“Lưu lại? Chỉ sợ ngươi không đủ bản lĩnh!”
"Phong Vô Trần, ngươi hình như vẫn chưa hiểu tình hình thì phải, nghe không hiểu lời chúng ta nói sao? Hôm nay tất cả người của Long Thần Điện đều phải chết! Nghe cho rõ đây, là tất cả mọi người!"
"Cho nên, hôm nay dù ngươi thắng hay thua, ngươi đều phải chết!"
Hơn mười vị cường giả mặt đầy vẻ khinh miệt, có Lạc Thiên Nhiên làm chỗ dựa, bọn hắn chẳng còn kiêng nể gì.
"Oanh!"
Ngay lúc này, cường giả Ngũ Tỉnh Chủ Thần xông lên phía trước nhất đột nhiên hóa thành một màn huyết vụ, tan thành mây khói!
Cảnh tượng bất ngờ này khiến những cường giả khác kinh hãi tột độ.
"Thiên Đồ!" Chứng kiến người vừa đến, hơn mười vị cường giả hồn vía lên mây.
"Giết tốt lắm! Giết rất tốt! Bọn tiểu nhân vô sỉ đáng chết!" Mọi người Long Thần Điện hả hê gào lớn.
"Sao nào? Không phải nói không sợ sao? Không phải muốn giết sạch người của Long Thần Điện sao? Vừa rồi oai phong đâu cả rồi?" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Thiên Đồ, ngươi đám ra tay, ngươi không sợ Thánh Giới đại..." Một vị Chủ Thần cường giả cố nén sợ hãi, phẫn nộ quát.
"Oanh!"
Thiên Đồ đáp lại bằng một quyền đánh nát.
Thủ đoạn tàn nhẫn bá đạo khiến hơn mười vị cường giả kinh hoàng lùi lại, không ai dám giúp Mục Diễm Quân.
"Ông ông!"
"Phốc!"
Lực lượng khủng bố trùng kích khiến Mục Diễm Quân thổ huyết, giờ phút này đang liều mạng chống đỡ lực lượng của Phong Vô Trần.
"Phong Vô Trần! Dừng tay ngay!" Mục Diễm Quân hoảng sợ gào thét, hắn đã đến cực hạn, đối mặt với lực lượng khủng bố gấp ba, chỉ cầm cự được vài giây là gục ngã.
"Thiếu chủ!"
"Phong Vô Trần, còn không mau dừng tay!"
Hơn mười vị cường giả càng thêm hoảng sợ, khí thế hung hăng càn quấy trước đó hoàn toàn tất ngấm.
"Các ngươi không phải không sợ ta sao? Không phải có cường giả Thánh Giới chống lưng sao? Thiếu chủ của các ngươi ở ngay đó, hơn nữa rất nhanh sẽ chết, các ngươi không định cứu hắn sao?" Thiên Đồ lạnh lùng nói, toàn thân sát khí ngút trời.
"Thiên Đồ! Điện chủ của chúng ta đang ở trong bóng tối, ngươi dám giết chúng ta, điện chủ tuyệt đối không tha cho ngươi!" Một vị Chủ Thần hoảng sợ uy hiếp.
"Vậy sao?" Thiên Đồ khinh miệt nói.
"Ầm ầm ầm!"
Thiên Đồ ra tay chớp nhoáng, hơn mười vị cường giả toàn bộ hóa thành một đoàn huyết vụ, tan thành mây khói.
"Phế vật! Một đám ngu xuẩn, Lạc Thiên Nhiên há lại vì lũ sâu kiến như các ngươi mà ra tay?" Thiên Đồ khinh thường nói.
Bọn chúng đâu ngờ rằng, Mục Huyền Sơn bọn hắn lại trơ mắt nhìn bọn chúng bị giết mà không hề nhúc nhích.
"Thánh Hồn Điện chủ, Mục Diễm Quân không trụ được nữa rồi, không ra tay sao? Tình thế đối với Mục Diễm Quân thập phần bất lợi." Thông Thiên nhìn Mục Huyền Sơn hỏi.
"Huyết Đồ bọn hắn chắc chắn cũng đang ẩn mình đâu đó." Bạch Vân Khởi ngưng trọng nói.
Mục Huyền Sơn cau mày thật sâu, hắn hiện tại còn móng lòng hơn bất kỳ ai, nếu không ra tay, Mục Diễm Quân không thể nào chống lại được thánh quyết khủng bố của Phong Vô Trần.
"Mục Huyền Sơn, Thông Thiên, Minh Hoàng, Lãnh Mạc Tà, Thu Đỉnh Phong, Bạch Vân Khởi, ta biết rõ các ngươi đang ẩn mình, còn nghe nói cường giả Thánh Giới giúp các ngươi đột phá Hóa Thánh, thế nào, không phải muốn tiêu diệt Long Thần Điện sao? Không dám ra mặt sao? Không phải có cường giả Thánh Giới chống lưng sao? Sao giờ đều biến thành rùa rụt cổ rồi?" Thiên Đồ lạnh lùng hỏi.
"Vút vút vút!"
Thiên Đồ vừa dứt lời, Mục Huyền Sơn cùng sáu vị Hóa Thánh cường giả liền lách mình xuất hiện, ai nấy mặt mày âm trầm vô cùng.
"Vút vút vút!"
Huyết Đồ cùng với Cuồng Đồ và bốn vị Huyết Chiến Thần cũng theo đó lách mình xuất
"Chủ nhân, ngươi cứ yên tâm đối phó Mục Diễm Quân, sáu lão già này giao cho chúng ta." Thị Đồ cười lạnh nói, tựa như đang chằm chằm vào con mồi, không rời mắt khỏi Mục Huyền Sơn và năm người kia.
"Cha, mau cứu con! Con không chịu được nữa rồi!" Mục Diễm Quân hoảng loạn kêu gào, ánh mắt đã tràn ngập tuyệt vọng.
"Động thủ!" Mục Huyền Sơn phẫn nộ quát.
Nhưng khi Mục Huyền Sơn vừa định ra tay, Thị Đồ đã nhanh một bước chặn đường, cười lạnh nham hiểm: "Mục Huyền Sơn, con trai ngươi dù sao cũng có được lực lượng Thất Tinh Thần Tôn, tu vi còn cao hơn chủ nhân chúng ta, ngươi nhúng tay vào có ổn không đấy? Đường đường Hóa Thánh cường giả, lại muốn một hậu bối ra tay sao?"
"Cút ngay!" Mục Huyền Sơn phẫn nộ quát, không chút đo đự ra tay, một chưởng đánh về phía Thị Đồ.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Thị Đồ không cam lòng yếu thế nghênh tiếp một chưởng, một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, năng lượng cực kỳ khủng bố cuồng quyển ra, hư không kịch liệt chấn động.
"Sao nào? Cường giả Thánh Giới giúp tăng lên cảnh giới, chỉ có vậy thôi sao?" Thị Đồ cười lạnh nói.
Một chưởng đối cứng, có thể nói lực lượng ngang nhau.
Mục Huyền Sơn không đáp lời, thân ảnh đột ngột biến mất.
Bên kia, Thiên Đồ và mấy người đã cùng Bạch Vân Khởi bọn hắn triển khai đại chiến ác liệt.
"Muốn cứu con trai ngươi sao? Ngươi hỏi ý kiến ta chưa?" Thị Đồ cười lạnh nói, chợt cách không một trảo, một cỗ năng lượng kinh khủng lập tức khuếch tán.
Một giây sau, thân ảnh Mục Huyền Sơn hiện ra, nhưng lại bị một cỗ lực lượng kinh khủng vây khốn, không thể tiến lên nửa bước.
"Vô liêm si!" Mục Huyền Sơn giận đữ, giờ phút này như lửa cháy đến nơi.
"Ông ông!"
Lực lượng khủng bố của Hóa Thánh cảnh giới điên cuồng bạo dũng, cả vị chủ thần giới đều đang kịch liệt chấn động, tựa như ngày tận thế.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Cùng lúc đó, Mục Diễm Quân đã vô lực chống đỡ, ầm ầm một tiếng nổ vang, bị lực lượng khủng bố nuốt chứng, năng lượng bạo tạc cực kỳ đáng sợ rung chuyển cuồng quyến ra.
"Quân nhi!" Mục Huyền Sơn kinh hãi, kinh hoàng nhìn về phía nơi phát nổ.
"Yên tâm, con trai ngươi còn chưa chết, ta đã hạ thủ lưu tình rồi, ta hiện tại vẫn còn cần đến nó." Phong Vô Trần lạnh lùng liếc Mục Huyền Sơn.
Khi chưa có được lực lượng Thượng Cổ, Phong Vô Trần chưa vội giết Mục Diễm Quân.
"Thiên Đồ, ngăn bọn chúng lại là được." Phong Vô Trần nhìn Thiên Đồ nói, đồng thời tay kết kiếm chỉ, điều khiển Long Thần kiếm.
Chỉ một lát sau, Long Thần kiếm đã mang Mục Diễm Quân nửa sống nửa chết bay trở lại, chỉ còn thoi thóp.
"Quân nhi!" Mục Huyền Sơn rống to, dữ tợn cả giận nói: "Phong Vô Trần, ngươi dám giết con ta, ta nhất định phải nghiền xương các ngươi thành tro!"
Phong Vô Trần chẳng hề để ý, hoàn toàn không bị uy hiếp.
"Mục Diễm Quân, lực lượng Thượng Cổ của ngươi, thuộc về ta!" Phong Vô Trần cười lạnh nói, bàn tay vồ lấy, đánh vào đỉnh đầu Mục Diễm Quân, cưỡng ép thôn phệ lực lượng Thượng Cổ trong cơ thể hắn.
Mục Diễm Quân bị thương rất nặng, lực lượng Thượng Cổ trong cơ thể cũng hết sức yếu ớt, Phong Vô Trần thôn phệ dễ như trở bàn tay.
"Phong Võ Trần dừng tay!" Mục Huyền Sơn khủng hoảng phẫn nộ quát.
"Mục Huyền Sơn, con trai ngươi thua là thua, đây là cuộc chiến sinh tử, hơn nữa con ngươi cũng đã đồng ý, ngươi cần gì phải nhúng tay?" Thị Đồ cười lạnh nói, đã lách mình tới lần nữa.
"Ta đã thắng, tự nhiên phải lấy thứ ta thắng được!" Phong Vô Trần cười lạnh nói.
Vài phút trôi qua, lực lượng Thượng Cổ suy yếu đã bị Phong Vô Trần cưỡng ép thôn phệ, Mục Diễm Quân cũng vì mất đi lực lượng Thượng Cổ mà chết không toàn thây.
"Thật ngại quá, con trai ngươi ta giết rồi." Phong Vô Trần cười lạnh nói.
"Các ngươi đều phải chết!" Mục Huyền Sơn lôi đình giận đữ, điên cuồng gào thét, sát khí ngập trời cuồng quyển ra.