"Đại thống lĩnh nói cũng có lý, có lẽ hắn căn bản không muốn cứu ngươi, cũng không dám ra tay, vì biết rõ ngươi chỉ đi chịu chết."
Phong Vô Trần nhếch mép cười, ánh mắt nhìn vào hư không: "Ta nói đúng chứ? Đại thống lĩnh của Thánh Hồn Thần Điện?"
Hư không im lặng, không một tiếng đáp lời.
"Sao? Không định lộ diện nói chuyện với ta à?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi.
Vừa dứt lời, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trong hư không, chính là Lôi Kình.
"Phong đại nhân quả nhiên không tầm thường, chỉ với tu vi Tam Tỉnh Thần Đế mà đễ đàng giết được Cô Lang." Lôi Kình mặt không cảm xúc nói, ánh mắt chăm chú nhìn Phong Vô Trần, như muốn nhìn thấu hẳn.
Nhưng kết quả khiến Lôi Kình thất vọng, hắn không thể nhìn ra điều gì.
Phong Vô Trần như được bao phủ bởi một lớp màn bí ẩn, khiến người ta không thể thấy rõ chân tướng.
Phong Vô Trần đánh giá Lôi Kình, khẽ cười: "Ngũ Tinh Đại Chủ Thần, Thánh Hồn Thần Điện quả là bá chủ Chủ Thần giới, một Đại thống lĩnh đã có tu vi đáng gờm như vậy."
"Phong đại nhân muốn nói gì?" Lôi Kình hỏi, giọng điệu khách khí nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Phong Võ Trần nhún vai, cười: "Ta đã biết rõ mọi chuyện rồi, không có gì để bàn, chỉ là muốn xem ai đang bí mật theo dõi ta thôi."
Nghe vậy, Lôi Kình khẽ cau mày, một cơn giận bốc lên đầu, cảm thấy bị trêu đùa.
Nhận thấy sự tức giận của Lôi Kình, Phong Vô Trần cười nhạt: "Chỉ đùa thôi, đừng để bụng. Về nói với Tả Thích Thiên, nếu muốn công thức luyện chế, hãy đích thân đến tìm ta. Còn nữa, nhắc nhở hắn một câu, có những việc phải suy nghĩ kỹ, tham quá nhiều, nghẹn chết đấy."
Nói xong, Phong Vô Trần liền rời đi.
Lôi Kình nhíu mày, làm sao hắn không biết Phong Vô Trần đang ám chỉ chuyện gì?
"Có phải Cô Lang đã nói gì với hắn?" Lôi Kình tự hỏi, hắn luôn âm thầm quan sát, không nghe thấy Cô Lang nói gì cả.
"Bẩm Đại trưởng lão, Cô Lang đã bị giết, sức chiến đấu của Phong Vô Trần đạt đến cảnh giới Lục Tinh Thần Đế, nhưng tu vi chỉ là Tam Tinh Thần Đế." Lôi Kình lập tức truyền tin về Thánh Hồn Thần Điện.
"Hả? Tu vi Tam Tinh Thần Đế, sức chiến đấu đạt đến Lục Tinh Thần Đế?" Trong Thánh Hồn Thần Điện, Tả Thích Thiên kinh ngạc mở to mắt.
"Tăng ba bậc sức chiến đấu?" Các trưởng lão và cao tầng trong điện vô cùng kinh ngạc.
"Chắc chắn, Phong Vô Trần có thần khí, kiếm thai thánh kiếm, thậm chí còn có thượng cổ lực lượng. Theo thuộc hạ quan sát, trong trận chiến với Cô Lang, Phong Vô Trần vẫn chưa dùng toàn lực." Lôi Kình cung kính báo cáo.
“Kiếm thai thánh kiếm? Thượng cổ lực lượng?” Sắc mặt Tả Thích Thiên đột nhiên biến đổi.
Nhị trưởng lão khó tin nói: "Thằng nhãi đó lấy đâu ra thượng cổ lực lượng? Ngươi chắc không nhìn nhầm?"
"Điều này sao có thể? Dù có thánh khí và thần khí, cũng không thể tăng nhiều sức chiến đấu đến vậy!" Hộ pháp ngơ ngác.
"Thằng nhóc đó là quái vật à?" Mọi người trong điện đều chấn động cực độ.
"Đại trưởng lão, Phong Vô Trần đã phát hiện ra sự hiện diện của ta, còn bảo Đại trưởng lão đích thân đến tìm hắn, Phong Vô Trần muốn biết điều gì, thuộc hạ không thể xác định." Lôi Kình lại truyền âm.
"Tiếp tục bí mật theo đối, làm rõ những Đại Chủ Thần cường giả kia là ai. Nếu Cô Lang không thắng được hắn, phái Thất Tinh Thần Đế đối phó hắn, phải nhanh chóng." Tả Thích Thiên truyền âm.
"Vâng! Đại trưởng lão!" Lôi Kình cung kính truyền âm, rồi biến mất.
Lôi Kình vừa đi, một bóng người lặng lẽ xuất hiện, Lôi Kình hoàn toàn không phát hiện.
"Phong đại nhân, người này luôn bí mật theo dõi, có cần tiêu diệt hắn không?" Người bí ẩn truyền âm cho Phong Vô Trần.
"Nghe giọng ngươi, tu vi của ngươi còn cao hơn hắn. Ta rất tò mò, Đơn Đồng đã cho các ngươi lợi ích gì mà đến giúp ta?" Phong Vô Trần truyền âm.
"Phi thăng Thánh giới." Người bí ẩn đáp.
"Phi thăng Thánh giới?" Phong Vô Trần ngẩn người, rồi nói: "Món mồi này quả thực đáng sợ, ai cũng không thể cưỡng lại. Thiếu gia Đơn Đồng nghĩ ra hay đấy. Được rồi, cứ tiếp tục theo dõi, không cần can thiệp vào việc khác."
"Vâng! Phong đại nhân!" Người bí ẩn cung kính vâng lệnh.
Chưa kể đến điều kiện phi thăng Thánh giới, chỉ cần dùng thực lực đáng sợ của Đơn Đồng uy hiếp, cũng đủ khiến bọn họ ngoan ngoãn nghe lời.
"Đơn Đồng rốt cuộc đang làm gì?" Phong Vô Trần thầm nghi hoặc, nhưng không nghĩ nhiều.
Phong Võ Trần đã giải tỏa được những nghỉ ngờ trong lòng, ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, phải nhanh chóng tìm cách giải quyết.
...
Trong đại điện Thánh Hồn Thần Điện, đôi mắt già nua của Tả Thích Thiên lóe lên vẻ tham lam, cười lạnh: "Phong Vô Trần, xem ra ta đã có chút xem nhẹ ngươi rồi, tăng ba bậc sức chiến đấu, nhìn khắp Thất Thần giới, không ai làm được. Thật không đơn giản, lại còn có thượng cổ lực lượng, thần hỏa, thằng nhãi này toàn thân đều là bảo bối."
"Đại trưởng lão, thằng nhãi đó bảo ngươi đến tìm hắn, chẳng lẽ hắn thật sự có công thức luyện chế?" Một vị cao tầng hỏi.
"Thằng nhãi đó xảo quyệt lắm, các ngươi tin sao?" Tả Thích Thiên cười lạnh, hoàn toàn không tin chuyện ma quỷ của Phong Vô Trần.
Dừng một chút, Tả Thích Thiên nói tiếp: "Hắn đã bảo ta đến, lẽ nào ta không đi Nếu không hắn lại tưởng ta sợ thằng nhóc này.”
"Đại trưởng lão, cẩn thận có bẫy." Hộ pháp nhắc nhở.
"Sợ gì? Ta là Đại Chủ Thần cấp Luyện Thuật Sư, Phong Vô Trần chỉ là một Thần Đế cấp nhỏ bé, có được công thức luyện chế thần kỳ mà thôi, dù có bẫy, có làm khó dễ được ta?" Tả Thích Thiên ngạo nghễ cực điểm, hoàn toàn không coi Phong Vô Trần ra gì.
...
"Chuyển Sinh Pháp Trận liên tục cung cấp sức mạnh, Dạ Minh bọn họ đã tấn cấp Thần Đế cảnh giới. Thêm Nghịch Thiên Thần Châu và thời gian gấp năm lần, lão ba bọn họ sẽ sớm tấn cấp Thần Quân cảnh giới thôi. Tiếc là thực lực vẫn còn yếu, nếu lúc trước đợi bọn họ cùng nhau phi thăng, tu vi của bọn họ có lẽ cũng đã bước vào Thần Đế cảnh giới."
Trong không gian tầng năm của Càn Khôn Tháp, Phong Võ Trần nhìn mọi người tu luyện, tuy hài lòng, nhưng vẫn cảm thấy tu vi của mọi người tăng lên quá chậm.
Nếu để những thiên tài khác biết Phong Vô Trần chê mọi người Long Thần Điện tu vi tăng lên chậm, chắc chắn họ sẽ tự vẫn mất.
"Chủ nhân chính thức của Chuyển Sinh Pháp Trận, rốt cuộc là ai?" Phong Vô Trần rất tò mò, dù sao người thi triển Chuyển Sinh Chú chỉ là con rối, Đơn Đồng cũng không dò ra được chủ nhân thật sự.
Ánh mắt nhìn ba đồ đệ của Thiên Sát, Phong Vô Trần thầm nghĩ: "Ba đệ tử của Thiên Sát, thiên phú không tệ, tu vi đều đột phá."
"Long Nhi, có phải con có tâm sự gì không?" Long mẫu đang tu luyện, chậm rãi mở mắt, nhìn thấy vẻ mặt Phong Vô Trần có chút ngưng trọng.
“Mẹ, con có tâm sự gì chứ?” Phong Võ Trần cười nhạt, ôm lấy Long mẫu.
"Mẹ nhìn con lớn lên, con có tâm sự hay không, mẹ liếc mắt là biết." Long mẫu khẽ lắc đầu.
"Nói đi, gặp chuyện gì?" Long mẫu kéo Phong Vô Trần đến một bên hỏi.
Phong Vô Trần nhún vai, nói: "Liên quan đến sự sống còn của chúng ta, lần này còn nghiêm trọng hơn bất kỳ lúc nào trước đây."