"Long Hồn đại nhân đáp lại rồi! Hắn thật sự đám khai chiến với Thiên Sơn Đại Đế sao?”
Trong Vạn Hoa Cốc, Vạn Hoa Nữ Vương trừng mắt, kinh ngạc tột độ.
Dù biết Long Hồn cũng có Thượng Cổ Đại Đế chống lưng, nhưng đối thủ lại là Thiên Sơn Đại Đế!
Hơn nữa còn có đến bốn vị Thượng Cổ Đại Đế, đáng sợ hơn là sau lưng bọn họ còn có Chí Tôn Chủ Thần Điện!
Long Hồn có thể địch nổi sao?
Trưởng lão và đệ tử Vạn Hoa Cốc đều hoảng sợ.
Thiếu chủ các cung điện và cường giả các thế lực lớn cũng đổ xô ra ngoài, mắt nhìn về phía hư không.
"Long Hồn đại nhân có bối cảnh phi thường đáng sợ, không biết có thể chống lại Thiên Sơn Đại Đế hay không."
"Bốn vị Thượng Cổ Đại Đế uy chấn Bàn Cổ giới, Long Hồn e là khó thắng."
"Thẳng thắn mà nói, ta lại hy vọng Long Hồn thắng hơn. Ít nhất Long Hồn đại nhân sẽ không chèn ép các thế lực, Chí Tôn Chủ Thần Điện thì khác."
...
Cùng lúc đó, tại Thiên Hư Các.
"Cha, Thiên Sơn Đại Đế tự mình ra tay, đây là cơ hội báo thù của chúng ta! Con nhất định phải khiến Phong Vô Trần trả giá gấp trăm lần!" Nhiếp Thanh Hư nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt tràn ngập sát khí.
Phong Vô Trần đã phế bỏ tiểu đệ của hắn ngay tại Vạn Hoa Cốc, trước mặt mọi người và các thiếu chủ thế lực lớn.
Đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất của Nhiếp Thanh Hư!
Cũng là nỗi thống khổ lớn nhất!
Ai cũng biết Nhiếp Thanh Hư đã mất đi khả năng làm đàn ông!
Một thiên tài hàng đầu Bàn Cổ giới, giờ rơi vào kết cục không dám gặp ai, đánh mất tự tin và trở nên tự ti.
Nỗi thống khổ này giày vò Nhiếp Thanh Hư mỗi ngày.
Hắn đời này không thể tha thứ Phong Vô Trần.
Trước đây vì Long Hồn quá mạnh, Nhiệp Thanh Hư không dám hé răng.
Nay Thiên Sơn Đại Đế dẫn đầu cường giả tam thập tứ trọng thiên đến tiêu diệt Long Hồn, cơ hội tốt như vậy, Nhiếp Thanh Hư không muốn bỏ lỡ.
"Ngu xuẩn!" Nhiếp Vô Hư giận dữ quát: "Ngươi tưởng Long Hồn yếu vậy sao? Đừng quên Đại trưởng lão Đoàn Vân Lôi của Cổ Đế Thần Điện!"
Cổ Đế Thần Điện tam thập lục trọng thiên có hai Thượng Cổ Đại Đế, vài Đại Đế, vô số Cổ Thần, thực lực vô cùng đáng sợ.
Hơn nữa với địa vị của Thiên Tông Đại Đế và Đế Vô Vân Đại Đế, chắc chắn có thể lôi kéo không ít Thượng Cổ Đại Đế cường đại.
Khi ở Vạn Hoa Cốc, thái độ của Đoàn Vân Lôi thế nào?
Sự hoảng sợ và hèn mọn của Đoàn Vân Lôi, Nhiếp Vô Hư không thể nào quên.
Đó là Cổ Đế Thần Điện đấy!
Đoàn Vân Lôi còn phải sợ hãi đến vậy, đủ thấy Phong Vô Trần đáng sợ thế nào, vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng.
"Cha, sau lưng Thiên Sơn Đại Đế là Chí Tôn Chủ Thần Điện, chỉ cần một người trong số họ chết, Chí Tôn Chủ Thần Điện chắc chắn sẽ phái Thập Phương Đại Đế! Long Hồn có mạnh đến đâu, làm sao chống lại Thập Phương Đại Đế?" Nhiếp Thanh Hư nghiến răng nói, vẫn không muốn bỏ qua cơ hội.
"Câm miệng!” Nhiếp Vô Hư quát: "Ngươi mà dám đi, ta sẽ đánh gãy chân ngươi ngay! Ngươi không muốn sống, Thiên Hư Các còn muốn sống!”
"..." Nhiếp Thanh Hư im lặng.
...
Phong Vô Trần đáp lại, coi như đã ứng chiến.
"Phong Vô Trần! Mau đến chịu chết!" Thiên Sơn Đại Đế giận dữ gầm, sát khí bùng nổ, như sóng thần cuồn cuộn.
"Chăng phải đến rồi sao?" Tiếng Phong Võ Trần cười nhạt vang lên, nghe đầy tự tin.
Trên hư không, Phong Vô Trần và cường giả Long Hồn xuất hiện, không một tiếng động.
Hắn lại đang khoe không gian thần lực!
