Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 102
thỉnh cầu

❊ ❊ ❊

Lại nói, ngày Hu Dị trở thành chiến trường, ta mang theo Tôn Sách, nhìn kỵbinh đuổi theo phía sau, lần đầu dùng sức đánh vào Tiểu Bạch, nhanh lên, nhanh lên, nhanh mang bọn ta rời khỏi chỗ này. Kỵ binh phía sau thấyTiểu Bạch chạy càng lúc càng nhanh, không khách khí nữa, bắn tên đuổitheo. Ta tay trái giữ thân thể Tôn Sách, tay phải rút kiếm chặn tên bayvề phía ta và Tiểu Bạch, có điều, dù sao ta cũng không có thần công hộthể, không phải là Vũ ca ca, trước khi chạy khỏi tầm bắn của truy binhđã bị trúng hai mũi tên, cũng may chỉ ở trên cánh tay và đùi. Ý nghĩphải chạy thật nhanh đã chiếm giữ đầu óc ta, tên găm vào thân ngược lạihoàn toàn không có cảm giác gì. Tiểu Bạch quả nhiên không khiến ta thấtvọng, đúng như lời Nạp Nhĩ Khang nói, tốc độ của nó lại một lần trởthành pháp bảo cứu mạng, nửa canh giờ sau, ta đã hoàn toàn thoát khỏiđám truy binh.

Nhìn mặt trời dần nhú lên phíachân trời, ta đặt Tôn Sách nằm ngang, chuyển thân ngựa nhìn rõ phươnghướng, chạy về hướng thành Thọ Xuân. Quân doanh chắc chắn không còn, trở về chỉ có chịu chết; hướng Quảng Lăng chắc chắn sắp bị bọn Cao Thuậntấn công; đội tiếp viện của Ngô quân và đội mai phục xác định chắc chắnsẽ thua, ta cứu Tôn Sách, nhưng tuyệt nhiên không định cứu Ngô quân, đội quân rắn mất đầu chắc chắn sẽ bại nhanh hơn. Xuôi nam không được, tađành bắc thượng, tuyệt đối không ai có thể ngờ đến, cứ để bọn họ đi vềhướng nam truy bắt chúng ta. Trên đường chạy, ta mới tĩnh tâm xem xéttình trạng Tôn Sách, thật sự là be bét, ba mũi tên cắm trên người hắn,hai bên ngực phải, một bên ngực trái, máu tươi đã nhuộm đỏ giáp trụ,người cũng ngất lịm, lúc này phải tìm một nơi để xử lý miệng vết thương, nếu không rất thảm.

Ta vội vã nhìn hai bênđường, cuối cùng tìm được một sườn đất miễn cưỡng có thể cản gió, ôm Tôn Sách xuống ngựa. Hắn đã tỉnh lại một chút: “Tử Vân, đây là đâu?” Nhìnthấy hắn đã tỉnh, ta lặng lẽ thở phào: “Nơi này rất an toàn, ta giúphuynh xử lý miệng vết thương rồi chúng ta lại đi.” Tôn Sách thở gấp:“Tình hình quân doanh thế nào?” Ta cởi bỏ giáp trụ, điểm mấy huyệt đạotên ngực hắn rồi nói: “Bá Phù, huynh cố nhịn đau, trước tiên ta phải rút mũi tên ra đã. Tình hình quân doanh huynh đừng quan tâm, Hàn Đương bọnhọ cũng không ngồi không, nhất định có thể toàn thân trở ra.” Ta vừa nói vừa động thủ, không để hắn có thời gian suy nghĩ, nếu không lấy cá tính của hắn, không chừng sẽ gắng gượng chạy một hơi trở về. Ta làm xong,Tôn Sách quả thật không nghĩ được nữa, vì đau đớn đã khiến hắn ngất đi,ta đỡ phải đấu võ mồm.

Tới lúc ta chữa trị vếtthương cho Tôn Sách xong (tên gia hỏa này bị thương rất nặng, ngoài trừtrúng tên, còn mấy vết đao chém), mới nghĩ đến mũi tên trên người mình,vừa nghĩ tới đã thấy đau! Vội vã xử lý vết thương của chính mình, lúc ta đứng lên mới phát hiện bản thân suy yếu tới mức nào, cố gắng đón lấyTiểu Bạch, đem Tôn Sách đặt lên lưng ngựa, đánh ngựa về phía thôn trang ở gần đây trong trí nhớ của ta chạy tới. Người trong lúc suy yếu, trí lực cũng thấp hơn tiêu chuẩn bình thường, cho nên ở sườn đất tránh gió này, ta để lại rất nhiều thứ!!

Hai canh giờ sau, lúcta nhìn thấy thôn trang nhà cửa đan xen, thật sự là thở phào nhẹ nhõm.Trong thôn vô cùng yên tĩnh, nhà nhà đóng cửa, trong ấn tượng của ta,nơi này hẳn là ngoại ô nằm giữa Thành Đức và Hu Dị, thôn trang khônglớn, nhưng cũng không thể yên tĩnh thế này chứ. Ta đang suy nghĩ, cửamột ngôi trà trước mặt chợt mở ra, một vị cô nương bước ta, nhìn hướngta đi tới hỏi: “Ai về vậy? Đánh xong rồi sao?” Ta nhìn kỹ lại, mắt nàngkhông có một chút ánh sáng nào, thì ra là một người mù. Ta bước tới hỏi: “Vị cô nương này, ta đi qua đây thôi. Xin hỏi, ở nơi này nhà không cóngười ở sao?” Cô nương kia a một tiếng: “Thì ra là khách nhân. Quân Ngôđánh tới, quan gia trong thành gọi mọi người vào thành tránh giặc. Hơnhai mươi người trong thôn đều vào thành rồi, bọn họ muốn giúp đại nhângiữ thành. Tôi vô dụng nên ở lại.” Ta tò mò: “Nàng vì sao không vàothành tránh giặc? Cuộc chiến nếu lan tới đây, nàng phải làm thế nào?”Nàng cười: “Sinh tử có số, tôi đi tới đâu cũng là người phiền phức, tộigì làm người khác liên lụy?” Ta thở dài.

Cô nương lại cười: “Ngài chắc cũng là quân gia, ai cưỡi ngựa đều là người rấtlợi hại, mau vào đi!” Ta không thấy kỳ quái, người mù mắt thính giácluôn đặc biệt nhạy cảm, bèn cười nói: “Nàng không sợ ta sao?” Nàng cười: “Ngài muốn làm gì tôi, tôi sợ cũng vô ích; ngài không muốn làm gì tôi,tôi cần gì phải sợ? Ngài mau vào đi, trên người có thương tích, vàotrong nghỉ ngơi một chút.” Ta chấn động: “Sao nàng biết…” Nàng nói: “Tôi ngửi được mùi máu tanh và vị thuốc đông y trên người ngài.” Ta cườikhổ.

Lúc ta ôm Tôn Sách xuống ngựa, trong hôn mêhắn hừ một tiếng, cô nương kia liền dừng bước: “Còn có một người nữa,thương thế của ngài ấy còn nặng hơn ngài, đúng không?” Đối với sự nhạycảm của nàng, ta triệt để khâm phục, thành thật trả lời: “Đúng, hắn bịthương rất nặng.” Cô nương vội nói: “Vậy mau vào nhà đi, đừng để ngài ấy trúng gió.” Ta cũng không do dự nữa, đặt Tôn Sách lên giường xong, cảngười cũng không còn sức lực. Lúc này, nếu vị cô nương kia muốn làmchuyện gì hại bọn ta, ta cam đoan không còn đường sống.

