Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3570 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 140
bất ngờ tập kích hồ quan

❊ ❊ ❊

Cùng lúc ấy, TrươngLiêu và Cam Ninh suất lĩnh một vạn nhân mã hành quân gấp gáp trong bangày, gặp được hai vạn nhân mã của Từ Hoảng cách hai mươi dặm bên ngoàiHổ Lao quan. Nghe xong mệnh lệnh của Tào Tháo, ba người thương lượng một chút, một mặt phái người đi liên hệ với Trương Yến, một mặt chuẩn bịtấn công. Đúng lúc này, tiểu binh ngoài trướng báo vào có người cầu kiến Trương tướng quân. Đợi người đó đi vào, Trương Liêu vui vẻ nói: “TầnDũng, ra là ngươi. Tử Vân có gì dặn dò sao?”

Tần Dũngcười: “Quả nhiên không ngoài dự đoán của công tử, Tào đại nhân thật sựphái hai ngài tới đây. Công tử dặn tôi chuyển cáo tới hai ngài, Từ tướng quân, chúng tôi sẽ rất nhanh chóng tấn công Hồ quan, hy vọng các ngàicùng lúc có thể tấn công Hổ Lao quan, thời gian vào khoảng năm ngàysau.”

Trương Liêu và Từ Hoảng nhìn nhau một cái, TrươngLiêu lập tức hỏi: “Sau khi các ngươi lấy Hồ quan rồi sẽ hành động thếnào? Muốn chúng ta phối hợp ra sao?” Tào Tháo dặn bọn họ phối hợp vớita, sự sắp xếp này rất cao minh.

Tần Dũng lập tức nói:“Công tử có dặn, bất luận các tướng quân lấy được Hổ Lao quan vào lúcnào, đều phải cố hết sức. Chúng tôi tập kích Hồ quan, chính là muốn gâynáo loạn trận tuyến của kẻ địch, khiến bọn chúng đầu đuôi không thể cứunhau. Đợi các ngài lấy được Hổ Lao quan rồi, hãy lặng lẽ tiến binh tớiquận Thượng Đảng nằm trên sơn đạo từ hướng Hổ Lao quan, nếu Cao Can muốn lấy lại Hổ Lao, tất sẽ xuất binh theo hướng này, nếu Cao Can án binhbất động hoặc muốn lấy lại Hồ quan, các ngài hãy xua binh đánh ThượngĐảng, gấp rút cứu Hồ quan. Tôi sẽ duy trì liên hệ với các ngài.” TầnDũng đi rồi, Trương Liêu và Từ Hoảng lập tức hạ lệnh đại quân khởi hành, ép thẳng tới Hổ Lao quan.

Cùng lúc Trương Liêu, TừHoảng tiến tới gần Hổ Lao quan, ta cùng Trương Yến cũng dẫn quân bí mậttừ trong núi tiến tới cách Hồ quan ba mươi dặm trong rừng. Thương độimấy ngày trước đi qua Hồ quan hiện đang tập trung trong doanh trại củaTrương Yến. Trương Yến cười lớn nâng chung rượu mời: “Ta cũng không dámmạnh miệng, quân sư đã nói (ta tránh mặt trong nội trướng, nghe hắn tựphong ta là quân sư mà thấy tức cười), các ngươi là đội quân tập kíchbất ngờ, Hồ quan có lấy được hay không phải dựa vào các ngươi. LãoTrương ta mời các ngươi chén này. Về tiệc mừng công, sẽ tổ chức ở cửa Hồ quan.”

Hán tử chung quanh đều cười nói ầm ầm. Người cầm đầu kia chính là đại tướng dưới quyền Trương Yến – Hoàng Vĩnh, chính là đầu mục của thương đội đi qua Hồ quan lúc ấy, thương đội này tất nhiênlà quân Trương Yến giả dạng. Nhắc tới Hoàng Vĩnh, đúng là một ngườithông minh, ta chỉ dạy hắn vài câu, hắn đã hiểu phải nói gì làm gì.Đương nhiên, ta cũng không hoàn toàn yên tâm về họ, dù sao đánh trậnkhông phải trò đùa, không thể qua loa. Để đảm bào lần tập kích này thành công, ta đưa thêm mười thuộc hạ của ta gia nhập vào thương đội.

Hoàng Vĩnh ực một cái uống cạn chung rượu trong tay: “Thật thoải mái. Tướngquân, tôi lần đầu làm trò này, nghĩ đã thấy ghiền rồi. Kế sách của quânsư thật hay, tôi vừa nói tới bên kia sông, đám lính kia mắt đã phátsáng, chỉ hận không thể chạy luôn. Bọn họ lại còn bảo tôi đi thám thínhtin tức, còn muốn gửi lời nhắn cho người thân ở bên đó. Mọi người nóixem, có phải rất buồn cười không, so với năm đó tập kích thành trì củaViên Thiệu còn vui hơn nhiều.”

Một thân binh ngồi bêntay phải hắn cười nói: “Chương đại ca nói rất đúng, nhưng mà hai mắtphát sáng không phải là người, là sói.” Hoàng Vĩnh vỗ đùi: “Mặc kệ làsói hay là người, chúng ta đều phải lấy mạng bọn chúng.” Mọi người đềucười lớn.

Trương Yến vội vàng dặn dò: “Hoàng Vĩnh, cácngươi phải kiềm chế, quân sư nói có thể không giết thì đừng giết. Đại đa số binh lính này chỉ vì miếng cơm manh áo mới tham gia quân ngũ, chỉcần bọn chúng đầu hàng, các ngươi đừng giết người lung tung. Quân sưnói, chúng ta lúc này đã là quân chính quy, là binh mã của triều đình,không thể làm xằng bậy như trước đây.”

Hoàng Vĩnh nhếchmiệng cười: “Tướng quân yên tâm, ngài bây giờ là Bình bắc tướng quân,huynh đệ chúng tôi quyết không khiến ngài mất mặt. Nhắc tới quân sư nàythật lợi hại, tuổi còn trẻ, vẻ ngoài nho nhã yếu đuối như vậy, lại biếtrất nhiều. Làm sao hắn biết quân Viên Thiệu rất hâm mộ đám lính bên kiasông nhỉ? Dạy ta nói mấy câu kia, có phải là biết yêu thuật không?”

Trương Yến lườm hắn một cái nói: “Nói bao nhiêu lần rồi, không được ở bênngoài nhắc tới quân sư, ngài ấy không thích xuất đầu lộ diện, càng không cho các ngươi nói hươu nói vượn. Các ngươi chỉ cần nhớ kỹ, mọi sự cứtheo quân sư an bài mà làm. Được rồi, trời không còn sớm, các ngươi cũng xuất phát đi, nhớ kĩ, xế chiều ngày mai.”

Mọi người hôvâng một tiếng, lặng lẽ rời doanh. Trương Yến tiến vào nội trướng, cườilàm lành: “Tiên sinh đừng giận, đám người bọn chúng là như vậy, nói năng không che miệng.”

Ta nín cười: “Còn may, hắn chỉ hỏikhông biết ta có biết yêu thuật không, còn chưa nói ta là yêu quái! Nếukhông sẽ biến ta thành Trương Giác mất. Tướng quân, ngươi cũng nghỉ ngơi một chút đi, ngày mai hành động rồi.” Trương Yến gật đầu: “Vậy tôi đitrước, tiên sinh cũng nghỉ sớm đi.”

Một đêm không cóchuyện gì, ngày hôm sau ta tự mình chuẩn bị mọi thứ, dùng áo choàng chemặt, đi theo bên cạnh Trương Yến, Tần Dũng cũng mang theo mười thủ hạbảo vệ chúng ta. Trương Yến hài lòng nhìn đội quân trước mặt: “Các huynh đệ, kể từ hôm nay trở đi, chúng ta đã chính thức trở thành quân triềuđình, về dưới trướng Đại tướng quân Tào đại nhân. Các ngươi nghe kỹ chota, chúng ta lúc này sẽ đi chiếm Hồ quan, làm quà mừng Tào đại nhânphong ta làm Bình bắc tướng quân, rõ chưa?” Mọi người cùng cao giọngđồng ý, tiếng cười vang dội. Ta nhìn hình ảnh trước mắt cũng mỉm cười,người thô thiển cũng dễ bị lung lạc, những người này thật sự nghe lờiTrương Yến, Tịnh châu xem như đã định.

Mùa xuân vừa mớibắt đầu, thời tiết vẫn rét dị thường, mắt thấy mặt trời đã ngả về tây,quân coi giữ Hồ quan hà hơi một cái, chuẩn bị đóng quan nghỉ ngơi. Vừalúc đó, hơn mười chiếc xe ngựa chạy vội tới trước cánh cửa còn chưa kịpkhép lại, phu xe xem ra rất kinh hoàng, khiến quân sĩ thủ quan cảm thấycó đại sự phát sinh.

Quả nhiên, nhận ra đây là thươngđội mấy ngày trước vừa qua cửa quan, thủ vệ kỳ quái hỏi: “Này, sao lạilà các ngươi? Ta nhớ các ngươi đi Hàm Đan mà, sao về mau vậy?”

Hoàng Vĩnh giả dạng thương đội vội vã nói rõ ràng với tiểu binh: “Ôi giời ơi, tiểu huynh đệ, các ngài còn chưa biết sao? Hàm Đan đang đánh nhau vớiTào quân, chúng tôi giữa đường nhận được tin nên vội trở về.” Tiểu binhkia không tin nổi đứng sững sờ, ngẩn ngơ nhìn Hoàng Vĩnh, một lúc lâusau mới hỏi: “Tào quân đã đánh tới Hàm Đan rồi sao? Sao ngươi biết, hômnọ tướng quân còn nói Viên đại nhân đã bao vây Tào quân rồi mà.”

Hoàng Vĩnh ra vẻ sợ hãi nói: “Đó là tướng quân của các ngài chưa biết tin.Chúng tôi tận mắt nhìn thấy chiến kỳ của Tào, ùn ùn kéo đến, rất nhiềuchiến kỳ, không phải mười vạn cũng tới tám vạn. Theo tôi thấy, Hàm Đankhông giữ được rồi.” Tiểu binh kia do dự nói: “Chuyện này là thật sao?Vậy bọn chúng có đánh tới đây không? Ai da, không tốt rồi, ta phải bẩmbáo tướng quân ngay mới được.” Hắn xoay người muốn chạy.

Hoàng Vĩnh thấy vậy, ôi, ngươi không phải chạy lại muốn đi báo tin sao? Không được, ta còn phải kéo dài thời gian thêm nữa. Hắn một phát kéo lại tiểu binh kia nói: “Tiểu huynh đệ, ngài thế này là sao?” Tiểu binh bị HoàngVĩnh níu lại, quay đầu kỳ quái nhìn Hoàng Vĩnh: “Ta đương nhiên đưa tincủa ngươi bẩm báo với tướng quân nhà ta!”

Hoàng Vĩnhcười: “Ngài ngốc thế. Lúc này có thể nói sao?” Tiểu binh nghi ngờ nhìnhắn: “Có kẻ địch tập kích, không nhanh bẩm báo tướng quân sao được, quân tình không thể trì hoãn, ngươi chẳng hiểu gì cả.”

Hoàng Vĩnh nghĩ thầm, ta đây còn hiểu hơn ngươi, nhưng ngươi đi bây giờ không được, còn chưa tới lúc: “Tôi biết, có cái gọi là quân tình khẩn cấp,nhưng mà, cũng có cả báo sai quân tình đấy. Tôi nghe nói, báo sai quântình sẽ mất đầu.”

Tiểu binh sửng sốt một chút, nghĩ mộthồi lại rướn cổ nhìn về phía trước, đến chính mình còn cảm thấy kinhngạc, bóng dáng địch quân còn chưa thấy, ta đi bẩm báo, lỡ như tênthương nhân này nhìn lầm hoặc Tào quân căn bản không tới đây, chính làbáo sai quân tình. Nghĩ tới đây, hắn vỗ vai Hoàng Vĩnh nói: “May cóngươi nhắc nhở. Ta đúng là bị dọa, một bóng người cũng không thấy, cóquân tình gì mà bẩm báo.”

Hoàng Vĩnh bật cười: “Các ngài nhập ngũ, lại sợ đánh giặc hơn chúng tôi sao?” Tiểu binh kia nhìn quanh quất: “Có thể không sợ sao? Năm ngoái Viên đại nhân của chúng ta dùngnhiều người như vậy, nghe nói hơn mười vạn, còn có tứ đại tướng quân,hơn trăm quan tướng, chém giết Quan Độ, bị mấy ngàn người Tào quân tiêudiệt, tứ đại trụ một người cũng chưa về. Nghe nói, Tào Tháo kia trênchiến trường giết người như ma quỷ, chỉ cần không phục tùng là giết, còn cắt lỗ tai và mũi nữa!”

Hoàng Vĩnh cố ý phát run: “Thật sao? Trời ạ, nếu thật vậy, mấy vạn Tào quân ở Hàm Đan mà đánh qua đây,ngài còn ở lại chờ chết sao? Tôi không muốn chết, ở đây nghỉ một đêmngày mai sẽ rời quan về nhà.”

Tiểu binh kia thở dài: “Ai nói không sợ, ta đúng là muốn tới chỗ biểu ca, nhưng mà, ôi, cũng không thể cứ vậy thành lính đào ngũ. Thôi bỏ đi, Tào quân đánh tới hãy nói.”Mục đích Hoàng Vĩnh đã đạt được, cười cười phát tay đem dỡ hàng hóaxuống xe, cho đoàn người quây quanh hàng hóa nghỉ tạm một đêm, ngày maixuất phát. Binh lính giữ ải thấy hành động của bọn họ cũng không nói gìthêm, thương khách ở lại ải nghỉ một đêm không phải chưa từng có, bọn họ hoàn toàn không để ý.

Mặt trời chậm rãi xuống núi, sắctrời tối dần, gió thổi qua rừng cây bao quanh Hồ quan phát ra tiếng rìrào, tuy rằng đã nghe quen, nhưng hôm nay lính giữ ải cũng không nhịnđược rụt rụt cổ, một cảm giác lạnh lẽo xẹt qua trong lòng.

Tướng giữ ải Hồ quan là thuộc cấp của Cao Can – Hạ Chiêu cùng Đặng Thăng, bọn họ hôm nay trong lòng cũng không yên, luôn cảm thấy có chuyện sẽ xảyra. Hai ngày trước, hai người mới nhận được mật lệnh của Cao Can, bảobọn họ cố thủ ở Hồ quan, đặc biệt chú ý hành động phía Nghiệp thành vàđại chiến ở Lê Dương. Trong lòng hai người hiểu rõ, Cao Can lúc nàykhông muốn xuất binh tham dự đại chiến Viên Tào, dù sao bảo tồn đượcthực lực, sẽ bảo vệ được Tịnh châu, đây là đất nhà mình mà.

Gần tới canh ba, bên trong Hồ quan vẫn hoàn toàn yên tĩnh. Ở một nơi cáchcửa quan không xa, Hoàng Vĩnh tụ tập bộ hạ cùng một chỗ hỏi: “Thế nào,chuẩn bị xong chưa?” Một người cười nhỏ nói: “Yên tâm đi, đám thủ vệ kia thấy rượu là không muốn sống nữa, lúc này chẳng còn mấy người tỉnhtáo.”

Hoàng Vĩnh vừa lòng gật đầu: “Tốt lắm, đến giờrồi, mọi người phân công nhau làm việc. Nhớ kỹ, xuống tay phải nhanh,phải tàn độc, đừng dây dưa với bọn chúng. Còn nữa, tướng quân đã dặn, ai bỏ vũ khí không chống cự thì không giết, hiểu chưa?” Mọi người gật đầu, lặng lẽ tản ra bốn phía, Hoàng Vĩnh cũng mang theo năm người, mò lênđài quan sát.

Lúc này, ta cùng Trương Yến đã mang theohai ngàn quân, toàn bộ mặc đồ đen, nương theo bóng đêm từ rừng cây mòtới cửa trước mà lính giữ cổng không hề phát hiện ra. Ta khẽ cười, lắcmình trốn vào một hốc tường, không muốn tự mình ra trận. Trương Yến cũng chạy lại nói: “Tiên sinh, ngài trốn cho kỹ, đừng để kẻ địch phát hiện.Đợi tôi lấy được Hồ quan sẽ phái người tới đón ngài. Ngài cũng thật là,đã nói nên ở lại chỗ đóng quân rồi…” Không hề biết Trương Yến có tật nói nhiều nhé!

Ta nhẹ đẩy hắn: “Tướng quân không cần lo cho ta, trời tối sẽ không ai chú ý chỗ này, thời gian sắp tới rồi, nhanhchuẩn bị đi. Đúng rồi, ngươi cũng phải chú ý an toàn. Còn nữa, tướng giữ ải không cần giết thì đừng giết, giữ lại còn có tác dụng.” Trương Yếngật đầu, trở lại đội ngũ. Ta cũng lấy bộ dáng uể oải khoanh tay dựa vàogóc tường nhìn họ chuẩn bị.

Chẳng bao lâu, cửa Hồ quanmở rộng, Trương Yến dẫn theo hai ngàn nhân mã lặng lẽ đi vào, ta chămchú nhìn phía trước, đội quân tiếp ứng nhất định phải thắp đuốc mà tới.Rất nhanh, từ phía đông tiếng vó ngựa dồn dập dội tới, khắp vùng đối núi bao quanh Hồ quan đuốc thắp sáng rực, trong chốc lát một chuỗi âm thanh truyền vào Hồ quan.

Quan binh giữ ải từ trong cơn mơđột nhiên bừng tỉnh. Hạ Chiêu và Đặng Thăng nghe tiếng kêu trong nháymắt đã tỉnh dậy, đồng thời chạy ra khỏi phòng. Chưa kịp để họ nhận rachuyện gì, một tiểu binh thân đầy máu vọt vào sân nói: “Tướng quân,tướng quân, không tốt rồi. Tào quân đánh lén, đang tiến vào đây.”

Hai người nghe tin dữ đều kinh ngạc đứng ngây người tại chỗ. Hạ Chiêu tỉnhtáo lại trước, một phát tóm lấy tiểu binh kia: “Ngươi nói cho rõ, saolại thế?” Tiểu binh kia thở hổn hển: “Tướng quân, Tào quân nhập quanrồi, tiểu nhân cũng không biết vì sao, ngoài cửa quan rất nhiều quân Tào tràn vào, huynh đệ chúng tôi đều đã…”

Đặng Thăng lậptức xông ra ngoài, hô lớn với loạn binh: “Người đâu, tập hợp đội ngũ,nhất định phải bảo vệ…” Chưa kịp nói xong, một giọng nói lạnh lùng đãvang ở bên tai: “Muộn rồi, Đặng đại nhân.” Đăng Thăng không tin vào mắtmình, nhìn cây đao trước ngực, cùng với lưỡi thép rời khỏi thân thể làmột luồng hơi ấm nóng trào ra, hắn mở to mắt chậm rãi ngã xuống.

Lúc này, Hạ Chiêu cũng xông tới cửa, hắn dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn Đặng Thăng không còn chút cảm xúc nào ngã xuống trước mặtmình, còn chưa kịp làm gì, hắn đã cảm giác được trên cổ mình cũng đangđặt một thanh đao. Ghé mắt nhìn lại, người cầm đao chính là tiểu binhvừa tới báo tin. Ở ngoài cửa cũng ùa vào hơn chục người, thân binh trước cửa phòng lần lượt ngã xuống dưới tay chúng, trong nháy mắt, cả việnchỉ còn lại một mình hắn đang bị không chế.

Nhìn thoángqua những thi thể trên mặt đất, Hoàng Vĩnh ra lệnh cho thuộc hạ bêncạnh: “Đem bọn họ kéo sang bên đi.” Sau đó xoay người hướng tiểu binhkia giơ ngón cái: “Tốt, làm không tồi. Tiểu Hàn, lần này ngươi lập cônglớn rồi, chờ lĩnh thưởng đi. Hạ tướng quân, ngươi chịu thiệt thòi mộtchút, đợi tướng quân nhà ta tới hãy tính.” Rồi vung tay lên, thuộc hạphía sau bước tới đem Hạ Chiêu trói gô lại. Hạ Chiêu cuối cùng hiểu ra,hắn nhìn người trước mắt hỏi: “Các ngươi vào bằng cách nào?” Hoàng Vĩnhcười lới: “Đương nhiên là đi vào, chẳng lẽ bay vào được sao? Dẫn đi,trông cho cẩn thận.” Đám tiểu Hàn dạ một tiếng, kéo Hạ Chiêu sang phòngbên.

Chiếm Hồ quan còn thuận lợi hơn cả tưởng tượng củata. Hoàng Vĩnh thật nhanh chóng dễ dàng giải quyết đám binh sĩ trên đàiquan sát, thuộc hạ của ta thì xử lý đám tiểu binh tuần tra trên tườngthành, ba đội lính tốt đến đối thủ cũng nhìn không rõ đã bị giải quyết.Hoàng Vĩnh bọn họ động thủ thật nhanh, đa số binh lính dưới ải còn chưahiểu vì sao, đã vĩnh viễn không thể nhìn thấy mặt trời ngày hôm sau. Sau khi cửa ải mở ra, thấy Trương Yến dắt theo hai ngàn binh mã lẳng lặngtiến vào Hồ quan, Hoàng Vĩnh cũng đem theo hơn mười người lặng lẽ tớitrước phủ tướng quân, đợi cho đại quân Hắc Sơn trước cửa quan bắt đầukêu gào, tiểu Hàn giả trang thành một tiểu binh bị thương chạy vào, mọichuyện sắp xếp không chê vào đâu được, ta là người khởi xướng thấy vậykhông thể tránh được có chút đắc ý.

Lực lượng chống cự ở Hồ quan nhanh chóng bị tiêu diệt, chủ tướng một chết một đã thành tùbinh, đám lính tốt còn lại như rắn không đầu chạy loạn khắp nơi. Bọnchúng cũng biết điều, ngoại trừ một số kẻ đần độn vứt bỏ tính mạng, đạiđa số rất phối hợp không hề chống cự. Trương Yến nhanh chóng khống chếđược cục diện. Ta dưới sự hộ tống của thủ hạ Trương Yến, lúc tới phủtướng quân toàn bộ Hồ quan đã bắt đầu khôi phục lại trật tự.

Lần này bất ngờ tập kích Hồ quan, Trương Yến chỉ đem theo năm ngàn ngườingựa, từng ấy người bảo vệ Hồ quan căn bản không đủ, bởi vì nếu Cao Canxuất binh, chúng ta sẽ gặp phải áp lực từ cả Cao Can và quân thủ thànhHàm Đan cùng tấn công, cũng không thể đem việc bảo vệ Hồ quan ký tháccho Trương Liêu, vì quân đội của bọn họ cũng chỉ có ba vạn, chiếm Hổ Lao nhất định có tổn thất, còn chưa nói đơn độc thâm nhập, lương thảo quânnhu đều có vấn đề. Chỗ Tào Tháo ta cũng không biết mất bao lâu mới lấyđược Lê Dương, Cao Can nhận được tin Viên Thiệu đại bại nhất định sẽ cođầu rụt cổ trở lại Dương Khúc, nhưng lúc này ta cũng không chắc chắnlắm, sớm chuẩn bị phòng thủ cũng có thể bớt lo lắng. Lúc này ta hy vọngCao Can nặng tư tâm, tạm thời không xuất binh đoạt lại Hồ quan.

Cũng không ngờ, Tần Dũng giữ nhiệm vụ liên hệ với Trương Liêu đã ngày đêmđuổi tới đây, nghe hắn mang tin tức bất lợi về việc Tào quân tấn công Hổ Lao quan, lo lắng của ta quả nhiên trở thành sự thật. Nếu như TrươngLiêu không thể nhanh chóng chiếm được Hổ Lao quan, áp lực nơi đây rấtnặng nề, chính là hai mặt thụ địch.

Cẩn thận suy nghĩlại, ta nhìn ánh nến ngẩn người, lông mày nhíu chặt. Sắp xếp thuộc hạxong, Trương Yến lắc lư tiến vào phòng: “Tiên sinh, tiếp theo chúng taxử lý ra sao? Cố thủ ở đây, hay là…” Thấy bộ dáng của ta, lời đang nóivội nuốt trở về. Tần Dũng ra hiệu cho hắn, hai người lặng lẽ ra ngoài.

Suy nghĩ một lúc lâu sau, ta gọi Tần Dũng, cả hai người cùng tiến vào.Trương Yến đã biết tình hình từ chỗ Tần Dũng, cũng vô cùng lo lắng. Tàoquân không thể bắc thượng trợ giúp Hồ quan, Hắc Sơn quân sẽ hai mặt thọđịch, chuyện này ta đã nói qua với hắn. Thấy hắn cũng nhíu mày, ta cười: “Tướng quân sao lại không vui vậy? Chẳng lẽ không ngờ trận này lạithuận lợi như vậy?”

Trương Yến xấu hổ cười: “Tiên sinh nói rất đúng, thế này còn không vui, thế nào mới vui nữa. Nhưng mà, chuyện Tần huynh đệ nói…”

Ta cười: “Không sao đâu. Bọn họ gặp phiền toái, chúng ta giúp họ là được.Trương tướng quân, ngươi lập tức đi tìm một người từng là lính thủ ải Hồ quan, đương nhiên phải thật lòng quy thuận chúng ta. Sau khi tìm được,bảo hắn thế này thế này. Cho hắn bình minh xuất phát, đi càng nhanh càng tốt.” Trương Yến đồng ý rồi vội đi.

Bên này, ta nói với Tần Dũng: “Tần huynh, lại phiền ngươi vất vả đi Hổ Lao quan, nói rõ với bọn họ sắp xếp của ta, bảo bọn họ đừng gây thêm tổn thất binh lực, phải kiên nhẫn chờ nội chiến trong Hổ Lao.” Tần Dũng gật đầu đi ra.

Không bao lâu sau, Trương Yến trở về hồi báo: “Tiên sinh, bây giờ chúng talàm gì, có phải tranh thủ thời gian an bài chuyện phòng thủ không?” Tacười cười: “Không vội, các huynh đệ vừa lập công lớn, thế nào cũng phảichúc mừng một hai ngày! Ta đã bảo quản gia của ta đi gấp tới chỗ Tào đại nhân báo tin vui rồi. Chúng ta cứ ở chỗ này chờ tin tức đi. Đúng rồi,tướng quân, ta dặn ngươi tìm người, đã tìm được chưa?”

Trương Yến liên tục gật đầu: “Đã chọn được người, cũng đã căn dặn rõ ràng, tôi lập tức bảo hắn xuất phát. Tiên sinh còn dạy bảo gì không?” Ta mỉmcười: “Trước mắt phải nắm chặt Hồ quan, Viên Thiệu và Cao Can sẽ sớmnhận được tin tức, tướng quân hãy mệnh lệnh quân đội trong núi nhanhchóng di chuyển tới Hồ quan, nhất định phải nhanh mới được.” Trương Yếngật đầu đi ra. Sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, ta duỗi cái lưng mỏi, lậptức đi vào giấc ngủ. Bận rộn suốt hai ngày cũng phải nghỉ ngơi một chút, chỉ khổ cho Tần Dũng thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc