“Đây là trận pháp gì? Lực lượng không cách nào vận chuyển, thậm chí không cảm nhận được lực lượng của mìnhf” Dạ Mạc kinh hãi trong lòng.
"Phong Vô Trần dám ra lệnh cho ngươi phế tu vi của Triệu Ngạn Trung bọn chúng, coi như là đáp lễ, bản trưởng lão cũng phế đi tu vi của ngươi." Đại trưởng lão uy nghiêm giận dữ quát.
"Cái gì?" Sắc mặt Dạ Mạc biến đổi, một nỗi kinh hoàng trào dâng.
"Muốn trách thì trách Phong Vô Trần đi." Đại trưởng lão uy nghiêm nói vọng lại.
"Phụt!"
Lời vừa dứt, Dạ Mạc phưn ra một ngựm máu tươi, thần sắc đại biên.
Hắn không hề nhìn thấy Đại trưởng lão, cũng không cảm nhận được gì, nhưng lại đột nhiên hộc máu.
Dạ Mạc hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng Dạ Mạc lúc này có thể cảm nhận được, tu vi của mình đang biến mất!
Đúng vậy! Đại trưởng lão đã phế tu vi của hắn!
"Thong Vô Trần không giết Triệu Ngạn Trung bọn chúng, bản trưởng lão cũng không lấy mạng ngươi, có sống sót trở về được hay không, xem vào tạo hóa của ngươi!” Đại trưởng lão uy nghiêm nói vọng đến.
Trận pháp biến mất, Dạ Mạc rơi thẳng xuống.
"Tu vi của ta bị phế rồi!" Dạ Mạc vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng.
Tu vi đạt đến cảnh giới này, Dạ Mạc đã phải hao phí mấy trăm vạn năm.
"Vụt!"
Một bóng đen đột nhiên xuất hiện, cứu Dạ Mạc đi.
"Đại trưởng lão, là Thượng Cổ Đại Đế!" Trong đại điện, Huyết Thiền Cổ Thần cung kính nói.
"Cái hàn ý lạnh băng này, chỉ có nàng mới có, đây là Kiếm Ý thuộc tính Băng." Đại trưởng lão hơi nhíu mày, dường như đã đoán ra là ai.
"Kiếm Ý thuộc tính Băng?" Huyết Thiền Cổ Thần chưa từng nghe qua.
"Ừm, năm xưa từng được Kiếm Hồn Đại Đế chỉ điểm, tu luyện ra Kiếm Ý độc nhất vô nhị, toàn bộ Bàn Cổ giới, chỉ có nàng làm được." Đại trưởng lão gật đầu.
"Là ai vậy?” Huyết Thiền Cổ Thần tò mò hỏi.
"Thần Tuyết!" Đại trưởng lão thản nhiên nói.
"Thần Tuyết!" Sắc mặt Huyết Thiền Cổ Thần biến đổi, kinh hãi nói: "Chính là Thần Tuyết có danh hiệu Băng Tuyết Kiếm Hoàng? Nàng đã đột phá Thượng Cổ Đại Đế rồi ư!"
"Thần Tuyết đã biến mất nhiều năm, hôm nay đột nhiên xuất hiện, xem ra cũng là người của Long Hồn, nếu không sẽ không cứu Dạ Mạc." Đại trưởng lão thản nhiên nói.
"Thực lực Long Hồn đáng sợ đến vậy sao?" Huyết Thiền Cổ Thần ngỡ ngàng.
Huyết Thiền Cổ Thần không thể tin được, Phong Vô Trần trước đó còn là tu giả Cổ Tiên giới.
Hôm nay chẳng những phi thăng Bàn Cổ giới, mà còn trong thời gian ngắn ngủi, khuếch trương Long Hồn đến tình trạng khủng bố này.
Điều này là không thể đối với bất kỳ ai.
Phong Vô Trần rốt cuộc đã làm thế nào?
Đại trưởng lão cau mày nói: "Thực lực Long Hồn không đơn giản như vẻ bề ngoài, đừng quên thân phận của Phong Vô Trần."
Phong Vô Trần là đệ tử của Không Gian Đại Đế.
Đồng thời còn là Đại hộ pháp của Cổ Thần các.
Địa vị cao quý, thực lực sau lưng có thể thấy được đáng sợ đến mức nào.
Một lát sau, Huyết Thiền Cổ Thần dẫn Đại trưởng lão đến phía sau một tòa cung điện.
Triệu Ngạn Trung và mấy trăm cường giả đang chờ ở đó.
"Tham kiến Đại trưởng lão!” Triệu Ngạn Trưng và mọi người đồng loạt quỳ xuống cung kính.
"Không cần đa lễ, đứng lên đi." Đại trưởng lão lạnh nhạt nói, Linh Hồn Lực đã bắt đầu kiểm tra tình hình của Triệu Ngạn Trung.
"Đại trưởng lão, tu vi của chúng ta đều bị phế, mau cứu chúng ta." Triệu Ngạn Trung bi phẫn nói, mọi người đều vô cùng kích động và hoảng sợ.
Ai cũng lo lắng tu vi không thể khôi phục.
Nếu thật sự không thể khôi phục, cả đời này bọn họ sẽ là phế nhân!
Đến lúc đó chắc chắn sẽ bị vứt bỏ không thương tiếc.
Các loại kẻ thù cũng sẽ tìm đến tận cửa!
Đây tuyệt đối là một kết cục bi thảm.
"Bình tĩnh lại trước đã." Đại trưởng lão lạnh nhạt nói, Linh Hồn Lực đang kiểm tra.
Triệu Ngạn Trung lập tức im lặng, thậm chí nín thở.
Một lúc sau, Đại trưởng lão cau mày nói: "Dạ Mạc ra tay thật tàn nhẫn, triệt để hủy khí hải của các ngươi, thậm chí đánh gãy kinh mạch toàn thân.”
"Đại trưởng lão, vậy còn có thể khôi phục không?" Triệu Ngạn Trung cố nén kinh hoàng và tuyệt vọng hỏi, Phong Ngân Cổ Thần cũng khẩn trương nhìn Đại trưởng lão.
Đại trưởng lão thản nhiên nói: "Các ngươi không cần lo lắng, bản trưởng lão có thể khôi phục tu vi cho các ngươi, chỉ là cần một ít thời gian, khôi phục kinh mạch thì đơn giản, chỉ là khôi phục khí hải, cần một loại dược liệu cường đại."
Lời vừa nói ra, Triệu Ngạn Trung mừng rỡ khôn xiết, nỗi kinh hoàng và lo lắng trong lòng cuối cùng cũng được buông xuống.
Chỉ cần có thể khôi phục, tốn bao nhiêu thời gian họ cũng nguyện ý.
Tổng còn hơn là sống như một phế nhân!
"Đa tạ Đại trưởng lão! Đa tạ Đại trưởng lão!" Triệu Ngạn Trung và những người khác nhao nhao cung kính tạ ơn.
"Khởi bẩm điện chủ, vừa rồi, Đại trưởng lão đã phế tu vi của Dạ Mạc!" Huyết Thiền Cổ Thần cung kính nói.
"Quá tốt! Phế đi là tốt! Phải cho hắn nếm thử mùi vị bị phế!" Triệu Ngạn Trung nghiến răng nghiến lợi căm hận nói, trong lòng cảm thấy vô cùng thống khoái.
"Đại trưởng lão ra tay, Dạ Mạc đừng hòng khôi phục tu vi!" Phong Ngân Cổ Thần và những người khác đều vô cùng hả hê.
“Được rồi, bản trưởng lão sẽ giúp các ngươi khôi phục kinh mạch trước.” Đại trưởng lão nói.
...
Cùng lúc đó.
Thần Tuyết Đại Đế sau khi cứu Dạ Mạc, lập tức truyền âm cho Phong Vô Trần.
"Khải bẩm Tôn chủ, Dạ Mạc gặp chuyện rồi! Tu vi bị Đại trưởng lão của Chí Tôn Chủ Thần Điện phế bỏ." Thần Tuyết Đại Đế cung kính truyền âm.
"Ta đã đoán được, đưa hắn đến Hỗn Nguyên Thần Điện tầng 20.” Phong Võ Trần truyền âm đến.
Sắc mặt Phong Vô Trần trở nên lạnh băng, thầm nghĩ: "Lão già đó có Linh Hồn Lực vô cùng bá đạo, không ngờ Bàn Cổ giới vẫn còn người đạt đến cảnh giới tương tự sư tôn."
"Vụt!"
Chỉ một lát sau, Thần Tuyết Đại Đế mang Dạ Mạc đến.
"Thần Tuyết tỷ tỷ, Dạ Mạc đại ca làm sao vậy?" Lăng Tiêu Tiêu và Lam Nguyệt lo lắng chạy tới.
"Tu vi của Dạ Mạc đại ca biến mất rồi!" Liễu Thanh Dương kinh hãi nói, có chút không đám tin.
Với tu vi Đại Đế của Dạ Mạc, người có thể phế tu vi của hắn, có thể tưởng tượng được khủng bố đến mức nào.
Dạ Mạc bị thương không nặng, nhưng hoàn toàn không còn tu vi.
"Khải bẩm Tôn chủ phu nhân, Dạ Mạc đã bị phế tu vi." Thần Tuyết Đại Đế cung kính đáp.
"Cái gì?" Sắc mặt Lăng Tiêu Tiêu và mọi người biến đổi.
Long Thí Hồn, Kiêm Cừu và Tộc trưởng Tù Ngưu tộc đồng loạt xuất hiện.
"Thần Tuyết Đại Đế, ai gây ra chuyện này?" Long Thí Hồn cau mày hỏi.
"Đại trưởng lão của Chí Tôn Chủ Thần Điện." Thần Tuyết Đại Đế đáp.
Dạ Mạc cười khổ nói: "Lão già đó thực lực quá khủng bố, ta không kịp trốn."
Phong Vô Trần đến, vận chuyển Hồn Lực Chi Tổ, rót vào cơ thể Dạ Mạc.
Dạ Mạc khẩn trương nhìn Phong Vô Trần, không biết Phong Vô Trần có thể khôi phục tu vi cho hắn hay không.
"Lão sư, Dạ Mạc đại ca thế nào? Tu vi có thể khôi phục không?" Đổng Chiến Thiên lo lắng hỏi.
"Đừng nói chuyện!" Trương Quân Lan nhỏ giọng nói.
Mọi người đều nhìn Phong Vô Trần, vẻ mặt vô cùng khẩn trương.
Một lúc sau, Phong Vô Trần hơi cau mày, thu hồi Hồn Lực Chi Tổ.
"Lão sư, thế nào rồi? Có thể khôi phục không?” Trương Quân Lan hỏi đầu tiên.
"Tôn chủ, còn có hy vọng không?" Dạ Mạc lo lắng hỏi, vô cùng khẩn trương.