Long Hồn cũng tập hợp không ít cường giả, số lượng lên đến mấy ngàn, tương đương đối phương.
Nhưng bên Long Hồn, chỉ có Diệp Quân và Dạ Mạc hai Đại Đế.
Đã thua một nửa rồi.
Không có Cổ Thần phong hào màu đen hay trắng.
Cổ Thần phong hào kim sắc chỉ có Đấu Hồn, các Cổ Thần khác đều dưới cấp kim sắc.
Đội hình này kém xa đối phương.
"Ta còn tưởng Long Hồn mạnh cỡ nào, hóa ra chỉ có một Thượng Cổ Đại Đế và một Đại Đế? Thật không biết sống chết."
"Thực lực thế này mà dám đối đầu với Chí Tôn Chủ Thần Điện, không biết trong đầu các ngươi chứa cái gì.”
"Thật tình mà nói, trước khi đến ta còn tưởng Long Hồn mạnh lắm, đến rồi mới thấy thất vọng."
Đám cường giả cười nhạo, ánh mắt khinh miệt, vênh váo như thể có thể tiêu diệt Long Hồn bất cứ lúc nào.
Họ cho rằng tiêu diệt Long Hồn dễ như trở bàn tay.
Nhưng họ quên rằng Phong Vô Trần đã đột nhập tam thập lục trọng thiên.
Nhìn Thiên Sơn Đại Đế và đám cường giả, Phong Vô Trần nhếch mép cười: "Thực lực tam thập tứ trọng thiên quả nhiên mạnh, cường giả như mây. Vốn không định gây chiến, nhưng không ngờ các ngươi lại đến nhanh vậy!”
"Phong Vô Trần! Sự cuồng vọng của Long Hồn đến đây là kết thúc! Hôm nay là ngày tàn của các ngươi!" Ám Mục Hoàng gầm giận, mắt rực lửa nhìn Phong Vô Trần.
"Chưa chắc đâu!" Phong Vô Trần cười lạnh.
"Huyết Ma Quân, ngươi có hối hận không?" Thiên Sơn Đại Đế hỏi.
Diệp Quân Đại Đế cười lạnh: "Hối hận gì? Ta vốn có thù oán với Chí Tôn Chủ Thần Điện, các ngươi không biết sao?"
Diệp Quân Đại Đế là đệ tử thân truyền của Kiểm Hồn Đại Đế, mà Kiếm Hồn Đại Đế đã chết dưới tay Yêu Hồn Chí Tôn, từ lâu là kẻ địch.
"Thiên Sơn Đại Đế, thương thế của ngươi vẫn chưa lành hẳn." Phong Vô Trần cười lạnh.
"Hừ! Giết Huyết Ma Quân là đủ!" Thiên Sơn Đại Đế tự tin nói, sát khí lạnh lùng bạo phát.
"Tiêu diệt Long Hồn!" Thiên Sơn Đại Đế gầm giận.
"Tiêu diệt Long Hồn!" Mấy ngàn cường giả đồng thanh gào thét, sức mạnh đáng sợ liên tục bộc phát, khí thế hủy diệt vạn vật.
Phong Võ Trần tế ra Long Thần Kiếm, Bàn Cổ Giáp, Thái Dương Nhãn, huyết mạch và Vĩnh Sinh Cảnh lực lượng cùng lúc thúc dục, kim quang chói lòa, khí thế bá đạo kinh hồn.
Sức chiến đấu khủng khiếp tăng vọt.
Trong nháy mắt đã phá tan cảnh giới Cổ Thần phong hào thanh sắc.
"Cái gì? Sức chiến đấu của hắn tăng lên một đại cảnh giới!" Cường giả tam thập tứ trọng thiên kinh hoàng thốt lên.
Thiên Sơn Đại Đế và đồng bọn cũng ngây người.
Người Long Hồn cũng bộc phát toàn lực, Lăng Tiêu Tiêu và Liễu Thanh Dương mỏ trận pháp trong cơ thể, sức chiến đấu tăng lên điên cuồng.
Phong Vô Trần vung Long Thần Kiếm, chỉ thẳng hư không, kiếm ý ngập trời càn quét.
Vĩnh Sinh Cảnh lực lượng lan tràn, truyền vào cơ thể mọi người Long Hồn.
Phong Vô Trần kết ấn, ba đạo trận pháp từ dưới chân hắn lan ra.
"Huyền Thiên Chiến Thần Trận! Khai!"
"Võ Ảnh Tật Thong Trận! Khaif”
"Cổ Thần Thông Thiên Trận! Khai!"
"Ông ông!"
Ba đạo trận pháp đồng thời mở ra, sức chiến đấu của người Long Hồn lại tăng lên trên nền tảng đỉnh phong.
Chỉ trong nháy mắt, sức chiến đấu của người Long Hồn bùng nổ, cao gấp mười mấy lần.
Cường giả tam thập tứ trọng thiên trợn mắt há hốc mồm.
"Lại có thể tăng cường sức chiến đấu mạnh đến vậy!" Thiên Sơn Đại Đế kinh hãi.
"Người Long Hồn đánh không chết, cẩn thận!" Ám Mục Hoàng nghiêm nghị nói.