Sâu trong Huyền Minh Sơn, giữa sườn một ngọn núi cao vút có một động phủ ẩn mình. Cửa động được che chắn bởi một cây cổ thụ rợp bóng, xung quanh là núi non trùng điệp, phía dưới là vách đá đựng đứng vạn trượng.
Địa hình núi rừng hiểm trở khiến nơi này khó bị phát hiện.
Nhưng hôm nay, xung quanh ngọn núi lại tụ tập vô số tu giả.
"Chúng ta xông thẳng vào sao?"
Truy Nguyệt nhìn Phong Vô Trần, hỏi ý kiến.
"Ngươi còn chưa chắc chắn trong động phủ có nguyên thần lực lượng của cường giả Thiên Thần cảnh hay không, không cần mạo hiểm tiến vào," Phong Vô Trần lắc đầu.
"Động phủ có kết giới mạnh mẽ, khi chưa có ai vào trong, không ai biết có gì bên trong. Cứ để bọn chúng tranh nhau trước đi. Kết giới mạnh như vậy, nhất thời không phá được đâu," Phong Vô Trần nói thêm.
Không ai biết trong động phủ có thực sự có nguyên thần lực lượng của cường giả Thiên Thần cảnh hay không, mạo muội xông vào chỉ sợ gặp nguy hiểm.
"Kết giới do cường giả Thiên Thần cảnh thiết lập, Thiên Quân chỉ sợ không phá được," Truy Nguyệt cau mày nói.
"Cũng chưa chắc, khí tức kết giới đã suy yếu nhiều rồi. Cường giả Thiên Quân liên thủ, có lẽ đủ sức phá vỡ," Minh Nguyệt nói.
"Phá kết giới thế nào là việc của bọn chúng, chúng ta không can thiệp," Phong Vô Trần
"Chờ bọn chúng phá kết giới, chúng ta còn cơ hội đoạt bảo bối sao? Bọn chúng đông người như vậy, chúng ta đánh không lại," Truy Nguyệt lo lắng.
"Tông chủ Lưu Ly Tông không phải loại lương thiện, chúng ta cứ làm chim sẻ sau lưng diều hâu thôi. Phá kết giới đâu phải dễ dàng, ít nhất cũng phải tiêu hao không ít lực lượng của bọn chúng," Phong Vô Trần cười nhạt.
Trong tình thế địch mạnh ta yếu, chỉ có thể tìm cơ hội ra tay.
Hơn nữa, trong lúc nhiều thế lực tụ tập thế này, không mấy ai dám đối đầu với Nguyệt Thần Cung.
"Kết giới thập phần kiên cố, chỉ bằng một người không thể phá bỏ, chứng ta chỉ có thể liên thủ," Dạ Vĩnh Ly mặt không biểu cảm nói, mắt nhìn tông chủ Lưu Ly Tông và các cường giá Thiên Quân khác.
Tông chủ Lưu Ly Tông cười nhạt: "Đó là đương nhiên, cùng nhau liên thủ, phá kết giới này không thành vấn đề."
"Động thủ!" Dạ Vĩnh Ly không nói nhiều lời.
"Ầm ầm!"
Các cường giả cấp Thiên Quân đồng loạt thúc giục toàn lực, sức mạnh đáng sợ liên tục bộc phát, chấn động hư không, khiến ngọn núi rung chuyển dữ dội.
"Vút vút vút"
"Ầm ầm ầm!"
"Ông ông!"
Những luồng sức mạnh đáng sợ liên tiếp oanh tạc kết giới màu xanh phong tỏa động phủ. Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng không ngừng, năng lượng rung động cuồn cuộn như sóng dữ.
Những tu giả đứng xem xung quanh vội vàng lùi xa, không dám đến gần.
Sau vài phút oanh tạc liên tục, kết giới mạnh mẽ đã yếu đi rõ rệt, ánh sáng xanh lam cũng trở nên ảm đạm.
"Ầm ầm ầm!"
"Răng rắc!"
Sau khi năm vị cường giả Thiên Quân liên tiếp oanh tạc, khi sức mạnh kết giới suy yếu đến một mức nhất định, một tiếng răng rắc vang lên, kết giới vỡ tan.
Bốn phía ngọn núi cao trở nên xáo trộn.
Kết giới tan vỡ khiến mợi người vô cùng phấn khích, dường như ai cũng muốn xông vào đầu tiên.
"Vào thôi," Dạ Vĩnh Ly mặt không biểu cảm nói, dẫn đầu tiến vào động phủ, tông chủ Lưu Ly Tông và những người khác cũng theo sau.
"Chúng ta có nên vào không?"
"Ta thấy thôi đi, đừng vì bảo bối của cường giả Thiên Thần cảnh mà mất mạng."
"Nguyệt Thần Cung chúng ta đắc tội không nổi, Dạ Vĩnh Ly thực lực quá mạnh, chúng ta cứ xem thôi."
Không ít tu giả vây xem cũng muốn tiến vào động phủ, nhưng vì thực lực của Dạ Vĩnh Ly quá mạnh, Nguyệt Thần Cung lại là một trong những thế lực lớn đưới trướng Linh Đế, nên bọn họ không muốn liều mạng.
Một vài gia chủ và cường giả sau đó cũng tiến vào động phủ.
"Khí tức thật cuồng bạo! Đây là khí tức của cường giả Thiên Thần cảnh!"
"Động phủ quả nhiên có nguyên thần lực lượng của cường giả Thiên Thần cảnh!"
Trong động phủ, Dạ Vĩnh Ly và những người khác cảm nhận được khí tức khủng bố của cường giả Thiên Thần cảnh, ai nấy đều vô cùng mừng rỡ.
Khí tức khủng bố đã theo kết giới bị phá mà lan tỏa ra từ trong động phủ.
"Nguyên thần lực lượng của cường giả Thiên Thần cảnh, tuyệt đối không sai!" Truy Nguyệt kích động nói, mắt nhìn Phong Vô Trần.
"Các ngươi không định vào sao?" Ngay khi Truy Nguyệt vừa dứt lời, một giọng nói lạnh băng vang lên ngay sau lưng bọn họ.
"Thiên Thần cảnh!" Sắc mặt Phong Vô Trần lập tức thay đổi, hoàn toàn không phát hiện có người đến gần.
"Giọng nói này là... Tôn Giả Linh Đế Thần Điện!" Truy Nguyệt kinh hãi, đột ngột quay đầu lại.
"Nguy rồi!" Vẻ mặt Minh Nguyệt biến sắc.
"Ầm ầm!"
"Phụt phụt!"
Trong chớp mắt, một bóng đen lóe lên, Truy Nguyệt và Minh Nguyệt lập tức phun máu, thân hình bay ra.
Truy Nguyệt và Minh Nguyệt lập tức bị trọng thương.
"Truy Nguyệt, Minh Nguyệt!" Phong Võ Trần kinh hãi.
Tốc độ của Tôn Giả Linh Đế Thần Điện quá kinh khủng, bọn họ căn bản không kịp phản ứng.
"Trúng kế rồi! Động phủ của cường giả Thiên Thần cảnh chỉ là ngụy trang, mục đích là để dụ chúng ta ra! Thảo nào ta cứ thấy bất an trong lòng," Phong Vô Trần giận dữ.
Đáng tiếc là nhận ra quá muộn.
"Ngươi là Phong Ảnh? Nghe nói ngươi giả mạo bản Tôn Giả?" Trong nháy mắt, một người đàn ông trung niên xuất hiện trước mặt Phong Vô Trần.
Người đến chính là Cổ Hình Phong, Tôn Giả Linh Đế Thần Điện, cảnh giới Thiên Thần cảnh hậu kỳ, thực lực vô cùng khủng bố.
Trong toàn bộ Linh Vực, số người có thể chống lại hắn không quá năm ngón tay.
"Vút!"
"Ầm!"
"Ông ông!"
Đúng lúc này, một bóng người đột ngột xuất hiện, tung một quyền về phía Tôn Giả Linh Đế Thần Điện. Người này phát hiện ra trước, xoay người tung một quyền nghênh tiếp, một tiếng nổ vang đội, năng lượng hủy diệt lan tỏa điên cuồng.
Tiếng nổ kinh thiên động địa khiến mọi người ở Huyền Minh Sơn kinh hãi. Sức mạnh khủng bố vừa bộc phát ra càng khiến bọn họ hồn bay phách tán.
"Cường giả Thiên Thần cảnh!" Mọi người kinh hoàng lùi lại.
Không ai biết chuyện gì xảy ra, nhưng đối mặt với sức mạnh khủng bố như vậy, không ai dám ở lại.
"Thiên Mệnh đại ca!" Phong Vô Trần mừng rỡ.
"Thiên Mệnh, bản Tôn Giả biết ngươi sẽ xuất hiện," Cổ Hình Phong cười lạnh, mắt lạnh
Người đến chính là Thiên Mệnh, người âm thầm bảo vệ ba người Phong Vô Trần. Đáng tiếc, dù đánh lén, hắn vẫn không thể lay chuyển Cổ Hình Phong dù chỉ nửa bước.
"Phong Ảnh! Mau đi! Đừng lo cho ta!" Thiên Mệnh quát lớn, vẻ mặt ngưng trọng.
"Thiên Mệnh, với sức mạnh của ngươi, căn bản không phải đối thủ của Vân Trung Tử, bản Tôn Giả rất muốn biết, ngươi đã giết hắn như thế nào. Vì một Phong Ảnh nhỏ bé mà tìm đến cái chết, có đáng không?" Cổ Hình Phong lạnh nhạt nói.
"Vút vút vút!"
Lúc này, Dạ Vĩnh Ly và tông chủ Lưu Ly Tông cùng những người khác xuất hiện.
"Tham kiến Tôn Giả!" Mọi người cung kính quỳ xuống.
"Bắt lấy Phong Ảnh!" Cổ Hình Phong hạ lệnh.
"Tuân lệnh!" Dạ Vĩnh Ly và tông chủ Lưu Ly Tông cung kính lĩnh mệnh.
Tông chủ Lưu Ly Tông giận dữ quát Phong Vô Trần: "Tiểu tử thúi, ngươi giết Đại trưởng lão và đại đệ tử của Lưu Ly Tông ta, hôm nay đừng hòng sống sót rời khỏi đây! Bổn tông nhất định phải phế bỏ cái tạp chủng như ngươi!"
"“Khốn kiếp!" Phong Võ Trần còn muốn cứu Truy Nguyệt và Minh Nguyệt, nhưng Dạ Vĩnh Ly và những người khác lại xuất hiện vào lúc này, khiến Phong Vô Trần tức giận chửi ầm lên.
Sự xuất hiện của Dạ Vĩnh Ly và tông chủ Lưu Ly Tông càng chứng tỏ đây là một cái bẫy!