Ta còn đang ngồi thở dốc, cô nương kia đã mang nước tới: “Các ngài uốngnước đi, không nóng lắm, tôi sẽ đi nấu thêm. Đúng rồi, nếu muốn dùngthuốc, trong ngăn tủ kia có, tự mình lấy đi.” Ta vội nói cảm ơn: “Nàngđừng bận rộn, trên người ta có thuốc đủ dùng. Có điều… Nàng có thể đừngnói với người khác chúng ta tới đây không?” Thấy nàng ngây người, ta vội nói tiếp: “Nàng yên tâm, ta chỉ nghỉ ngơi ở đây một chút, sẽ sớm đi,không để nàng khó xử.” Nàng cười: “Thì ra các người ở phe kia. Ôi, thôikhông sao, bất kể là ai, tính mạng mới quan trọng, xem ra thương thế của các ngài rất nặng, bằng không cũng không mạo hiểm tới đây. Thế này đi,các ngài cứ ở đây, chỉ cần người trong thôn không biết, các ngài sẽkhông gặp nguy hiểm.”

Ta rơi nước mắt: “Thật xinlỗi, cảm ơn nàng.” Cô nương thở dài: “Đám người các ngài vì sao cứ thích chiến tranh? Vì sao đàn ông các ngài vừa nhắc tới đánh giặc, kiến cônglập nghiệp liền rất hứng thú? Mọi người cùng nhau sống vui vẻ không tốtsao? Một người đang sống sờ sờ, chiến tranh ập tới liền mất mạng.” Tanhìn Tôn Sách nói: “Không biết, ta thật sự không biết. Đây là lúc loạnlạc, có thể có cuộc sống như vậy sao? Có lẽ nàng nghĩ có, ta nghĩ có,nhưng rất nhiều người không nghĩ vậy!” Cô nương lắc đầu đi ra ngoài. Takhông nói gì nữa, tựa lưng trên giường, mơ màng ngủ.

Tiếng rên rỉ của Tôn Sách khiến ta tỉnh lại, mở to mắt, trời đã tối, trongphòng chỉ có một cây nến, cô nương kia lặng lẽ ngồi ở cửa phòng, vẫnkhông nhúc nhích. Ta tỉnh táo lại, vội xem tình hình Tôn Sách, vừa hay,có một chút sốt, nhưng miệng vết thương không có chuyển biến xấu, chẳngqua hắn đổ máu quá nhiều, nên hôn mê chưa tỉnh. Ta đi ra cửa: “Cô nương, chỗ nào có nước lạnh, ta đi lấy.” Cô nương không quay đầu lại: “Trongnhà có cái bình, ngài tự lấy đi. Còn nữa, tôi đã chuẩn bị cơm canh, ngài cứ dùng!” Quả nhiên, trong phòng có đủ thứ. Ta cảm kích nói: “Cảm ơnnàng, nàng thật sự là người tốt.” Cô nương thở dài: “Bên kia đánh trậnxong chưa? Ngày mai, các ngài đừng đi ra ngoài, bằng không, người trongthôn trở về, nhìn thấy các ngài không tốt đâu.” Ta gật đầu: “Được, tanghe lời nàng.”

Một lát sau, cô nương lại nói:“Các người trở về rồi, đừng tới nữa được không?” Ta cười khổ: “Ta về sau chắc chắn sẽ không lấy nơi này làm chiến trường. Nhưng mà, bọn họ…” Cônương a một tiếng: “Nghe giọng ngài hẳn là người phương bắc, sao lại…”Ta vừa ăn cơm vừa nói: “Hắn là bằng hữu của ta. Tuy rằng, ta không đồng ý hắn tới đây đánh nhau, nhưng mà ta cũng không thể mặc kệ khi hắn bịtrọng thương.” Cô nương gật đầu: “Không trách được, ngài rất nghĩa khí.Vết thương của ngài ấy có nguy hiểm tới tính mạng không?” Ta thở dài:“Lúc này xem ra không sao. Ta cũng là đại phu.” Cô nương lại a mộttiếng: “Thì ra ngài là đại phu. Cũng phải, đại phu không thể thấy chếtmà không cứu, huống chi đó là bằng hữu. Vết thương của ngài không saochứ?” Ta cười: “Không sao, chỉ là vết thương nhỏ.” Nàng ừ một tiếng,không nói gì nữa.

Một đêm qua rất nhanh, ban đầuta còn canh giữ bên cạnh Tôn Sách, dùng nước lạnh đắp trán hắn, khiếnnhiệt độ hạ dần. Bình minh tới thật nhanh, ta thật sự không duy trì được nữa, lại ngủ mất. Tới lúc ta bị cô nương gọi dây, trời đã sáng hẳn,nàng bưng một chén thuốc nói: “Thuốc này tôi tự nấu, ngài xem có dùngđược không?” Ta a một tiếng: “Nàng sao lại…” Nàng chua xót cười: “Thóiquen, năm đó phụ thân cũng ra trận bị thương…” Nhìn nước mắt nàng tràora, ta đã hiểu, liền nhận lấy bát thuốc: “Thật xin lỗi, ta khiến nàngthương tâm.” Nàng lắc đầu đi ra ngoài. Bát thuốc này cũng thật bìnhthường, chẳng trách… Ôi, ta không muốn cô phụ mảnh tâm ý này của nàng,ngửa đầu uống hết, lại lấy ra một viên thuốc trong người, dùng nước hòatan, cạy miệng Tôn Sách đổ thuốc vào. Tôn Sách trong giấc ngủ mê manchợt giãy lên một cái, mở trừng mắt ra, ta an ủi hắn: “Chúng ta khôngsao, huynh ngủ thêm một lát đi.” Tôn Sách theo phản ứng tự nhiên cựaquậy một lúc, mắt lại nhắm lại, tiếp tục mê man.

Ta nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, trong lòng dấy lên một mùi vị không lời. Lúc cứu Tôn Sách, ta không nghĩ nhiều, đó là một loại phản ứng theo bản năng, giống như đó là việc mình phải làm. Lúc này, mọi chuyện đã dànxếp xong, ta nhìn Tôn Sách, trong lòng lại sôi sục: ta đang làm gì đây?Chúng ta sớm muộn gì cũng là địch nhân, sau này ta phải làm thế nào? Nếu đã làm, đành phải làm tiếp, chuyện này về sau hãy nói vậy! Nghĩ tớiđây, ta nhìn Tôn Sách lẩm bẩm: “Về sau nếu ngươi biết thân phận ta, chắc sẽ hận ta! Thật xin lỗi, Bá Phù, tuy rằng chúng ta là bằng hữu, nhưngta vẫn không thể giúp ngươi, tha thứ cho ta.”

Một ngày nhanh chóng trôi qua, thần trí Tôn Sách còn chưa hoàn toàn thanhtỉnh, thương thế của hắn thật sự quá nặng, ta cũng không dám tùy tiệnđưa hắn đi, nơi này so với bên ngoài vẫn là tương đối an toàn, ta luôntự nhủ: ông trời đối với mình rất tốt, vận khí của mình không tồi, chờthêm một hai ngày sẽ ổn thôi! Ông trời giống như hiểu lời ta nói, thờigian năm ngày trôi qua rất nhanh, quả thật không có chuyện gì, trongthôn có vài người trở về, không đầy hai ngày lại đi, nói là đi sửathành. Tôn Sách cũng đã tỉnh lại, ta lừa hắn nói chúng ta đang trênđường về Quảng Lăng, nhưng mà hắn bị thương quá nặng, tạm thời ở lại đây nghỉ ngơi hai ngày, hắn cũng tin, mỗi ngày sau khi uống thuốc đều ngủ.Hắn bị thương nặng như vậy, dù biết ta lừa hắn cũng không thể rời khỏigiường, không qua nửa tháng đừng hòng nhúc nhích.

