"Thằng tạp chủng, mày đám phế tay của bản tổng quản! Hôm nay đừng hòng sống sót rời khỏi thương hội này!”
Dương tổng quản cố nén cơn đau xé cánh tay, điên cuồng gào thét về phía Phong Vô Trần. Âm thanh hắn vang vọng khắp thương hội, khiến những người trong đại sảnh kinh hãi rùng mình.
Đắc tội Dương tổng quản, chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.
Việc Phong Vô Trần phế tay Dương tổng quản chẳng qua là trả lại cái tát hắn đã giáng xuống thị nữ, xem như trút giận giúp nàng.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, Phong Vô Trần sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Dương tổng quản như vậy.
"Mày... Mày muốn làm gì? Đây là thương hội! Hội trưởng và các trưởng lão sắp ra rồi, mày đám làm tổn thương tao, bọn họ sẽ không tha cho mày đâu!" Thấy Phong Vô Trần từng bước tiến lại gần, Dương tổng quản vừa chột dạ vừa giận đữ quát.
Không cần dùng đến bất kỳ sức mạnh nào mà vẫn có thể phế một tay của Tam Tinh Thần Đế, đến kẻ ngốc cũng nhận ra Phong Vô Trần thực lực phi thường.
"Vậy sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp, rồi giáng một cước.
"Phanh!"
"Phốc!"
Phong Võ Trần đạp mạnh lên ngực Dương Hải, một tiếng trầm đục vang lên. Sức mạnh bá đạo chấn đến Dương Hải phun máu tươi, thương thế lập tức trở nên nghiêm trọng hơn.
"Thằng nhãi ranh, mày chán sống rồi hả? Mày có biết tao là tổng quản thương hội không?" Dương Hải vừa giận vừa sợ, tiếp tục gào thét.
Giữa bao nhiêu người mà bị Phong Vô Trần trọng thương, thân là tổng quản thương hội, hắn mất hết mặt mũi.
Từ trước đến nay, Dương Hải ở Lạc Phi thành luôn được người khác kính nể, có ai dám ngược đãi hắn như vậy? Có ai dám khiến hắn chịu uất ức đến thế? Lúc nào mà hắn không vênh váo tự đắc?
Hôm nay bị Phong Vô Trần trọng thương, Dương Hải cảm thấy tôn nghiêm và cảm giác ưu việt của mình bị chà đạp, làm sao hắn có thể chấp nhận được?
Phong Vô Trần giẫm lên đầu Dương Hải, lạnh lùng nói: "Là tổng quản thương hội mà không hỏi rõ sự tình, chẳng phân biệt trắng đen, xông lên tát người ta một cái, mày có tư cách làm tổng quản sao? Mày làm mất hết mặt mũi của thương hội rồi!"
Những tu giả đang ồn ào trong đại sảnh đều kinh hãi im bặt, sợ chọc giận Phong Vô Trần.
Thủ đoạn tàn nhẫn của Phong Vô Trần đã khiến bọn hắn khiếp đảm.
Giờ phút này, dù Dương tổng quản đang bị Phong Vô Trần giẫm dưới chân, không ai dám hé răng nửa lời.
"Bản tổng quản muốn làm gì, không đến lượt thằng tạp chủng như mày chỉ trỏ! Mày nghĩ mày là ai? Tu vi mạnh thì giỏi lắm sao? Có gan thì giết tao đi!" Dù bị Phong Vô Trần giẫm dưới chân, Dương tổng quản vẫn không hề sợ hãi, dù sao đây là thương hội.
“Mày tưởng tao không dám?” Phong Vô Trần cười lạnh.
Một tên tổng quản thương hội nhỏ bé mà thôi, hắn giết thì đã sao? Đừng nói là phân hội, cho dù là tổng hội cũng không dám làm gì Phong Vô Trần.
"Vậy mày cứ thử xem!" Dương tổng quản ngoan cố nói, hắn tin chắc thực lực của thương hội có thể nghiền nát Phong Vô Trần.
"Đây sẽ là di ngôn của mày?" Phong Vô Trần cười lạnh nói, rồi giơ chân lên, định giáng một cước chí mạng.
"Hội trưởng và các trưởng lão đến rồi!" Đúng lúc này, có người hô lên, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cửa.
"Thằng tạp chủng, hội trưởng và các trưởng lão đến rồi, tao xem mày còn hung hăng càn quấy thế nào. Cho dù tu vi của mày có mạnh đến đâu, cũng không phải là đổi thủ của bọn. họ đâu, chứng mày chết chắc rồi." Thiếu thành chủ nghiến răng nghiến lợi nhìn Phong Vô Trần, giận đữ nói.
"Thằng nhãi ranh, ngày tàn của mày đến rồi!" Nghe thấy hội trưởng và các trưởng lão đến, Dương tổng quản mừng rỡ.
"Vậy sao?" Phong Vô Trần không hề để tâm, vẫn giáng chân xuống, nhưng lực đạo đã thu bớt lại.
"Phanh!"
"Phốc!"
Một cước giáng xuống, một tiếng trầm đục vang lên, Dương tổng quản kêu thảm một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra, xương lồng ngực đã vỡ vụn. Nếu không phải Phong Vô Trần thu hồi lực lượng, Dương tổng quản chắc chắn đã chết không toàn thây.
"Hội trưởng, trưởng lão, mau cứu tôi!" Dương tổng quản kêu cha gọi mẹ, liều mạng gào thét.
Hội trưởng Triệu Vân Sơn và ba vị trưởng lão vội vàng chạy đến. Khi biết Dương tổng quản bị đánh trọng thương, có thể nói Triệu Vân Sơn và những người khác giận tím mặt.
Ai to gan đến vậy, dám đến thương hội gây sự? Còn dám đánh trọng thương tổng quản thương hội, quả thực là chán sống.
Khi Triệu Vân Sơn và Tam đại trưởng lão chạy đến, vẻ mặt mọi người trong đại sảnh đều lộ vẻ cung kính, nhao nhao kính cẩn chào hỏi Triệu hội trưởng.
"Chuyện gì xảy ra? Ai đang gây sự ở thương hội?" Triệu Vân Sơn mặt âm trầm hỏi.
"Hội trưởng, là thằng nhãi này gây sự, chẳng những đánh Thiếu thành chủ, mà còn đánh trọng thương cả tôi nữa. Hội trưởng, mau giết hắn đi! Giết hắn đi!" Dương Hải nghiến răng nghiến lợi, giận dữ quát.
Khi Triệu Vân Sơn và Tam đại trưởng lão xuất hiện, các tu giả trong đại sảnh lại bắt đầu xôn xao bàn tán.
Nhưng khi Triệu Vân Sơn và Tam đại trưởng lão nhìn về phía Phong Vô Trần, sắc mặt bọn họ đồng loạt biến sắc.
Phong đại nhân?
Đúng! Đúng vậy! Chắc chắn là Phong đại nhân!
Phong đại nhân sao lại đến U Hồn giới thương hội?
Ngoài kinh ngạc, sắc mặt Triệu Vân Sơn và vài người nhanh chóng trở lại bình thường. Họ vừa định tiến lên cung kính chào hỏi thì bị Phong Vô Trần truyền âm ngăn lại.
"Hội trưởng, trưởng lão, mau cứu tôi với!" Dương Hải gào thét, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt hoảng sợ của Triệu Vân Sơn và ba vị trưởng lão.
Triệu Vân Sơn và ba vị trưởng lão im lặng đứng sang một bên quan sát, đối với sống chết của Dương Hải, bọn họ không hề quan tâm.
Chứng kiến Triệu Vân Sơn và Tam đại trưởng lão thờ ơ, tất cả mợi người ngơ ngác.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Dương Hải sắp bị đánh chết đến nơi, mà Triệu Vân Sơn và những người khác lại làm ngơ? Hoàn toàn không có ý định ngăn cản?
Vừa rồi còn mặt mày cau có, giờ phút này Triệu Vân Sơn và bốn người lại tỏ ra vô cùng bình thản.
"Hội trưởng, trưởng lão, các người đây là...?" Dương Hải khó hiểu nhìn Triệu Vân Sơn và Tam đại trưởng lão, trong lòng dâng lên một nỗi bất an và hoảng sợ tuyệt vọng mãnh liệt.
Nỗi bất an và hoảng sợ tuyệt vọng này đều đến từ Phong Vô Trần.
Chẳng lẽ Phong Võ Trần có địa vị vô cùng đáng sợ? Đáng sợ đến mức Triệu Vân Sơn và những người khác không dám nhúng tay vào?
Dương Hải càng nghĩ càng hoảng sợ, nếu không phải như vậy, thân là tổng quản, Triệu Vân Sơn và Tam đại trưởng lão tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
"Triệu Vân Sơn, các người có ý gì? Bị mù hết rồi hả? Không thấy Dương tổng quản sắp bị đánh chết sao?" Thiếu thành chủ giờ phút này không thể nhịn được nữa, hướng về phía Triệu Vân Sơn và bốn người giận dữ quát.
"Chúng ta không có tư cách quản." Triệu Vân Sơn nhàn nhạt mở miệng, hiển nhiên đã giao sống chết của Dương Hải cho Phong Vô Trần định đoạt.
"Không có tư cách?" Mọi người càng thêm nghi hoặc, những lời này rốt cuộc có ý gì? Cái gì gọi là không có tư cách quản?
Mọi người vô thức nhìn về phía Phong Võ Trần, thầm nghĩ, chẳng lẽ chuyện này đều có liên quan đến Phong Võ Trần?
"Hắn rốt cuộc là ai? Hội trưởng và ba vị trưởng lão rõ ràng không dám ngăn cản hắn." Thị nữ tiếp đãi Phong Vô Trần vô cùng kinh hãi nhìn Phong Vô Trần.
Dương Hải cực độ sợ hãi nhìn Phong Vô Trần, hắn đã ý thức được Phong Vô Trần có lai lịch lớn, trong lòng vạn phần hối hận.
"Rầm rầm rầm!"
"A a a!"
Phong Võ Trần sau đó bẻ gãy hai tay hai chân của Dương Hải, máu thịt be bét, máu tươi chảy lênh láng. Cơn đau kịch liệt khiến Dương Hải phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng.
Thủ đoạn tàn nhẫn chấn nhiếp mạnh mẽ tất cả mọi người trong đại sảnh, khiến bọn họ hồn phi phách tán.
"Từ hôm nay trở đi, mày không còn là tổng quản thương hội nữa. Tao vốn nên giết mày, nhưng tao cảm thấy như vậy quá dễ dàng cho mày rồi, đời này cứ làm phế vật đi." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, trực tiếp phế bỏ tu vi của Dương Hải, rồi đá hắn ra khỏi đại sảnh.