Sơn Đại Đế!" Ám Mục Hoàng và Huyết Thiền Cổ Thần kinh hãi gọi lớn.
Một kiếm khủng bố như vậy, Thiên Sơn Đại Đế có thể đỡ được không?
Không ai trong số họ biết.
"Tão già kia, lo cho thân mình trước đi.” Dạ Mạc cười lạnh, thân ảnh đột ngột lách mình tới.
"Không ổn!" Mặt Ám Mục Hoàng biến sắc.
Đáng tiếc đã muộn.
Dạ Mạc sao có thể bỏ qua cơ hội?
"Oanh!"
"Phốc!”
Dạ Mạc quét ngang kiếm, một tiếng nổ vang, lực lượng bá đạo chấn Ám Mục Hoàng phun máu, thân hình bay ra.
"Tên hỗn đản! Dám đánh lén bản trưởng lão!" Ám Mục Hoàng nổi giận mắng, tức điên.
"Đánh lén? Trong cuộc chiến sinh tử, lẽ nào ta phải chờ ngươi chuẩn bị sẵn sàng? Chờ ngươi hồi phục sau khi khiếp sợ sao?" Dạ Mạc khinh thường cười lạnh.
Cường giả đại chiến sinh tử, Ám Mục Hoàng còn dám phân tâm, quả thực là muốn chết.
"Lão già kia, với thương thế và lực lượng hiện tại, ngươi còn chống được bao lâu?” Dạ Mạc cười lạnh, lần nữa truy kích.
Cùng lúc đó.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Kiếm năng lượng Kiếm Ý bá đạo vô cùng của Diệp Quân Đại Đế oanh tạc tàn nhẫn lên người Thiên Sơn Đại Đế, tiếng nổ long trời lở đất vang vọng ba mươi mốt tầng trời, năng lượng rung động vượt quá sức tưởng tượng, với xu thế thôn phệ vạn vật, cuồng quyển về bốn phương tám hướng.
Trong chớp mắt, năng lượng rung động lan ra mấy chục vạn trượng.
Diệp Quân Đại Đế và Thiên Sơn Đại Đế đều bị nuốt chửng.
Chứng kiến cảnh tượng khủng bố này, cường giả các thế lực lớn đều kinh hãi.
Ám Mục Hoàng ngốc trệ nhìn năng lượng rung động khủng bố trong hư không.
"Thực lực của Diệp Quân đại ca thật đáng sợ, có lẽ đã gần tới cảnh giới Thập Phương Đại Đế!" Dạ Mạc chấn động trong lòng.
Ở đây chỉ có Long Hồn là hưng phấn hoan hô.
Với một kiếm này của Diệp Quân Đại Đế, Thiên Sơn Đại Đế không chết cũng phế.
"Sớm biết ngươi yếu như vậy, ta đã không cần toàn lực." Diệp Quân Đại Đế nhếch miệng cười tà, Huyết Nhãn dần khôi phục, ma tính khát máu cũng dần biến mất.
Dù bị bao trùm bởi năng lượng rung động khủng bố, Diệp Quân Đại Đế vẫn cảm nhận được khí tức vô cùng suy yếu của Thiên Sơn Đại Đế.
Thiên Sơn Đại Đế đã mất khả năng chiến đấu, thương thế vô cùng nghiêm trọng.
"Mộ Ngôn, ngươi thua rồi." Phong Võ Trần đắc ý cười, ánh mắt ngưỡng mộ.
"Hưu!"
"Oanh!"
Mộ Ngôn đột nhiên chỉ tay, một cột sáng năng lượng lam sắc khủng bố bắn ra, một cường giả Cổ Quân cảnh lập tức nổ thành huyết vụ.
Màn đột ngột khiến mọi người không kịp phản ứng.
Tu giả vây xem đều sợ hãi, hoảng sợ bỏ chạy.
Mặt Phong Vô Trần và những người khác đều âm trầm, hận không thể lột da nuốt sống Mộ Ngôn!
"Chơi phải chịu!" Mộ Ngôn mặt không biểu tình nói, vẻ ngạo mạn trước kia biến mất.
"Ta cược, mạng của ngươi đó!" Phong Vô Trần phẫn nộ quát.
"Phong Vô Trần, ta không đồng ý ngươi cược mạng của ta, ta nói bất kỳ ai, tự nhiên là chỉ người khác, đã thua, ta đã giết một người." Mộ Ngôn lạnh lùng nói.
Đấu Hồn khinh thường: "Ta biết ngay tên hỗn đản này sẽ không thừa nhận. `
"Vô liêm sỉ." Liễu Thanh Dương mắng.
Sát khí lạnh lẽo lan tỏa, Phong Vô Trần lạnh lùng: "Ta không cần ngươi đồng ý!"
Nghe vậy, Mộ Ngôn lạnh lùng liếc Phong Vô Trần, ngạo mạn cười lạnh: "Thế nào? Muốn giết ta? E là ngươi không làm được."
"Ta muốn giết ngươi, dễ như bóp chết một con kiến!" Phong Vô Trần lạnh lùng.
Về thực lực cá nhân, Phong Võ Trần hiện tại không phải đối thủ của Mộ Ngôn.
Nhưng Phong Vô Trần muốn giết Mộ Ngôn, tuyệt đối dễ như trở bàn tay.
"Ồ? Vậy sao?" Mộ Ngôn trêu tức cười lạnh: "Ta rất chờ mong, ngươi có thể thử xem."
"Mộ Ngôn, ngươi rất ngông cuồng, dám nói chuyện với Tôn Chủ như vậy, ngươi chê sống lâu?" Ánh mắt Diệp Quân Đại Đế lạnh lẽo quét về phía Mộ Ngôn.
"Huyết Ma Quân, ta biết không phải đối thủ của ngươi, nhưng ngươi muốn giết ta cũng không dễ." Mộ Ngôn nhếch miệng cười lạnh.
Trước mặt Diệp Quân Đại Đế, Mộ Ngôn vẫn đám cưồng vọng như vậy.
"Tôn Chủ, để chúng ta giết hắn!" Một Hắc sắc phong hào Cổ Thần hung ác nói.
Ba Hắc sắc phong hào Cổ Thần tập trung khí tức khủng bố vào Mộ Ngôn.
Thực lực Mộ Ngôn mạnh, nhưng ba Hắc sắc phong hào Cổ Thần có thể chém giết Mộ Ngôn.
Tu vi tương đương, ba người liên thủ, sức chiến đấu không yếu hơn Mộ Ngôn.
"Giết!" Phong Vô Trần lạnh lùng hạ lệnh.
"Ông ông!"
Ba Hắc sắc phong hào Cổ Thần bộc phát toàn lực, định tấn công.
"Trước khi động thủ, Phong Vô Trần, ngươi nên xem cái này." Mộ Ngôn cười lạnh, vung tay, năm màn sáng hiện lên.
Trong năm màn sáng, đều có người quen của Phong Vô Trần.
"Chai" Liễu Thanh Dương kinh hãi.
"Gia gia! Cha!" Trương Quân Lan cũng kinh hô.
"Đại trưởng lão và hộ pháp bị khống chế!" Mặt Hình Thiên biến sắc.
"Cha! Đại trưởng lão!" Mộ Hồng Liên hoảng sợ.
"Tộc trưởng và trưởng lão!" Lôi Thiếu Thiên kinh hãi.
Trong màn sáng, người của thương hội, Liễu gia, Trương gia, Nhật Nguyệt Thần Điện, Thần Hầu tộc đều bị cường giả không chế, tùy thời có thể bị tiêu diệt.
"Phong Vô Trần, Diệp Quân Đại Đế, các ngươi dám động thủ thử xem." Mộ Ngôn ngạo mạn cười lạnh.
"Vương bát đản! Ngươi hèn hạ vô sỉ! Ta không tha cho ngươi!" Liễu Thanh Dương nổi giận gào thét, sát khí ngập trời.
"Ngươi dám động ông nội và cha ta, ta sẽ cho ngươi hối hận!" Trương Quân Lan âm trầm cả giận.
"Hắc sắc phong hào Cổ Thần lại hèn hạ vô sỉ!" Lăng Tiêu Tiêu lạnh lùng, chán ghét nhìn Mộ Ngôn.
Sắc mặt Thong Vô Trần cũng cực kỳ lạnh lẽo, sát khí bùng nổ.
"Ngươi thật vô sỉ, Chí Tôn Chủ Thần Điện mất hết mặt mũi vì ngươi." Sắc mặt Diệp Quân Đại Đế cũng băng lạnh.
"Mộ Ngôn, làm tốt lắm!" Ám Mục Hoàng trọng thương quát lớn.
"Phong Vô Trần, các ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không sẽ có nhiều người chết." Mộ Ngôn cười lạnh: "Huyết Thiền Cổ Thần, mau đi xem Thiên Sơn Đại Đế."
"Vâng!" Huyết Thiền Cổ Thần đáp.
Lúc này, năng lượng rung động khủng bố đã dần tiêu tán.
Thiên Sơn Đại Đế trọng thương, thân ảnh mơ hồ hiện ra.
"Phong Vô Trần, ta đã nói, ngươi sẽ hối hận." Mộ Ngôn đắc ý cười lạnh.
"Kẻ hối hận là ngươi!" Phong Vô Trần lạnh lùng trả lời.