"Đây rốt cuộc là loại hỏa điễm gì? Mà lại khiến ta bất an đến vậy?”
Dạ Vĩnh Ly cảm thấy bất an dâng trào, sắc mặt ngưng trọng, thậm chí có chút hoảng sợ.
"Vút!"
"Oanh!"
Dạ Vĩnh Ly đột ngột vung tay, một luồng sức mạnh đáng sợ bắn ra, hung hăng va vào bức tường lửa đen kịt, tạo nên một tiếng nổ lớn, nhưng không thể lay chuyển nó dù chỉ một chút.
"Ngọn lửa này có thể thôn phê lực lượng!” Dạ Vĩnh Ly biến sắc, ngây người.
Khi luồng sức mạnh kia tấn công Ô Hỏa, nó lập tức bị sức mạnh bá đạo của Ô Hỏa cắn nuốt, chỉ trong khoảnh khắc đã nuốt hơn nửa lực lượng của Dạ Vĩnh Ly, phần còn lại không đủ để xuyên thủng bức tường lửa.
"Không ổn! Nó đang thôn phệ lực lượng của ta!" Dạ Vĩnh Ly lại biến sắc.
Hắn cảm nhận rõ ràng lực lượng trong cơ thể đang nhanh chóng xói mòn, cảm giác bị cắn nuốt khiến hắn càng thêm kinh hoàng.
"Phong Ảnh, đây rốt cuộc là loại hỏa diễm gì?" Dạ Vĩnh Ly giận dữ hỏi, trong lòng bắt đầu hoảng sợ.
Phong Võ Trần xuất hiện như quỷ mị giữa biển lửa.
Hàn khí khủng khiếp từ Ô Hỏa càng lúc càng đáng sợ, lạnh thấu xương.
"Cứ tiếp tục thế này, ta chắc chắn sẽ bị ngọn lửa đen này thôn phệ đến chết, phải mau chóng thoát ra." Dạ Vĩnh Ly thầm nghĩ.
Tốc độ thôn phệ của Ô Hỏa quá đáng sợ, không cho phép hắn nửa khắc do dự.
"Phong Ảnh, ngươi tưởng có thể vây khốn ta sao?" Dạ Vĩnh Ly hung tợn nói, toàn lực thúc giục Thiên Nguyên, bộc phát ra sức mạnh cuồng bạo.
"Tiên quyết! Thanh Liên Quỷ Phách Thương!”
Dạ Vĩnh Ly hét lớn, ngưng tụ một đạo Súng Năng Lượng màu tím, tràn ngập sức mạnh đáng sợ, khiến người nghẹt thở.
"Đừng hòng chạy thoát!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Diệt Hồn kiếm quyết! Diệt Hồn Quỷ Thần Khiếp!"
Tiếng hét lớn của Phong Vô Trần vang lên, ngay sau đó, một đạo kiếm quang màu vàng kim cực kỳ bá đạo, mang theo khí thế không gì cản nổi bắn tới, thế công lăng lệ và bá đạo.
Sức mạnh kiếm quang của Phong Vô Trần đã đạt tới cảnh giới Thiên Quân sơ kỳ.
"Tới hay lắm! Ta sẽ mượn lực lượng của ngươi để phá ngọn lửa này!" Dạ Vĩnh Ly quát lớn, ánh mắt hung ác liếc về phía Phong Vô Trần, vung tay, Súng Năng Lượng màu tím bắn ra, khí thế ngút trời.
"Thôn phệ!"
Phong Vô Trần lại hét lớn, Ô Hỏa bỗng trở nên cuồng bạo, điên cuồng thôn phệ sức mạnh của Súng Năng Lượng màu tím.
Khí tức của Súng Năng Lượng suy yếu với tốc độ đáng kinh ngạc, lực lượng của Dạ Vĩnh Ly liên tục bị cắn nuốt.
"Sao có thể!" Dạ Vĩnh Ly biến sắc.
"Ầm ầm!"
"Phốc phốc!"
Trong chớp mắt, kiếm quang bá đạo và Súng Năng Lượng cuồng bạo va chạm, tạo nên một vụ nổ kinh thiên động địa, năng lượng rung chuyển tàn phá mọi thứ, khiến Phong Vô Trần và Dạ Vĩnh Ly đồng thời phun máu tươi.
"Khốn kiếp!" Dạ Vĩnh Ly tức giận mắng.
Thiên Nguyên trong cơ thể đã bị cắn nuốt không ít, sức mạnh của Súng Năng Lượng cũng suy yếu đáng kể, trong vụ va chạm này, Dạ Vĩnh Ly không thể chống đỡ được luồng năng lượng đáng sợ kia.
Vụ nổ phá tan biển lửa, Dạ Vĩnh Ly định thừa cơ bỏ chạy.
"Vút!"
Đúng lúc này, một tiếng xé gió chói tai truyền đến, tựa như tia chớp vàng.
"Đây là... Thần Khí!" Dạ Vĩnh Ly quay đầu lại nhìn, kinh hãi.
Đó là Long Thần kiếm của Phong Vô Trần!
Dạ Vĩnh Ly cưỡng ép ổn định thân hình, bản năng nghiêng người tránh né.
"Cửu Trọng Càn Khôn Tháp!"
Phong Vô Trần lại hét lớn, tế ra một kiện Thần Khí khác, bảo tháp phát ra kim quang rực rỡ, lập tức phóng to đến hơn mười trượng, pháp trận màu vàng kim bao phủ xuống, sức trấn áp bá đạo giáng lên người Dạ Vĩnh Ly.
"Cái gì?" Dạ Vĩnh Ly kinh hãi, cảm giác như bị Thái Sơn đè nặng.
“Lại là Thần Khí! Hắn có tới bốn kiện Thần Khí! Cái bảo tháp chết tiệt này còn có khả năng trấn áp tu vi!" Dạ Vĩnh Ly kinh hãi vô cùng, không thể tin được một sát thủ Thiên Vương cảnh của Thiên Ảnh các lại sở hữu nhiều Thần Khí đến vậy.
Đừng nói bốn kiện, chỉ một kiện thôi cũng đủ khiến người khiếp sợ.
"Hôm nay là ngày giỗ của ngươi!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, giọng điệu như đến từ địa ngục, khiến người sởn gai ốc.
Nghe vậy, Dạ Vĩnh Ly mặt mày dữ tợn, trừng mắt nhìn Phong Vô Trần, hung ác nói: "Đừng quên ngươi chỉ là Thiên Vương cảnh hậu kỳ, đừng cuồng vọng trước mặt ta!"
"Ngươi cũng đừng quên lực lượng của ngươi đã bị cắn nuốt hơn nửa, lại bị thần khí đè ép, thực lực của ngươi chỉ ngang Thiên Quân sơ kỳ." Phong Vô Trần lạnh lùng đáp trả.
“Ta không phải lũ vô dụng! Cái tháp rách này không ép được tu vi của tai” Dạ Vĩnh Ly phẫn nộ quát, mặt mày cực kỳ đỡ tợn.
"Oanh!"
Tiếng quát phẫn nộ vừa dứt, Dạ Vĩnh Ly điên cuồng lao về phía Phong Vô Trần, mang theo tiếng nổ lớn, tốc độ kinh người.
"Vút!"
Phong Vô Trần thay đổi thủ thế, đột nhiên một tiếng xé gió chói tai vang lên, Long Thần kiếm lại lần nữa như thiểm điện bắn tới, như thể xuất hiện từ hư không, ẩn chứa sức mạnh bá đạo, khí thế bàng bạc.
"Cái gì?" Cảm nhận được điều bất thường, Dạ Vĩnh Ly biến sắc, vội vàng né tránh.
"Vút!"
"Oanh!"
Ngay khi Dạ Vĩnh Ly vừa né tránh, Phong Vô Trần đột ngột xuất hiện, tung một quyền hung mãnh vào ngực Dạ Vĩnh Ly, tạo nên một tiếng nổ lớn, Thiên Đạo thần lực bá đạo đánh bay Dạ Vĩnh Ly.
"Khốn kiếp!" Dạ Vĩnh Ly thầm mắng, cảm thấy nguy hiểm nhưng không kịp né tránh.
Long Thần kiếm có tác dụng phân tán sự chú ý của Dạ Vĩnh Ly.
Phong Vô Trần vẫy tay, Long Thần kiếm bay về, hắn nắm chặt Long Thần kiếm và lao đi.
"Vút vút vút!"
Thân pháp cường đại được thi triển, thân ảnh Phong Vô Trần hóa thành từng đạo kim quang lập lòe, tốc độ cực kỳ khủng bố, không gian ngưng tụ vô số tàn ảnh, khiến người hoa mắt.
"Tiên Quyết! Vạn Nguyên Kết Giới!"
Phát giác nguy hiểm đang đến gần, Dạ Vĩnh Ly vội hét lớn, ngưng tụ một kết giới màu tím, bảo vệ bản thân.
"Keng!"
"Ông ông!"
Phong Vô Trần lao tới, Long Thần kiếm chém mạnh vào kết giới màu tím, sức va chạm đáng sợ lan tỏa, kết giới đã ngăn được một kiếm này.
"Sao? Thực lực của ta không yếu như ngươi nghĩ đâu!" Dạ Vĩnh Ly đắc ý cười lạnh.
"Vậy sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, rồi hét lớn: "Diệt Hồn kiếm quyết! Diệt Hồn Trảm Thương Khung!”
Long Thần kiếm bộc phát sức mạnh kiếm quang khủng khiếp, bùng lên kim quang rực rỡ, uy thế ngập trời cuồng quyển ra.
"Sao có thể! Đây là kiếm quyết gì?" Dạ Vĩnh Ly giật mình, kinh hoàng.
"Oanh!"
"Răng rắc!"
"Phốc!"
Kiếm quang bá đạo bùng nổ, tạo nên một tiếng nổ điếc tai, kết giới màu tím vỡ vụn, Dạ Vĩnh Ly bị chấn đến phun máu, thân hình như đạn pháo bay đi.
"Hôm nay không ai cứu được ngươi!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, đôi cánh đen rung lên, cầm Long Thần kiếm lao tới.