Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7183 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Mới sáng sớm thứ hai, Bạch Kỳ đã trả phòng và cùng Tần Văn Lan rời đi. Hai người vừa rời đi, bà chủ ở quầy lễ tân thở phào một cái, ngồi phịch xuống ghế, "Hai "Diêm Vương" này cuối cùng cũng đi rồi."

"Còn dẫn theo cậu ta?" Hắc Thất liếc nhìn Tần Văn Lan đang lặng lẽ theo sau Bạch Kỳ mà hỏi.

"Hả?" Bạch Kỳ ngờ vực.

"Thằng nhóc đó mục đích không thuần khiết, anh không sợ cậu ta mưu đồ hãm hại anh sao?" Hắc Thất hỏi.

Bạch Kỳ nghe vậy thì cười lớn, thô lỗ xoa đầu nó, "Ta chỉ là một tên lưu manh thì có gì đáng để cậu ta nhắm đến? Hôm qua ngươi cũng đã nói rồi mà."

"Hứ!" Hắc Thất hừ một tiếng, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm, "Có khi là cậu ta thèm khát vẻ đẹp của anh đó?"

Bạch Kỳ bước đi với đôi chân dài, ở phía sau Tần Văn Lan chỉ có thể hơi ngẩng đầu lên mới thấy được một bên mặt của anh, "Cao quá." Cậu nghĩ.

Tần Văn Lan năm nay mười tám tuổi nhưng lại có gương mặt như mười lăm, cao một mét sáu tám. Trước đây, cậu không để ý đến "khuyết điểm" trên thân xác mình, nhưng bây giờ... thật bực bội!

Bạch Kỳ đến trung tâm môi giới thuê một căn hộ, một khu chung cư hạng trung, hai phòng ngủ, một phòng khách có ban công, đầy đủ nội thất và đồ dùng sinh hoạt, môi trường cũng rất tốt, một tháng chỉ có năm ngàn.

Bạch Kỳ và Hắc Thất không hiểu "thị trường" thuê nhà ở Trái Đất, sau khi xem nhà thấy hài lòng, lại xác nhận là có thể trả nổi tiền thuê, liền vui vẻ trả tiền một năm.

Sau hai người một mèo dọn dẹp xong căn nhà mới thuê suốt đêm, Tần Tuấn nhận được tin tức ngay lập tức, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trong phòng suite của khách sạn cao cấp, Tần Tuấn ngồi trên ghế mây tử đằng cạnh cửa sổ, tay cầm một tập hồ sơ về tiểu sử của "Nhiễm Dương".

Một tên lưu manh từ trại trẻ mồ côi ra, trình độ văn hóa không cao. Thấy vậy, đầu tiên là Tần Tuấn nhíu mày sợ Tần Văn Lan bị hư hỏng, sau đó lại nghi ngờ, ngày hôm qua tuy chỉ là gặp thoáng qua nhưng khí chất cao quý ấy không phải dễ dàng có thể giả vờ có được.

Tiếp tục đọc, khi thấy "Nhiễm Dương" thành lập một đội "vô danh" giành ba chức vô địch liên tiếp, kế đó vì tai nạn xe mà giải nghệ, Tần Tuấn ban đầu cảm thấy tiếc, sau lại phàn nàn về sự cao ngạo, không biết điều, không hiểu thế sự của hắn.

Tần Tuấn là một thương nhân, mười hai tuổi đã vào làm việc trong tập đoàn Tần Thị, từ lâu đã trở thành con cáo già thành tinh. Dù trong tài liệu không ghi rõ nội tình vụ tai nạn của "Nhiễm Dương" nhưng hắn vừa nhìn đã thấy có vấn đề.

Gập lại tập hồ sơ, Tần Tuấn cầm ly hồng trà trên bàn, dựa lưng vào ghế chìm vào suy tư. Ở đâu có thương nhân thì ở đó không sạch sẽ, những chuyện nhỏ nhặt hắn luôn không để ý, nhưng bây giờ "Nhiễm Dương" đã có liên quan đến em trai hắn là Văn Lan thì đó lại là chuyện khác.

