Thực lực của Các chủ Thiên Ảnh các khó lường, Phong Vô Trần cũng muốn được điện kiến để mở mang kiến thức.
Vừa trở lại Thiên Ảnh các, một luồng khí tức khủng bố tột độ đã khiến Phong Vô Trần giật mình.
Hôm nay, rất nhiều sát thủ thực lực đáng sợ đang tụ tập tại Thiên Ảnh các.
"Quả nhiên, thực lực của Thiên Ảnh các thật đáng sợ." Phong Vô Trần âm thầm kinh hãi, luồng khí tức khủng bố kia khiến hắn toát mồ hôi lạnh.
Hơn trăm sát thủ tụ tập về Thiên Ảnh các, ai nấy đều có thực lực cường hoành.
Ngày thường chỉ có thể thấy cường giả cấp bậc Thiên Quân, hôm nay đến cả cường giả Thiên Thần cũng xuất hiện.
Với thực lực khủng bố như vậy, ngay cả cường giả Thiên Đế cũng không dám tùy tiện gây sự.
Phong Vô Trần nhẹ nhàng đáp xuống mặt Nhật Nguyệt Hồ, xem ra hắn là người đến sau cùng.
Các sát thủ Thiên Ảnh các đều tụ tập trên mặt hồ, không ai nói chuyện, cũng không ai để ý đến Phong Vô Trần, một mảnh tĩnh mịch đến đáng sợ.
"Hôm nay là ngày gì? Sát khí đáng sợ như vậy, bọn họ hẳn là sát thủ của Thiên Ảnh các, nhưng sao lại tụ tập nhiều sát thủ đến thế?" Phong Vô Trần nhíu mày thầm nghĩ, vô cùng nghi hoặc.
"Thiên Khôi sát thủ, đệ nhất sát thủ của đại lục, sao lại không xuất hiện?" Phong Vô Trần nghỉ ngờ, hoàn toàn không cảm nhận được cường giả cấp bậc Thiên Đế khủng bố nào.
"Truy Nguyệt, tình hình hôm nay là thế nào?" Phong Vô Trần truyền âm hỏi, trong lòng vô cùng tò mò.
"Các chủ xuất quan." Truy Nguyệt truyền âm đáp.
"Ra là vậy." Thảo nào nhiều sát thủ Thiên Ảnh các xuất hiện như vậy, hóa ra là Các chủ Thiên Ảnh các xuất quan.
Nhật Nguyệt Hồ tĩnh mịch, tất cả sát thủ đều thu liễm sát khí, mặt hồ phẳng lặng, không gợn sóng.
Không biết qua bao lâu, Nhật Nguyệt Hồ tĩnh lặng bỗng nổi lên một cơn cuồng phong quỷ đị, mặt hồ gợn sóng.
Một luồng khí tức khủng bố khác thường tràn đến.
"Thiên Khôi sát thủ!" Cảm nhận được luồng sát khí kinh khủng này, sắc mặt Phong Vô Trần đại biến.
Luồng sát khí kinh khủng này không cố ý phóng ra, mà tự nhiên tỏa ra, lạnh lẽo và nặng nề, như có Thập Vạn Đại Sơn đè lên người, khiến họ khó thở.
"Luồng khí tức kinh khủng này chính là Thiên Đế sao?" Phong Vô Trần vô cùng hoảng sợ, lần đầu tiên cảm nhận được khí tức khủng bố đến rợn người như vậy, chỉ bằng khí tức thôi cũng đủ khiến người khiếp đảm.
Áp lực vô hình vô cùng đáng sợ, khiến người cảm thấy sợ hãi khó tả.
Mấy trăm sát thủ ở đây, kể cả cường giả Thiên Thần cảnh, đều kinh hãi lạnh mình trước luồng khí tức kinh khủng này, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, không dám nhúc nhích.
Vị sát thủ cấp bậc Thiên Khôi này chưa từng lộ mặt, không ai biết hình dáng của đệ nhất sát thủ Thiên Ảnh các ra sao.
Các sát thủ ở đây đều muốn tận mắt nhìn thấy hình dáng của sát thủ cấp bậc Thiên Khôi.
"Vụt!"
Vài phút sau, khi các sát thủ Thiên Ảnh các đã chịu đựng đủ sự kinh hãi, một bóng đen chợt lóe lên trên đỉnh cung điện, tựa như Ma Vương Hắc Ám giáng thế.
Ánh mắt các sát thủ Thiên Ảnh các đều đổ dồn vào bóng hình kia.
Bởi vì luồng sát khí kinh khủng kia chính là từ người này tỏa ra, nói cách khác, người này là đệ nhất sát thủ Thiên Ảnh các, Thiên Khôi cấp bậc đỉnh cấp sát thủ.
Người đến là một nam tử cao gầy, tóc trắng, mặc giáp da đen nhẹ nhàng, vô cùng lạnh lùng.
Đáng tiếc, nam tử đeo mặt nạ khô lâu đen, che giấu chân dung.
"Tham kiến Thiên Khôi đại nhân!" Các sát thủ đồng loạt cung kính hành lễ.
Thấy vậy, Phong Vô Trần khẽ nhíu mày, trong lòng có vạn phần không muốn, nhưng cuối cùng cũng đi theo hành lễ, xem như tôn trọng cường giả.
"Cung nghênh Các chủ xuất quan!" Thiên Khôi sát thủ chợt cung kính quỳ xuống.
"Cung nghênh Các chủ xuất quan!" Mấy trăm sát thủ đồng loạt cung kính quỳ trên mặt hồ, thanh âm vang vọng.
Là sát thủ của Thiên Ảnh các, ngày thường họ tuy không bị ước thúc, nhưng lại vô cùng cung kính với Các chủ.
"Khởi bẩm Thiên Khôi đại nhân, có người bất kính với Các chủ!” Đúng lúc này, một người lên tiếng.
Ánh mắt khô lâu của Thiên Khôi quét tới, đầu tiên nhìn về phía Phong Vô Trần, tất cả mọi người đều quỳ xuống, chỉ duy nhất Phong Vô Trần còn đứng.
Trong khoảnh khắc đó, sát khí của Thiên Khôi tăng vọt, lập tức khiến các sát thủ khác kinh hãi.
Thiên Khôi âm lãnh nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, phóng xuất uy áp khủng bố, lạnh lùng nói: "Tiểu tử, ngươi chán sống rồi sao?"
"Phong Ảnh! Ngươi làm gì vậy? Còn không mau quỳ xuống!" Đôi mắt Truy Nguyệt biến đổi, vội vàng thấp giọng quát.
"Phong Ảnh, mau quỳ xuống." Minh Nguyệt cững lập tức truyền âm.
"Phong Ảnh! Ngươi thật to gan! Dám bất kính với Các chủ! Ta thấy ngươi chán sống rồi!" Một sát thủ phẫn nộ quát, đôi mắt âm tàn nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, sát khí lạnh thấu xương.
"Tiểu tử cuồng vọng, tưởng rằng tiêu diệt được kẻ địch có tu vi thấp hơn mình là giỏi lắm, nói cho ngươi biết, chút bản lĩnh ấy của ngươi ở Thiên Ảnh các chỉ là rác rưởi, đừng quá coi trọng mình." Một sát thủ khác lạnh lùng nói.
"Ra là hắn là Phong Ảnh, quả nhiên là một tiểu tử cuồng vọng."
"Hình như gần đây hắn có chút danh tiếng, nghe nói dùng Thiên Huyền trung kỳ đánh chết Thiên Vương sơ kỳ."
"Đừng tưởng rằng giết được Thiên Vương sơ kỳ là giỏi, lại còn cuồng vọng đến mức dám bất kính với Các chủ, thật không biết sống chết."
Rất nhiều sát thủ thấp giọng nghị luận, ánh mắt đều đổ dồn vào Phong Vô Trần, đa số đều là khinh thường và miệt thị.
"Thiên Khôi đại nhân, Phong Ảnh bất kính với Các chủ, đáng chết vạn lần!" Lại có người âm lãnh nói.
Nghe những lời mắng nhiếc đầy địch ý, Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Chư vị hiểu lầm rồi, ta không hề bất kính với Các chủ Thiên Ảnh các, ta chỉ quỳ cha mẹ ta, hơn nữa Thiên Ảnh các từ trước đến nay không trói buộc sát thủ, đó là quy củ, ta cũng chưa từng nghe nói phải quỳ Các chủ."
"Quá ngu xuẩn! Gia nhập Thiên Ảnh các thì phải biết thân phận của mình!" Một người quát lạnh, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.
"Xin lỗi, xem ra ta hiểu sai rồi, ta không thích bị người khác trói buộc, thích tự do, để tránh gây khó khăn cho chư vị, ta xin rời khỏi Thiên Ảnh các, trong quy củ của Thiên Ảnh các hẳn là không có điều này." Phong Vô Trần mang theo một tia áy náy nói.
Phong Vô Trần từ Nhân giới phi thăng mà đến, thân là Minh chủ Long Thần liên minh Nhân giới, sao có thể khuất phục dưới chân người khác?
"Rời khỏi Thiên Ảnh các?" Mọi người ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
Họ chỉ nghe nói đến việc gia nhập Thiên Ảnh các, chưa từng nghe nói ai rời khỏi Thiên Ảnh các.
"Phong Ảnh, ngươi điên rồi sao?" Truy Nguyệt khó tin nhìn Phong Vô Trần.
"Vụt!"
"Ta không điên, Truy Nguyệt, cảm ơn sự giúp đỡ của ngươi trong thời gian qua, ta, Phong Vô Trần, nhất định khắc ghi trong lòng, tuy rằng ta không thích ngươi lắm, nhưng cũng không ghét ngươi." Phong Vô Trần liếc nhìn Truy Nguyệt, sau đó vung tay, chủy thủ Thiên Ảnh các bay ra.
Ngay khi nhìn thấy mấy trăm sát thủ quỳ xuống, Phong Vô Trần đã quyết định rời khỏi Thiên Ảnh các.
Nhưng, ngay khi Phong Vô Trần ném chủy thủ đi, một giọng nói già nua vang lên: "Phong Vô Trần nói không sai, Thiên Ảnh các không có quy củ này."
"Các chủ!"
Nghe thấy giọng nói già nua này, vẻ mặt mọi người đồng loạt đại biến, hoảng sợ hiện rõ trên mặt.