"Trong danh sách tiền thưởng nhiệm vụ lần này có cả Trương Hoài và Lưu Nhạc Sơn."
Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn động phủ đã bị phá hủy, ánh mắt băng giá toát ra sát khí.
"E rằng không dễ đối phó." Phong Vô Trần khẽ cau mày.
Thuấn di tuy mạnh, nhưng tu vi của Phong Vô Trần vẫn còn quá yếu, so với cường giả Thiên Vương hậu kỳ, hắn chỉ như con kiến.
Chỉ riêng Minh Nguyệt thì không thể nào đánh lại hai người Trương Hoài và Lưu Nhạc Sơn.
Huống chỉ còn có hai vị trưởng lão Thiên Vương cảnh của Thiên Nguyệt Các, thực lực chênh lệch quá lớn.
"Oanh!"
Trương Hoài cùng ba người còn lại phá đá chui ra, một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, lực lượng đáng sợ phá hủy hoàn toàn động phủ.
"Con nha đầu kia! Giao Vạn Niên Bồ Đề Dịch ra đây!" Lưu Nhạc Sơn quát lạnh, giọng điệu ra lệnh.
"Đừng phí lời với chúng! Động thủ!" Trương Hoài giận dữ gầm lên, sát khí đằng đằng lao tới.
"Phong Ảnh! Gây nhiễu loạn công kích của chúng, Thiên Ảnh Quyết!” Minh Nguyệt vừa đứt lời, thân ảnh xinh đẹp đã thoắt ẩn thoắt hiện biến mất.
"Được! Chúng ta kề vai chiến đấu! Tiền thưởng chia đôi!" Phong Vô Trần nắm chặt tay, một con dao găm đột ngột xuất hiện, ý niệm vừa động, thuấn di lập tức thi triển.
"Vút!"
Một khắc sau, Phong Vô Trần xuất hiện bên trái Trương Hoài với một tốc độ quỷ dị, dao găm lạnh lùng đâm tới, thế công sắc bén dứt khoát, không hề dây dưa.
"Cái gì?" Sắc mặt Trương Hoài đột nhiên biến đổi, theo bản năng nghiêng đầu tránh né.
"Xoẹt!”
Trong nháy mắt, một tia hàn quang lóe lên, Phong Vô Trần biến mất, trên cổ Trương Hoài lập tức xuất hiện một vết máu.
"Đây là thân pháp gì? Sao ta lại không hề phát giác?" Trương Hoài kinh hãi trong lòng, nếu không phải phản ứng theo bản năng, e rằng đã chết ngay tức khắc.
"Tốc độ thật đáng sợ! Tiểu tử này không đơn giản!" Lưu Nhạc Sơn cũng giật mình, hắn không hề nhận ra Phong Vô Trần đã ra tay với Trương Hoài như thế nào.
Trên cổ Trương Hoài chỉ còn lại một vết máu mỏng manh, suýt chút nữa là bị nhất kích tất sát.
"Quả nhiên là cường giả Thiên Vương hậu kỳ." Phong Võ Trần thầm kinh hãi, nếu là đối thủ cùng cấp bậc, chắc chắn không thể tránh khỏi đòn trí mạng vừa rồi.
"Xuy xuy!"
Trong lúc Trương Hoài còn đang bối rối, Minh Nguyệt đã bắt đầu tàn sát, dựa vào thân pháp cường đại của Thiên Ảnh Quyết, nàng lao thẳng tới hai vị trưởng lão của Thiên Nguyệt Các, hai đạo hàn quang lóe lên, cả hai đều bị nhất kích tất sát.
Minh Nguyệt thân là cường giả Thiên Vương hậu kỳ, lại sở hữu kỹ năng sát thủ đáng sợ, giết hai vị trưởng lão dễ như trở bàn tay.
"Nhị trưởng lão! Tam trưởng lão!" Trương Hoài đau đớn gào thét.
"Minh Nguyệt làm tốt lắm!" Phong Võ Trần lớn tiếng khen ngợi, tiêu diệt hai tên vướng víu này, trận chiến tiếp theo sẽ đễ đàng hơn nhiều.
"Lưu Nhạc Sơn, ngươi cản tên nhãi kia lại! Giết bọn chúng đi, Vạn Niên Bồ Đề Dịch chúng ta chia đều!" Trương Hoài giận dữ hét, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Minh Nguyệt, dữ tợn nói: "Con nha đầu kia, dù ngươi là người của Thiên Ảnh Các, hôm nay cũng phải chết!"
"Oanh!"
Vừa dứt lời, Trương Hoài tế ra một thanh đại đao, đạp lên hư không, một tiếng nổ vang chấn động, khí thế bàng bạc, nhanh như chớp giật lao về phía Minh Nguyệt.
Cùng lúc đó, Lưu Nhạc Sơn cũng lao tới Phong Vô Trần với tốc độ kinh người.
"Với thực lực hiện tại của mình, dù có đùng Thần Khí toàn lực ra tay, ta cũng không phải là đối thủ của hẳn, chỉ hy vọng Minh Nguyệt có thể chống lại." Phong Vô Trần cau mày thầm nghĩ, trong lòng có chút lo lắng cho sự an nguy của Minh Nguyệt.
Đối mặt với công kích hung mãnh của Lưu Nhạc Sơn, Phong Vô Trần liên tục thi triển thuấn di để né tránh, hễ có cơ hội là phản kích.
"Sao lại thế này! Rốt cuộc là thân pháp gì?" Lưu Nhạc Sơn tức giận trong lòng, không thể cảm nhận được khí tức của Phong Vô Trần, khiến hắn không thể nào nắm bắt được vị trí của đối phương, cảm giác như bị Phong Vô Trần đùa bỡn trong lòng bàn tay, tức đến phổi muốn nổ tung.
"Đinh đinh đinh!"
Minh Nguyệt và Trương Hoài giao chiến ác liệt, Minh Nguyệt thoạt nhìn yếu đuối, nhưng lại có thể ngăn cản sức mạnh cuồng bạo của Trương Hoài, kim loại va chạm liên tục, tia lửa bắn tung tóe, năng lượng đáng sợ không ngừng lan tỏa.
Minh Nguyệt thân là sát thủ của Thiên Ảnh Các, tốc độ kinh người, thân pháp nhanh nhẹn, liên tục né tránh những đòn công kích hung mãnh của Trương Hoài.
"Con nha đầu kia, quả nhiên có chút bản lĩnh!" Trương Hoài tức giận gầm lên.
"Tiên Quyết! Cuồng Vân Đao Pháp!" Trương Hoài nổi giận gầm lên một tiếng, liên tục vung đao chém xuống, từng đạo đao mang màu xanh đáng sợ bắn ra, thế công vô cùng đáng sợ.
"Vút vút vút!"
"Ông ông!"
Đao mang đáng sợ lướt qua, không gian khẽ rung động.
"Ba!"
"Ông ông!"
Minh Nguyệt vội vàng ổn định thân hình, chắp tay trước ngực, một cỗ Hàn Băng lực lượng vô cùng đáng sợ ngưng tụ lại, ánh sáng lam trắng cực kỳ chói mắt, không gian trong phạm vi hơn mười trượng rung động dữ dội.
"Tiên Quyết! Băng Thần Quyết! Vạn Kiếm Xuyên Tâm!"
Minh Nguyệt quát lớn một tiếng, trong phạm vi hơn mười trượng quanh thân, ngưng tụ hàng ngàn vạn thanh kiếm năng lượng Hàn Băng.
"Vút vút vút!"
"Ầm ầm ầm!"
Số lượng kiếm năng lượng vô cùng lớn, trực tiếp đánh tan hơn mười đạo đao mang của Trương Hoài, uy lực cực kỳ đáng sợ.
"Có thể phá được Cuồng Vân Đao Pháp của ta!" Sắc mặt Trương Hoài trầm xuống, cơ mặt co giật dữ dội.
Công kích của kiếm năng lượng vẫn chưa kết thúc, sau khi đánh tan đao mang, chúng lập tức lao về phía Trương Hoài.
"Hừ! Xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!" Trương Hoài hét lớn, vung đại đao nghênh đón kiếm năng lượng Hàn Băng.
"Đinh đinh đinh!"
Đại đao cuồng vũ, điên cuồng ngăn cản kiếm năng lượng, Trương Hoài vừa chống đỡ vừa lao về phía Minh Nguyệt, như một vị tướng quân xông pha chém giết trong muôn quân.
Minh Nguyệt nhíu mày, Trương Hoài quá mạnh, vượt quá sức tưởng tượng của nàng.
“Minh Nguyệt cẩn thận!" Phong Vô Trần truyền âm quát lớn, vừa nói vừa lách mình lao ra.
Minh Nguyệt hai tay biến hóa, ngưng tụ Hàn Băng lực lượng vô cùng đáng sợ, chỉ trong chớp mắt, một thanh kiếm năng lượng khổng lồ hơn mười trượng ngưng tụ thành hình, rồi bắn ra.
"Đây là giới hạn của ngươi sao?" Trương Hoài lạnh lùng nói, mặt không đổi sắc, hai tay nắm chặt đại đao, từ trên xuống chém xuống.
Trương Hoài chém một đao, trực tiếp chẻ đôi kiếm năng lượng của Minh Nguyệt, một đạo đao mang cực kỳ đáng sợ quét ngang, khí thế như cầu vồng.
"Lực lượng của hắn sao lại cuồng bạo đến vậy!" Phong Vô Trần kinh hãi trong lòng.
Ngay khi kiếm năng lượng bị chẻ làm đôi, Trương Hoài mới phát hiện, thân ảnh xinh đẹp của Minh Nguyệt đã biến mất.
"Lực lượng của ngươi tuy mạnh, nhưng tốc độ của ngươi quá chậm." Giọng nói lạnh như băng vang lên ngay sau lưng Trương Hoài.
"Không tốt!" Sắc mặt Trương Hoài đột nhiên biến đổi.
"Xoẹt!"
Minh Nguyệt không cho Trương Hoài cơ hội nào, ngay khi hắn định phản kích, dao găm trong tay vẫn lạnh lùng lướt qua cổ hắn, một dòng máu tươi phun ra.
"Sao có thể... Ta lại chết trong tay... Ngươi..." Trương Hoài tuyệt vọng nhìn Minh Nguyệt lạnh lùng như băng.
"Quả nhiên là sát thủ, thủ đoạn của Minh Nguyệt vô cùng tàn nhẫn, công kích của nàng đều là đưa địch nhân vào chỗ chết." Phong Vô Trần thầm nghĩ, thực lực của Minh Nguyệt khiến hắn phải kinh sợ.
"Còn một tên." Ánh mắt lạnh như băng của Minh Nguyệt quét về phía Lưu Nhạc Sơn.
"Nhị vị, hiểu lầm, hiểu lầm, Vạn Niên Bồ Đề Dịch ta không cần nữa, ta đi ngay đây." Phát giác ánh mắt lạnh như băng của Minh Nguyệt, Lưu Nhạc Sơn kinh hãi trong lòng, vội vàng mở miệng.
"Trong danh sách tiền thưởng nhiệm vụ lần này có cả tên ngươi, ngươi cũng phải chết!" Minh Nguyệt lạnh lùng đáp lời.