Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3357 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 155
hòa thuận vui vẻ

❊ ❊ ❊

Ta đến Tân Dã đã gần bốn ngày, ngay sau hôm Lưu Bị thua trận trở lạiTân Dã ta đã tới nơi. Vân ca ca nhìn thấy ta chẳng nói điều gì, lập tứckéo ta tới thăm bệnh cho Trần Đáo. Trần Đáo ở đây cũng chỉ có người thân duy nhất là muội muội, lần này bị thương nặng, ca ca đưa hắn về nhàchăm sóc, cùng đại tẩu chiếu cố cho hắn.

Lúc ta nhìn thấy vết thương của Trần Đáo, mới hiểu vì sao ca ca vộivã như vậy. Tào Nhân xuống tay đúng là ngoan độc, trên người Trần Đáo có hơn mười vết thương, trong đó có tới sáu chỗ là do đại đao của Tào Nhân chém xuống, có mấy chỗ rất sâu đã sưng lên, nếu ta tới muộn vài ngày,có lẽ đã…

Lúc ta đau đầu mỏi lưng rời khỏi phòng, đã là hai canh giờ sau. Nhìnánh mắt lo âu của ca tẩu, ta cười an ủi bọn họ: “Ca ca và tẩu tẩu đừnglo lắng, Trần đại ca không sao rồi, cái danh tiểu thần y của đệ khôngphải là thổi phồng đâu.”

Đại tẩu vẫn có chút không tin lắm, hôm qua tẩu ấy nhìn thấy Trần Đáomột thân đầy máu, sắc mặt tái nhợt, thiếu chút đã ngất đi, nghe ta nóivậy liền ngẩng đầu nhìn Vân ca ca, rồi dè dặt hỏi ta: “Đệ không lừachúng ta chứ? Ca ca ta thật không sao?”

Vân ca ca đã thở phào một hơi, liền an ủi nàng: “Thúc Chí thật sự không sao rồi, Như nhi không gạt ta đâu.”

Trong lòng ta rơi lộp bộp, chợt run lên, rất đau. Cố giữ vẻ mặt tươicười, ta nói: “Chẳng lẽ tẩu không tin đệ? Đệ đã từng cứu người bệnh nặng hơn rồi. Chưa nói lúc trước đệ cứu Bá Phù, đến thủ hạ của hắn là ChuThái, chịu hơn hai mươi vết thương, chẳng phải nửa tháng đã khỏe như vâm rồi sao?”

Tẩu tử có chút ngại ngùng, cười cười nói: “Đa tạ Như đệ. Đệ uống nước rồi nghỉ ngơi đi. Ta đã cho người chuẩn bị chỗ nghỉ cho đệ, đệ cũng mệt rồi.”

Ta nở nụ cười: “Tẩu tẩu đừng khách khí với đệ như vậy. Đệ nói rồi,Triệu đại ca là ca ca ruột của đệ, tẩu chính là đại tẩu của đệ, ngườimột nhà còn khách khí gì chứ? Tẩu tẩu cũng sắp sinh rồi, mau đi nghỉ đi, những chuyện khác để người trong nhà xử lý, tẩu đừng để ý.”

Vân ca ca liếc mắt nhìn ta một cái, gọi hai nha hoàn đến đỡ tẩu tẩuđi nghỉ: “Anh, Như nói rất đúng, những chuyện này nàng đừng để ý. Từ hôm qua đến nay nàng chưa chợp mắt nữa, mau đi nghỉ ngơi đi.”

Nhìn bóng tẩu tẩu trở về phòng, Vân ca ca bước tới xoa bóp vai chota: “Thương thế của Thúc Chí rất nặng sao? Thấy muội có vẻ mệt. Thờigian này muội lại gầy đi thì phải.”

