Chấn động!
Vô cùng chấn động!
Ba chữ "Phong Vô Trần" tựa như vạn đạo sấm sét, đánh tan Vạn Hoa Nữ Vương cùng các chủ Thiên Hư các, khiến bọn họ hồn bay phách lạc.
Ánh mắt kinh hoàng tột độ đổ dồn lên Phong Vô Trần.
Người đàn ông này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào?
Sư huynh của Cổ Vu Đại Đế, chủ nhân Thần Đan Các, hai thân phận này thôi đã đủ khiến bọn họ vỡ mật rồi.
Huống hồ, Phong Vô Trần còn là Đại hộ pháp của Cổ Thần Các!
Họ không thể ngờ rằng, Phong Vô Trần lại chính là cường giả thần bí xông vào ba mươi sáu trọng thiên kia.
Toàn bộ Bàn Cổ giới ngày nay ai cũng biết, người xông vào ba mươi sáu trọng thiên chính là Phong Vô Trần.
Chỉ là họ không biết, cũng chưa từng thấy mặt Phong Vô Trần mà thôi.
"Huyết Thiền Cổ Thần, chúng ta lại gặp nhau." Phong Vô Trần khẽ cười.
"Thẳng thắn mà nói, bản Cổ Thần thật sự đánh giá thấp ngươi rồi, tốc độ phát triển của ngươi vượt quá sức tưởng tượng." Huyết Thiền Cổ Thần nói, vẻ mặt ngưng trọng chưa từng thấy.
Huyết Thiền quả thực không thể tin được, Phong Vô Trần có thể trong thời gian ngắn như vậy, khiến Long Hồn lớn mạnh đến mức này.
Điều khiến Huyết Thiền Cổ Thần không thể tin hơn cả là, Phong Vô Trần lại là Đại hộ pháp của Cổ Thần Các, thậm chí là đệ tử của Không Gian Đại Đế.
Có lẽ tất cả đều liên quan đến cổ lực lượng thần bí kia.
"Chăng phải các ngươi luồn xem thường ta sao? Giờ còn mang nhiều cường giả đến tiêu diệt Long Hồn.” Phong Võ Trần nhún vai cười lạnh, liếc nhìn Phong Ngân Cổ Thần.
Tại Cổ Tiên giới, Phong Ngân Cổ Thần ngông cuồng thế nào, Phong Vô Trần đều nhớ rõ.
Không lâu trước đó, Phong Ngân Cổ Thần còn từng ức hiếp kẻ yếu tại Đế Tôn Tiên Cung ở Cổ Tiên giới.
Chạm phải ánh mắt lạnh băng của Phong Vô Trần, Phong Ngân Cổ Thần không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Nếu Phong Vô Trần truy cứu, Phong Ngân Cổ Thần hôm nay ắt phải chết.
"Thằng nhãi ranh cuồng vọng!" Triệu Ngạn Trung nghiến răng nghiên lợi, hận không thể băm Phong Vô Trần thành trăm mảnh.
Đáng tiếc Triệu Ngạn Trung không có bản lĩnh đó.
"Vạn Hoa Cốc không biết ngài là Long Hồn Tôn Chủ, tuyệt không cố ý mạo phạm, khẩn cầu Long Hồn Tôn Chủ thứ tội." Vạn Hoa Nữ Vương lập tức quỳ xuống tạ tội.
Vì sống sót, vì Vạn Hoa Cốc, Vạn Hoa Nữ Vương không thể không quỳ xuống xin lỗi.
Dù biết cơ hội mong manh, Vạn Hoa Nữ Vương vẫn muốn thử một lần.
"Khẩn cầu Long Hồn Tôn Chủ thứ tội!” Trưởng lão hộ pháp Vạn Hoa Cốc nhao nhao quỳ xuống.
Hối hận đến xanh cả ruột.
Tất cả đều do Triệu Ngạn Trung gây ra.
"Long Hồn đại nhân, tiểu nhân có mắt không tròng, không biết thân phận đại nhân, khẩn cầu đại nhân thứ tội!" Các chủ Thiên Hư các vội vàng quỳ xuống.
"Khẩn cầu Long Hồn đại nhân thứ tội!" Cao tầng Thiên Hư các cũng đều quỳ xuống xin lỗi.
Từng khuôn mặt tái nhọt, tràn ngập hoảng sợ và tuyệt vọng.
Người của Thiên Hư các cũng không ngờ rằng, người họ đắc tội ở Vạn Hoa Cốc, lại chính là Long Hồn Tôn Chủ!
Lẽ ra họ nên đoán ra khi Hồng Cơ và Nguyệt Quỳ xuất hiện mới phải.
Thiếu chủ Thiên Hư các, Nhiếp Thanh Hư, đã từng đắc tội Phong Vô Trần ở Vạn Hoa Cốc.
Lúc ấy, Các chủ Nhiếp Vô Hư và những người khác đã bị ép phải quỳ xuống xin lỗi, và bị trừng trị nghiêm khắc.
Hôm nay lại đắc tội Phong Vô Trần, liệu có cơ hội sống sót hay không, ai cũng không biết.
Sư huynh của Cổ Vu Đại Đế, thân phận đáng sợ này, không phải thứ họ có thể đắc tội.
Họ biết rất rõ, chỉ cần Phong Vô Trần ra lệnh, tất cả bọn họ đều phải chết.
Vạn Hoa Cốc và Thiên Hư các không phải thế lực dưới trướng Chí Tôn Chủ Thần Điện.
Sống chết của họ, Chí Tôn Chủ Thần Điện mặc kệ.
Thấy cảnh tượng này, mọi người Long Hồn lập tức ngây người.
"Chuyện gì thế này? Vừa nãy còn hô đánh giết, sao giờ lại quỳ xuống rồi?" Liễu Thanh Dương há hốc mồm.
Long Thanh Hồn nhếch miệng cười: "Xem ra, trước đây bọn chúng đã đắc tội Thiếu chủ, hơn nữa bị Thiếu chủ dọa sợ."
"Ừm, chắc không sai đâu." Long Thái Nhất cười lớn.
Lăng Tiêu Tiêu khẽ cười nói: "Thanh Hồn đại ca, các ngươi vừa bế quan tu luyện, đương nhiên không biết rồi."
Triệu Ngạn Trung và những người khác cũng đều ngơ ngác.
Nhưng Triệu Ngạn Trung nhanh chóng nhớ ra, chuyện ở ba mươi ba trọng thiên trước đó, Vạn Hoa Cốc trêu chọc chính là Phong Vô Trần!
Thảo nào mời trưởng lão Cổ Đế Thần Điện và hộ pháp Thần Đan Các đều vô dụng.
Cổ Đế Thần Điện mạnh đến đâu, dám khiêu chiến với Cổ Đan Thần Điện sao?
Đừng nhìn Cổ Đế Thần Điện ở ba mươi sáu trọng thiên, thực lực còn kém xa Cổ Đan Thần Điện.
Thần Đan Các thì khỏi nói, Phong Võ Trần mẹ nó là chủ nhân Thần Đan Các!
"Vạn Hoa Cốc, Thiên Hư các." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói: "Không ngờ lại là hai thế lực lớn các ngươi, các ngươi rất thích xen vào chuyện người khác nhỉ, quên lời ta nói trước kia rồi sao? Vạn Hoa Cốc và Thiên Hư các, đây là lần thứ hai rồi."
Nghe vậy, Vạn Hoa Nữ Vương và Nhiếp Vô Hư sợ đến mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, kinh hồn bạt vía.
"Long Hồn đại nhân, sau sự việc lần trước, Vạn Hoa Cốc tuyệt đối không dám mạo phạm đại nhân, chỉ là không biết ngài là Long Hồn Tôn Chủ, nếu không dù có cho chúng ta vạn cái gan, cũng không dám mạo phạm đại nhân." Vạn Hoa Nữ Vương hoảng sợ trả lời, cố gắng tranh thủ cơ hội.
Giờ phút này, Vạn Hoa Nữ Vương chỉ có hoảng sợ tuyệt vọng, không còn vẻ ưu nhã cao quý.
"Đúng vậy, Long Hồn đại nhân, lần này là Điện chủ Triệu Ngạn Trung mời chúng ta giúp đỡ, nếu biết đại nhân là Long Hồn Tôn Chủ, chúng ta tuyệt đối không đáp ứng!” Tam trưởng lão Vạn Hoa Cốc vội vàng nói thêm.
"Long Hồn đại nhân, chúng ta thực sự không biết ngài là Long Hồn Tôn Chủ, khẩn cầu đại nhân tha cho chúng ta một lần, tiểu nhân cam đoan tuyệt đối không có lần sau, tiểu nhân xin dập đầu tạ tội." Nhiếp Vô Hư hoảng sợ nói.
Cường giả Thiên Hư các và Vạn Hoa Cốc không ngừng dập đầu xin lỗi.
"Phu quân, người không biết không có tội, lần này coi như xong đi, bọn họ cũng thực sự không cố ý." Lăng Tiêu Tiêu khẽ nói.
"Nể mặt nương tử của ta xin giúp cho các ngươi, chuyện hôm nay, ta sẽ không truy cứu, nhưng nếu có lần thứ ba, các ngươi cũng không cần tồn tại nữa!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Đa tạ lôn Chủ phụ nhân! Đa tạ Tôn Chủ phu nhân!” Vạn Hoa Nữ Vương và Nhiếp Võ Hư cùng các cường giả khác, như nhặt được đại xá, kích động tạ ơn.
"Cút đi!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
Cường giả Vạn Hoa Cốc và Thiên Hư các không chút do dự rời đi, nửa khắc cũng không dám dừng lại.
Người đàn ông này thật đáng sợ.
Rời đi càng xa càng an toàn.
"Địt" Triệu Ngạn Trung gầm khẽ.
Thực lực Long Hồn khủng bố, còn có Đại Đế cường giả, trận chiến này không thể đánh nữa.
Trừ khi Thiên Mục Thần Điện cũng đưa Đại Đế cường giả đến.
Nếu không căn bản không thể chống lại Long Hồn.
"Ta cho các ngươi đi rồi à?" Giọng nói lạnh băng thấu xương của Phong Vô Trần vang lên bên tai Triệu Ngạn Trung và những người khác.
"Phong Vô Trần, Thiên Mục Thần Điện là thế lực dưới trướng Chí Tôn Chủ Thần Điện, bản điện chủ không tin ngươi đám tiêu diệt Thiên Mục Thần Điện!” Triệu Ngạn Trung tị âm gào thét.
Phong Vô Trần cười lạnh: "Những lời này không biết ngươi đã nói bao nhiêu lần rồi."
"Phong Vô Trần, nể tình bản Cổ Thần trước đây không làm khó các ngươi, có thể bỏ qua được không?" Huyết Thiền Cổ Thần cau mày nói.
"Huyết Thiền Cổ Thần, ngươi có thể đi, ta không làm khó dễ ngươi, nhưng Triệu Ngạn Trung và những người khác, không có mệnh lệnh của ta, ai cũng không được phép đi." Phong Vô Trần khẽ cười lạnh.
"Phong Vô Trần! Ngươi đừng quá đáng!" Triệu Ngạn Trung gào thét dữ dội.