"Qtọt..."
Tên kia sợ hãi tột độ nhìn Phong Vô Trần. Giờ phút này, hắn cảm giác Phong Vô Trần chẳng khác nào một cường giả Hóa Thánh, hoảng sợ nuốt nước bọt, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra.
Phong Vô Trần vươn tay, trực tiếp bóp lấy cổ họng hắn.
"Ngươi không phải nói sức mạnh của ngươi hơn ta sao? Cái vẻ uy phong vừa rồi của ngươi đâu?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, sát khí bức người.
"Đừng giết ta, đừng giết ta, ta có thể nói cho ngươi biết Thủ Linh tộc bắt Lăng Tiêu Tiêu vì lý do gì!" Tên kia hoảng sợ nói.
"Bây giờ mới muốn nói sao? Đã muộn!" Phong Vô Trần lạnh giọng nói, nghiến răng nghiến lợi bóp vỡ cổ họng hắn, sức mạnh bá đạo trực tiếp phá hủy nguyên thần.
Ngay trong khoảnh khắc hấp hối, tên kia mới thực sự nhận ra, sức mạnh của Phong Vô Trần còn mạnh hơn hắn, đã đạt tới cảnh giới Lục Tinh Thần Tôn.
Đây là sức mạnh đỉnh phong nhất của Phong Vô Trần trong cơn phẫn nộ cực độ.
"Đơn Đồng, ngươi nghĩ gì về hắn?" Phong Vô Trần truyền âm hỏi.
Đơn Đồng lóe mình xuất hiện, liếc nhìn Phong Vô Trần đang giận dữ, nói: "Ngươi muốn đối phó hắn ngay bây giờ sao?"
Phong Võ Trần im lặng, ánh mắt nhìn thẳng vào Đơn Đồng.
"Phong lão đệ, ta biết ngươi rất tức giận, nhưng bây giờ không phải lúc. Tên kia trước khi đi đã tìm ta, ta thấy hắn chưa vội ra tay đâu. Nếu không hắn đã sớm động thủ với ta, cũng sớm động thủ với Long Thần Điện rồi, cần gì phải cố kỵ? Chắc hẳn hắn có mục đích khác." Đơn Đồng nghiêm túc nói.
"Chưa vội ra tay? Hắn còn tìm ngươi?" Phong Vô Trần hơi cau mày, kinh ngạc nhìn Đơn Đồng.
"Ừ, dù sao nếu hắn ra tay, người đầu tiên hắn tìm cũng là ta. Nhưng hắn đã không làm vậy, hoặc là hắn đang kiêng kỵ điều gì, hoặc là có mục đích khác." Đơn Đồng nhún vai, không hề lo lắng.
"Phong lão đệ, bây giờ là cơ hội tốt để Long Thần Điện lớn mạnh thực lực đấy. Đại Chủ Thần điện nguyên khí đại thương, lại không có đan dược mạnh để chữa thương, muốn khôi phục hoàn toàn cần rất nhiều thời gian. Giờ chỉ còn Thánh giới cùng bảy thế lực lớn kia thôi, ta nghe nói chúng đã thần phục cả rồi."
"Tên kia không ra tay, bảy thế lực lớn kia cùng lắm chỉ gây rối nhỏ thôi. Một là có thời gian lớn mạnh Long Thần Điện, hai là có thể coi chúng như đá kê chân để rèn luyện. Hơn nữa ngươi còn có cơ hội cướp đoạt Thượng Cổ lực lượng từ bọn chúng. Một công ba việc. Với thiên phú và tốc độ tu luyện đáng sợ của ngươi, còn lo gì không mạnh lên được?”
"Có điều, Thủy Tổ nhà ngươi bảo ta hạn chế ra tay, kể cả Huyết Chiến Thần. Nếu bất đắc dĩ thì tính sau. Việc này liên quan đến sự phát triển của ngươi. Nếu quá ỷ lại vào sức mạnh của người khác, ngươi sẽ rất khó trưởng thành. Dù sao Long Thần tộc bổn nguyên lực lượng đã bắt đầu hồi sinh, người của Long Thần Điện và Long Thần tộc sẽ sớm thức tỉnh Thượng Cổ huyết mạch thôi."
Đơn Đồng phân tích nghiêm túc, rất có lý.
"Ta vốn cũng nghĩ vậy, chỉ là không biết vị kia ở Thánh giới khi nào ra tay thôi. Nếu Thủy Tổ đã nói vậy, thì cứ theo lời Thủy Tổ thôi." Phong Vô Trần hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cơn giận ngút trời.
"Thiên Đồ đã nói cho ta biết tình hình Thất Thần giới rồi. Nhưng lão đệ cứ yên tâm, nếu tên kia ra tay, ta sẽ giúp ngươi ngăn hắn lại. Còn về Hóa Thánh, Thiên Đồ bọn họ có thể đối phó." Đơn Đồng tự tin cười nói.
Phong Vô Trần khẽ gật đầu, không nói gì.
"Không ngừng chiến đấu mới giữ được nhiệt huyết. Việc ngươi cho Long Thần Điện đến Thú Hồn Sơn rèn luyện là đúng đắn. Cứ để bọn họ ở lại Thú Hồn Sơn đi, biết đâu Long Thần tộc và La Sát tộc sẽ thức tỉnh Thượng Cổ huyết mạch. Đừng quên bọn họ đều là thiên tài đấy." Nói xong, Đơn Đồng liền biến mất.
"Diệp Kiếm Ảnh, ngươi cứ ở lại Thú Hồn Sơn. Ta về trước đây. Khi nào đột phá Thần Tôn cảnh giới thì mới được rời khỏi Thú Hồn Sơn." Phong Vô Trần truyền âm nói, rồi phi thân rời đi.
...
Bên kia, Mục Diễm Quân đã đến Luyện Thuật Sư Thần Tháp.
Vừa bước vào đại điện, Mục Diễm Quân đã ngang nhiên kéo ghế ngồi xuống.
Diệt Đế và Diệt Nguyên đều hơi nhíu mày. Nhìn bộ dạng Mục Diễm Quân, họ biết hắn đến gây sự.
"Mục Diễm Quân, ngươi đến Luyện Thuật Sư Thần Tháp có việc gì?" Diệt Đế mở lời hỏi.
"Từ hôm nay trở đi, Luyện Thuật Sư Thần Tháp không cần nhúng tay vào bất cứ chuyện gì. Coi như là ta nể mặt Diệt Hồn đại nhân." Mục Diễm Quân đi thẳng vào vấn đề.
"Sao? Luyện Thuật Sư Thần Tháp phải nghe lời ngươi sao?" Diệt Tiễn cười lạnh nói.
"Mục Diễm Quân, ngươi đánh giá Thánh Hồn Thần Điện của ngươi cao quá rồi đấy." Diệt Đế mặt không đổi sắc nói.
"Diệt Đế tháp chủ, các ngươi hình như hiểu lầm một chuyện. Hôm nay ta đến không phải để thương lượng với các ngươi, mà là thông báo cho các ngươi không được nhúng tay. Nghe rõ chưa?" Mục Diễm Quân lạnh lùng nói, hoàn toàn dùng giọng điệu ra lệnh.
"Mục Diễm Quân, ngươi tưởng đây là đâu? Chỉ bằng ngươi mà dám đến Luyện Thuật Sư Thần Tháp uy hiếp? Ngươi không biết tự tìm đường chết là gì sao? Bổn tọa bây giờ có thể bóp chết ngươi bằng một tay đấy!" Diệt Đế khinh thường cười lạnh nói.
"Vậy sao?" Mục Diễm Quân khinh thường nói: "Đừng nói ngươi chưa bước chân vào Đại Chủ Thần cảnh giới, ngay cả Diệt Hồn đại nhân bây giờ cũng không dám nói những lời này. Nếu ngươi không tin, cứ thử xem."
Mục Diễm Quân hôm nay có Lạc Thiên Nhiên chống lưng, có thể nói là cuồng vọng vô cùng, muốn ngông cuồng bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Sắc mặt Diệt Đế và Diệt Nguyên đều trở nên âm trầm.
Lời Mục Diễm Quân nói không sai. Trước đây, Mục Diễm Quân không dám ngông cuồng như vậy. Nhưng bây giờ có Lạc Thiên Nhiên chống lưng, dù Diệt Hồn ở đây, hắn cũng không sợ.
"Lời ta đã nói rồi, các ngươi có nghe hay không không liên quan đến ta, nhưng tự gánh lấy hậu quả. Đừng bao giờ nghi ngờ lời ta nói. Các ngươi cũng có thể chuyển lời cho Diệt Hồn đại nhân." Mục Diễm Quân ngạo nghễ nói, rồi đứng dậy rời đi.
"Thằng nhãi ranh!" Diệt Tiễn giận dữ, định ra tay giết Mục Diễm Quân.
"Không được." Diệt Nguyên vội ngăn lại, ngưng trọng nói: "Sư tôn từng nói, người của Thánh giới đã đến. Mục Diễm Quân ngông cuồng như vậy, chắc chắn có cường giả Thánh giới chống lưng, chớ hành động thiếu suy nghĩ."
Diệt Đế ngưng trọng nói: "Thực lực của cường giả Thánh giới vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta. Hôm nay Đơn Đồng tiền bối không ra mặt, dù là sư tôn, cũng không đánh lại cường giả Thánh giới."
Nếu không kiêng kỵ cường giả Thánh giới, Diệt Đế bọn họ sao có thể để một kẻ hậu bối cưỡi lên đầu mình như vậy?
"Hóa Thánh!" Diệt Đế và các cao tầng đột nhiên biến sắc. Một cỗ khí tức Hóa Thánh kinh khủng thoáng qua.
"Mục Huyền Sơn!" Diệt Đế bọn họ kinh hãi nhìn nhau.
Mục Huyền Sơn hiển nhiên cố ý phóng thích khí tức Hóa Thánh để trấn nhiếp Diệt Đế bọn họ.
Giờ phút này, Mục Diễm Quân đã dẫn theo cường giả Thánh Hồn Thần Điện đến Long Thần Điện. Tổng cộng mười ba người, Thần Tôn và Chủ Thần đều có. Đội hình này đủ sức nghiền nát Long Thần Điện.
"Mục Diễm Quân!" Long Thiên Cừu hơi cau mày.
"Kẻ đến không có ý tốt, mọi người cẩn thận." Vân Du Tử ngưng trọng nói.
Viêm Long lạnh lùng nhìn chằm chằm Mục Diễm Quân, hỏi: "Ngươi đến đây làm gì?"
"Không tệ, xem ra Nghịch Thiên Thần Châu công hiệu mạnh hơn ta tưởng tượng, rõ ràng đều đã bước chân vào Thần Đế cảnh giới." Mục Diễm Quân cười lạnh nói, nhưng ánh mắt vẫn khinh thường.
"Phong Vô Trần đâu? Gọi hắn ra đây. Đừng nói Bổn thiếu chủ không cho các ngươi cơ hội. Hôm nay Phong Vô Trần nếu không ra mặt, đừng trách ta ra tay vô tình, san bằng Long Thần Điện của các ngươi." Mục Diễm Quân ngạo nghề nói, với thái độ cao cao tại thượng.