Nhìn thấy ánh mắt quan tâm của ca ca, ta thật muốn giống như trướcđây nhào vào ngực huynh ấy làm nũng, ôi… Ta cười khổ một cái rồi lắcđầu: “Mỗi lần nhìn thấy ca ca, huynh đều nói muội gầy, kỳ thực gầy chính là huynh. Trần đại ca thật sự không sao đâu, vết thương của huynh ấymuội đã xử lý hết rồi, không còn gặp nguy hiểm tới tính mạng nữa. Nhưngmà mất máu nhiều, thân thể suy yếu. Tào Nhân có phải bị ca ca đả thươngkhông? Muội đang ở Uyển thành, không phải từ hắn thì đã không biết tìnhhình của mọi người, muội cũng không tới đây nhanh như vậy.”

Vân ca ca gật đầu, lại thở dài một tiếng: “Đúng vậy, lần này xuấtbinh… Ta lúc này càng không dám ở bên ngoài nói quen biết muội, nếukhông… Thật sợ muội sẽ có gì bất trắc.”

Biết ý ca ca, ta mỉm cười an ủi: “Đừng lo cho muội. Chỗ Tào đại nhântuy rằng không biết quan hệ giữa chúng ta, nhưng ông ấy biết quan hệgiữa muội với Giang Đông và Viên đại nhân mà không hề can thiệp, cũngkhông định can thiệp. Lần này muội tới Uyển thành cũng là giúp Hứa Đôchuyển đồ cho Tào Nhân tướng quân. Là Tứ ca nhờ muội giúp.”

Ta nói vậy, Vân ca ca trầm mặc một lúc, lại khẽ thở dài: “Không biếtsao muội lại thế này, muội thật sự quen biết nhiều nghĩa huynh như vậychứ? Bọn họ…” Xem ra, tiếng tăm của Cửu châu thương nhân đã khiến nhữngngười để ý biết tất cả mọi thứ về ta.

Ta cười cười: “Đúng vậy, bọn họ đều là huynh trưởng của Như nhi. Tuyrằng quá trình quen biết không giống nhau, nhưng cũng là một loại duyênphận. Bọn họ vô cùng tốt với muội, hai mẫu thân cũng rất yêu thươngmuội. Ca ca yên tâm đi, dù sao bọn họ cũng chỉ là nghĩa huynh, không aibiết bí mật của muội đâu. Ca ca là ca ca ruột của muội mà. Huynh sẽkhông vì vậy mà trách muội chứ?”

Vân ca ca lại thở dài: “Ta sao có thể vì vậy mà trách muội? Muội cũng nói rồi, bọn họ rất tốt với muội. Ta chỉ là không biết sau này… Thôi bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa. Lần này muội tới là…”

Ta ra vẻ thoải mái cười nói: “Muội hiểu ý ca ca. Chuyện từ nay về sau còn xa lắm, tội gì lúc này bận lòng. Lần này tới muội muốn ở lâu mộtchút, dù sao tẩu tử còn hơn một tháng nữa sẽ sinh, muội rất lo, dù saocũng phải ở đây coi chừng, nhìn thấy mẫu tử bình an mới đi được. Đượcrồi, muội đi chuẩn bị một chút, sau đó huynh dẫn muội đi gặp hoàng thúcnhé.”

Vân ca ca nhíu mày: “Như nhi, mỗi lần muội tới đều phải tìm chủ công, là có chuyện gì, cứ thần thần bí bí như vậy?”

Ta lắc đầu cười khẽ: “Những chuyện này huynh đừng quản, dù sao muộicũng không gây bất lợi cho chủ công của huynh. Với lại, muội phải triểnkhai việc làm ăn ở đây, không có ông ấy ủng hộ sao làm được? Ca ca,chuyện làm ăn của muội sở dĩ rất tốt, chính là vì muội có quan hệ tốtvới các vị đại nhân, huynh chắc cũng hiểu.”

Ca ca cũng bình tĩnh trở lại: “Ta không hỏi nhiều nữa vậy. Chủ công đi Tương Dương chưa về. Đợi chủ công về ta sẽ đưa muội đi.”

Lưu Bị đi Tương Dương? Ta nghĩ lại liền hiểu ra, hắn là không camlòng, nhất định là đi thuyết phục Lưu Biểu xuất binh. Đáng tiếc, ta đoán ngươi sẽ thất vọng mà quay về. Lưu Biểu là loại người nào chứ? Là người chỉ biết giữ cái đã có, thực hành chính sách trung dung. Không chỉ vậy, từ chỗ Từ Thứ ta đã hiểu rõ, Lưu Biểu tuy đứng đầu Kinh châu, nhưng rất nhiều chuyện không làm chủ được, mà nắm quyền chính là Tứ đại gia tộc.Không có sự ủng hộ của bọn họ, Lưu Biểu cho dù muốn trừng trị thuộc hạcủa mình cũng còn khó. Tứ đại gia tộc đâu có chú trọng việc Lưu Biểu cóthành đại nghiệp hay không, mà chỉ chú trọng tới quyền lợi của gia tộcmình. Giống như chuyện xuất binh phạt Tào lần này vậy, không nắm chắctuyệt đối, không có lợi ích tuyệt đối, bọn họ sẽ không làm, cho nên LưuBiểu không thể xuất binh được.

Đợi lúc ta và Lưu Bị một mình gặp mặt, nhìn bộ dạng thở ngắn than dài của hắn, ta mỉm cười: “Triệu Như ở Hứa Đô vừa nghe tin Hoàng thúc xuấtbinh bắc thượng, vội vàng chạy tới đây, không ngờ vẫn không kịp. Cũngmay Hoàng thúc không việc gì, nếu không mọi người đều khổ sở.”

Lưu Bị cười khổ: “Vốn nghĩ đây là một cơ hội tốt, tuy biết rõ… Ôi,vẫn là Bị bất lực, lại thua trong tay bọn thất phu. Lưu Cảnh Thăng kia…” Nói xấu sau lưng người khác không phải chuyện Lưu Bị hay làm, chắc lầnnày tức giận mới buột miệng nói ra, ý thức được lập tức ngừng lại.

Ta lại mỉm cười, hiểu rõ ý hắn ta: “Hoàng thúc cần gì tức giận? Chính vì Như biết cách hành sự của Lưu Kinh mục, cho nên cũng đã nói vớithiên nhan, căn bản không xem trọng ông ta. Hoàng thúc, nghe Tử Longhuynh trưởng nói, lần này ngài tổn thất không nhỏ, đáng tiếc trong nhấtthời Như cũng không có cách nào giúp ngài. Vội vã tới đây, chính là muốn khuyên Hoàng thúc đừng nóng lòng dụng binh, đáng tiếc chậm một bước.Lúc này tôi vẫn khuyên Hoàng thúc ngàn vạn lần phải nhẫn nại. Tục ngữnói, nhịn được ngàn phần khổ, mới có được ngọt bùi. Triệu Như hiểu Hoàng thúc có lòng vì nước, nhưng an toàn của bản thân phải đặt lên hàng đầu, có mạng mới có mọi thứ, cần gì nóng vội như vậy?”

Lưu Bị cười khổ một cái, không nói gì thêm. Biết hắn lúc này dù cótâm cũng không làm được gì, ta đây là giả vờ lo lắng thôi. Cuộc sống sau này Lưu Bị đừng nghĩ có thể làm gì, còn ta có một cái cớ tới đây thămca ca và tẩu tử.

Cho nên, ta cố ý dùng khẩu khí thản nhiên hỏi ý kiến Lưu Bị: “Hoàngthúc, Triệu Như muốn tại Tân Dã lập một Tổng đàn trung chuyển của thương đội, không biết ngài cảm thấy cách làm này của ta có được không?”

Lưu Bị lập tức hiểu ra: “Ý nghĩ của Triệu công tử rất hay, Bị sẽ toàn lực ủng hộ.” Ngữ khí của hắn thật nhẹ nhàng, thật giống như như vậy sẽcó thể vĩnh viễn giữ liên hệ với Hoàng đế vậy.

Ta lập tức bày ra bộ dạng lo lắng nói: “Hoàng thúc đừng gọi tôi nhưvậy. Tôi chẳng qua ở Giang Đông làm chút chuyện, cái gọi là Triệu côngtử chẳng qua do Lão phu nhân cất nhắc mà gọi thôi, Triệu Như không dám ở trước mặt Hoàng thúc làm càn, ngài cứ gọi tôi là Triệu Như đi. Nóithật, lập Tổng đàn ở đây vẫn là kế hoạch của tôi. Thứ nhất, tiện cho tôi thường xuyên tới đây; thứ hai, chuyện buôn bán cũng kiếm được nhiềutiền hơn, dù sao ở Tân Dã rất tốt, gần như là trung tâm của cả thiên hạ; thứ ba, Hoàng thúc, cửa hàng này của tiểu nhân sẽ nộp thuế cho ngài.Hoàng thúc nếu cần hoàng hóa gì đặc thù, chỉ cần tiểu nhân kiếm được,tất sẽ không từ chối mối làm ăn này.” Nói trắng ra là chuẩn bị trước cho việc buôn lậu hàng hóa của ta, mua chuộc được ngươi, ta coi như có núicao mà dựa.

Lưu Bị quả nhiên cao hứng: “Triệu Như, ngươi cũng thật biết làm ăn,ta cuối cùng cũng hiểu được vì sao ở đâu ngươi cũng được yêu thích.” Tamuốn chính là kết quả này.

Cáo từ Lưu Bị, ta không vội về nhà mà đi dạo trong thành Tân Dã mộtvòng, một là tìm một khoảnh đất và trạch viện hợp lý, triển khai việclàm ăn, tìm một nơi đặt chân tạm thời. Ta cũng không thể luôn ở lại nhàca ca, dù sao trong mắt người ngoài, chúng ta chỉ là thân tộc. Thứ hai,ta không thể đơn thuần cho rằng Lưu Bị đối với ta hoàn toàn tin tưởng,chính là để những kẻ có thể đang giám thị nhất cử nhất động của ta thấyta vội vã thực hiện lời nói như vậy sẽ thấy yên lòng. Không phải sao?Thương nhân luôn thấy lợi là ham.

Xem xét xong rồi, ta cũng thỏa mãn trở lại nhà ca ca. Chuyện từ từlàm sẽ xong, dù sao ta chuẩn bị sẽ ở đây nghỉ ngơi mấy tháng, cũng nênhưởng thụ cuộc sống gia đình ấm áp, đặc biệt đã gần mười năm ta chưa ởchung với ca ca trong thời gian dài.

Những ngày tiếp theo vừa phong phú vừa vui vẻ, ta hoàn toàn vứt bỏmọi thứ, nhất thống thiên hạ, chủ công, mưu kế, mặc kệ hết. Trong mắt ta chỉ có tẩu tử và hài tử sắp ra đời của tẩu ấy. Tuy rằng không xuống bếp (Vân ca ca ở bên cạnh chán nản lắc đầu), nhưng ta là đại phu, sở trường là chế thuốc, ta luôn đích thân nấu canh dưỡng sức cho tẩu tử.

Ngày đầu tiên, “Tẩu tẩu, canh cá này nhất định phải uống hết, đệ saithuộc hạ ra roi thúc ngựa đem về một mẻ cá mới. Bên trong còn có nhunghươu, vô cùng bổ dưỡng, đối với người lớn trẻ nhỏ đều có lợi.” Tẩu tửrất cao hứng uống hết sạch.

Ngày thứ tư, “Tẩu tử, hôm nay là canh gà đương quy, tranh thủ còn nóng dùng đi.”

Thấy một nồi canh đầy, tẩu tử mỉm cười nhìn ca ca đứng một bên, saukhi uống xong một chén lớn liền nói: “Thân thể ca ca của ta cũng cầncanh này, cho huynh ấy uống đi!”

Ta không hiểu phong tình trả lời: “Tẩu tẩu, đây là đặc biệt nấu chotẩu, Trần đại ca cũng có canh riêng rồi. Hai người không uống giống nhau được.” Tẩu tẩu đành cười khổ. Một nồi canh ăn trong có hai ngày, ta còn sợ tẩu tẩu ăn ít quá.

Ngày thứ sáu, “Tẩu tẩu, hôm nay đệ bảo bọn họ hầm chim non, từ trên núi đưa về, rất bổ thân thể.”

Nhìn bát canh đậm đà, đại tẩu mấp máy miệng, lại nhìn mặt ta đầy khói bụi, không nói gì nữa nhắm mắt uống hết. Ta rất cao hứng, đây chính làdo ta xuống bếp tự làm.

Ngày thứ bảy, nhìn ta cười khanh khách bưng chén bước vào, tẩu tẩunói ngay: “Như đệ, không uống được không? Ta không đói bụng, không muốnăn gì.”

Á? Ta kinh hãi: “Tẩu tẩu, không thoải mái sao? Đệ bắt mạch cho. Không có vấn đề gì mà, sao lại không muốn ăn? Tẩu tẩu, uống hết chén canhmóng giò này đi, đệ sẽ nấu thêm canh khai vị, cho thêm nhiều táo đỏ vàsơn tra.”

Nhìn vẻ mặt lo lắng của ta, tẩu tử lại đem lời nuốt vào trong bụng.

Ngày thứ tám, lúc ta đang vội vàng chỉ huy hai tỳ nữ dùng táo đỏ hầmvới cháo thịt, ca ca kéo ta ra khỏi phòng bếp nói: “Như, tẩu tẩu muộinói, nàng chán ăn đám dược thiện kia rồi, căn bản ăn không nổi thứ khácnữa. Muội đừng bận rộn như vậy. Ta thấy muội mới cần bồi bổ đó.”

Kết quả là, dược thiện hôm nay một phần vào bụng tẩu tẩu, một phầncho Trần Đáo dưỡng thương, còn lại hầu hết rơi vào bụng ta. Lần này tamới biết, bảy ngày liền ăn toàn thuốc bổ là tư vị gì. Xem ra làm đại phu và quản gia sự vẫn rất khác nhau.

Ngược lại tẩu tẩu lại mắng cho ca ca một trận: “Như đệ cũng là hảotâm, chàng từ từ nói là được, sao lại lấy dược thiện bắt đệ ấy uống?”

Ca ca vô tội xấu hổ đứng một bên muốn chui xuống đất: “Là đệ ấy muốnuống, nói khiến nàng không đói bụng nữa, đệ ấy phải uống thử xem vấn đề ở đâu.”

Ta đỏ mặt: “Thật xin lỗi tẩu tẩu, đệ chỉ biết những thứ này rất bổ,nhưng không biết chỉ nên dùng vừa phải. Uống đám dược thiện đó thật khổ, làm khó tẩu tẩu mấy ngày. Đệ chính là lòng tốt làm ra chuyện xấu, saunày, đệ sẽ không bao giờ nhúng tay vào việc bếp núc nữa.”

Tẩu tẩu bật cười: “Như đệ là đại phu, chắc chưa từng chăm sóc bệnhnhân như ta. Vợ đệ mà sinh con đệ sẽ biết ngay.” Ca ca ở bên cạnh cườikhổ, ta cũng chỉ biết giả ngu.

Thời gian một tháng trôi qua, tẩu tẩu đã hoàn toàn chấp nhận ta, tacũng được hưởng thụ đầy đủ sự thương yêu của ca tẩu, cuộc sống người một nhà rất vui vẻ hòa thuận. Ở đây với Hứa Đô không giống nhau, nhà củamình vẫn thân thiết, ấm áp hơn. Thời gian qua đi trong sự thân tình.Thân thể Trần Đáo cũng cơ bản khỏi hắn, hắn thường xuyên tới đây cùngchúng ta đàm luận chuyện trời nam đất bắc, hỏi ta chuyện phong thổ cácnơi. Trò chuyện nhều nhất dĩ nhiên là về hài tử sắp ra đời.

Cuộc sống chờ tẩu tử sinh hạ của chúng ta cuối cùng cũng tới lúc. Đợi ở đại sảnh, ta giống như kiến bò trên chảo, không ngừng đi đi lại lại,khiến ca ca cùng Trần Đáo cười nhạo ta. Thật vất vả mới nghe thấy bà đỡlớn tiếng báo tin vui: “Chúc mừng tướng quân, là con gái, một bé gái rất xinh.”

Ta chạy tới giành trước. Oa, thật sự là một tiểu oa nhi, da dẻ hồnghào, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nheo, bàn tay bàn chân đều nhỏ bé, thân thể rất bé. Ta giơ tay muốn bế, lại bị bà đỡ lườm một cái, đem hài tử đưacho Vân ca ca nhìn rồi bế trở về.

Ta chỉ biết giậm chân: “Cho ta ôm một cái cũng không được, lão bà bà hung ác.”

Trần Đáo cười lớn: “Nào có tiểu thúc lại bế cháu gái. Triệu Như, ngươi thích hài tử như vậy thì để vợ sinh một đứa đi!”

Ta choáng, Trần Đáo này bình thường là người ổn trọng, lại đùa nhưvậy. Đáng tiếc, câu đùa này đối với ta và Vân ca ca mà nói, một chútcũng không buồn cười. Nhìn bộ dáng Vân ca ca cười khổ, ta làm mặt quỷvới Trần Đáo: “Ngươi là cậu, ta là thúc, hai chúng ta tám lạng nửa cânthôi.”

Ba ngày sau, thấy ta gấp gáp suốt hai ngày, Vân ca ca cuối cùng cũngđem hài tử đặt trong ngực ta. Nhìn tiểu oa nhi ngủ say trong ngực mình,trong lòng ta dâng lên thâm tình nồng đậm, đây là cháu gái ta, là nữ nhi Triệu gia. Ca ca nói mặt nó giống ta hồi nhỏ, vậy lớn lên sẽ thành mộtmỹ nhân, chính là Trâu tỷ tỷ nói với ta.

Cơ thể tẩu tẩu vốn yếu, sinh con xong càng yếu hơn, dù vậy nàng vẫnkiên trì tự mình chăm sóc cho hài tử. Từ xa nhìn ánh mắt tràn ngập tìnhthương mẫu tử với cháu gái nhỏ, ta lại dâng lên niềm thương cảm khóhiểu. Lúc này, ta mới thật sự cảm nhận được mình cũng là một nữ nhân,cũng có tình thương mẫu tử. Đó chính là thiên tính, ta cũng khát vọngđược hưởng thụ hạnh phúc được làm mẹ.

Ca ca thấy nước mắt trong mắt ta, bước lại nhẹ nhàng nói: “Như nhi,từ bỏ cuộc sống hiện tại, trở về nhà sống giống như Anh đi. Ta biết muội cũng muốn một cuộc sống như vậy.”

Ta thở dài, nữ hài tử giờ đã lớn, lồng ngực của ca ca không còn làcảng tránh gió của ta nữa: “Vâng, nhìn ánh mắt hạnh phúc thỏa mãn củatẩu tẩu, muội cũng động lòng. Nhưng mà muội vẫn không thể từ bỏ mọi thứ. Ca ca, muội còn nhìn thấy nhiều hơn ánh mắt thống khổ của những ngườimẹ mất đi con mình, những đứa con khao khát tình thương của người mẹ.Những người tới Thọ Quang kia đều như vậy. Xa xứ chính là cầu được cuộcsống ấm no, giống như cảm giác hạnh phúc của tẩu tẩu lúc này. Muội không thể vì bản thân hưởng niềm hạnh phúc đó, mà không để ý tới bọn họ. Đâylà trách nhiệm của muội.”

Không chỉ những người đó, ngay cả tẩu tẩu và tiểu hài nhi, cũng khiến cho ta ngoại trừ sự vui sướng và tình thân, còn có trách nhiệm, tráchnhiệm khiến hai người có cuộc sống tốt hơn. Đây là con đường ta lựachọn, nhất định phải đi hết. Ca ca không nói gì nữa, chỉ vỗ nhẹ bờ vaita, trong mắt tràn ngập tự hào và áy náy. Ta giả vờ như không để ý, xoay người đi chuẩn bị thuốc thang cho tẩu tẩu bồi bổ.

Lúc này, Tần Dũng theo dặn dò của ta, đã lập xong Tổng đàn của thương đội ở Tân Dã. Nhân lúc rảnh rỗi đợi hắn về Thọ Quang triệu tập thêmngười, ban ngày ta bình yên ở trong nhà Vân ca ca hưởng thụ cuộc sốnggia đình ngọt ngào, buổi tối trở về cửa hàng xử lý tin tức các nơi tậphợp về. Thời gian hai tháng trôi qua thật nhanh, tẩu tử cùng tiểu oa tửsức khỏe không tệ. Lấy cớ muốn đảm bảo chắc chắn an toàn cho họ, tathuyết phục ca ca, khiến thuộc hạ trong thương đội tại Tân Dã cũng trởthành gia đinh trong nhà huynh ấy.

Trong thời gian hai tháng này, Tào Tháo ở Tịnh Châu hành động vô cùng thuận lợi, các thành trì lớn nhỏ ở Tịnh châu chống cự rất ít, đều trựctiếp quy phục. Vì thế lực của Viên Thiệu vẫn còn tồn tại, muốn đảm bảosau khi đại quân rời đi Tịnh châu vẫn yên ổn, có rất nhiều việc cần làm, Tào Tháo vẫn trấn thủ ở Thượng Đảng, trù tính mọi chuyện. Quan viên một lần nữa bổ nhiệm lại, xây dựng lại thành trấn, phân phối lại đất đai,nhất định dân chúng phải có được lợi ích thực tế, mới thật lòng quythuận. Những thế gia vọng tộc không thực hiện việc thanh trừ, dù saocuộc sống của họ dưới thời Viên Thiệu cũng không quá tệ, Tào Tháo cũngmuốn suy xét cho cẩn thận vấn đề lợi ích của các bên. Đợi lúc Tào Tháomột lần nữa tiến hành đánh chiếm Ký châu, đã là nửa năm sau.

Viên Thiệu lúc nhận được tin Tịnh châu thất thủ, Cao Can trận vongliền hộc máu, ốm không dậy nổi. Điều này khiến Tào Tháo bớt nhiều nỗilo, tránh cảnh lúc nào Viên Thiệu cũng có thể triệu tập binh mã đánhtới. Kinh châu cũng nhận được tin tức Ký châu đổi chủ, đối mặt với việcLưu Biểu chỉ tự bảo vệ mình, Lưu Bị cũng không có cách nào, hắn biếtmình trong ngắn hạn không làm được chuyện gì, đành phải thu mình lại,chậm rãi chờ cơ hội. Ở Giang Đông, thân thể Tôn Sách cũng hoàn toàn bình phục, theo đề nghị của Trương Chiêu và Lỗ Túc, chuẩn bị chuyển trungtâm chính trị từ Khúc A tới Kiến Nghiệp. Chu Du miệt mài luyện binh ởSài Tang, mục tiêu không nói cũng biết, chắc chắn là Giang Hạ của HoàngTổ. Tưởng Dịch thành công vào được phủ đệ của Lý Thuật, thuyết phục LýThuật tạm thời kiềm chế Tôn Quyền, đợi thời cơ lật đổ.

Ba đào âm thầm cuộn chảy, nhưng bên ngoài khắp các thế lực đều tươngđối bình tĩnh. Lúc ta vẫn còn muốn ở lại chỗ ca ca vui đùa thêm một thời gian, Tần Dũng đã dẫn người từ Thọ Quang trở về, đồng thời mang tới tin tức Từ Thịnh muốn ta trở về: làng chài bị tập kích, bọn họ muốn xuấtquân.

Ta chỉ đành chấm dứt những ngày tháng hưởng thụ an nhàn ở chỗ ca camà cáo từ: “Thật xin lỗi, Như nhi lại phải đi. Thọ Quang xuất hiện thêmkhông ít nạn dân, đầu năm lại xuất hiện ôn dịch, quyền Huyện lệnh kiakhông khống chế được cục diện nữa.”

Vân ca ca tiễn ra rời khỏi thành: “Có thể về thì nhớ về đây. Có việc phải bảo trọng chính mình.”

Nhìn vẻ mặt không đành lòng cùng lo lắng của ca ca, ta chỉ biết nói:“Xin lỗi, muội vẫn khiến huynh phải quan tâm. Ca ca yên tâm đi, muội sẽthường xuyên trở về.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc