“Hư Diệt bị thương quá nặng, Kính Ngôn thì đã chết rồi. Không có Liệu Thương Đan mạnh mẽ, e là khó mà khôi phục được. Thánh giới đại nhân ra tay thật tàn độc.”
Trong một tòa cung điện, Nhị trưởng lão thở dài, giọng đầy bất lực.
Vốn dĩ bọn họ có thể đến Luyện Thuật Sư Thần Tháp mua đan dược, nhưng giờ đã trở mặt với Thần Tháp, thù không đội trời chung. Dù có đến, Thần Tháp cũng chẳng bán cho.
"Haizz, Thánh giới đại nhân giáng lâm Thất Thần Giới, không biết là phúc hay họa đây." Tam trưởng lão thở dài lắc đầu. Trước mặt Lạc Thiên Nhiên, bọn họ hoàn toàn bất lực.
Trước kia luôn ở trên cao nhìn xuống, hôm nay bị người ta hung hăng chà đạp dưới chân, khiến bọn họ nghẹt thở, cuối cùng cũng cảm nhận được cái mùi vị bị áp bức đến không ngóc đầu lên được.
"Đại Chủ Thần đại nhân, Lạc Thiên Nhiên chưa chắc đã ra tay đối phó Đơn Đồng và Diệt Hồn, lão phu lo hắn quay lại đối phó chúng ta thì sao?" Tam trưởng lão lo lắng nhìn Chúc Sát, đối điện với cường giả khủng bố như vậy, lòng đã nguội lạnh phân nửa.
"Yên tâm đi, hắn nhất định sẽ đối phó Đơn Đồng." Chúc Sát khẳng định.
"Đại Chủ Thần đại nhân, ngàn vạn phải cẩn thận. Ta cảm giác Lạc Thiên Nhiên có mục đích khác, hơn nữa tràn ngập địch ý với Đại Chủ Thần đại nhân. Thuộc hạ lo hắn sẽ gây bất lợi cho ngài." Bạch Khiếu Thiên cũng lo lắng không kém.
"Lo chữa thương đi." Chúc Sát bỏ lại một câu rồi biến mất.
Với thực lực của bọn họ, trước mặt Lạc Thiên Nhiên chỉ như con sâu cái kiến, chẳng có chút sức chống cự nào.
"Kẻ nào? Dám xông vào Thánh Hồn Thần Điện!"
Một vị Thần Quân cường giả giận dữ quát.
"Oanh!"
Lời còn chưa dứt, thân thể hắn đã nổ tung, hóa thành một đám huyết vụ.
"Vút"
Một vị Thần Tôn cường giả lao đến, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm người vừa đến.
"To gan! Dám xông vào Thánh Hồn Thần Điện, còn dám giết người của Thánh Hồn Thần Điện, ngươi chán sống rồi à..." Thần Tôn cường giả quát lớn, nhưng chưa kịp nói hết câu, hắn đã không còn cơ hội nói thêm gì nữa.
"Oanh!"
Người kia lại phất tay, Thần Tôn cường giả lập tức nổ tung, hóa thành một đám huyết vụ.
"Có cường địch xâm nhập!”
Hai tiếng nổ vang chấn động, lập tức kinh động đến cường giả Thánh Hồn Thần Điện.
"Không ai dám vô lễ trước mặt ta. Tiểu bối vô tri, ngươi chết không oan." Lạc Thiên Nhiên ngạo nghễ nói, sự hung hăng càn quấy đã đạt đến mức không ai cứu nổi.
Uy thế khủng bố lan tỏa khắp Thánh Hồn Thần Điện.
"Người của Thánh Hồn Thần Điện, cút ra đây gặp ta!" Lạc Thiên Nhiên quát lạnh, thanh âm vang vọng, đinh tai nhức óc.
"Vút vút vút!"
Mục Huyền Sơn cùng Đại trưởng lão Thánh Hồn Thần Điện và đông đảo Thần Tôn, Thần Đế cường giả từ các cung điện lao ra, mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng.
Rốt cuộc là cường giả khủng bố nào xâm nhập?
Rốt cuộc ai đã chọc phải cường giả đáng sợ như vậy?
Vô vàn nghi vấn hiện lên trong đầu mọi người, ánh mắt sợ hãi đổ dồn về Lạc Thiên Nhiên giữa không trung.
Chưa ai từng gặp Lạc Thiên Nhiên, nhưng đều có thể khẳng định, kẻ này cực kỳ khủng bố.
"Các hạ là ai? Đến Thánh Hồn Thần Điện có việc gì?" Mục Huyền Sơn cố gắng trấn áp nỗi kinh hoàng, hỏi Lạc Thiên Nhiên.
Mục Huyền Sơn không nhìn ra tu vi của Lạc Thiên Nhiên, nhưng có thể khẳng định, thực lực của hắn vượt xa Huyền U và Diệt Hồn!
Chẳng lẽ là hắn?
Mục Huyền Sơn âm thầm suy đoán, nhưng không dám chắc chắn.
"Các hạ?" Lạc Thiên Nhiên nhíu mày, đột nhiên phất tay.
"Oanh!"
"Phụt!"
Một luồng khí kình vô hình cực kỳ khủng bố đánh trúng Mục Huyền Sơn, khiến hắn phun máu tươi, thân hình bắn ngược ra sau, đâm mạnh vào cột đá lớn của đại điện, cột đá lập tức nổ tung thành mảnh vụn.
"Tê..."
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi người trong Thánh Hồn Thần Điện kinh hãi hít một hơi lạnh, hồn vía lên mây.
Không nói lời nào đã ra tay, kẻ này ngông cuồng đến mức nào?
"Điện chủ!" Đại trưởng lão vội vàng lao ra, kinh hãi tột độ.
"Ngươi là cái thá gì mà dám xưng hô ta là 'các hạ'? Ngươi có tư cách đó sao?" Lạc Thiên Nhiên ngạo nghễ nói, thái độ coi trời bằng vung.
Hắn đã giải thích một cách tinh tế nhất về sự cuồng vọng.
Thánh Hồn Thần Điện nhỏ bé, Lạc Thiên Nhiên căn bản không để vào mắt, đối với hắn, chẳng qua chỉ là con sâu cái kiến.
"Ta đối với các ngươi mà nói, chính là thần!" Lạc Thiên Nhiên ngạo nghễ nói.
Chỉ một cái phất tay, Mục Huyền Sơn đã trọng thương, được Đại trưởng lão đỡ dậy.
"Chúc Sát còn không dám nói chuyện với ta như vậy, xem ra ngươi chán sống rồi!" Lạc Thiên Nhiên lạnh lùng nói, sát khí ngập trời lan tỏa.
"Phụt phụt phụt!"
Vô số tu giả trong Thánh Hồn Thần Điện phun máu tươi, ngã xuống đất, không ai có thể chịu nổi uy áp khủng bố của Lạc Thiên Nhiên.
Mục Huyền Sơn và các trưởng lão cũng không ngoại lệ, đều bị uy áp chấn thương.
Đây là năng lượng kinh khủng đến mức nào?
Tất cả mọi người trong Thánh Hồn Thần Điện đều kinh hãi.
Đây rốt cuộc là cường giả cấp bậc gì? Nó hoàn toàn vượt quá nhận thức của bọn họ, khiến họ không dám tin vào mắt mình.
"Thực xin lỗi, văn bối không có ý xúc phạm đại nhân, chỉ là không biết thân phận của ngài, mong ngài cho biết." Tuy đã đoán được thân phận của Lạc Thiên Nhiên, nhưng Mục Huyền Sơn vẫn muốn xác nhận, hơn nữa trực tiếp gọi là "đại nhân”.
Người ta phất tay đã khiến hắn trọng thương, có thể thấy thực lực khủng bố đến mức nào.
"Ta đến từ Thánh giới, nói vậy ngươi hiểu chứ?" Lạc Thiên Nhiên vênh váo nói.
"Thánh giới!" Thánh Hồn Thần Điện rung chuyển dữ dội, ai nấy đều sợ đến chân nhũn ra.
Quả đúng là vậy, Mục Huyền Sơn kinh hãi tột độ!
"Tiểu nhân không biết đại nhân là cường giả Thánh giới, nhiều mạo phạm, mong đại nhân thứ tội" Mục Huyền Sơn vội vàng ôm quyền xin lỗi, mồ hôi lạnh tuôn ra, tìm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nỗi sợ hãi trong lòng hắn còn lớn hơn cả khi đối diện với Huyền U.
"Ngươi thật sự không biết, hay giả vờ không biết?" Lạc Thiên Nhiên lạnh lùng hỏi, ánh mắt băng giá nhìn chằm chằm Mục Huyền Sơn.
Mặt Mục Huyền Sơn lập tức trắng bệch, toàn thân run rẩy, trước mặt Thánh giới đại nhân, hắn dám giả vờ không biết sao?
Mục Huyền Sơn kinh hãi đáp: "Đại nhân, thuộc hạ chỉ là không chắc chắn."
"Quỳ xuống!" Lạc Thiên Nhiên lạnh lùng nói, uy nghiêm không thể xâm phạm, khiến Mục Huyền Sơn không đám có nửa điểm ý định phản kháng.
Toàn bộ Thánh Hồn Thần Điện, kể cả Mục Huyền Sơn, đều sợ hãi quỳ xuống, không dám chần chờ, cúi gằm mặt xuống đất.
Không ai dám có chút ý định phản kháng.
"Ta cho các ngươi hai lựa chọn, một là thần phục, hai là chết. Chọn đi." Lạc Thiên Nhiên ngạo nghễ nói.
"Thần phục!" Mục Huyền Sơn không chút do dự.
Trước mặt cường giả Thánh giới khủng bố như vậy, ngoài thần phục, không còn lựa chọn nào khác, trừ phi muốn chết.
"Rất tốt! Từ hôm nay trở đi, các ngươi là chó của ta. Ta bảo các ngươi làm gì thì làm cái đó, nghe rõ chưa?" Lạc Thiên Nhiên nhếch miệng cười lạnh.
Mục Huyền Sơn hiểu rõ, nếu hắn không thần phục, hôm nay toàn bộ Thánh Hồn Thần Điện sẽ bị xóa sổ.
"Rõ, rõ ạ!" Mục Huyền Sơn cung kính trả lời, dù trong lòng không muốn đến đâu, cũng không dám nói ra.
Hôm nay phải cúi đầu!