Trong ba ngày, Phong Vô Trần đã tạo ra một lượng lớn Tiên phẩm phù văn với đủ loại công dụng.
Chuyến đi đến mỏ Thiên Linh Thạch vô cùng nguy hiểm, Phong Vô Trần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.
"Phong Ảnh, hành động lần này rất nguy hiểm, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt." Trên đường đi, Thiên Mệnh dặn dò.
"Thiên Mệnh đại ca cứ yên tâm, mọi việc nghe theo huynh." Phong Vô Trần đáp lời, dù sao Thiên Mệnh cũng là cường giả Thiên Thần trung kỳ, kinh nghiệm hơn hẳn Phong Vô Trần.
"Thiên Mệnh đại ca, những Tiên phẩm phù văn này huynh cầm lấy, sẽ giúp ích cho huynh khi đối phó với Vân Trung Tử." Phong Vô Trần đưa những Tiên phẩm phù văn đã luyện chế cho Thiên Mệnh.
"Tiên phẩm phù văn?" Thiên Mệnh kinh ngạc nhìn Phong Võ Trần, hỏi: Ngươi không phải là Minh Văn Sư À?”
"Ừ, đây là đỉnh cấp Tiên phẩm phù văn, phối hợp với pháp quyết của huynh, uy lực sẽ rất đáng gờm." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
Thiên Mệnh không khách khí nhận lấy, nói: "Thật không ngờ ngươi lại là Tiên phẩm Minh Văn Sư, xem ra Các chủ đã sớm biết."
Mỏ Thiên Linh Thạch nằm ở Vân Đô, phía bắc Linh Vực, đường xá xa xôi.
Sau một ngày một đêm phi hành, Phong Vô Trần và Thiên Mệnh mới đến được Vân Đô.
Sự tồn tại của mỏ Thiên Linh Thạch, rất nhiều tu giả đều biết, nhưng không mấy ai thực sự hiểu rõ, chỉ đơn thuần biết đến sự tồn tại của nó mà thôi.
Vì vậy, việc nghe ngóng thông tin về mỏ Thiên Linh Thạch ở Vân Đô là rất khó.
Phong Vô Trần và Thiên Mệnh chỉ có thể tự mình đến mỏ quan sát.
Mỏ Thiên Linh Thạch có quy mô rất lớn, những khu mỏ nguy nga tráng lệ liên thông với nhau.
Trong mỏ xây dựng những cung điện đồ sộ, chia thành nhiều khu vực, mỗi khu vực đều có không ít thủ vệ giám sát quản lý.
Số lượng người làm trong mỏ rất lớn, khoảng vài vạn tu giả, từ những người mười mấy tuổi đến những người sáu bảy mươi tuổi đều có, tay chân đều bị xích khóa, giống như tội phạm đang cải tạo, công việc hàng ngày của họ là thu thập Thiên Linh Thạch.
Nói là mỏ, kỳ thực đây là một nhà ngục khổng lồ, giam giữ tu giả, và tất cả đều phải ở tù chung thân.
Những ai lười biếng, chậm chạp, đều bị thủ vệ dùng roi quất mạnh, thậm chí đánh chết cũng không sao cả.
Những tu giả nô lệ, nội tâm đã bị lấp đầy bởi bóng tối và sợ hãi.
Mỏ Thiên Linh Thạch, thực sự là một Địa Ngục trần gian.
"Bọn súc sinh này! Thật không có nhân tính!" Âm thầm quan sát những tu giả đang chịu khổ, Phong Vô Trần căm phẫn.
"Đừng kích động, cẩn thận bị phát hiện, những tu giả ở mỏ Thiên Linh Thạch này, đều vì chống lại Thiên Quyền mà bị bắt đến đây." Thiên Mệnh nói nhỏ, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
Trong số những người bị bắt, còn có cả cường giả cấp bậc Thiên Quân, nhưng họ lại không dám phản kháng.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì ở mỏ Thiên Linh Thạch, có những cường giả mạnh hơn trấn giữ.
Phản kháng chỉ có con đường chết, thà chịu nhục, chờ cơ hội.
“Nhiệm vụ này khó khăn hơn ta tưởng tượng nhiều, ngoài Vân Trung Tử, còn có hơn mười vị cường giả Thiên Quân, hơn mười vị Thiên Vương cảnh trấn giữ, chỉ với hai chúng ta, muốn triệt để hủy điệt mỏ Thiên Linh Thạch, cực kỳ khó khăn." Thiên Mệnh cau mày nói.
"Vậy thì từng người giết chết, âm thầm suy yếu thực lực của chúng." Phong Vô Trần nói nhỏ, trong đôi mắt đen láy ánh lên sát khí tàn nhẫn.
"Trước quan sát một thời gian, không thể tùy tiện ra tay, phải tìm cách tốt rồi mới hành động." Thiên Mệnh thận trọng nói.
Trong mấy ngày tiếp theo, Phong Vô Trần và Thiên Mệnh lẻn vào mỏ, quan sát địa hình, số lượng người ở từng khu vực, cũng như đường tẩu thoát, đồng thời còn chôn xuống một lượng lớn Tiên phẩm phù văn.
"Sao mấy ngày nay ta luôn có một dự cảm chẳng lành?" Trong cung điện, Vân Trung Tử mặc chiến y Kim Giáp cảm thấy bồn chồn, bất an.
Trên vị trí chủ tọa, Vân Trung Tử mặt mày ủ rũ, vẻ mặt nặng nề.
"Vân Trung Tử đại nhân, có phải do gần đây ngài quá mệt mỏi vì bố trí không?" Một vị Thiên Quân lên tiếng.
"Có chúng ta ở đây, Vân Trung Tử đại nhân không cần phải lo lắng, Linh Đế chưởng quản mỏ, ai dám đến đây gây sự? Đại nhân nên về nghỉ ngơi mấy ngày cho khỏe." Một vị Thiên Quân khác nói.
"Ừ, cũng có lý." Vân Trung Tử khẽ gật đầu.
"Ầm ầm!"
Nhưng đúng lúc Vân Trung Tử quyết định nghỉ ngơi mấy ngày, khu mỏ vốn yên bình bỗng vang lên một tiếng nổ lớn, một luồng năng lượng đáng sợ lan tỏa ra.
"Chuyện gì xảy ra?" Vân Trung Tử cau mày nói, dự cảm xấu trong lòng càng thêm mãnh liệt, Vân Trung Tử thầm nghĩ: "Quả nhiên có chuyện lớn xảy ra."
"Khu mỏ phía nam xảy ra chuyện sao?" Một vị Thiên Quân cau mày nói.
Tiếng nổ đột ngột, không ai biết chuyện gì xảy ra.
"Ầm ầm!"
Chỉ chốc lát sau, các khu vực khác cũng lần lượt vang lên những tiếng nổ lớn.
"Khởi bẩm Vân Trung Tử đại nhân, bốn khu vực Đông Tây Nam Bắc đều bị sụp đổ ở các mức độ khác nhau, không biết là ai gây ra." Một Thiên Vương cảnh tiến vào đại điện, hoảng hốt bẩm báo.
"Lập tức điều tra cho ta nguyên nhân! Bất kể là ai, giết không tha." Vân Trung Tử nghiến răng nói, sắc mặt cực kỳ âm trầm.
"Ai to gan như vậy, dám xông vào mỏ Thiên Linh Thạch!" Một vị Thiên Quân lạnh lùng nói, rồi lập tức rời đi.
"Ta muốn xem là ai chán sống!" Một vị Thiên Quân khác cũng nhanh chóng rời đi.
Ở khu mỏ phía nam, ba vị Thiên Quân nhanh chóng đến.
Một phần khu mỏ khổng lồ đã bị sụp đổ.
"Mùi phù văn, Linh phẩm phù văn, xem ra là một Minh Văn Sư." Một vị Thiên Quân lạnh lùng nói, ánh mắt âm u quét khắp khu mỏ.
"Ai có gan đến đây gây sự? Có loại thì lăn ra đây." Một vị Thiên Quân khác quát lớn.
Những tu giả đang thu thập Thiên Linh Thạch vội vàng lùi lại, sợ bị liên lụy.
"Vút"
Một bóng đen đột ngột xuất hiện giữa ba vị Thiên Quân, tốc độ kinh người, nhanh như chớp giật.
"Ai?" Ba vị Thiên Quân đồng thời quát lớn, định truy kích.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó, ba người dường như nhận ra điều gì, sắc mặt đồng loạt biến đổi.
"Là sát khí!" Ba vị Thiên Quân kinh hãi.
"Vút vút vút!"
"Xuy xuy xuy!"
Ba người kinh hãi quay người lại, một bóng đen với tốc độ khủng khiếp hơn chợt lóe lên, hàn quang chớp nhoáng, trên cổ ba vị Thiên Quân, xuất hiện một vết máu.
"Thiên Thần..." Ba vị Thiên Quân thần sắc kinh hoàng tuyệt vọng, cả ba đều bị Nhất Kích Tất Sát.
"Sát thủ của Thiên Ảnh các!" Ba luồng khí tức đáng sợ lập tức biến mất, ngay lập tức kinh động đến Vân Trung Tử và các cường giả Thiên Quân khác.
"Lập tức giết chết ba vị Thiên Quân, người này tụ vị ít nhất cũng phải là Thiên Thần cảnh, là sát thủ cấp Thiên tự của Thiên Ảnh các!" Vân Trưng Tử nhíu mày thầm nghĩ, vội vàng chạy đến khu vực phía nam.
Ở khu vực phía đông, ba vị Thiên Quân vừa định đến khu vực phía nam, một bóng đen với tốc độ khủng khiếp ập đến, khí thế ngập trời.
"Cường giả Thiên Thần cảnh!" Ba vị Thiên Quân quá sợ hãi, đều bị khí thế kinh khủng kia làm cho kinh hãi lạnh mình, toàn thân vô lực.
"Xuy xuy xuy!"
Bóng đen lóe lên rồi biến mất, hàn quang chớp nhoáng, ba vị Thiên Quân đều bị Nhất Kích Tất Sát.
"Khu vực phía đông! Điều này sao có thể! Vừa rồi rõ ràng là ở phía nam, sao hẳn có thể di chuyển nhanh như vậy?" Vân Trung Tử biến sắc.