Tần Tuấn đã từng nghe qua về chiến đội Vương Trung Vương, trò chơi trực tuyến "Mạt Đồ" này là sản phẩm của tập đoàn Tần Thị, nhưng hạng mục này không phải do hắn quản lý nên không hiểu biết nhiều.

Uống xong một tách trà, Tần Tuấn gọi một cuộc điện thoại, "Điều tra chi tiết về tai nạn của Nhiễm Dương, ngoài ra, thu thập tài liệu về đội Vương Trung Vương."

Ra lệnh xong cúp máy, Tần Tuấn liếc nhìn bức ảnh của "Nhiễm Dương" trong tài liệu, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm, "Chiến đội Vương Trung Vương? Chẳng khác gì xúc xích* cả."

*Nguyên gốc:『王中王?還火腿腸呢。』:

王中王

Trong một trung tâm mua sắm, Bạch Kỳ như bị rút xương, uể oải ngồi trên ghế mềm, Tần Văn Lan ở phòng thử đồ liên tục ra vào, quần áo trên người thay hết bộ này đến bộ khác.

"Ừm, không tệ." Bạch Kỳ nuốt một múi quýt, nhận xét qua loa, "Bộ tiếp theo."

Tần Văn Lan nhìn bộ quần áo hình meo meo trong tay nhân viên bán hàng, trên mặt chần chờ một lát rồi vẫn cầm lên vào phòng thử đồ.

Một lúc lâu sau, Tần Văn Lan kéo cửa bước ra với vẻ mặt không tình nguyện, ngay lập tức làm xiêu lòng một loạt nữ nhân viên bán hàng. Bạch Kỳ cũng không khỏi mắt sáng lên, vẫy tay gọi cậu lại.

Khi Tần Văn Lan bước đến gần, Bạch Kỳ vươn ma trảo nựng má của cậu, "Dễ thương quá."

Thấy ánh mắt Bạch Kỳ dán chặt vào mình, Tần Văn Lan mím môi, nở một nụ cười "e thẹn", tức khắc "bạo kích" tim Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ đứng dậy, tay nhanh chóng chỉ vào người Tần Văn Lan và mấy bộ quần áo hắn vừa thử, "Bộ này, bộ này, bộ kia... gói hết lại."

"..." Hắc Thất ôm mặt, ký chủ, anh sẽ hối hận đến mức muốn chặt tay đấy.

Nhân viên bán hàng cầm quần áo đi tính tiền, khi đang gói đồ thì một nhân viên khác đến bên tai cô thì thầm, "Ông chủ nói, tất cả đồ họ mua đều giảm giá còn một phần mười."

"!!!" Nhân viên bán hàng đang tính tiền sững lại, mắt không khỏi liếc nhìn Bạch Kỳ đang đút quýt cho "mèo con", "Thiếu gia nhà giàu? Con ông cháu cha? Hay là con nhà cách mạng*?"

紅二代

Phát hiện ánh mắt dò xét của nhân viên bán hàng, Bạch Kỳ quay lại nhìn, "Có chuyện gì?"

"Không, không có gì." Nhân viên bán hàng vội thu lại ánh mắt, nhanh chóng gói hàng, bất kể là ai, đều không phải người mình có thể chọc vào.

Sau khi tính tiền xong, Bạch Kỳ và Hắc Thất mặt mày ngơ ngác, Tần Văn Lan vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng không nói gì.

"Lần sau lại đến chỗ các ngươi mua." Giá rẻ thế này trả nổi tiền thuê mặt bằng không?

"...Cảm, cảm ơn." Thế giới của người giàu đúng là người bình thường không hiểu nổi.

Trong thang máy của trung tâm thương mại, Hứa Tuấn Du và Tào Lăng đang líu lo kể về những chuyện thú vị trong game. Ban đầu Tào Lăng còn thỉnh thoảng đáp lại, nhưng đột nhiên như nhìn thấy quỷ mà lao lên phía trước, áp mặt vào cửa kính.

Hứa Tuấn Du giật mình, giọng Đông Bắc cũng bật ra, "Lão Tào, ông làm sao vậy?"

"Tôi... tôi vừa nhìn thấy một người." Tào Lăng mặt mày kinh hãi.

"Hả!" Hứa Tuấn Du bị anh ta chọc cười, giơ tay đấm lên vai sau của hắn một cái, "Ông đùa à? Đây khắp nơi đều là người mà."

"Không phải!" Tào Lăng gấp đến mức nói lắp, tật này bẩm sinh, vậy nên bình thường hắn luôn giữ hình tượng "trầm lặng ít nói", "Không phải người khác, là... là Nhiễm Dương, không, Bất Bại Xuyên Dương."

"..." Hứa Tuấn Du sững người.

"Đinh!" Thang máy dừng ở tầng bốn, Hứa Tuấn Du và Tào Lăng nhìn nhau, lập tức lao ra khỏi thang máy, chạy ào ào đụng phải không ít người.

Hai người chạy về tầng hai, tìm trong đám đông rất lâu nhưng không thấy Bạch Kỳ, Hứa Tuấn Du thở hồng hộc, gặp lại Tào Lăng, "Lão Tào, không phải ông nhìn nhầm chứ?"

Tào Lăng không trả lời, Hứa Tuấn Du giậm mạnh chân xuống đất, miệng buông ra một câu chửi thề.

"Trúc Hạ Thanh" của Tào Lăng và "Bất Bại Xuyên Dương" của Nhiễm Dương là cặp đôi kỳ phùng địch thủ, bốn năm liền Tào Lăng thua Nhiễm Dương trong các trận solo, chỉ vì mối thù này, Nhiễm Dương có hóa thành tro hắn cũng nhận ra.

"Anh ta đang ở thành phố M." Tào Lăng nói.

Hứa Tuấn Du và Tào Lăng ủ rũ rời đi, nhưng ngay tại cửa hàng KFC bên cạnh, Bạch Kỳ đang dẫn Tần Văn Lan xếp hàng nhận thức ăn.

Hamburger, cánh gà, nước ngọt, kem, đây lần đầu tiên ăn thức ăn nhanh của KFC. Bạch Kỳ gọi đầy một bàn, tuy hương vị không bằng những sơn hào hải vị đã từng ăn nhưng lại rất mới mẻ.

Ở bàn trong góc, Bạch Kỳ, Tần Văn Lan và Hắc Thất, hai người một mèo đồng loạt gặm ngô, tốc độ ăn không chậm nhưng rất nhã nhặn.

Tần Văn Lan trước giờ không ăn thức ăn nhanh, gia đình cũng không cho phép cậu ăn. Mười năm đầu cậu vì "bệnh" mà ở nhà tổ họ Tần, tám năm sau dù ra ngoài cũng có một đám vệ sĩ đi cùng, không tiếp xúc được với thế giới bên ngoài.

Hương vị thức ăn nhanh không đặc biệt, nhưng có lẽ vì người ngồi cùng đặc biệt, Tần Văn Lan ăn rất vui vẻ.

Buổi chiều, Bạch Kỳ sắm đủ mọi thứ cần thiết, đến khi trở về căn nhà mới thuê thì đã là mười giờ tối, một ngày bôn ba khiến Bạch Kỳ mệt đến rã rời.

"Phòng ngủ chính là của tôi, phòng nhỏ bên cạnh là của cậu." Bạch Kỳ chỉ vào phòng ngủ chiếm trước chỗ tốt, "Phòng làm việc chúng ta dùng chung, bếp thuộc về cậu."

Bạch Kỳ ngừng một chút, sau đó hỏi Tần Văn Lan, "Cậu biết nấu ăn không?"

Tần Văn Lan im lặng một lát, rồi chậm rãi lắc đầu biểu thị không biết.

"Vậy thì học đi, tôi bận công việc, hơn nữa tôi không nuôi cậu không công đâu.

"Chậc chậc." Hắc Thất đảo mắt lẩm bẩm, "Dùng tiền của người ta, còn bóc lột người ta làm bảo mẫu cho mình, địa chủ còn có lương tâm hơn anh."

Bạch Kỳ đứng dậy đi đến phía sau Tần Văn Lan, cúi người xuống, một tay đặt lên vai, tay kia nâng cằm cậu lên, "Rất đơn giản đúng không?"

Bạch Kỳ cố ý hạ giọng, khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt, hai mắt long lanh khiến Tần Văn Lan nhìn sững sờ, nhanh chóng gật đầu.

"Ngoan." Bạch Kỳ rút tay về, thu lại nụ cười trở lại vẻ lười biếng thường ngày, "Khuya rồi, ngủ sớm đi."

Bạch Kỳ xoa vai bước về phòng ngủ, Tần Văn Lan nhìn chằm chằm bóng lưng anh, cho đến khi cửa phòng ngủ "ầm" một tiếng đóng lại, cậu mới như bừng tỉnh thu ánh mắt về.

Tần Văn Lan đứng ngây ra ở phòng khách một lúc, sau đó mới tắt đèn về phòng mình.

Phòng tuy không lớn, nhưng đồ đạc đầy đủ, bố trí hoàn toàn phù hợp với thói quen sinh hoạt của cậu, rõ ràng có người đã cẩn thận sắp xếp.

Tần Văn Lan ngồi xuống mở máy tính, sau đó hai tay gõ nhanh trên bàn phím, dữ liệu màu xanh lá lướt nhanh trên màn hình khiến người xem hoa mắt.

Hai phút sau, dữ liệu về 0, một thanh tiến độ xuất hiện trên màn hình. Trong khi thanh tiến độ chạy, Tần Văn Lan nhìn đồng hồ, 11h55".

Mắt Tần Văn Lan chợt tối lại, còn năm phút nữa là đến nửa đêm, liệu mình có quên anh ấy không?

Trong một căn hộ ở thành phố M, Hứa Tuấn Du nằm lười biếng trên giường, chân gác lên, đang dùng một ứng dụng trò chuyện để nói chuyện với "Nhất Kiếm Phong Tuyết" NguỵTử Dung.

"Hôm nay buổi chiều tôi và lão Tào ra ngoài, hắn nói thấy Nhiễm Dương."

"Anh ta ở thành phố M!?" Nguỵ Tử Dung gửi một loạt dấu chấm than kèm một biểu cảm kinh hãi, "Các ông gặp anh ta rồi à?"

"Sượt qua nhau, lúc tôi và lão Tào đuổi theo thì không thấy đâu nữa."

"Khốn khiếp." Ngụy Tử Dung gửi hàng loạt biểu cảm tức giận, "Lúc PK không phải rất tiểu nhân vô lại sao, ngoài đời thì nhát gan thế? Trốn cái quái gì?"

"Khu 1 thế nào rồi?" Hứa Tuấn Du hỏi.

"Tôi vẫn luôn theo dõi, hôm nay anh ta không online." Vệ Tử Dung trả lời.

"Thời gian khớp rồi." Hứa Tuấn Du nói.

"Ngày mai là Chủ Nhật, tôi định dẫn đội viên của Tường Huy đi khu 1 săn "BOSS", Mộ Phong các ông có đi không?" Vệ Tử Dung hỏi.

"BOSS" mà Vệ Tử Dung nói là ai Hứa Tuấn Du tự nhiên biết rõ, hắn suy nghĩ một lúc rồi trả lời, "Tôi và lão Tào bàn bạc đã, nếu ngày mai không training thì Mộ Phong cũng tham gia."

"Haha, đội chúng ta hai lần vô địch mà lại không đánh nổi một "Bất Bại Xuyên Dương" sao?" Vệ Tử Dung gửi một khuôn mặt cười đắc ý.

"Đừng vội đắc ý, muốn vây đánh anh ta phải tìm ra đã, hơn nữa..." Hứa Tuấn Du thở dài, "Người ta là nhà vô địch ba lần liên tiếp."

"..." Nguỵ Tử Dung, "Tôi muốn chửi thề."

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »