Loạn Thế Phong Vân - Phượng Tường Tam Quốc

Lượt đọc: 3569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »
Quyển 2 - Chương 172
giận dỗi bỏ đi

❊ ❊ ❊

Khám Trạch vẫn tò mò nhìn ta. Ta cười: “Đức Nhuận tiên sinh, có phảitò mò vì sao ta biết ngài phải không? Thủ hạ của Trọng Mưu nhân tài đông đúc, từng có người, vốn cũng muốn tới chỗ Trọng Mưu, người kia tínhtình quỷ quái, tìm hiểu về các ngài rất rõ ràng để xem mình có tìm đượcvị trí tốt hay không. Tài năng của ngài là do hắn nói cho ta biết, hắncòn nói, luận cơ trí cùng lâm nguy không sợ hãi, ta không bằng tiênsinh. Nếu tiên sinh làm buôn bán, nhất định là đối thủ lớn của ta, chonên, ta đối với tiên sinh thật sự là nghe danh đã lâu.”

Khám Trạch cố gắng nhớ lại: “Ai vậy? Người đó có thể tìm hiểu vềchúng ta rõ ràng như vậy, hẳn là một nhân vật rất lợi hại, ta ở chỗ Nhịcông tử vài năm, sao một chút cũng không biết?”

Ta cười khẽ một tiếng: “Trọng Mưu chướng mắt hắn, cho nên hắn đi HứaĐô rồi, lúc này đã là quân sư của Tào đại nhân. À, cũng là Thất ca kếtbái của ta, Bàng Thống, Bàng Sĩ Nguyên.”

Gia Cát Cẩn vỗ đùi: “Ôi, đau.” Cũng không biết là hắn đau lòng, haylà đau chân. Có điều Gia Cát Cẩn vốn là quân tử nhã nhặn khiêm tốn lạilàm ra động tác này, ai nấy đều giật nảy mình. Gia Cát Cẩn thấy mọingười đều nghi ngờ nhìn hắn, liền xấu hổ cười giải thích: “Nhị công tửsao lại bỏ qua người này, đại tài tử nổi danh Kinh châu, chính là Phượng Sồ. Ôi.”

Tôn Sách còn đang nghi ngờ, Trương Chiêu nhăn mày tiếp lời: “Sớm đãnghe nói, ẩn sĩ Kinh châu có Ngọa Long, Phượng Sồ là đệ nhất thiên hạ,Bàng Thống này chính là Phượng Sồ sao? Nếu thật như vậy, Nhị công tử đãbỏ qua đại tài, thật sự đáng tiếc. Đúng là tiện nghi cho Tào Tháo… ”

“Ta không gọi hắn là Phượng Sồ, mà gọi là Điểu nhi. Tên gia hỏa nàymê uống rượu, lại không muốn bỏ tiền, vì muốn dựa vào ta để được uốngrượu ngon miễn phí, nên bấu víu vào quan hệ sư huynh đệ với Tứ ca TừNguyên Trực, nhận làm Thất ca của ta, đúng là một tên gia hỏa buồn cười. Ta rất bực mình, nhóm lão ẩn sĩ Kinh châu sao lại tôn sùng hắn như vậy? Chỉ là một tên khốn tham rượu, không đứng đắn mà thôi.” Ta không thểnói tốt cho Bàng Thống tên gia hỏa đó được, hừ.

Gia Cát Cẩn thở dài một tiếng: “Đó là ngươi bị hắn che mắt. Sĩ Nguyên cùng Khổng Minh đều là người nổi danh trong giới tài tử Kinh châu, tàihoa đầy mình, trong ngực giấu vạn cuốn sách, trong lòng có trăm vạnbinh. Chủ công, ngài vạn lần không thể xem thường người này.”

Ta nghiêng đầu: “Ta nghe nói Ngọa Long Gia Cát Khổng Minh còn hơn hắn một bậc, Gia Cát Khổng Minh này tên Gia Cát Lượng, là đệ đệ của tiênsinh phải không? Ngài vì sao không đưa hắn tới đây? Như vậy, các ngườisẽ có một đại tài, Ngọa Long đứng trước Phượng Sồ đó.”

Gia Cát Cẩn cười khổ: “Đệ đệ này của ta không giống người thường, tuy có khát vọng lớn, nhưng không phải là người ta có thể gọi mà tới. Ở đây đã nhiều năm, ta cũng gửi không ít thư, nhưng hắn đều từ chối, tìnhnguyện ở nhà trồng trọt, không muốn ra ngoài làm việc. Ta cũng khôngbiết hắn đang nghĩ gì.”

Trương Chiêu nghe xong, liếc mắt nhìn ta một cái: “Tử Du, đệ đệ nàycủa ngươi thật ra giống tính một người nào đó, chẳng qua một người tìnhnguyện cày ruộng, một kẻ tình nguyện làm tiểu nhân thôi. Thật sự khônghiểu các ngươi nghĩ gì.” Ta bĩu môi, không thèm nhìn bọn họ.

Khám Trạch không nhàn rỗi, rất tò mò hỏi ta: “Triệu công tử, ta rấttò mò, chuyện ở Khúc A, ngài làm sao nhận được tin tức? Chuyện bọn chúng làm hẳn rất bí mật…”

Tôn Sách a lớn một tiếng: “Đức Nhuận…” Khám Trạch bị hắn quát, bị dọa tới run người, đến ta cũng giật nảy mình. Đám người Trương Chiêu lại ám muội liếc mắt nhìn ta, rồi cúi đầu không nói lời nào.

Nhìn ánh mắt Tôn Sách nghiêm khắc nhìn Khám Trạch, ta có chút khóhiểu, rất rõ ràng, Tôn Sách không muốn ta trả lời vấn đề này. Ta lạikhông cảm thấy có vấn đề gì, nguyên nhân ta đã sớm nghĩ xong xuôi, hơnnữa, Tôn Dực cũng biết: “Bá Phù, các người làm sao vậy. Đây cũng khôngphải chuyện không thể nói…”

Tôn Sách có chút xấu hổ nhìn ta, trong phòng lại có người cười trộm,ta thấy bọn họ thật sự có điểm quái dị: “Các người làm sao vậy? Thúc Bật hẳn đã biết tiền căn hậu quả, các người chắc cũng đã biết, vì sao Khámtiên sinh vừa hỏi, các người lại như vậy?”

Tôn Sách dở khóc dở cười: “Ngươi đó, việc xấu trong nhà, ngươi muốn nói ra sao? Ngươi…”

“Việc xấu trong nhà? Cái gì mà việc xấu trong nhà, sao ta lại không biết?”

Thấy vẻ mặt mờ mịt của ta, Tôn Sách bọn họ không cười nữa. Tôn Sáchkỳ quái hỏi: “Chẳng lẽ thật không biết tin tức của ngươi từ đâu mà có?”

Ta gật đầu: “Ta đương nhiên biết, chẳng phải là một tiểu thiếp củaĐái Viên bị bệnh, thuộc hạ của ta đưa thuốc tới, vừa vặn nghe được nàngnói mơ…” Lúc đó sắp xếp thuộc hạ tiếp cận người nhà Đái Viên, đúng là vì thu lượm tin tức, nhưng mà, lấy được lại là thư bọn họ gửi tới GiangBắc và thời gian hành động. Về phần nơi phát tin, đây là ta và thuộc hạbịa sẵn, tuy rằng có điểm không chắc chắn, nhưng coi như là một câu trảlời, dù sao nữ nhân kia cũng đã chết, chết không đối chứng.

Vấn đề là, câu trả lời này ngược lại khiến tất cả những người biếtchuyện đều nở nụ cười, Tôn Sách cũng cười nói: “Xem ra, là thuộc hạ củangươi lừa ngươi. Khám bệnh, đưa thuốc, vừa lúc gặp phải nói mơ, chuyệnvậy mà ngươi cũng tin?”

Vẻ mặt ta thật sự mờ mịt: “Vì sao không tin, lúc ta khám bệnh thường xuyên nghe người bệnh nói mê mà.”

Tôn Sách thật sự không nín cười được nữa: “Trời ạ, ngươi tinh quáinhư vậy, cũng có lúc bị lừa. Theo thẩm án ở Khúc A cho biết, là thuộc hạ của ngươi mượn lý do khám bệnh thông đồng với tiểu thiếp kia của ĐáiViên, nữ nhân kia nói cho thuộc hạ của ngươi biết, Khúc A sắp đại loạn,bảo hắn đưa nàng trốn đi, ngươi mới biết được tin này.”

Ta a một tiếng, tên thuộc hạ này lại nói như vậy, thật ra so với tabịa còn thật hơn, vấn đề là, chuyện này có phải thật đâu: “Đồ hỗntrướng, sao lại làm ra chuyện như vậy, ta chỉ bảo hắn đi nịnh nọt ngườita, không bảo hắn đi trộm người mà!” Nói xong, lập tức che miệng, nhưngđã không kịp.

Trương Chiêu liếc mắt nhìn Tôn Sách rồi mới nói với ta: “Nịnh nọt? Tử Vân, buôn bán của ngươi làm như vậy sao? Dược điếm của ngươi kinh doanh không tệ, trà hành, thương đội cũng kiếm được rất nhiều tiền phảikhông? Ở Giang Đông, ngươi còn cần nịnh nọt người khác sao? Nịnh nọt đám tiểu quan lại?”

Ta cười: “Không cẩn thận lỡ miệng rồi. Tử Bố tiên sinh, làm ăn thôi,đạo lý chính là hòa khí sinh tài, quan hệ tốt mọi phương diện, làm ănmới tốt, có thể rộng đường mà tiến!”

Trương Chiêu hừ hừ: “Đặt quan hệ tốt, đặt quan hệ tốt. Ngươi ở đâykiếm ăn, chúng ta không ai chiếu cố chuyện buôn bán của ngươi sao? Còncần ngươi bảo đám đầy tớ kia đi quan hệ? Giang Đông không phải Hứa Đô,cũng không phải Nghiệp thành.”

Ta xua tay: “Tiên sinh, đó là hai việc khác nhau. Có chút việc làm ăn nhỏ, ta không muốn kinh động các người, lặng lẽ làm là được, không thểlấy mặt mũi người trên ra oai được.”

Bộ Chất nở nụ cười: “Chuyện làm ăn của Triệu Như ngươi xem ra rất kỳquái, không tiện nói ra, vậy là làm chuyện xấu xa sao? Nhất định làchuyện trái pháp luật.”

Ta cười: “Tiên sinh nói thẳng quá đi! Chuyện gì mà trái pháp luật,nghiêm túc mà nói, coi là trái cũng được không coi trái là cũng được.Thực tế, ta cũng làm một hai vụ cướp việc làm ăn của quan gia. Như làbuôn chút rượu, muối, tơ lụa lậu, ngẫu nhiên cũng giao dịch một chút tài vật cho chiến tranh, đem một ít khoáng sản rời núi. Ai bảo mấy loạihàng hóa này kiếm được nhiều hơn chứ! Những chuyện như vậy, các người sẽ không thể công khai giúp đỡ ta, cho nên, ta đành phải quan hệ với vàitiểu quan bên dưới, ở cửa quan, lúc kiểm tra hàng hóa, nhờ bọn họ choqua. Trong các chư hầu, Viên đại nhân có cho ta một lệnh bài thông quan, vài năm qua, ta xuất nhập Viên cảnh quả thật thông suốt, làm không ítvụ mua bán lớn, bao gồm cả đem ngựa tới cho Bá Phù, đều là nhờ Viên đạinhân giúp cả.”

Ta nói đắc ý hả hê, một bộ thiên hạ mình ta thông minh, Tôn Sách nghe được cũng rất vui vẻ, khuôn mặt nhìn ta rõ ràng lộ ra vẻ bao che khuyết điểm, vô cùng sủng ái. Nhưng trong mắt Trương Chiêu, dần dần dâng lênmột nỗi phẫn nộ, nhẫn nại một hồi, ông ta thật sự không nhịn được, hừlạnh một tiếng, khiến ta đang đắc ý chợt tỉnh lại, kinh ngạc nhìn sắcmặt âm trầm của ông ta, vừa rồi còn đang tốt, sao lại biến sắc lập tứcthế này?

Không chỉ có là ta, đến đám người Tôn Sách cũng bị âm thanh hừ lạnhnày hấp dẫn. Trương Chiêu dùng khẩu khí tràn ngập phẫn nộ nói với ta:“Khó trách ngươi lại trở thành tiểu nhân bên cạnh Tào Tháo, Viên Thiệu,ngươi quả nhiên giở mánh khóe của kẻ tiểu nhân. Người da mặt dày nhưngươi, hôm nay coi như được mở mắt.”

Lời mắng mỏ giận dữ này cơ hồ khiến ta ngất xỉu, ít ra là bên ngoàiđã hôn mê, ngây người nhìn ông ta, một câu cũng không nói nổi. Tôn Sáchcũng khẽ nhíu mày, nói với Trương Chiêu: “Tiên sinh nói quá rồi.” Nhữngngười khác không nói gì, lẳng lặng nhìn ta, có thương tiếc, cũng có xemthường, cũng có người chờ xem kịch vui.

Trương Chiêu không kìm cơn phẫn nộ, đem bất mãn trút sang Tôn Sách:“Chủ công chẳng lẽ không biết Triệu Như đang làm gì sao? Hắn đang làmchuyện trái với pháp lệnh. Khoáng sản, muối, rượu, những thứ này đều làcủa triều đình, tuyệt đối không cho phép thương đội tư nhân vận chuyểnbuôn bán. Triệu Như không chỉ làm chuyện này, còn mua chuộc trạm gácbiên giới, sơn đạo, dùng thủ đoạn ti tiện trốn tránh quản giáo, chỉ sợcũng trốn không ít tiền thuế rồi! Nếu là người khác, có thể bỏ qua sao?Chủ công không chỉ không trách mắng, còn dung túng hắn ở đây nói hươunói vượn đắc ý hả hê. Chuyện này truyền ra, người thiên hạ sẽ nghĩ saovề chủ công?”

Bị ông ta nói như vậy, Tôn Sách vốn đang có chút cáu giận, liền trầmmặc, không nói Trương Chiêu nữa, mà dùng ánh mắt tràn ngập áy náy nhìnta. Trong lòng ta lúc này thật sự khổ không thể tả, lời nói dối này thật sự là hại nhân hại thân, nhưng ta cũng không thể nào phản bác đượcTrương Chiêu, đứng trên lập trường bọn họ, đương nhiên không thể chấpnhận hành vi buôn lậu của ta. Nhưng mà, cứ im lặng cũng không được, đâykhông phải cá tính của Triệu Như, tính cách thương nhân tham tiền nhấtđịnh phải thể hiện cho tốt.

Nghĩ tới đây, ta dùng ánh mắt vô tội nhìn Trương Chiêu giải thích:“Tiên sinh biết ta phải nuôi rất nhiều người, phải làm rất nhiều việcthiện, những việc này đều tốn rất nhiều tiền, mà dược điếm của ta khôngthể kiếm tiền, ta chỉ muốn trong thời gian ngắn thu được nhiều lãi, đành phải làm một hai vụ buôn lậu. Những thương vụ này lợi tức rất lớn, aicó thể bỏ qua, không riêng gì ta làm. Với lại, ta chẳng qua là đặt quanhệ với một số người, không thể nói là mua chuộc, thủ đoạn ti tiện gì đóchứ? Chẳng qua là hành vi có chút tiểu nhân thôi mà? Ta cũng đâu có hạiai đâu!” Giọng nói của ta không lớn, nhưng mang ngữ khí quật cường, cònmang một chút ủy khuất.

Trương Chiêu lại không vì ta giải thích mà nguôi giận, ngược lại càng tức giận bộ dáng thà chết không nhận sai của ta: “Ngươi… Triệu Như,chẳng lẽ ngươi không nghe qua bốn chữ biết cách làm giàu? Nói nhẹ, ngươi đây là hành vi gian thương; nói nặng, ngươi chính là ác đồ trong mắtkhông có pháp kỷ. Triệu Như, ngươi không thể đem những thứ gọi là chuyện tốt ra để biện minh cho mình, nếu quả thật ngươi làm chuyện tốt, thìkhông nên phạm pháp làm loạn kỷ cương. Cho ngươi biết, ngươi làm nhưvậy, quả thật là làm bẩn thanh danh công tử phủ Ngô hầu, là bôi đen mặtNgô hầu. Nếu ngươi còn không nhận sai, sau này Giang Đông không chào đón ngươi nữa.”

Nghe hắn nói như vậy, trong phòng tất cả đều đứng ngồi không yên, sắc mặt Tôn Sách cũng âm trầm hơn, có chút lo lắngnhìn ta. Lúc này, Gia Cát Cẩn vốn luôn hiền lành vội đứng dậy: “Tử Bố tiên sinh xin bớt giận, TửVân cũng không dễ dàng, hắn sai chúng ta dạy dỗ hắn là được, ngài saolại nói thế. Tử Vân, tiên sinh cũng vì muốn tốt cho ngươi, bình thườngnói chuyện cũng rất thích ngươi, ngươi đừng tranh cãi nữa. Với lại, vốnlà ngươi không đúng, dù nói thế nào, ngươi rõ ràng là buôn bán trái pháp luật, nếu làm nghiêm túc ngươi phải nhận trừng phạt không nhẹ đâu. Được rồi, nhận sai với tiên sinh đi, về sau đừng làm sai nữa.”

Ta cố gắng ép cho lệ nóng quanh tròng, mang vẻ mặt ủy khuất thống khổ đứng đó, răng cắn chặt môi, một bức vô cùng nhẫn nại, làm như đang lựachọn cãi lại hay im lặng. Nghe Gia Cát Cẩn nói vậy, ta cứng ngắc cả nửangày, nhìn Tôn Sách, lại nhìn những người khác, rồi nhìn ánh mắt TrươngChiêu đang thở dốc trừng trừng nhìn ta, rồi mới cắn răng cúi đầu, tớitrước mặt Trương Chiêu vái lạy: “Tử Bố tiên sinh, ngài dạy bảo đúng, làTriệu Như quá không hiểu chuyện, làm ra hành vi trơ trẽn đến vậy. Tạiđây, Triệu Như xin bồi tội với tiên sinh, cũng bồi tội với Ngô hầu. Cácngài yên tâm, Triệu Như sau này không bao giờ làm những việc đó ở GiangĐông nữa. Về những hành vi trước kia, tiên sinh nói nên xử phạt thế nào, Triệu Như đều nhận.”

Ta giả bộ hết sức giống, khom người không nói nữa, còn cố ý thừa dịplúc đứng dậy, xoa xoa mắt, khiến bọn họ nhìn thấy sẽ cho rằng ta đanglau nước mắt, nén ủy khuất xuống. Tôn Sách đương nhiên cũng thấy rõ, lolắng hỏi ta: “Tử Vân, không sao chứ? Tiên sinh thật ra muốn tốt chongươi nên mới nói vậy thôi.”

Ta cười với hắn, cũng ngẩng đầu nhìn quanh một vòng: “Ta có sao đâu?Tử Bố tiên sinh giống như trưởng bối, ta đương nhiên biết ngài nóichuyện này là vì tốt với ta. Cho nên, ta rất tiếp thu mà!”

Ta nhận thua tại chỗ như vậy, Trương Chiêu cũng ý thức được mình nóinặng lời, ông ta giận dữ nói: “Không phải ta nói ngươi đâu, ngươi khôngcòn nhỏ nữa, một thân tài học hơn người, cam tâm mai một như thế đã làkhông nên, lại còn làm chuyện này. Chẳng lẽ, nghe người ta nói sau lưngngươi là tiểu nhân, ngươi không xấu hổ sao? Đại trượng phu sống trongtrời đất, đứng thẳng đi ngay, cho dù ngươi không nghe thấy cũng khôngnên bỏ mặc bản thân như vậy.”

Trong bụng ta không cho là đúng, ngoài mặt vẫn tỏ ra mười phần cungkính, còn tranh thủ vỗ mông ngựa Trương Chiêu: “Ta hiểu. Phụ mẫu TriệuNhư qua đời sớm, quả thật thiếu trưởng bối dạy dỗ, tiên sinh hôm nay lấy thân phận trưởng bối đối đãi với ta, trong lòng ta chỉ có thể vô cùngcảm kích. Ta cũng biết, tiên sinh vừa rồi nói ta như thế, chẳng qua làhận ta không chịu phấn đấu thôi. Ngài yên tâm, nếu ta đã hiểu rõ đạo lý, cũng sẽ không làm chuyện sai trái nữa, ít ra, cũng như ngài nói, takhông thể bôi nhọ Bá Phù, không thể để thanh danh công tử Ngô hầu phủ bị hao tổn.”

Trương Chiêu bọn họ đối với biểu hiện của ta rất hài lòng, nhưng TônSách hiểu rõ ta, ánh mắt hắn nhìn ta ngập tràn lo lắng. Ta lại không để ý tới lo lắng của hắn, khôi phục lại vẻ tùy ý tự tại vừa rồi. Nói lungtung mấy chuyện khác, ta đứng dậy cười nói: “Các ngài còn có việc công,không làm phiền nữa, ta muốn về trước.” Rồi đứng dậy, cười không ngừngvới Tôn Sách: “Buổi tối còn phải gặp Lão phu nhân, ta phải về chuẩn bịmột chút.”

Tôn Sách nhẹ nhàng gật đầu: “Ta biết rồi, ngươi về trước đi. Tử Vân,lời hôm nay tuy nặng, đều vì muốn tốt cho ngươi, ngàn vạn lần đừng suynghĩ bậy bạ.”

Ta bật cười: “Xem ngươi nói kìa, ta cũng không phải tiểu nhân thậtsự, không phải kẻ hẹp hòi, mọi người đối tốt với ta, sao ta lại khônghiểu rõ. Được rồi, ngươi đừng lo lắng vớ vẩn nữa, ta thật sự không sao.Các người từ từ nói chuyện, ta đi trước.” Vái một vái đủ lễ rồi đi.

Ta không lập tức trở lại Ngô hầu phủ, mà trở về dược điếm dặn dò vàichuyện, sau đó tới tửu lâu, đặc biệt tìm hiểu lần này Trình Phổ xuấtbinh, phụ tá bên cạnh là những ai. Không biết rõ mưu sĩ này là ai làchuyện rất nguy hiểm. Giao phó chuyện ở Kiến Nghiệp xong, ta mới thảnnhiên ôm hai đàn rượu Bách Hoa về Ngô hầu phủ.

Ta vừa bước vào cửa phủ, đã thấy Tôn Sách cau mày đang đi tới đi lui, rõ ràng là chờ ta. Thấy ta vào, hắn bước tới đón: “Ngươi đi đâu vậy?Giờ mới về.”

Đưa bình rượu cho binh sĩ tiếp nhận, ta vỗ vỗ áo nói: “Không làm gìcả, tới dược điếm xem xét, rồi tới Đức Dụ tửu lâu mua hai đàn rượu BáchHoa chính tông xong là về đây. Nhưng mà ngươi không có việc gì sao? Vềsớm vậy.”

Tôn Sách vẫn cao thấp đánh giá ta nửa ngày mới thở dài: “Ta còn không biết tính ngươi sao? Ngoài mềm trong cứng, không chịu nổi cơn giận nàyđâu. Tử Bố tiên sinh nói cũng quá đáng, ngươi không để ý thật sao? Không giận sao?”

Ta nhún vai: “Ta để ý làm gì? Trương Tử Bố là một lão gia hỏa tốtbụng, ông ấy nói vậy, kỳ thật phân nửa vì hận tài của ta lại không chongươi dùng, một nửa oán trách ngươi quá sủng ta. Lời nói càng ác độchơn, ta cũng đều đã nghe qua, có gì mà tức giận. Nhưng mà ngươi đó, tađi rồi, ông ấy có giáo huấn ngươi không?”

Tôn Sách lắc đầu: “Ngươi đi rồi, tiên sinh cũng có chút hối hận,không nên nói không lưu tình như vậy, nên cũng chẳng nói gì ta nữa. TửVân, chúng ta cũng vẫn biết, việc buôn bán của ngươi tuyệt đối khôngphải ở dược điếm, thương đội đơn giản như vậy, chẳng qua là mắt nhắm mắt mở thôi. Cho nên, mọi người đều không muốn ép ngươi nói nguyên do ởKhúc A, biết ngươi nhất định có chút thủ đoạn bất nhân bên trong. Nhưngmà ngươi một chút cũng không thèm để ý, hôm nay lại ngang nhiên nói vậytrước mặt mọi người, còn nói thật đắc ý, cho nên Tử Bố tiên sinh mới…”

Ta vội ngắt lời hắn: “Ta thật không nghĩ như vậy, chủ yếu ta chưatừng nghĩ có gì phải giấu giiếm các người, quên mất Tử Bố tiên sinh làchính nhân quân tử. Thôi bỏ đi, đừng nói những chuyện này nữa. Bá Phù,ta thật sự không sao, chẳng qua sau này không ở chỗ của ngươi làm nhữngchuyện đó nữa, chẳng qua là lời ít đi thôi, có gì đáng nói đâu. Đi, đinào, theo ta về tiểu hoa viên, ta muốn chuẩn bị một chút. Mấy ngày naychạy qua chạy lại cũng có chút mệt mỏi, đêm nay có thể ăn điểm tâm củatỉ tỉ rồi, nhiều ngày chưa có bữa cơm nào tử tế, đến giun trong bụngcũng đang náo loạn lên đây này. Đi thôi, đừng trưng bộ mặt cứng ngắc đóra nữa, nhìn xấu lắm.” Vừa nói vừa lôi theo Tôn Sách còn đang lắc đầu.

Trở lại tiểu viện, ta cười hì hì nằm vật lên giường: “Ôi chao, mệt mỏi quá. Đệm chăn thật thơm, thật thoải mái.”

Tôn Sách có chút dở khóc dở cười nhìn kẻ bốc đồng thất thường này:“Nếu ngươi thấy mất hứng thì cứ nói ra. Ta cũng biết Tử Bố tiên sinh bọn họ…”

Ta xoay người nhảy dựng lên: “Ta không hề mất hứng! Bá Phù, Tử Bốtiên sinh cùng Gia Cát tiên sinh bọn họ là vì việc công, dù sao việc talàm bất kỳ chỗ nào cũng là không được phép. Dù sao tiền ta cũng kiếm đủrồi, chẳng qua là không làm vậy ở Giang Đông nữa thôi. Được rồi, vừa nãy ở ngoài nói lâu như vậy rồi, đừng nhắc nữa, được không?”

Nhìn vẻ mặt ta thật sự không sao cả, Tôn Sách do dự một chút, thởdài, cuối cùng không nói gì nữa. Tối hôm đó, ta tham gia yến tiệc ở Tônphủ, đối với ánh mắt thương yêu của Lão phu nhân, ta chỉ có thể hồi đápbằng nụ cười biết điều; đối với những vấn đề Tôn Thượng Hương liếnthoắng không ngừng, ta tận lực kiên nhẫn giải thích, cuối cùng vẫn chỉcó thể cười khổ; lại ăn điểm tâm Đại Kiều tỉ tỉ tự tay làm, trêu đùa tên tiểu gia hỏa chưa đầy một tuổi Tôn Thiệu của Tôn gia, quả thật tự tạiđắc ý. Tôn Sách thấy biểu hiện của ta như vậy, dường như cũng buông được một gánh nặng trong lòng, vui vẻ cười lên. Đêm nay, ta thật sự cảm nhận được không khí gia đình ấm áp.

Sáng sớm hôm sau, Tôn Sách gọi ta tới, ta lấy cớ muốn nghỉ ngơi, nằmbẹp trên giường. Buổi chiều, Tôn Sách đang cùng mọi người thương nghịcông việc, thân binh báo lại, tiểu nhị ở dược điếm Đức Tường, mang theovài rương đồ, nói là phụng lệnh Triệu công tử tới cầu kiến. Tôn Sáchđứng bật dậy, sự bất an trong lòng hôm qua cuối cùng vẫn ứng nghiệm. Hắn quay đầu nhìn Trương Chiêu cười khổ: “Tiên sinh, Tử Vân đi rồi.” Trương Chiêu không hiểu nhìn hắn, Tôn Sách cũng không nói gì thêm, chỉ lệnhcho tiểu nhị dược điếm vào.

Tiểu nhị vào tới nơi, hành đại lễ với mọi người rồi nói: “Đại nhân,công tử bảo chúng tôi đem tất cả lợi tức cùng đồ đáng giá ở dược điếm và trà hành đưa tới đây. Công tử nói, Trương đại nhân ngày hôm qua dạy bảo rất đúng, thật sự chúng tôi không nên làm mấy trò gian lận đó. Nhưng mà đã làm rồi, không thể thay đổi, đành bắt đầu bằng cách đem toàn bộ tàivật nộp lên, coi như chịu phạt số tiền trước đây chưa nộp. Công tử cònnói, Trương đại nhân các ngài nói đúng, không thể vì ngài ấy khiến Ngôhầu bị mắng, cho nên, Trương đại nhân, công tử dặn dò, những thứ nàynhất định chưa đủ, chỉ xin đại nhân tạm thời từ từ, trước tiên đừng vộiniêm phong dược điếm và trà hành, đợi công tử kiếm thêm đồ mang tới.Công tử cũng nói, nếu đại nhân không muốn làm việc thiên vị, cũng khôngsao, chúng tôi sẽ hết sức phối hợp. Nhưng mà, tiểu nhân vô lễ xin nóivới đại nhân, những thứ đáng giá ở dược điếm và trà hành đều ở đây cả,ngài cho dù niêm phong dược điếm và trà hành, ngoại trừ một ít hàng hóa, chẳng còn gì hết. Đúng rồi, đại nhân lúc nào hạ lệnh niêm phong xin nói trước một tiếng, dù sao nhiều người làm như vậy, cũng phải tìm chỗ sắpxếp.”

Nghe hắn nói xong, người trong đại sảnh, ngoài trừ Tôn Sách đã đoánđược, đều yên ắng không tiếng động, ai cũng không ngờ ta sẽ ra tay. Nửangày sau, Tôn Sách mới cười khổ hỏi tiểu nhị kia: “Tử Vân đi đâu rồi? Có nói lúc nào sẽ về không?”

Tiểu nhị cung kính trả lời: “Đại nhân, công tử tới Kinh châu. Ngài ấy nói, lúc này Kinh châu buôn bán tốt, ở đó dễ kiếm tiền hơn, vì muốn sớm hồi trả tài vật cho ngài ở đây, ngài ấy muốn tự mình tới đó làm ăn. Vềphần thời gian trở lại, công tử không nói.”

Trương Chiêu lúc này cũng hiểu ra, nhìn đồ đạc tiểu nhị đặt trên sàn, choáng váng chốc lát mới nói thành lời: “Triệu Như này, hắn lại giậndỗi với ta như vậy, thật là…”

Giống như sợ ông ta tức giận còn chưa đủ, tiểu nhị kia tiến lên hànhlễ với ông ta, đứng đắn nói: “Thật xin lỗi, Trương đại nhân. Công tử cólệnh, giá thuốc ở dược điếm, ngoại trừ với người nghèo, với những ngườikhác đều tăng ba thành; trà hành cũng vậy. Công tử nói, đây cùng là vìmuốn mau chóng bổ sung cho đủ hai năm tiền thuế. Cho nên, đại nhân, cácngài muốn mua, phải thêm tiền. Công tử nói, vì để có tiền nộp thuế, xincác vị đại nhân từng lấy thuốc ở tiệm mau chóng theo giá thuốc mới màthanh toán hết. Công tử còn dặn dò…” Nói tới đây, hắn ngẩng đầu nhìnTrương Chiêu, do dự một chút mới nói tiếp: “Năm ngoái còn mấy vị đạinhân chưa trả tiền thuốc, chúng tôi không dám đi đòi, có thể phiềnTrương đại nhân ngài…”

Hắn nói vô cùng nghiêm túc, mọi người nghe rồi đều sững người hồilâu, Tôn Sách bật cười lớn, không ít người trong đại sảnh không để ýhình tượng cũng bật cười, Trương Chiêu cũng không khỏi cười rộ lên. TônSách vất vả nín cười rồi mới nói: “Không hổ là Tử Vân, làm ăn ngoan độcthật. Được rồi, các ngươi về đi, mấy thứ này xử lý thế nào, chúng ta sẽthương lượng rồi báo sau.” Tiểu nhị vâng một tiếng rồi rời đi.

Tôn Sách vẫn ngăn không được mỉm cười, nhìn mấy thứ dưới sàn càngcười một hồi lâu mới cố nín hỏi Trương Chiêu: “Tiên sinh, những thứ nàyxử lý thế nào đây? Còn nữa, tiểu nhị kia nói rồi, nếu ta phái ngườitruyền lời, cũng như không vậy, ông xem, hay là phiền mọi người trở vềnói lại, bảo bọn họ mau đem tiền thuốc đưa tới?”

Trương Chiêu dở khóc dở cười nhìn mấy thứ kia, nghe Tôn Sách hỏi nhưvậy, là tức không nổi, cười cũng không nổi: “Chủ công, người… Ôi, TriệuNhư này, nói làm là làm! Các người nói xem, thông minh lanh lợi biết đùa giỡn người khác như vậy, lại dùng tài năng của mình làm ra mấy trò này. Nói hắn vài câu là bỏ đi rồi? Giống như trẻ con bỏ nhà đi vậy, giận dỗi với ta như vậy. Ta không tin hắn quả thực từ nay về sau không tới đâynữa. Lần sau gặp hắn, ta sẽ không tha đâu.”

Không chỉ có Tôn Sách, đến Bộ Chất không hay nói cười cũng phải nở nụ cười: “Tử Bố tiên sinh nói đúng, Triệu Tử Vân này, có lúc thông minh,lại có lúc hồ đồ, tính tình lại quật cường như vậy, lần này hành độngđúng là giống trẻ con. Ta không hiểu nổi, hắn như vậy làm sao ở Hứa Đôvà Nghiệp thành lại mang phải tiếng tiểu nhân?”

Gia Cát Cẩn sớm đã cười không thở nổi, lúc này mới nói: “Theo tôithấy, Tử Vân ở đây mới là con người thật. Các ngài nghĩ lại xem, có tiểu nhân nào lại mang được thanh danh tiểu thần y không? Mấy năm nay sắpxếp cho lưu dân ở Thọ Quang, không dưới mấy chục vạn người, lại vừa ởNghiệp thành mở cô nhi viện gì đó, lúc này người gọi hắn là tiểu nhânkhông nhiều lắm, mà gọi là đại thiện nhân nhiều hơn. Kỳ thật nghĩ lại,lời hắn nói hôm qua cũng không sai, làm nhiều chuyện như vậy, chỉ bằngcái dược điếm nửa bán nửa cho không, có thể kiếm ra tiền sao? Tôi thấyhắn mấy năm nay cũng khổ cực nhiều. Thôi bỏ đi, tình tình trẻ con ngẫunhiên phát tiết, cứ chờ đi, thế nào cũng tới.”

Tôn Sách vừa cười vừa thở dài gật đầu: “Đúng vậy, hắn… Thật sự là quá vất vả. Nếu không phải lòng dạ yếu mềm, nuôi không nhiều người như vậy, hắn cũng không trở thành người đi làm mấy chuyện nịnh bợ kia. Tử Vânthật sự coi ta là bằng hữu sinh tử, coi các người là người đáng tin cậy, nếu không, chẳng qua là thương nhân tới nịnh bợ ta thôi, cũng sẽ khôngcùng tiên sinh phát tính trẻ con như vậy.”

Trương Chiêu nghĩ tới cũng bật cười: “Tôi không phải không biết hắnkhổ cực, chưa nói hắn cứu chủ công cùng Thúc Bật, đến thuốc trị thươngmấy năm nay tướng lãnh lớn nhỏ trong quân ta dùng toàn bộ là do hắn cung cấp miễn phí, lại tìm chiến mã thượng đẳng cho chủ công cùng Công Cẩn,trong lòng tôi thật sự cảm kích hắn. Ngày hôm qua chẳng qua nghĩ tên gia hỏa này một thân tài hoa lại không dùng tới, hắn không những không để ý chuyện ngày, ngược lại vì mấy trò khôn vặt mà tỏ ra đắc ý, không biếtlàm sao một nỗi tức giận lại dâng lên. Các người xem, hôm qua còn làm ra bộ dạng biết sai, nhận giáo huấn của trưởng bối, cái gì mà biết ta vìtốt cho hắn, hôm nay lại làm ra chuyện này, thật sự là coi chúng ta nhưngười xấu. chủ công, hắn nếu thật chỉ làm vậy ở chỗ chúng ta thì khôngsao, chỉ sợ hắn làm vậy ở chỗ khác, bị người ta bắt được, vậy không phải là việc nhỏ đâu.”

Tôn Sách cười khuyên ông ta: “Tiên sinh đừng giận hắn. Ông còn khônghiểu rõ Tử Vân sao, hắn bực mình không phải bực ông, mà bực ta đó! Hắntrách ta hôm qua không nói giúp hắn, khiến hắn mất mặt trước các người,mới bỏ đi như vậy. Nếu hắn đã tới Kinh châu, ta lập tức cho người truyền lời với Công Cẩn và Tử Kính, bảo bọn họ chú ý một chút là được.”

Gia Cát Cẩn đột nhiên nói: “Ngô hầu, Chu Đô Đốc đang chuẩn bị chiếntranh với Hoàng Tổ, Tử Vân lúc này đi Kinh châu, có phải tới Giang Hạkhông?”

Tôn Sách ừ một tiếng, nghĩ một chút rồi nói: “Trước kia Tử Vân từngnói, trà hành của hắn ở Kinh châu là do Tô Phi kinh doanh, không biếtgiờ còn như vậy không? Nếu nói vậy, chắc chắn hắn phải đi Giang Hạ. Cóđiều cũng không sao đâu, Công Cẩn vẫn chưa chuẩn bị xong, với lại tamuốn tự mình tới. Cho dù khai chiến, Tử Vân thông minh như vậy, cũng sẽkhông gặp tổn thương gì đâu. Đến lúc đó, chúng ta tấn công Giang Hạ, chỉ cần hắn ở đó, ta sẽ trói hắn trở về, xem hắn chạy thế nào.”

Trương Chiêu cũng hung hăng nói: “Chủ công bắt kẻ kia về đây, xem tôi có đánh đòn hắn không, dám giận dỗi với ta.”

Trên đại sảnh, mọi người lần nữa cười lớn.

Ta lúc này cũng chưa rời khỏi Kiến Nghiệp, nghe tiểu nhị trở về báocáo ánh mắt đám người Trương Chiêu, ta nghĩ rồi cười: “Trương Chiêu cáogià này, muốn chỉnh ta sao.”

Tiểu nhị lo lắng nhìn ta nói: “Công tử, chúng ta thật sự nâng giá thuốc sao? Lỡ…”

Ta khẽ cười: “Không sợ, nâng lên là nâng giá người mua thuốc, khôngphải nâng giá tiền. Ngoại trừ đám quan lại đó, những người khác muathuốc giá không đổi. Trương Chiêu cáo già, ta muốn khiến ông ta nôn rachút máu, dám giở bộ dạng đứng đắn với ta.”

Kỳ thực, tiểu nhị này đương nhiên không biết dụng ý của ta, mộtthương nhân tham tiền, không thể đối với tổn thất lớn như vậy không làmgì. Ta muốn làm việc này, biểu hiện ta muốn trả thù, nếu không, khôngphải là Triệu Như ta rồi.

Ngày thứ ba, quả thực có người tới thanh toán tất cả tiền thuốc từtrước tới nay, giá cả đều không thấp. Người nhà Trương Chiêu cũng tới,cười đem tiền ra nói: “Chủ nhân nhà tôi nói, bảo các người tiện thể nhắn cho công tử các người, tiền thuốc nhà ta trả đúng hạn, của nhà các đạinhân khác đã có Ngô hầu ngầm lên tiếng, cũng sẽ không quỵt. Nói cho công tử các ngươi, đừng giở thói trẻ con đùa giỡn, thành ra nhỏ mọn, khôngcó việc gì thì nhanh trở về, nếu không Ngô hầu cùng chủ nhân nhà ta sẽđánh đòn ngài ấy.”

Tiểu nhị cười lớn trả lời hắn: “Công tử không phải nhỏ mọn đâu. Đúngrồi, tiểu huynh đệ có biết tiền cùng tài vật chúng ta nộp tới thật sựcho vào quan khố rồi sao?”

Gia nhân kia lắc đầu cười: “Ngô hầu nói, công tử các ngươi hảo tâm,ngài sẽ thành toàn cho thiện danh của công tử các người. Tài vật kiatoàn bộ lấy danh nghĩa của công tử các ngươi mở cô nhi viện. Kỳ thực,tiền tài vẫn của các ngươi, thấy không, sắp tới lúc khai chiến rồi, dược liệu trong quân toàn bộ sẽ do các ngươi cung cấp. Ta còn biết, Ngô hầuphủ đã đặt mua đồ cho công tử các ngươi rồi. Theo ta thấy, thứ các ngươi bỏ ra, còn không bằng phần được thu về đâu.”

Ta ở trong nghe được bật cười, Tôn Bá Phù này, lại dùng tiền của talàm chuyện tốt. May mà không thật sự đưa nhiều tài vật cho hắn, bênngoài bị thiệt hại, bên trong lại là ta phát, tức chết lão cáo giàTrương Chiêu đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Quyển 1 - Chương 1 Quyển 1 - Chương 2 Quyển 1 - Chương 3 Quyển 1 - Chương 4 Quyển 1 - Chương 5 Quyển 1 - Chương 6 Quyển 1 - Chương 7 Quyển 1 - Chương 8 Quyển 1 - Chương 9 Quyển 1 - Chương 10 Quyển 1 - Chương 11 Quyển 1 - Chương 12 Quyển 1 - Chương 13 Quyển 1 - Chương 14 Quyển 1 - Chương 15 Quyển 1 - Chương 16 Quyển 1 - Chương 17 Quyển 1 - Chương 18 Quyển 1 - Chương 19 Quyển 1 - Chương 20 Quyển 1 - Chương 21 Quyển 1 - Chương 22 Quyển 1 - Chương 23 Quyển 1 - Chương 24 Quyển 1 - Chương 25 Quyển 1 - Chương 26 Quyển 1 - Chương 27 Quyển 1 - Chương 28 Quyển 1 - Chương 29 Quyển 1 - Chương 30 Quyển 1 - Chương 31 Quyển 1 - Chương 32 Quyển 1 - Chương 33 Quyển 1 - Chương 34 Quyển 1 - Chương 35 Quyển 1 - Chương 36 Quyển 1 - Chương 37 Quyển 1 - Chương 38 Quyển 1 - Chương 39 Quyển 1 - Chương 40 Quyển 1 - Chương 41 Quyển 1 - Chương 42 Quyển 1 - Chương 43 Quyển 1 - Chương 44 Quyển 1 - Chương 45 Quyển 1 - Chương 46 Quyển 1 - Chương 47 Quyển 1 - Chương 48 Quyển 1 - Chương 49 Quyển 1 - Chương 50 Quyển 1 - Chương 51 Quyển 1 - Chương 52 Quyển 1 - Chương 53 Quyển 1 - Chương 54 Quyển 1 - Chương 55 Quyển 1 - Chương 56 Quyển 1 - Chương 57 Quyển 1 - Chương 58 Quyển 1 - Chương 59 Quyển 1 - Chương 60 Quyển 1 - Chương 61 Quyển 1 - Chương 62 Quyển 1 - Chương 63 Quyển 1 - Chương 64 Quyển 1 - Chương 65 Quyển 1 - Chương 66 Quyển 1 - Chương 67 Quyển 2 - Chương 68 Quyển 2 - Chương 69 Quyển 2 - Chương 70 Quyển 2 - Chương 71 Quyển 2 - Chương 72 Quyển 2 - Chương 73 Quyển 2 - Chương 74 Quyển 2 - Chương 75 Quyển 2 - Chương 76 Quyển 2 - Chương 77 Quyển 2 - Chương 78 Quyển 2 - Chương 79 Quyển 2 - Chương 80 Quyển 2 - Chương 81 Quyển 2 - Chương 82 Quyển 2 - Chương 83 Quyển 2 - Chương 84 Quyển 2 - Chương 85 Quyển 2 - Chương 86 Quyển 2 - Chương 87 Quyển 2 - Chương 88 Quyển 2 - Chương 89 Quyển 2 - Chương 90 Quyển 2 - Chương 91 Quyển 2 - Chương 92 Quyển 2 - Chương 93 Quyển 2 - Chương 94 Quyển 2 - Chương 95 Quyển 2 - Chương 96 Quyển 2 - Chương 97 Quyển 2 - Chương 98 Quyển 2 - Chương 99 Quyển 2 - Chương 100 Quyển 2 - Chương 101 Quyển 2 - Chương 102 Quyển 2 - Chương 103 Quyển 2 - Chương 104 Quyển 2 - Chương 105 Quyển 2 - Chương 106 Quyển 2 - Chương 107 Quyển 2 - Chương 108 Quyển 2 - Chương 109 Quyển 2 - Chương 110 Quyển 2 - Chương 111 Quyển 2 - Chương 112 Quyển 2 - Chương 113 Quyển 2 - Chương 114 Quyển 2 - Chương 115 Quyển 2 - Chương 116 Quyển 2 - Chương 117 Quyển 2 - Chương 118 Quyển 2 - Chương 119 Quyển 2 - Chương 120 Quyển 2 - Chương 121 Quyển 2 - Chương 122 Quyển 2 - Chương 123 Quyển 2 - Chương 124 Quyển 2 - Chương 125 Quyển 2 - Chương 126 Quyển 2 - Chương 127 Quyển 2 - Chương 128 Quyển 2 - Chương 129 Quyển 2 - Chương 130 Quyển 2 - Chương 131 Quyển 2 - Chương 132 Quyển 2 - Chương 133 Quyển 2 - Chương 134 Quyển 2 - Chương 135 Quyển 2 - Chương 136 Quyển 2 - Chương 137 Quyển 2 - Chương 138 Quyển 2 - Chương 139 Quyển 2 - Chương 140 Quyển 2 - Chương 141 Quyển 2 - Chương 142 Quyển 2 - Chương 143 Quyển 2 - Chương 144 Quyển 2 - Chương 145 Quyển 2 - Chương 146 Quyển 2 - Chương 147 Quyển 2 - Chương 148 Quyển 2 - Chương 149 Quyển 2 - Chương 150 Quyển 2 - Chương 151 Quyển 2 - Chương 152 Quyển 2 - Chương 153 Quyển 2 - Chương 154 Quyển 2 - Chương 155 Quyển 2 - Chương 156 Quyển 2 - Chương 157 Quyển 2 - Chương 158 Quyển 2 - Chương 159 Quyển 2 - Chương 160 Quyển 2 - Chương 161 Quyển 2 - Chương 162 Quyển 2 - Chương 163 Quyển 2 - Chương 164 Quyển 2 - Chương 165 Quyển 2 - Chương 166 Quyển 2 - Chương 167 Quyển 2 - Chương 168 Quyển 2 - Chương 169 Quyển 2 - Chương 170 Quyển 2 - Chương 171 Quyển 2 - Chương 172 Quyển 2 - Chương 173 Quyển 2 - Chương 174 Quyển 2 - Chương 175 Quyển 2 - Chương 176 Quyển 2 - Chương 177 Quyển 2 - Chương 178 Quyển 2 - Chương 179 Quyển 2 - Chương 180 Quyển 2 - Chương 181 Quyển 2 - Chương 182 Quyển 2 - Chương 183 Quyển 2 - Chương 184 Quyển 2 - Chương 185 Quyển 2 - Chương 186 Quyển 2 - Chương 187 Quyển 2 - Chương 188 Quyển 2 - Chương 189 Quyển 2 - Chương 190 Quyển 2 - Chương 191 Quyển 2 - Chương 192 Quyển 2 - Chương 193 Quyển 2 - Chương 194 Quyển 2 - Chương 195 Quyển 2 - Chương 196 Quyển 2 - Chương 197 Quyển 2 - Chương 198 Quyển 2 - Chương 199 Quyển 2 - Chương 200 Quyển 2 - Chương 201 Quyển 2 - Chương 202 Quyển 2 - Chương 203 Quyển 2 - Chương 204 Quyển 2 - Chương 205 Quyển 2 - Chương 206 Quyển 2 - Chương 207 Quyển 2 - Chương 208 Quyển 2 - Chương 209 Quyển 3 - Chương 210 Quyển 3 - Chương 211 Quyển 3 - Chương 212 Quyển 3 - Chương 213 Quyển 3 - Chương 214 Quyển 3 - Chương 215 Quyển 3 - Chương 216 Quyển 3 - Chương 217 Quyển 3 - Chương 218 Quyển 3 - Chương 219 Quyển 3 - Chương 220 Quyển 3 - Chương 221 Quyển 3 - Chương 222 Quyển 3 - Chương 223 Quyển 3 - Chương 224 Quyển 3 - Chương 225 Quyển 3 - Chương 226 Quyển 3 - Chương 227 Quyển 3 - Chương 228 Quyển 3 - Chương 229 Quyển 3 - Chương 230 Quyển 3 - Chương 231 Quyển 3 - Chương 232 Quyển 3 - Chương 233 Quyển 3 - Chương 234 Quyển 3 - Chương 235 Quyển 3 - Chương 236 Quyển 3 - Chương 237 Quyển 3 - Chương 238 Quyển 3 - Chương 239 Quyển 3 - Chương 240 Quyển 3 - Chương 241 Quyển 4 - Chương 242 Quyển 4 - Chương 243 Quyển 4 - Chương 244 Quyển 4 - Chương 245 Quyển 4 - Chương 246 Quyển 4 - Chương 247 Quyển 4 - Chương 248 Quyển 4 - Chương 249 Quyển 4 - Chương 250 Quyển 4 - Chương 251 Quyển 4 - Chương 252 Quyển 4 - Chương 253 Quyển 4 - Chương 254 Quyển 4 - Chương 255 Quyển 4 - Chương 256
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của mộng ngưng tiểu trúc