"Ta đứng trên lập trường của Thủ Hộ Giả để cân nhắc cho các ngươi, việc ta nhúng tay vào cũng là vì tốt cho các ngươi thôi."
"Đại chiến giữa Thất Thần Giới và Thời Không Thần Giới sắp nổ ra, các ngươi thân là thế lực cường đại nhất Thất Thần Giới, không lo chuẩn bị cho đại chiến, lại vì chuyện riêng tư mà khơi mào chiến sự. Dù các ngươi có thắng thì sao? Nếu thua Thời Không Thần Giới, các ngươi có sống sót nổi không?"
"Các ngươi muốn đánh nhau ta không can thiệp, nhưng tốt nhất là sau đại chiến hãy đánh. Đến lúc đó các ngươi muốn đánh thế nào thì tùy, cầu ta nhúng tay ta cũng lười!"
"Nếu các ngươi cứ khăng khăng muốn đánh bây giờ, ta không ngại giết hết tất cả."
Lời của Thiên Hồn vang vọng, tràn đầy sức chấn nhiếp.
Thực lực của Thiên Hồn còn trên cơ Đơn Đồng, Chúc Sát bọn hắn liên thủ cũng không lay chuyển được Thiên Hồn, huống chỉ chỉ có Đơn Đồng.
Chúc Sát và lãnh tụ bảy thế lực lớn không thể phản bác, sắc mặt ai nấy đều vô cùng âm trầm.
Qua trận chiến vừa rồi, bọn hắn đã dùng hết toàn lực nhưng không thể lay chuyển Thiên Hồn dù chỉ một chút.
"Chúc Sát, ngươi tuy đã bước vào Hóa Thánh cảnh giới, nhưng đừng tưởng rằng có thể đối kháng Đơn Đồng. Thực lực của Đơn Đồng vượt xa tưởng tượng của ngươi. Nếu các ngươi không muốn chết ngay bây giờ, tốt nhất dẫn người của các ngươi rời khỏi đây." Thiên Hồn tiếp lời.
"Đại Chủ Thần, ý của ngài thế nào?" Minh Hoàng nhìn về phía Chúc Sát hỏi. Tuy vô cùng không cam tâm, nhưng trước mắt thực lực của bọn hắn căn bản không đánh lại Thiên Hồn.
“Thiên Hồn thực lực quá mạnh, cứng đối cứng chúng ta không chiếm được chút lợi ích nào. Giết Phong Võ Trần còn nhiều cơ hội, huống chỉ Luyện Thuật Sư của chúng ta cũng đã thần phục Phong Vô Trần, không nên khai chiến." Khâu Định Phong cau mày nói.
"Khâu môn chủ nói phải." Lãnh Mạc Tà đồng ý.
Nghe lãnh tụ các thế lực lớn nói vậy, Chúc Sát biết rõ trận chiến hôm nay phải dừng lại. Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.
Chỉ cần có Thiên Hồn nhúng tay, bọn hắn căn bản không làm gì được Phong Vô Trần, huống chi Đơn Đồng vẫn chưa hề xuất hiện.
Nhưng cứ như vậy mà đi, Chúc Sát sao cam tâm? Cơ hội như thế này, chỉ sợ không có lần thứ hai. Hắn hung ác trừng mắt nhìn Phong Vô Trần, lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần, bổn tọa tuyệt đối không cho phép Long Thần Tộc xuất hiện tại Thất Thần Giới."
Phong Võ Trần đang tay ra, cười lạnh nói: "Đừng nói lời tuyệt đối quá sớm. Mối nhục hôm nay, ta Phong Võ Trần nhất định ngày sau gấp mười lần hoàn trả!"
"Ngươi không có cơ hội đâu!" Chúc Sát điềm nhiên nói, đôi mắt già nheo lại.
"Phong Vô Trần, đi mau!" Thiên Hồn bỗng quát lớn, thần sắc vô cùng bối rối.
"Oanh!"
"Phốc!"
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng nổ vang đột ngột vang lên, Thiên Hồn phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ra như đạn pháo, hoàn toàn không kịp trở tay.
"Thiên Hồn!" Phong Vô Trần kinh hãi, cảnh tượng bất ngờ khiến hắn trở tay không kịp.
Phong Vô Trần không chút do dự, lập tức thuấn di đi.
Người có thể khiến Thiên Hồn phản ứng không kịp, hơn nữa còn có thể một chưởng đánh Thiên Hồn thổ huyết, có thể thấy thực lực của kẻ ra tay khủng bố đến mức nào.
"Đây là tình huống gì?" Mục Huyền Sơn vừa kinh sợ vừa nghi hoặc.
“Một chưởng có thể đả thương Thiên Hồn, rốt cuộc là ai?” Minh Hoàng kinh hãi, sợ đến lạnh cả sống lưng.
Bạch Vân Khởi liếc nhìn Chúc Sát, thầm hoảng sợ: "Lão già Chúc Sát này còn quen biết cả người đáng sợ như vậy sao? Vì sao bây giờ mới ra tay?"
Một mình Thiên Hồn đã khiến bọn hắn cảm thấy bất lực, huống chi là người còn đáng sợ hơn cả Thiên Hồn.
Vị trí ban nãy của Thiên Hồn giờ xuất hiện một lão giả áo bào đen, râu tóc bạc trắng, toàn thân tản ra khí tức cường vô địch.
"Thiên Hồn, bao năm không gặp, thực lực của ngươi không tiến bộ bao nhiêu nhỉ. Xem ra những năm này ngươi lơ là tu luyện rồi." Lão giả lạnh nhạt cười nói.
"Đại Chủ Thần, hắn là ai?" Mục Huyền Sơn vội vàng hỏi.
Chúc Sát đáp: "Chủ nhân Chuyển Sinh Chú!"
"Cái gì? Chủ nhân Chuyển Sinh Chú!" Sắc mặt của Bạch Vân Khởi và bảy vị lãnh tụ đại biến, biểu lộ như gặp quỷ.
Giờ khắc này, trong lòng lãnh tụ bảy thế lực lớn đều sinh ra sự kiêng kỵ mãnh liệt đối với Chúc Sát.
Có thể mời được cường giả khủng bố như vậy, có thể thấy át chủ bài của Chúc Sát cứng đến mức nào.
"Chúc Hồn, đừng làm lớn chuyện quá. Lần này bổn tọa giúp ngươi là nể mặt sư tôn của ngươi. Không lâu nữa, bổn tọa cũng phải đi rồi." Lão giả nhìn Chúc Hồn nói.
"Giết Phong Vô Trần là được." Chúc Sát khẽ gật đầu.
Ý của lão giả áo bào đen rất rõ ràng, nếu chuyện làm lớn hơn, đợi hắn đi rồi, sẽ không ai có thể giúp Chúc Sát dọn dẹp hậu quả.
"Thiên Hồn! Ngươi không sao chứ?" Phong Vô Trần hỏi.
"Không sao." Thiên Hồn cố gắng lắc đầu, sắc mặt tái nhợt đi nhiều.
Chỉ một chưởng mà khiến Thiên Hồn bị thương nặng đến vậy, nếu là một kích toàn lực, e rằng Thiên Hồn chết ngay tại chỗ cũng có thể.
"Lão quái vật này thực lực thật sự là ngày càng đáng sợ!" Thiên Hồn cố gượng cười nói.
Phong Vô Trần liếc nhìn lão giả áo bào đen, suy đoán: "Nếu ta đoán không sai, hắn hẳn là Chưởng Khống Giả Chuyển Sinh Chú."
Thiên Hồn lau vết máu ở khóe miệng, ngưng trọng nói: "Không ngờ ngươi cũng biết Chuyển Sinh Chú, đúng là bị ngươi đoán trúng rồi. Lão già này chính là Chưởng Khống Giả Chuyển Sinh Chú. Lão quái vật này đã nhiều năm không xuất hiện, tu vi của hắn có lẽ đã tiếp cận phi thăng, hơn nữa toàn bộ Thất Thần Giới, không biết có bao nhiêu thế lực lớn và cường giả bị Chuyển Sinh Chú khống chế."
"Quả là thế, ta biết ngay hắn sẽ hiện thân, xem ra hắn vẫn chưa phát hiện ra dị biến của Chuyển Sinh Pháp Chú." Phong Vô Trần thầm nghĩ.
Ánh mắt nhìn về phía Phong Võ Trần, Thiên Hồn nói: "Phong Vô Trần, ngươi đi mau đi, Chúc Sát quyết tâm muốn giết ngươi, ta có lẽ cản được hắn."
"Vậy ngươi thì sao? Ngươi vừa mới cứu ta, ngươi nghĩ ta sẽ bỏ đi à?" Phong Vô Trần hỏi ngược lại.
"Hắn không dám giết ta đâu, ngươi đừng quên người đứng sau ta. Hắn nhiều lắm chỉ là muốn kiềm chế ta mà thôi, hay nói đúng hơn là đối phó Đơn Đồng." Thiên Hồn tự tin nói.
"Đại Chủ Thần và người của bảy thế lực lớn không biết, vừa rồi ngươi thi triển Hóa Thánh lĩnh vực đã tiêu hao không ít lực lượng, hiện tại lại bị thương, ngươi nghĩ có thể đỡ nổi bọn hắn sao? Ngươi hảo hảo chữa thương đi." Phong Vô Trần nói.
Dứt lời, Phong Vô Trần lách mình, trong nháy mắt đã đến trên không Long Thần Điện.
"Giết" Chúc Sát đột nhiên phẫn nộ quát.
"Giết!" Mấy chục vạn cường giả đột nhiên gào thét xông tới, khí thế bàng bạc, sát khí ngút trời.
Thiên Hồn bị kiềm chế, lại thêm cường giả kinh khủng tọa trấn, cộng thêm việc Phong Vô Trần khống chế hơn mười vị Luyện Thuật Sư phản công bọn hắn, có thể nói khiến bọn hắn vô cùng tức giận.
Giờ phút này có cơ hội giết Phong Vô Trần, tất cả đều dốc sức liều mạng xông lên.
"Ông ông!"
Huyết mạch lực lượng, Chí Tôn Chi Thể giai đoạn thứ ba và Diệt Thế Thần Lực toàn lực thúc dục, bao tay chiến giáp toàn bộ tế ra, sức chiến đấu của Phong Vô Trần điên cuồng tăng vọt, ánh sáng vàng chói lòa bay thắng lên trời, khí thế vô cùng bá đạo.
Phong Vô Trần cách không một trảo, Long Thần Kiếm tế ra, kiếm ý ngập trời, khí tức bá đạo lại lần nữa tăng vọt.
Trong chớp mắt, sức chiến đấu của Phong Vô Trần đã tăng vọt đến cảnh giới Cửu Tinh Thần Đế.
Long Thần Kiếm chỉ xéo lên trời, uy phong lẫm liệt, bá khí ngút trời, mang khí thế liều mình tử chiến.
"Chủ nhân, ngươi điên rồi sao?" Long Thần Kiếm kinh hoảng truyền âm.
Sát khí lạnh thấu xương bùng phát, Phong Vô Trần nói: "Ngươi nghĩ ta là loại người sống tạm bợ sao?"