Giữa trưa hôm nay, ta vừa cho Tôn Sách ngủ, cô nương đột nhiên tiến vào:“Mau đem ngài ấy núp đi, bên ngoài có nhiều người, tôi sợ…” Ta giậtmình: “Núp thế nào?” Cô nương cắn răng một cái nói: “Ngài mở ngăn tủ ra, dưới ấy có một ám đạo, là nơi tôi dùng để trốn.” Ta không chút do dự,lập tức bồng Tôn Sách chui vào, đợi lúc ta đặt ngăn tủ lại như cũ, cônương đã ra tới cửa. Ta đi theo ra ngoài, đem Tiểu Bạch bỏ vào chuồngbò, cũng may đã sớm nghĩ tới Tiểu Bạch, ta dùng khói bụi bôi nó đennhẻm, nó nằm sấp trong chuồng bò, dù vào cũng không thấy.

Chốc lát sau, ngoài cửa truyền tới thanh âm của cô nương: “Quân gia, ở đâyquả thật không có người ngoài, người trong thôn đều đã vào thành. Ở đâychỉ có tôi cùng chồng, chàng bị thương, mới từ chiến trường trở về.” Dĩnhiên, đám người đó không tin lời nàng nói, xông vào nhà. Ta vội giả bộsợ hãi khi nhìn thấy bọn chúng. Trong đó có một người nhìn thấy ta liềntiến tới: “Ngươi chính là chồng nàng?” Ta đương nhiên gật đầu: “Vâng, vị huynh đệ này, các ngài đây là…” Hắn nhìn ta hỏi: “Ngươi từ đâu trở về?” Ta nói: “Từ thành Hu Dị về. Tôi bị tên bắn bị thương, trở về dưỡngthương.” Hắn nhìn kỹ đôi chân cà nhắc của ta: “Ừ, trên đường về có thấyai khả nghi không?” Ta cố ý mờ mịt nhìn hắn: “Không có, hôm qua tôi mớivề tới.” Hắn gật đầu.

Lúc này những người khác từ trong nhà đi ra báo: “Trong phòng không có ai.” Người dẫn đội ừ mộttiếng, gọi mọi người rời đi, còn bảo ta: “Chúng ta đang truy tìm mộtngười, các ngươi nếu có phát hiện gì phải báo ngay. Nếu tìm được ngườinày, chính là lập đại công, đảm bảo ngươi cả đời hưởng phúc.” Nghe hắnnói, ta liếc mắt nhìn cô nương, nàng một chút biểu tình cũng không có.Ta thở phào, vừa tiễn hắn ra vừa nói: “Thật sao? Vậy tôi nhất định sẽ để ý.” Người dẫn đội vừa đi vừa nói: “Cũng thật lạ, rõ ràng ở chỗ đó pháthiện hắn bỏ lại giáp trụ và tên, nhưng trong phạm vi trăm dặm đều khôngthấy người. Nghe nói hắn bị thương rất nặng, sao thế nhỉ? Chẳng lẽ làcấp trên nhầm?” Đầu ta coong một tiếng, ngu quá, hôm đó vội vã lại quênxóa vết máu trên đất, quên cả thu lại giáp trụ và mũi tên đã rút ra, xem ra, Tào quân đã biết Tôn Sách ở gần đây, nơi này không còn an toàn,chúng ta nhất định phải rời đi, nếu không, nhiều người tới điều tra, thế nào cũng lộ.

Thấy đám người đó rời thôn, ta lậptức nói với cô nương kia: “Cảm ơn nàng. Có điều nơi này đã không antoàn, khẳng định sẽ có người tới nữa, ta phải lập tức đưa hắn đi.” Cônương thận trọng hỏi: “Người này nhất định là một nhân vật lớn, phảikhông? Xem ra ngài rất sợ ngài ấy bị bắt.” Ta thở dài: “Đúng vậy, tatuyệt đối không thể để hắn bị bắt, nếu không, hắn sẽ không còn mạng. Cônương, thật cảm ơn nàng. Kỳ thật, chỉ cần vừa rồi nàng nói một câu, tacũng không biết phải làm thế nào.” Cô nương gật đầu: “Tôi nghĩ rồi. Nếunhư tôi nói ra, ngài sẽ liều mạng, trong nhà tôi sẽ có người chết.” Tacắn răng: “Có lẽ.” Cô nương nói: “Bây giờ đang ban ngày, các ngài buổitối hãy đi, tôi giúp các ngài làm lương khô mang theo. Từ đây tới chỗqua sông còn rất xa.” Ta thật không biết nói gì cho phải.

Lúc ta đưa Tôn Sách rời khỏi ám đạo, hắn đã tỉnh lại, ta tóm tắt lại tìnhhình chúng ta hiện tại, hắn cười khổ: “Ngươi sắp xếp đi. Ôi, không ngờTôn Sách ta cũng có ngày phải chạy trốn.” Cô nương đứng bên cạnh, ngheđược hai chữ Tôn Sách, thấy choáng váng. Tôn Sách nhìn nàng: “Tạ ơn cônương thu nhận và giúp đỡ, Sách vĩnh viễn không quên, sau này ta trở về, sẽ cho người tới đón nàng tới Giang Đông, không để nàng phải chịu khổ.” Cô nương cắn môi nói: “Tôi không cần ngài cảm ơn, cũng không cần ngàibáo ơn, ngài có thể đáp ứng một thỉnh cầu của tôi không?” Tôn Sách nhìnnàng: “Nàng nói đi, chỉ cần làm được, ta nhất định đáp ứng.” Cô nươngrun rẩy nói: “Ngài tuyệt đối có thể làm được. Tôi muốn ngài đồng ý saunày đừng tới đây gây chiến.” Tôn Sách ngây người, ta cũng không nói gì.Cô nương thận trọng nói: “Đánh nhau sẽ chết rất nhiều người. Ta khôngmuốn cứu ngài để ngài tới đây giết người. Nếu ngài không đáp ứng, tacũng không ép. Có điều các ngài đi rồi, ta sẽ lấy cái chết tạ tội, bởivì ta cứu các ngài, khiến người nơi này bị hại.”

Tôn Sách nghe tới đó, hai mắt nhắm lại, một lúc lâu sau trả lời: “Được, tađồng ý với nàng, suốt đời ta sẽ không tấn công Thọ Xuân nữa.” Cô nươnglắc đầu thở dài: “Là Thọ Xuân sao? Bỏ đi, các ngài đi đi, đừng trở lạinữa.” Trời đã tối, ta ôm Tôn Sách lên ngựa, rời khỏi thôn trang, rờikhỏi cô nương này. Về sau ta có tới tìm nàng, nghe người trong thôn nóimột mình nàng bỏ đi, không ai biết nàng đi đâu. Ta vẫn rất áy náy, chỉvì ta tới khiến nàng mất đi cuộc sống bình yên.

Sau khi rời khỏi thôn trang, ta mang theo Tôn Sách đi về hướng nam. Ta nghĩ sẽ dẫn hắn tới thành Thành Đức, có câu nơi nguy hiểm cũng là nơi antoàn nhất! Nhưng người kia đã hoàn toàn tỉnh táo, liều chết mặc kệ: “TửVân, ngươi nói xem, ta rời khỏi đại quân đã bảy, tám ngày, không biếtbọn họ lúc này loạn thành thế nào nữa, trì hoãn thêm sẽ thế nào đây,ngươi thật sự muốn tốt cho ta, đem ta về Quảng Lăng đi.” Ta không còncách nào, nếu không phải thấy thương thế hắn quá nặng, không thể chịu bị đánh, ta thật muốn cho hắn vài đòn. Từ Thành Đức tới Quảng Lăng đườngxá xa xôi, ta mang theo Tôn Sách không thể thúc ngựa chạy nhanh, trênđường điều tra cũng rất chặt, chúng ta đành phải ban ngày trốn ở nơihoang dã, ban đêm mới lên đường, thương thế của hắn nặng như vậy, cănbản không chịu được xóc nảy, ta chỉ đành ôm hắn ngồi trên lưng Tiểu Bạch chậm rãi mà đi, thật sự cả thể xác và tinh thần đều mỏi mệt, ba ngàysau mới tới gần thành Đồ Trung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc