Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3998 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 129
an bài

❊ ❊ ❊

Giả Hủ vừa ra mặt,mọi người đều không nói gì, rất khó nói, rõ ràng ông ta đi chỉ sợ khôngbằng ta đi, nhưng mà không tìm ra lý do phản bác, không phải tìm khôngra, mà không nỡ vạch trần vết sẹo đã phủ bụi của ông ta, người ở TrườngAn hận ông ta bao nhiêu chứ, có thể nghe lời mới lạ. Tào Tháo cũng trầmngâm, lời Giả Hủ khiến ông ta cũng có chút động tâm. Có điều, ông tacũng hiểu rõ tình cảnh của Giả Hủ chẳng khá hơn ta, Ký châu mục kiachẳng qua là một danh hiệu, lúc này làm gì có ai đem ra nói chuyện. TàoTháo chính là đang nghĩ nên phái người nào đi, từ trong ánh mắt loạnchuyển như chớp của ông ta, ta biết ông ta đang nghĩ gì. Có điều, tathật không biết khuyên giải thế nào, lúc này ta mà phản đối, chưa nóichẳng khác tự tát vào mặt mình, kế hoạch này cũng có thể bị hủy bỏ hoàntoàn.

Một lát sau, Tào Tháo nhìn Tuân Úc: “Văn Nhược, Bá Ninh có thể đi không? Ông ta nghĩ tới Mãn Sủng rồi. Tuân Úc trả lời:“Có chút khó khăn. Nhữ Nam dưới bay Bá Ninh cũng đã ổn định, có điều ởđó là quê nhà của Viên gia, Viên Thiệu bị diệt, người ở đó sẽ rục rịchkhông ít. Giờ lại thay người e rằng không ổn.” Ta cũng vội vã nói: “BáNinh tạm thời không thể trở về, ông ta ở Nhữ Nam còn gánh vác trọngtrách xem chừng Lưu Bị phản công, ở đó cần người văn võ song toàn như Bá Ninh.”

Quách Gia từ lúc Giả Hủ mở miệng liền nhắm mắtlại, lúc này mới mở ra: “Nếu quả thật muốn nhân cơ hội lấy Tịnh châu,thần nghĩ chủ công có thể phái một viên đại tướng xuất binh tới TrườngAn, cùng Trương Yến hình thành thế phối hợp. Quân nhiều không thể, pháitinh binh đi thôi. Hai viên đại tướng mang theo một vạn tinh binh, rấtcó khả năng tới được Trường An.” Nhãn tình Tào Tháo sáng lên: “PhụngHiếu nói không sai, phương pháp này có thể thử. Tử Vân, hay là ngươi đitheo đi, tướng mang binh này sẽ nghe lời ngươi chỉ huy, Trương Yến cũngnghe lời ngươi, phối hợp sẽ tốt hơn.”

Ta cúi đầu tự hỏi: tại Hứa Đô lúc này có viên đại tướng nào có thể đảm đương đây, Tào Tháo có thể sẽ phái Ngũ ca hoặc Cao Thuận, cả Tào Hồng, Hạ Hầu đều có thể.Vấn đề là sau khi tới Trường An, trận này phải đánh thế nào? Là đánh bên này, hay bên Trương Yến? Hai bên làm sao có thể nhất trí hành động, làm sao ngăn cản Cao Can liên kết với những thế lực khác, còn có thế lực ởLương châu nữa. Đúng rồi, ta sao có thể bỏ sót Lương châu chứ, mặc dùtrong trận Quan Độ, Chung Diêu không thuyết phục được Mã Đằng, nhưng màgiờ đã khác, ai nấy đều hiểu, chúng ta lấy được Tịnh châu rồi, nhất định sẽ nhúng chàm Lương châu, Mã Đằng không phải đồ ngốc, Hàn Toại lại làkẻ giảo hoạt, bọn họ nếu thò chân vào, ta sẽ ở vào thế bị động. Xem ra,mấu chốt có thể lấy Tịnh châu hay không vẫn nằm trên người Diêm Nhu.

Nghĩ tới đây, ta ngẩng đầu nhìn mọi người, kiên định nói: “Không được,phương pháp này tạm thời không dùng được, chúng ta quên mất một yếu tốbất lợi – Lương châu. Bởi vậy, trước khi Diêm Nhu chưa đồng ý đầu nhậpchúng ta và xuất binh, chúng ta không thể động tới Tịnh châu. Với lạingàn dặm xuất quân là tối kỵ của binh gia.” Ta nhắc tới Lương châu, mọingười đều hiểu ra, Tào Tháo lập tức gật đầu: “Không sai, thế lực Lươngchâu không phải ngươi có thể đối phó, chúng ta chưa hạ được Viên gia,đúng là không thể động tới Tịnh châu, chuyện này bỏ đi.” Thảo luận cảnửa ngày, cuối cùng phải bỏ, trong lòng ta thật khó chịu, đây chính làkế hoạch ta ấp ủ rất lâu, kết quả quên mất một nhân tố, toàn bộ đều phải bỏ. Ôi, ta vẫn còn quá non nớt.

Trong lúc chúng ta thảo luận bắc thượng Tịnh châu, Tuân Du và Từ Thứ nói thầm với nhau cả nửangày. Nói thật lòng, ta rất khâm phục Tuân Du, tên khốn này cũng đã bốnmươi, nhưng hành động lúc nào cũng như một tiểu hài tử không có tâm cơ,gặp người ta lúc nào cũng ba phần cười, còn cười vô cùng thành khẩn,người không biết hắn, chưa tới ba ngày sẽ thích hắn, đây này, lại có một kẻ mắc mưu hắn rồi. Đợi chúng ta hoàn toàn gạt bỏ kế hoạch lấy Tịnhchâu, hai người này nhìn ta cười, khiến ta cảm thấy khắp người khôngthoải mái, người ta nhìn mình cười dĩ nhiên không có chuyện hay, đặcbiệt hai kẻ giỏi về tâm kế lại đang nhìn ngươi cười âm hiểm.

Quả nhiên, Tuân Du cao thâm từ từ nói: “Cao Can nhất định phải đánh sao?Tạm thời không đi đánh cũng đúng, nhưng mà người nào đó hẳn vẫn có biệnpháp đùa giỡn hắn trong lòng bàn tay chứ.” Mọi người đều biết hắn ám chỉ cái gì, đều nhìn sang ta. Ta nhíu mày: “Công Đạt, ông có ý gì, đừng córa vẻ âm dương quái khí như vậy.” Tuân Du cười cười nhìn Từ Thứ.

Từ Thứ trước tiên hướng Tào Tháo gật đầu rồi mới nói: “Sở trường của TửVân chính là gạt người mà. Ta muốn ngươi nghĩ cách tới bên cạnh Cao Can, giống như ngươi ở bên cạnh Tôn Sách vậy. Tùy lúc có thể đứng giữa bàytrò.” Ta trắng mắt, đáng khinh, ta toàn gạt người sao? Oán hận trừng mắt nhìn Tuân Du một cái rồi ta mới nói: “Đây là hai việc khác nhau. Ngoạitrừ không nói rõ thân phận, ta không gạt Bá Phù cái gì. Cao Can cũngkhông thể so với Bá Phù, Tịnh châu cũng không phải Giang Đông, không cần ta trà trộn bày trò. Việc nên làm hẳn là mau chóng chiếm Tịnh châu,thậm chí Lương châu, thống nhất bắc cương, sau đó mới xuôi nam. Cho nên, không thể mất thời gan ở chỗ Cao Can và Tịnh châu.”

TừThứ cười: “Ta đâu có bảo ngươi tự đi! Tử Vân, ngươi thông minh như thế,phải biết cách lợi dụng Trương Yến chứ. Vừa rồi Công Đạt giải thích chota chuyện Trương Yến, hắn bây giờ còn chưa công khai quy thuận, ngoạitrừ chúng ta đâu có ai biết.” A, cao thủ chính là cao thủ, sao ta lạikhông nghĩ tới chuyện này nhỉ? Ta nhìn mọi người trong phòng, ánh mắt ai nấy đều sáng lên. Tào Tháo cũng nghĩ lại: Từ Thứ là người thành thậtsao? Hắn có thể đùa chết người đó. Nhìn ta, ông ta hướng Từ Thứ gật đầumột cái, cười gian giảo, ta cũng nở nụ cười, lại khiến đám Từ Thứ khônghiểu gì.

Ta duỗi cái lưng đã mỏi nhừ nói: “Tứ ca khônghổ là đồ đệ của bậc đại hiền, rất lợi hại, xem ra trò gạt người này đệkhông hơn được huynh. Trương Yến tới nương nhờ Cao Can là tuyệt đốikhông thể, người kia tính tình thẳng thắn, không hợp với hoạt động nằmvùng, với lại, hắn cùng Viên gia đối đầu sống chết, Cao Can sao có thểtin tưởng hắn. Có điều, thủ hạ của hắn có thể tìm ra vài kẻ chân ngoàidài hơn chân trong, ham vinh hoa phú quý để làm việc. Quản Hợi cũng cóthể làm được, hắn nghe lời đệ, chỗ Cao Can lại không ai biết hắn, hắntới đó không khó trở thành tướng quân, rất có thể trở thành cận vệ củaCao Can. Đến lúc đó, sống chết của Cao Can chỉ dựa vào một câu nói củachủ công. Tứ ca, huynh rất lợi hại, đây đúng là mưu kế giết người khôngthấy máu.”

Từ Thứ không nói được gì, tỏ ra buồn bực.Tuân Du che miệng cười, ta đắc ý vểnh đầu, hừ muốn hại ta, không có cửađâu. Quách Gia cũng giơ tay trừng mắt với ta. Tào Tháo lại càng buồncười: “Tử Vân, ngươi sớm muộn gì cũng gặp vạ miệng, tuyệt không chịuthua người ta. Được rồi, hai bên cùng nhau tiến hành, Văn Nhược, ngươilập tức chuẩn bị cho người lên phía bắc liên hệ với Diêm Nhu, sau đócùng Tử Vân, Nguyên Trực tới Thọ Quang. Tử Vân, Trương Yến bên kia ngươi có thể sắp xếp, nhưng Diêm Nhu không động, ngươi cũng không được làmgì. Chuyện khác đợi đánh bại Bản Sơ nói tiếp.” Chúng ta cùng nhau gậtđầu.

Rời khỏi Tào phủ, ta theo Tam ca về nhà hắn, QuáchGia liếc mắt ra hiệu, Tuân Du lôi theo Từ Thứ theo sau Giả Hủ cùng tới,bọn họ chắc chắn có lời muốn nói với ta. Sau khi tất cả đều đã an tọa,Quách Gia mới nói: “Tử Vân, ngươi đừng đi mạo hiểm được không? Mang binh đánh giặc chẳng thú vị gì đâu, ngươi đừng nháo.” Ở chỗ Tào Tháo, ta chỉ biết Quách Gia phản đối nguyên nhân chủ yếu không muốn ta mạo hiểm, hắn giấu được Tuân Úc, không thể gạt được ta, nhưng mà hắn nói rất có đạolý, ta cũng không thể nói gì được.

Lúc này, ta ngồi tựatrên thư án cười nói: “Ta đâu có muốn đi chịu nguy hiểm, lúc trước đúnglà quên mất yếu tố Lương châu, có chút sơ suất. Cũng may Tứ ca mọi người nhắc nhở rất đúng. Kỳ thực, năng lực mang binh của ta cũng có, chẳngqua không có cơ hội thể hiện thôi.” Quách Gia lắc đầu: “Chủ công sủngngươi, tin ngươi, có điều ngươi phải biết vị trí của mình, lúc này không phải thời điềm thể hiện, với lại, chủ công hiện giờ không thiếu ngườiđể dùng, không cần ngươi lo hết mọi chuyện. Nếu sư huynh kia thật sự cóthể giúp ngươi, không bằng thuyết phục hắn tới quy phục chủ công, ngươiđừng nghĩ có thể một mình mang binh xuất chinh.”

Ta đùagiỡn chung trà trong tay nói: “Ta hiểu chứ. Ta cũng không muốn ra chiếntrường nhìn cảnh đầu rơi máu chảy, mọi người đều biết, ta không phải kẻtâm địa ác độc. Nhưng mà, Trương Yến chỉ tin tưởng mình ta, Quản Hợicũng chỉ có ta có thể khống chế, cho nên ta đề xuất phương án này cũnglà bất đắc dĩ. Nói tới đây, Văn Hòa, hôm nay ông không nên đề xuất việcđi thay tôi, tội gì vì tôi tự mình lâm vào hiểm cảnh? Người khôn giữmình chính là tín điều của ông kia mà.”

Giả Hủ cười:“Ngươi từng nói rồi, có một số việc nhất định phải làm, có thể làm được. Ta cũng chỉ có thể nói vậy, ngươi cũng không thể bảo ta nói với chủcông: Tử Vân đi không thích hợp, quá nguy hiểm, thần không muốn thấy hắn mạo hiểm. Mà trong số người ở đây ai cũng không thích hợp, ngài cũngkhông thể chọn người nào khác, phương pháp này đáng tiếc không dùngđược.” Ta cười lắc đầu : “Văn Hòa tiên sinh, tôi thật phục ông, nếu ôngkhông nói tôi sẽ rất cảm kích, lúc này không cần ông nói chuyện tìnhcảm.” Giả Hả cười lớn: “Muốn ngươi nợ tình cảm? Thôi đi, không bị ngươibán đã tốt lắm rồi.” Ta cười: “Tôi cũng không dám. Nói thật nhé, ở chỗchủ công, nghe xong lời ông nói, tôi cảm động vô cùng.” Mọi người đều nở nụ cười.

Nhìn qua Từ Thứ, ta hỏi: “Tứ ca giận đệ sao?”Từ Thứ bất đắc dĩ trả lời: “Sau này nói chuyện trước mặt ngươi phải cẩnthận mới được, đúng là không chịu chút thiệt thòi nào, điểm này ngươi và Sĩ Nguyên giống hệt nhau, không chịu nói thua ai.” Hắn nhắc tới BàngThống, ta lập tức nói tiếp: “Tứ ca, xem tình hình, nếu không có gì bấtngờ, con chim nhỏ này sắp tới đây rồi, hắn trước tiên sẽ tới chỗ huynh,huynh đừng để lộ ra nhé! Không thế để hắn thoát được.”

Từ Thứ cười: “Con chim nhỏ? Sĩ Nguyên nghe được thế nào cũng nhảy dựnglên. Có điều, cạm bẫy ngươi bày ra rất chuẩn, làm sao ngươi biết nhượcđiểm của Sĩ Nguyên? Ngươi mới gặp hắn có một lần, ở cạnh nhau một ngàythôi mà.” Ta cười: “Bộ dáng kia của hắn, ngang hông lại treo một cái hồlô, rõ ràng nói mình thích uống rượu. Huynh từng thấy có ai ăn mặc lôithôi như vậy đến tự tiến cử mình chưa? Nói thật, lúc đệ nhìn thấy hắn đã cảm thấy tò mò, đệ đích thực muốn giúp hắn vào phủ Tôn Quyền. Nhưng mà, lời hắn nói sau này khiến đệ chú ý, ở Tương Dương tìm được huynh rồi,lại nghe có một người đặc biệt như vậy, liền biết thân phận của hắn.Ngọa Long, Phượng Sồ, được một người lấy được thiên hạ, đây chính là lão sư của huynh nói, nếu vậy đệ đương nhiên không thể tha cho hắn.”

Từ Thứ lắc đầu than thở: “Lão sư nói chúng ta đều kém ngươi, ta hiện giờtâm phục khẩu phục. Sĩ Nguyên và Khổng Minh tài trên ta mấy bậc, ngươicó thể kéo bọn họ tới đây rất tốt.” Ta lắc đầu: “Tứ ca, huynh phải hiểubọn họ hơn đệ chứ. Bàng huynh có thể đến, Gia Cát Lượng kia, đừng nghĩnữa.” Từ Thứ ngẫm lại, gật đầu, hắn cũng hiểu con người Gia Cát Lượng.

Tuân Du kỳ quái nhìn huynh đệ chúng ta, ta cười nói với hắn: “Việc NgọaLong, Phượng Sồ này, các người bảo Tứ ca kể cho mà nghe, quan hệ giữabọn họ cũng như đồng môn vậy, là long, phượng, hổ đó, có đủ cả thiên,địa, thủy Tư Mã tiên sinh thật lợi hại.” Từ Thứ chán nản lắc đầu: “Saochuyện gì đến miệng ngươi đều kỳ quặc thế? Ta từ lúc nào thành hổ?” Tacười lớn: “Từ chỗ này, ba huynh đệ mà, một người trong nước, một ngườitrên trời, đương nhiên một người phải trên mặt đất rồi.” Hắn chỉ biếtcười khổ: “Đúng là hết cách với ngươi.”

Thấy trời đãmuộn, ta cười bảo Từ Thứ: “Tứ ca, giúp ta tới chỗ Thanh An tướng quânđược không?” Quách Gia lập tức nói: “Đừng đi, Nguyên Trực, đệ đừng đểhắn lợi dụng. Người kia muốn đem đệ ra làm lá chắn đó.” Từ Thứ vẫn không hiểu Quách Gia có ý gì, Giả Hủ phủi áo đúng lên: “Ta về đây, huynh đệcác ngươi từ từ thu thập hắn. Công Đạt, chúng ta đi thôi.” Ta kêu lớn:“Văn Hòa, Công Đạt, các người thật không nghĩa khí! Thấy chết khôngcứu!” Hai người cười lớn, thật sự bỏ đi.

Quách Gia tiếnlại nhìn ta: “Ta đã cho người đi mời đại ca, Hưng Bá bọn họ đến, chúngta cùng qua chỗ Thanh An tướng quân.” Ta nhìn khắp nơi: “Tam ca, huynhxem, hôm nay ở chỗ chủ công nói nhiều việc như vậy, đệ mệt muốn chết,hôm nay tạm hoãn nhé, ngày mai đệ sẽ tự tới chỗ Thanh An tướng quân, đệcó thể về trước không?” Quách Gia lại ngồi xuống, bộ dạng uể oải nói:“Có gan thì cứ đi, ta không cản.” Ta không dám đi, vẻ mặt khổ sở ngồitại chỗ, lần này thảm rồi, xem ra mấy huynh trưởng đã sớm tính toán, taphải làm gì đây?

Phủ đệ Cao Thuận ở ngay cạnh nhà Nhịca, cách không xa nhà Tam ca, lúc trước ta sắp xếp như vậy, là muốn mọingười tiện qua lại, hôm nay hối hận rồi, đường sao ngắn như vậy, ta làmsao qua được ải này đây. Chưa vào tới cửa, ta đã bám chặt sau lưng Tứ ca Từ Thứ, mấy ca ca khác ta không trốn được. Có điều, hôm nay ta biểuhiện không tốt, Từ Thứ vẻ mặt chế giiễu không nói, ra tới cửa còn nóimột câu: mẫu thân bảo ngươi có thời gian tới thăm một chuyến, cùng tỉ tỉ ngươi ăn bữa cơm. Trời ơi, ta có thể không đi không?

Cao Thuận nhìn thấy biểu hiện của ta, chỉ cười đón chúng ta vào nhà. Rượuvà đồ ăn đã dọn sẵn, ta mới nhìn đã biết đây là bữa tiệc đã dự địnhtrước, liền ngoan ngoãn ngồi ở dưới cùng, không dám liếc nhìn Cao Thuậnlấy một cái, trong lòng âm thầm thấy may mắn, Nhị ca Trương Liêu chưavề, nếu không… Không lâu sau, đại ca lên tiếng trước: “Thanh An tướngquân, chúng ta đưa Tử Vân tới đây rồi, muốn đánh muốn phạt tùy huynh.”Đây là trực tiếp đem ta đặt lên thớt, ta co rụt cổ, nhìn chăm chú con cá trước mặt, trong lòng kêu cha gọi mẹ.

Cao Thuận cườicười, nhìn ta nghiêm túc đến ngây người ngồi trước mặt, nói với Điển Vi: “Không xảy ra chuyện gì là tốt rồi, ta không trách hắn. Tử Vân, ngươiphải chào hỏi trước chứ, may mà ta phản ứng không chậm lắm.” Trong bụngta nói thầm, ngươi phản ứng nhanh vậy, còn khiến ta trúng mấy mũi tên,nếu phản ứng chậm, ta coi như xong rồi. Bên ngoài lại chẳng dám nói gì,còn phải cảm ơn người ta: “Ngại quá, tôi cũng không ngờ Thanh An tướngquân lợi hại như vậy, đến mưu kế đó cũng phải dùng tới. Lúc âm thanh dội vào trong doanh, tôi mới nghĩ ra mưu kế của mọi người, căn bản không có thời gian báo cho huynh biết! Với lại, thực tế lúc ấy tôi bị Bá Phùgiam lỏng bên cạnh, không thể liên hệ với huynh.” Đánh lạc hướng chínhlà sở trường của ta.

Quách Gia dĩ nhiên không hài lòngcách nói của ta, trừng mắt: “Lúc đánh nhau ngươi bị giam lỏng, thế lúckhông đánh nhau thì sao? Ngươi sao không báo tin mình đang ở trong quâncủa Tôn Sách? Còn nữa, cách làm của ngươi…” Ta thở dài, vội nói tiếp:“Lúc ấy, đệ làm sao biết được phương án tác chiến của Giang Đông? Càngkhông biết bọn họ muốn đánh Thọ Xuân. Còn nữa, từ lúc Bá Phù chuẩn bịxuất quân đệ đã bị giam lỏng rồi, có cơ hội đưa tin tức cho Thanh Antướng quân sao? Đệ còn nghĩ Giang Đông thấy Quảng Lăng phòng thủ tốt sẽrút về cơ!”

Cao Thuận ngăn Quách Gia tiếp tục mắng ta,xoay người nói với ta: “Trên chiến trường sự tình thiên biến vạn hóa,chúng ta cũng không biết Giang Đông thật sự xâm phạm Thọ Xuân, chẳng qua chuẩn bị trước một chút, trận này thắng cũng là may mắn. Với lại đâycũng là công lao của ngươi, minh công nói, là do ngươi ở Giang Đông ngăn cản Tôn Sách nửa tháng, mới giúp chúng ta chuẩn bị toàn vẹn, ngươi cònđưa tới cho chúng ta hai vạn quân sĩ. Đám quân này không tệ, ta còn phải cám ơn ngươi là khác.”

Mặt ta nóng lên: “Đây đâu gọi là công lao. Mưu kế của các người quá xuất sắc, lúc ấy tôi cũng nghĩ cácngười sẽ không tử thủ ở Thọ Xuân, nhưng không thể ngờ các người lại dùng kế sách dụ địch lợi hại như vậy, Bá Phù thua khổ sở mà không nói được.Thanh danh Thanh An tướng quân ở Giang Đông thật vang dội, uy phong támmặt của Hãm Trận Doanh trở thành nỗi sợ hãi trong lòng quân Giang Đông,đối với việc chúng ta tấn công sau này rất có lợi. Nhưng mà, giết hơinặng tay, mấy ngàn người đều đã… Ôi.”

Cao Thuận trầm mặc một hồi: “Trong tình huống đó ta cũng chẳng có cách nào. Vài ngày tìmkiếm không có kết quả, ta biết ngươi đã mang Tôn Sách đi. Vì chưa hiểu ý định của ngươi và minh công, chúng ta chỉ có thể tiêu diệt sinh lực của Giang Đông, buông tha cho đại tướng, như vậy mới có thể tìm được đườngsống.” Hắn làm không sai chút nào, ta cũng không còn lời nào để nói.

Lục ca Cam Ninh chẳng quan tâm mấy chuyện này, hắn nghĩ tới mục đích hômnay, liền uống một ngụm rượu rồi nói: “Đánh giặc không thể không chếtngười, không giết người thì đánh giặc làm gì? Ngươi còn chưa giải thíchcho Thanh An tướng quân, ở nhà nói thế nào?” Ta cười khổ đứng dậy, bưngmột chung rượu kính cẩn nói: “Tử Vân một là muốn cảm ơn Thanh An huynhhạ thủ lưu tình, hai là xin lỗi chỗ không phải, hôm nay mượn hoa hiếnphật mời huynh một chén.” Không thoát được, thái độ nên cung kính mộtchút.

Cao Thuận cười: “Ta cũng đâu có thủ hạ lưu tình,lúc ấy trời còn tối đen, chỉ cảm thấy con ngựa trông quen mắt, đến lúcnhớ ra đó có thể là ngựa của ngươi, ta mới bảo bọn chúng đừng đuổi theo, nếu không bọn chúng làm sao bỏ qua cho ngươi được. Thứ ngươi vung rakia đúng là thiếu đạo đức, khiến binh sĩ của ta đau mắt suốt mấy ngày.”Ta xấu hổ cười: “Biết làm sao được, tôi cũng chỉ có thể làm vậy. Thứ tôi vung ra đó là vôi, chỉ khiến người ta bị sặc, rơi vào mắt chỉ cần không động tới nước sẽ không sao. Với lại số lượng không lớn, chỉ khiến bọnhọ đau mắt một chút thôi. Thanh An huynh xin tha thứ.”

Cao Thuận cười lớn: “Trên chiến trường gặp phải chuyện kiểu đó cũng là lầnđầu tiên. Ngươi không biết võ nghệ, dùng cách này bảo mệnh cũng tốt.Nghe Phụng Hiếu nói, ngươi còn bị thương, cũng may không xảy ra chuyệngì. Có điều, Tử Vân, ngươi thường xuyên ở bên ngoài, phải học ít côngphu bảo mệnh, ở đây tìm được một bộ kiếm pháp cho ngươi, nghe nói làkiếm thuật Mặc gia, ngươi học một chút đi.” Ta cảm động vô cùng, ý nghĩduy nhất là sau này ta sẽ xử lý ra sao?

Cao Thuận đã nói như vậy, các huynh trưởng của ta cũng chỉ uống rượu dùng cơm, không nói gì nữa. Trong lòng ta cảm kích Cao Thuận cả ngàn lần, lần này qua cửaquá thuận lợi. Đúng rồi, người ta quan tâm ta như vậy, cho cả một bộkiếm pháp, ta hồi đáp thế nào đây? Ta đã cho Nhị ca một bộ đao pháp, Cao Thuận dùng thương, ta có nên đưa hắn thương pháp không? Nghĩ lại chắckhông cần, Tứ ca vừa rồi chắc chưa trao đổi gì với hắn. Nhìn sang bênphải, phương pháp hay như vậy, sao lại không làm? Không làm cũng phí,đằng nào chẳng vậy.

Ta nhìn Cao Thuận, mỉm cười: “HãmTrận Doanh của Thanh An tướng quân càng lúc càng lợi hại, năng lực tácchiến cao hơn không ít, không biết Tứ ca và đại ca có đem phương pháphuấn luyện tinh binh nói cho huynh chưa?” Cao Thuận gật đầu. Ta thoángnhìn qua Từ Thứ: “Thanh An huynh, Tứ ca của ta mới đến, huynh chắc cònchưa biết. Huynh ấy lợi hại nhất chính là binh pháp, trận pháp. Chủ công cố tình để Tứ ca tới huấn luyện cho Hãm Trận Doanh, huynh và huynh ấynên nghiên cứu thêm một chút, coi như ta trả huynh một cái ân tình.”

Từ Thứ nhìn ta hừ hừ: ngươi trả nhân tình lại dùng ta sao? Ta cười: huynhlà huynh trưởng, đệ thiếu người ta, huynh đi trả có gì là sai? Từ Thứbuồn bực: ngươi còn xem ta là huynh trưởng à. Ta vui vẻ: giờ mới biết,quá muộn rồi. Quách Gia cười lớn, nhìn Từ Thứ nhướng mày: hiểu rõ vì sao ta nói Tử Vân muốn dùng ngươi làm lá chắn chưa! Từ Thứ lắc đầu thở dài: rõ rồi, hôm nay ta không nên tới. Ta cúi đầu vừa uống rượu vừa cười,hối hận cũng đã muộn.

Không để ý huynh đệ chúng ta mắtqua mày lại, Cao Thuận nói: “Nguyên Trực tiên sinh, Thuận sau này sẽthỉnh giáo ngài.” Khiến Hãm Trận Doanh có thể dùng được trận pháp, chính là nguyện vọng của Cao Thuận, lúc này không tóm chặt Từ Thứ mới là lạ.Từ Thứ vội đứng lên nói: “Không dám, Thứ có thể làm gì sẽ làm, đượctướng quân giao đại lễ như vậy, sau này ta và ngài sẽ chung lưng đấucật.” Ta đảo mắt, bưng một chung rượu kính Tứ ca: “Thanh An tướng quânkhông uống rượu, đệ thay huynh ấy kính huynh một ly, ca ca tốt, uống hết nhé.” Từ Thứ thở dài, nâng chén cạn sạch, ta cười không ngừng, đã hoàntoàn thu phục rồi, về phần các huynh trưởng, người một nhà nói gì cũngdễ, dù sao còn có hai mẫu thân nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc