"Cuối cùng cũng qua được rồi."
Nghe Kiều Tam Phong nói vậy, Phong Vô Trần khẽ thở phào, trên mặt lộ một nụ cười tươi.
"Đi thôi, mau vào trong." Kiều Tam Phong vô cùng phấn khởi nói.
Nhìn Kiều Tam Phong hăng hái, đi đứng oai phong, dường như ông đã thấy trước cảnh Phong Vô Trần uy chấn quần hùng.
"Đây là Luyện Khí Sư công hội sao? Thật là hoành tráng." Ngắm nhìn tòa cung điện đồ sộ của công hội, Phong Vô Trần không khỏi kinh ngạc thốt lên, so với Thiên Ảnh Các còn uy nghi hơn nhiều.
"Trong toàn bộ Linh Vực, ngoài Linh Đế Thần Điện ra, Luyện Khí Sư công hội là mạnh nhất." Kiều Tam Phong vưi vẻ nói.
Bước vào cổng công hội, đập vào mắt là một đám đông nghịt người.
"Lần này tham gia luyện khí đại hội có tổng cộng hai trăm mười ba Luyện Khí Sư." Kiều Tam Phong vừa dẫn Phong Vô Trần đi vào, vừa nói.
"Dừng lại!"
Kiều Tam Phong vừa dẫn Phong Vô Trần bước qua cổng công hội, định đi về phía quảng trường thì bất ngờ bị một người vệ binh chặn lại.
"Kiều Tam Phong, đại hội đã bắt đầu, theo quy định, bất kỳ ai cũng không được vào." Vệ binh lạnh lùng nói, thẳng thừng ngăn Kiều Tam Phong và Phong Võ Trần ở ngoài.
"Lão phu cũng không được vào sao?" Kiều Tam Phong giận dữ quát, trừng mắt nhìn tên vệ binh.
"Ông thì đương nhiên được, nhưng hắn thì không, hắn không phải người của công hội." Vệ binh chỉ vào Phong Vô Trần nói.
"Hắn đến tham gia Luyện Đan Đại Hội, mau tránh ra!" Kiều Tam Phong giận dữ hét.
"Tham gia Luyện Đan Đại Hội?" Vệ binh lạnh lùng nói: "Đại hội đã thông báo trước cả tháng, giờ còn đến muộn, rõ ràng là không coi công hội ra gì, càng không thể cho vào."
"Ngươi!" Kiều Tam Phong giận sôi lên, hận không thể xông lên tát cho tên vệ binh một cái.
Luyện Đan Đại Hội quả thật đã "bắt đầu", nhưng đó chỉ là lời Hội trưởng tuyên bố, chứ thực tế còn chưa bắt đầu luyện khí.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Kiều Tam Phong dù gì cũng là Luyện Khí Sư của công hội, sao đám vệ binh này không coi ông ra gì?" Phong Vô Trần nhíu mày nghi hoặc.
Địa vị của Luyện Khí Sư vốn rất cao, được giới tu giả kính trọng.
Nhưng tên vệ binh trước mặt rõ ràng không để Kiều Tam Phong vào mắt.
“Kiều Tam Phong, chúng ta cũng chỉ làm theo quy định thôi, đến muộn thì coi như bỏ quyền đi." Một người vệ binh tỏ vẻ bất lực nói.
"Ồ, đây không phải là Kiều trưởng lão sao? Sao lại bị chặn ở ngoài thế này?"
"Chậc chậc, còn dẫn cả đệ tử đến tham gia luyện khí đại hội nữa cơ đấy, tiếc là đến muộn rồi."
"Ba năm trời mà cảnh giới luyện khí không tiến bộ chút nào, ông làm mất mặt công hội quá."
Không ít người bắt đầu xì xào bàn tán, dù biết rõ thân phận của Kiều Tam Phong, bọn họ cũng chẳng hề sợ hãi.
Nghe những lời này, mặt Kiều Tam Phong vô cùng u ám, tức giận đến phổi muốn nổ tung.
Sắc mặt Phong Vô Trần cũng khó coi, không ngờ đến tham gia luyện khí đại hội lại gặp phải nhiều cản trở đến vậy.
"Ân sư, cứ vào đi, mặc kệ bọn chúng lảm nhảm." Phong Vô Trần mặt lạnh tanh nói, không thể xông vào bằng vũ lực được.
"Kiều Tam Phong! Ông đừng quá đáng! Đây không phải là thương hội của ông! Ông nên nhớ rõ, đây là Luyện Khí Sư công hội!" Một người vệ binh giận dữ quát Kiều Tam Phong.
"Quấy rối đại hội, ông biết hậu quả là gì không? Ông gánh nổi không?" Một người vệ binh khác nổi giận nói.
"Cút ngay!" Kiều Tam Phong phẫn nộ hét, nếu đến cổng còn không vào được, thì cái chức thành viên công hội này, Kiều Tam Phong thà từ bỏ còn hơn.
Kiều Tam Phong thân là Tam trưởng lão của thương hội, địa vị cao quý, vốn không cần phải chịu đựng ở công hội, nhưng vì luyện khí, ông chỉ có thể nén giận.
Kiều Tam Phong có thể nhẫn, nhưng Phong Vô Trần thì không!
"Ầm ầm!"
"Phụt phụt!"
Lời Kiều Tam Phong vừa đứt, Phong Võ Trần đã ra tay, tốc độ kinh người, trong nháy mắt đã đánh hai tên vệ binh thổ huyết.
"Hội trưởng! Trưởng lão! Kiều Tam Phong dẫn người xông vào!"
"Hội trưởng, có người dám làm càn ở công hội!"
Từng tiếng hô lớn vang vọng khắp quảng trường, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa ra vào.
"Ai gan lớn vậy? Dám làm càn trong Luyện Đan Đại Hội?"
"Kiều Tam Phong? Đây chẳng phải là Tam trưởng lão của thương hội sao? Nghe nói ba năm nay không tiến bộ chút nào, làm mất mặt Luyện Khí Sư công hội."
"Thương hội Tam trưởng lão gì chứ, ở Luyện Khí Sư công hội, ông ta chẳng là gì cả."
Các cường giả thuộc các thế lực lớn nhỏ xì xào bàn tán.
"Chuyện gì mà ồn ào thế?" Hội trưởng nhíu mày, đôi mắt già nua cũng hướng về phía cửa ra vào.
"Kiều trưởng lão? Xem ra là Phong Vô Trần đến rồi." Vân Vô Ảnh đã đoán được phần nào.
"Lão phu đi xem." Chấp Sự trưởng lão nhíu mày, rồi nhanh chóng đi về phía cửa, Vân Vô Ảnh cũng theo sau.
Chấp Sự trưởng lão và Vân Vô Ảnh vừa đến nơi, đã thấy Phong Vô Trần đang hung hăng "dạy dỗ" hai tên vệ binh, giờ phút này đã bị Phong Vô Trần đánh trọng thương.
"Chấp Sự trưởng lão, chính là thằng nhóc này!" Người đứng gần cửa chỉ vào Phong Vô Trần nói.
"Dừng tay!" Chấp Sự trưởng lão đột ngột quát lớn, mặt mày có phần u ám.
Trong luyện khí đại hội, lại có kẻ dám ra tay với vệ binh công hội, còn đánh trọng thương bọn chúng, rõ ràng là không coi công hội ra gì.
"Hắn là Kim Bài sát thủ Phong Ảnh của Thiên Ảnh Các sao? Thằng nhóc này gan thật không nhỏ, đám đập cả mỏ Linh Thạch của Linh Đế, hắn còn có gì không đám làm chứ?” Vân Vô Ảnh đánh giá Phong Vô Trần.
"Chấp Sự trưởng lão, Thiếu chủ." Kiều Tam Phong vội vàng chắp tay hành lễ.
"Kiều Tam Phong, ông thật to gan! Biết đây là nơi nào không?" Chấp Sự trưởng lão giận dữ quát, rõ ràng rất bất mãn với hành động của Kiều Tam Phong.
"Luyện Khí Sư công hội." Phong Vô Trần lạnh nhạt đáp, ánh mắt quét qua Chấp Sự trưởng lão và Vân Vô Ảnh.
"Đã biết là Luyện Khí Sư công hội, lại còn dám đánh người, quả thực không coi công hội ra gì!" Chấp Sự trưởng lão giận dữ quát, trừng trừng nhìn Phong Vô Trần.
"Ông trả lời tôi vài câu hỏi trước đã." Phong Vô Trần lạnh lùng nhìn Chấp Sự trưởng lão.
"Kiều trưởng lão có phải là Luyện Khí Sư của công hội không?" Phong Vô Trần hỏi.
"Thì sao?" Chấp Sự trưởng lão lạnh lùng nói.
"Ông là Chấp Sự trưởng lão à? Vừa hay!" Phong Vô Trần gật đầu, rồi hỏi tiếp: "Hai người bọn họ không phải Luyện Khí Sư, chỉ là vệ binh công hội, ta rất ngạc nhiên, vệ binh công hội, địa vị từ khi nào lại cao hơn Luyện Khí Sư vậy? Dám vũ nhục chống đối Luyện Khí Sư, chẳng lẽ ở Luyện Khí Sư công hội danh chấn Thiên Giới, Luyện Khí Sư còn không bằng một tên vệ binh? Ông trả lời tôi đi."
"..." Chấp Sự trưởng lão không phản bác được.
"Hay là Thiếu chủ ngươi trả lời ta đi?" Phong Vô Trần lại nhìn về phía Vân Vô Ảnh.
Vân Vô Ảnh hơi nhíu mày, rõ ràng đã đoán được vì sao Phong Vô Trần ra tay.
"Tất cả mọi người ở Luyện Khí Sư công hội đều có thể trả lời ta, Luyện Khí Sư có phải hay không còn không bằng vệ binh công hội!" Giọng Phong Vô Trần đột ngột lớn hơn, vang vọng khắp quảng trường.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ công hội lập tức im phăng phắc.
Giọng nói của Phong Vô Trần lập tức kinh động đến Hội trưởng và các trưởng lão của công hội, những nhân vật có uy tín danh dự, giờ phút này cũng không thể ngồi yên, nhao nhao đi về phía cửa ra vào.
Kiều Tam Phong ngơ ngác nhìn Phong Vô Trần, trong lòng tuy rất hả hệ, nhưng liệu có phải hơi quá đáng không?
"Hội trưởng và các trưởng lão đến rồi!" Trong đám đông, bỗng có người hô lớn, phá vỡ sự tĩnh lặng.