"Lưứu Nhạc Sơn!”
Ánh mắt Trương Hoài hung ác, ngập tràn sát khí, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Lưu Nhạc Sơn, khuôn mặt đỏ bừng, những đường gân xanh nổi lên như những con rắn nhỏ bò trên da.
"Trương Hoài lão quỷ, ngươi có phải rất thắc mắc vì sao ta biết rõ hành tung của các ngươi không?" Lưu Nhạc Sơn cười lạnh hỏi, đáp xuống đỉnh vách núi.
"Ta không hứng thú biết." Trương Hoài đáp, giọng âm lãnh, sát khí lạnh thấu xương bùng nổ, dốc toàn lực thúc dục sức mạnh, dẫn đầu phát động công kích. Hai vị trưởng lão cũng đồng thời ra tay.
"Lưu Nhạc Sơn! Ngươi muốn chết!" Một vị trưởng lão giận dữ quát.
Lưu Nhạc Sơn một mình chống lại ba người, vốn đã ở vào thế bất lợi, huống chỉ tu vi của Trương Hoài tương đương với hắn.
Ba người liên tục tấn công, tự tin tuyệt đối có thể giết chết Lưu Nhạc Sơn.
Trận chiến trở nên vô cùng căng thẳng.
"Cơ hội đến rồi!" Phong Vô Trần nhếch miệng cười, lập tức mang theo Minh Nguyệt lách mình biến mất.
Sử dụng Thuấn Gian Di Động, Phong Vô Trần và Minh Nguyệt lặng lẽ tiến đến cửa động phủ.
"Xuy xuy xùy!”
Phong Vô Trần còn chưa kịp ra tay, Minh Nguyệt đã kinh hãi xuất thủ, bóng hình xinh đẹp lóe lên, hơn mười đệ tử Thiên Nguyệt Các lập tức mất mạng, chết mà không hiểu chuyện gì.
Không thể không nói Minh Nguyệt ra tay vô cùng tàn nhẫn, gọn gàng.
"Lợi hại!" Phong Vô Trần khẽ tán dương.
"Động phủ có kết giới ngăn cản, làm sao vào được?" Minh Nguyệt hỏi.
"Chuyện này đơn giản." Phong Vô Trần cười nói.
"Ai?" Trương Hoài giận dữ quát, ánh mắt quét xuống phía dưới động phủ.
Trong khoảnh khắc, khí tức của hơn mười đệ tử Thiên Nguyệt Các hoàn toàn biến mất, thu hút sự chú ý của Trương Hoài.
"Không Gian Chi Lực!"
Phong Vô Trần nhanh chóng vận dụng Không Gian Chi Lực, trước tiên đưa Minh Nguyệt tiến vào động phủ, vừa kịp tránh khỏi ánh mắt của Trương Hoài.
“Hèn hạ vô sỉ! Lại phái người ám sát đệ tử Thiên Nguyệt Các ta!" Trương Hoài phẫn nộ quát về phía Lưu Nhạc Sơn, giận đữ lao tới Lưu Nhạc Sơn.
Nghe vậy, Lưu Nhạc Sơn khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói: "Hừ! Liên quan gì đến ta?"
"Các chủ, không có ai!" Một vị trưởng lão tìm khắp khu vực động phủ mà không thấy bóng người nào, thậm chí không cảm nhận được chút khí tức nào.
"Cái gì? Không có ai?" Sắc mặt Trương Hoài biến đổi. Động phủ dưới vách núi, liếc mắt là thấy, kết giới động phủ cũng không bị phá, vậy người đâu? Chẳng lẽ đệ tử Thiên Nguyệt Các bị quỷ giết sao?
"Chuyện gì xảy ra?" Lưu Nhạc Sơn cau mày, chỉ có hắn biết, kẻ giết đệ tử Thiên Nguyệt Các là một người hoàn toàn khác.
Nhưng Lưu Nhạc Sơn cũng không cảm nhận được chút khí tức nào, nhìn xung quanh, không một bóng người, khiến hắn cảm thấy rất kỳ lạ.
"Lập tức giết mười ba đệ tử Thiên Nguyệt Các, lại không thể cảm nhận được khí tức, thực lực người này tất nhiên đáng sợ." Lưu Nhạc Sơn nhíu mày thầm nghĩ.
"Không đúng." Lưu Nhạc Sơn càng nghĩ càng thấy không đúng, luôn có cảm giác bất an.
Không ai biết, Phong Vô Trần và Minh Nguyệt đã tiến vào bên trong động phủ.
Động phủ có kết giới ngăn cản, bọn họ đương nhiên không cảm nhận được khí tức của Phong Vô Trần và Minh Nguyệt.
"Cứ để bọn chúng đánh nhau, chúng ta lấy được bảo bối rồi đi, thần không biết quỷ không hay." Phong Vô Trần đắc ý cười nói.
"Cỗ lực lượng kia là lực lượng gì? Khí tức vô cùng cổ xưa, rõ ràng có thể xuyên thấu kết giới. Kết giới này ít nhất là cường giả cấp Thiên Quân thiết lập, mà hắn lại có thể tùy tâm sở dục xuyên qua." Minh Nguyệt trong lòng kinh hãi, sắc mặt có chút cứng ngắc.
"Chúng ta nhanh chóng tìm Vạn Niên Bồ Đề Dịch, ta đã cảm nhận được một cỗ Linh khí cường đại, hẳn là Vạn Niên Bồ Đề Dịch. Lực lượng kết giới này đã suy yếu rất nhiều, e rằng không ngăn được cường giả Thiên Vương hậu kỳ." Phong Vô Trần vội vàng nói, không nhận ra vẻ mặt kinh ngạc của Minh Nguyệt.
Phong Vô Trần nhanh chóng tiến vào động phủ, Minh Nguyệt theo sát phía sau.
"Trương Hoài dừng tay! Kẻ giết đệ tử Thiên Nguyệt Các của ngươi, e rằng đã tiến vào động phủ. Chúng ta tiếp tục đánh nhau, bảo bối có khi đã bị người khác cướp mất!" Trong lúc kịch chiến, Lưu Nhạc Sơn lớn tiếng quát.
"Ngươi cho rằng ta sẽ mắc mưu sao?” Trương Hoài căn bản không tin Lưu Nhạc Sơn.
"Trương Hoài lão quỷ, ngươi nhìn vết thương của bọn chúng xem, là do chủy thủ gây ra!" Lưu Nhạc Sơn lần nữa quát lớn.
"Các chủ, đúng là vết thương do chủy thủ gây ra, hơn nữa giống hệt vết thương của Đại trưởng lão!" Vị trưởng lão kia vội vàng nói.
"Không hay rồi! Là sát thủ Minh Nguyệt của Thiên Ảnh Các!" Sắc mặt Trương Hoài đại biến, vết thương trên người đệ tử Thiên Nguyệt Các giống hệt vết thương của Đại trưởng lão đã chết.
Trương Hoài tuyệt đối không nhìn lầm.
"Sát thủ Thiên Ảnh Các?" Lưu Nhạc Sơn giật mình, đôi mắt thoáng hiện vẻ hoảng sợ.
"Lưu Nhạc Sơn, Vạn Niên Bồ Đề Dịch chúng ta chia đều, nhưng ngươi phải liên thủ với ta phá kết giới, giết Minh Nguyệt!" Trương Hoài nhìn Lưu Nhạc Sơn quát.
"Được!" Vì Vạn Niên Bồ Đề Dịch, Lưu Nhạc Sơn không chút do dự đáp ứng.
Trong động phủ, Phong Vô Trần đã tìm được Vạn Niên Bồ Đề Dịch, đang vui mừng thu vào bình ngọc.
Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.
Đây là một động phủ tự nhiên, Vạn Niên Bồ Đề Dịch thấm ra từ sâu trong lòng núi. Qua thời gian dài, càng để lâu càng nhiều, trải qua năm tháng tôi luyện, mới hình thành Vạn Niên Bồ Đề Dịch.
Ngoài Vạn Niên Bồ Đề Dịch, Phong Vô Trần còn phát hiện một quyển tiên quyết do chủ nhân động phủ để lại.
"Tiên quyết, Phần Thiên Phệ Diễm Quyền, kết hợp lực lượng và kỹ xảo, phát huy tiềm năng đến cực hạn trong nháy mắt, nước chảy cũng có thể đánh vỡ đá cứng. Phần Thiên Phệ Diễm Quyền cực kỳ bá đạo, uy lực vô cùng cương mãnh."
Ghi nhớ những chữ trên quyển trục, Phong Vô Trần thầm nghĩ: "Phần Thiên Phệ Diễm Quyền có chút tương tự Long Thần Quyền, đều phát huy tiềm năng đến cực hạn trong nháy mắt, nhưng Phần Thiên Phệ Diễm Quyền lại do Hỏa thuộc tính phát động. Nếu kết hợp cả hai, do Ô Hỏa phát động, uy lực tất nhiên phi thường đáng sợ, thu hoạch không tệ."
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Đúng lúc này, cửa động truyền đến tiếng nổ lớn, lực lượng đáng sợ chấn động khiến lòng núi rung chuyển dữ dội, động phủ xuất hiện những vết nứt dài.
"Chiến đấu nhanh vậy đã xong sao?" Phong Vô Trần khẽ nhíu mày, cũng thu quyển trục vào nhẫn trữ vật.
"Là bọn chúng! Liên thủ sao? Xem ra bị chúng khám phá rồi." Khuôn mặt Minh Nguyệt lạnh như băng.
"Sát khí!" Khuôn mặt Trương Hoài dữ tợn, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Minh Nguyệt trong động phủ, tàn độc nói: "Minh Nguyệt, quả nhiên ngươi ở đây! Hôm nay ta xem ngươi chạy đi đâu."
"“Đem Vạn Niên Bồ Đề Dịch để lại" Lưu Nhạc Sơn lạnh lùng nói, mất nhìn Phong Vô Trần, lòng bàn tay ngưng tụ một cỗ lực lượng đáng sợ.
"Muốn bảo bối cũng được, phải xem bản lĩnh của các ngươi." Phong Vô Trần không những không sợ, ngược lại lộ vẻ chế nhạo cười lạnh.
"Ngươi muốn chết!" Trương Hoài nghiến răng gào thét, không chút do dự xông tới, thế công hung mãnh vô cùng.
Phong Vô Trần nhướng mày, nhanh chóng nắm lấy tay Minh Nguyệt, Thuấn Gian Di Động phát động, lập tức lách mình biến mất.
"Khí tức biến mất!" Sắc mặt Lưu Nhạc Sơn đại biến.
"Đừng để bọn chúng chạy thoát!" Trương Hoài gào thét, lao về phía cửa động.
"Ầm ầm!"
Một đạo năng lượng Kim Quang bá đạo bắn ra, trực tiếp phá hủy cửa động.