Mấy trăm cường giả của Thiên Mục Thần Điện, ai nấy đều không thể chấp nhận việc tu vi bị phế. Bọn hắn chỉ ước tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ.
"Phong Vô Trần, ngươi đắc ý được bao lâu!"
Chứng kiến cảnh tượng chấn động này, Hỏa Vân các chủ vừa hưng phấn vừa sợ hãi. Hưng phấn vì Chí Tôn Chủ Thần Điện chắc chắn sẽ ra tay tiêu diệt Long Hồn, nhưng lại sợ Dạ Mạc sẽ phế luôn cả hắn.
Hỏa Vân các chủ biết rõ tình cảnh hiện tại của mình vô cùng nguy hiểm, tùy thời có thể bị Phong Vô Trần tiêu diệt. Nhưng đã đi nước cờ này rồi, Hỏa Vân các chủ cũng liều đến cùng.
Mấy trăm cường giả tu vi bị phế, nhao nhao từ trên cao rơi xuống. Quảng trường Hỏa Vân các vang vọng tiếng kêu rên bi phẫn, thống khổ và hối hận.
"Tất cả im miệng cho ta! Ai còn gào khóc thảm thiết, ta thiến hắn!" Kiếm Cừu gầm lên uy hiếp.
Lời đe dọa này quả nhiên có hiệu quả, không ít người bị dọa sợ, không dám lên tiếng nữa.
"Đại hộ pháp, ngươi giết chúng ta đi, tu vi bị phế rồi, sống cũng vô nghĩa." Cao Đỉnh bi thống tuyệt vọng cầu xin.
"Huyết Thiền Cổ Thần, mau giết ta!" Phong Ngân Cổ Thần quát lớn, hai mắt đỏ ngầu.
Tu vi bị phế, tất cả đều không muốn sống nữa sao?
Huyết Thiền Cổ Thần đã kinh hãi đến ngây người, không nhúc nhích.
"Phong Vô Trần, Chí Tôn Chủ Thần Điện tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi! Bản điện chủ dù chết, thành quỷ cũng không tha cho ngươi!" Triệu Ngạn Trung bi phẫn gào thét.
"Ồ? Vậy sao?" Phong Vô Trần nhún vai, cười lạnh: "Nếu ngươi muốn tự sát, ta cũng không ngăn cản, cứ việc đi làm quỷ mà giết ta. Bất quá, ta nghĩ chắc các ngươi không tự sát đâu, có lẽ muốn chờ Luyện Thuật Sư của Chí Tôn Chủ Thần Điện đến cứu chữa chứ gì?"
Lời của Phong Vô Trần không khác gì một tia hy vọng cho Triệu Ngạn Trung và những người khác.
"Đúng vậy! Đại trưởng lão của Chí Tôn Chủ Thần Điện là Đại Đế Luyện Thuật Sư, nhất định có thể cứu chúng ta!" Cao Đỉnh hộ pháp kích động nói, đây là biện pháp duy nhất rồi.
"Đúng, mau tìm cách thông báo cho Đại trưởng lão! Huyết Thiền! Huyết Thiền! Mau trở về bẩm báo Đại trưởng lão!” Phong Ngân Cổ Thần cũng bừng lên hy vọng.
"Phong Vô Trần, nếu bản điện chủ khôi phục được, nhất định sẽ lột da, ăn tươi ngươi! Triệt để đạp diệt Long Hồn các ngươi!" Triệu Ngạn Trung giận dữ hét.
"Cứ chờ xem ngươi có bản lĩnh đó không." Phong Vô Trần cười lạnh, không hề nao núng.
"Phu quân, chàng thật sự không lo lắng Chí Tôn Chủ Thần Điện sao?" Lăng Tiêu Tiêu khẽ hỏi, trên mặt lộ vẻ lo lắng.
"Đương nhiên là lo lắng, nhưng đây cũng là một cơ hội." Phong Vô Trần cười nhạt.
Long Thí Hồn cau mày, ngưng trọng nói: "Phong tiểu tử, tuy rằng lão tổ không biết ngươi đang tính toán gì, nhưng nước cờ này vô cùng nguy hiểm.”
"Tiểu tử này khôn khéo lắm, nếu không có nắm chắc, nó có làm vậy không?" Long Thí Thiên cười lớn.
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, cười nói: "Đại Thủy Tổ nói không sai, nước cờ này quả thực rất nguy hiểm, chúng ta đã không còn đường lui. Có rất nhiều chuyện, hiện tại ta chưa tiện nói cho mọi người biết."
"Thiếu chủ, mặc kệ ngài quyết định thế nào, ta đều tin tưởng ngài." Long Nghịch Thiên cười nói.
Cổ Uyên cười: "Đệ tử chưa từng nghi ngờ bất kỳ quyết định nào của sư tôn."
"Phong tiểu tử, bổn tọa cũng tin tưởng ngươi!" Tam Mục Ma Viên vỗ ngực.
Cuồng Báo và Phệ Thiên Hổ thì lộ vẻ vui mừng.
"Còn có chúng ta!" Xích Hoàng và Loạn Thần cùng các tướng sĩ nhao nhao hô lớn.
Phong Vô Trần vui vẻ cười nói: "Hôm nay đã trở mặt rồi, không còn đường hòa giải nữa. Mọi người không cần lo lắng, cùng lắm thì cùng chết."
"Phu quân, không được nói những lời xui xẻo." Lăng Tiêu Tiêu khẽ quát.
"Ha ha! Được, không nói nữa.” Phong Vô Trần vưi vẻ cười.
Thiên Mục Thần Điện là một trong những thế lực lớn quan trọng của Chí Tôn Chủ Thần Điện, có nhiệm vụ chưởng quản trật tự của các trọng thiên. Hôm nay mấy trăm cường giả bị phế tu vi, chắc chắn sẽ chọc giận Chí Tôn Chủ Thần Điện.
Đây chẳng khác nào tát vào mặt Chí Tôn Chủ Thần Điện, tát vào mặt Yêu Hồn Chí Tôn. Nếu Chí Tôn Chủ Thần Điện không có động tĩnh gì, chẳng phải sẽ bị người đời chê cười?
Yêu Hồn Chí Tôn đã để mắt tới Phong Vô Trần, hơn nữa đã xem như trở mặt từ khi ở Chí Tôn Chủ Thần Điện. Không còn đường hòa giải nào nữa.
Yêu Hồn Chí Tôn chắc chắn sẽ ra tay với Phong Vô Trần, thậm chí cướp đoạt sức mạnh thần bí. Bởi vậy, Phong Vô Trần định thừa cơ Yêu Hồn Chí Tôn còn chưa kịp trở về bản tôn, tranh thủ chiếm đoạt được càng nhiều càng tốt. Bây giờ không ra tay, đến lúc đó có thể đã muộn.
"Đem bọn chúng tống cổ ra ngoài." Phong Vô Trần cười lạnh.
Đấu Hồn vung tay lên, một trận cuồng phong thổi bay Triệu Ngạn Trung và những người khác ra ngoài.
"Phong Vô Trần! Ngươi chờ đó cho ta! Bản điện chủ nhất định sẽ khiến Long Hồn các ngươi phải trả giá đắt gấp trăm lần!" Bên ngoài sơn môn Hỏa Vân các, vọng lại tiếng rống giận dữ của Triệu Ngạn Trung.
Phong Vô Trần không hề để ý.
Ánh mắt nhìn về phía Huyết Thiền Cổ Thần, Phong Vô Trần cười nhạt: "Huyết Thiền Cổ Thần, ngươi nên may mắn vì trước đây không ra tay với người của Long Hồn, hôm nay mới giữ được cái mạng này."
"Thong Vô Trần, sau trăm đế, ngươi là người đầu tiên dám công khai đối đầu với Chí Tôn Chủ Thần Điện, hy vọng ngươi thật sự có nắm chắc và thực lực." Huyết Thiền Cổ Thần bỏ lại một câu, rồi biên mất.
Huyết Thiền Cổ Thần mang theo mấy trăm người của Thiên Mục Thần Điện rời đi.
"Lão sư, bọn họ còn có thể khôi phục được không?" Trương Quân Lan hỏi.
Phong Vô Trần cười nhạt: "Cái đó phải xem Luyện Thuật Sư của Chí Tôn Chủ Thần Điện có thực lực đến đâu."
"Đối phó kẻ địch phải tàn nhẫn, tuyệt đối không được nương tay, đó là điều sư tôn đã dạy cho chúng ta. Cho nên, sư tôn sẽ không cho bọn chúng cơ hội khôi phục." Thanh Tuyền nhẹ giọng cười nói.
Phong Võ Trần mỉm cười, không nói øì.
"Tôn chủ, xử trí lão già đó thế nào?" Quỷ Húc cung kính hỏi.
"Phong đại ca, giết hắn đi!" Liễu Thanh Dương nghiến răng căm hận nói.
Phong Vô Trần nhìn về phía Hỏa Vân các chủ, cười nhạt: "Hỏa Vân các chủ, ngươi giúp ta làm một chuyện. Long Hồn sắp đánh lên ba mươi trọng thiên, phiền ngươi đi nói với bọn chúng một tiếng, những thế lực dưới trướng Chí Tôn Chủ Thần Điện, nếu sợ chết thì cút ngay đi."
"Phong Vô Trần, ngươi không giết ta?" Hỏa Vân các chủ nhíu mày hỏi.
"Ngươi vẫn còn giá trị lợi dựng, sao ta phải giết ngươi? Ta còn cần ngươi giúp Long Hồn truyền tin tức, đương nhiên sẽ không giết ngươi.” Phong Vô Trần cười nhạt.
Ý của Phong Vô Trần rất rõ ràng, giá trị của Hỏa Vân các chủ chỉ là truyền tin tức.
Mặt Hỏa Vân các chủ trở nên dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu.
"Phong Vô Trần, hy vọng ngươi không phải hối hận! Quý Thiên Sơn, các ngươi cứ chờ mà chết cùng Long Hồn đi!" Hỏa Vân các chủ phẫn nộ quát, rồi biến mất.
Khổ sở nhất là Hỏa Vân các, bọn hắn kẹp giữa Long Hồn và Chí Tôn Chủ Thần Điện, rất khó đưa ra quyết định.
"Nương tử, Thanh Thanh, hai người về trước đi tu luyện. Ta muốn đi tìm một ít được liệu luyện đan.”
Phong Vô Trần thản nhiên nói: "Hai người cũng tranh thủ đột phá Cổ Quân cảnh, ta sẽ chuẩn bị đan dược đột phá Cổ Thần cho các ngươi."
Nói xong, Phong Vô Trần biến mất.
Khi Phong Vô Trần xuất hiện trở lại, hắn đã đến Vạn Hoa Cốc!
Nhìn thấy Phong Vô Trần xuất hiện, đệ tử Vạn Hoa Cốc đều kinh hãi, như thể gặp quỷ.