Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7343 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Được sự đồng ý của Bạch Kỳ, Tần Văn Lan sắp xếp bác sĩ trong thời gian ngắn nhất, sau đó vội vã kéo Bạch Kỳ đi kiểm tra, giống như sợ anh sẽ thay đổi ý kiến vào phút chót.

Kết quả kiểm tra cho thấy tay phải của Bạch Kỳ thực sự có chấn thương âm ỉ nhưng không nghiêm trọng, sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày và thi đấu.

Bệnh án của Bạch Kỳ đã được các thành viên trong đội xem qua, mặc dù ngày thường họ có vẻ lười biếng và không đáng tin nhưng thực ra đều lo lắng cho chấn thương của Bạch Kỳ, bây giờ kết quả có rồi, họ không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Song khác với những người khác nhẹ nhõm hẳn, Tần Văn Lan lại rất băn khoăn, thậm chí có chút nghi ngờ rằng các bác sĩ đều bị Bạch Kỳ "mua chuộc".

Khi bắt đầu điều tra về Bạch Kỳ, Tần Văn Lan đã lấy báo cáo về chấn thương do tai nạn xe của anh để nghiên cứu, vì vậy mới nghi ngờ về báo cáo hiện tại.

Dù cho Tần Văn Lan băn khoăn hay nghi ngờ nhiều thế nào, chuyện chấn thương tay của Bạch Kỳ tạm thời bị gác lại, sau một tuần tập trung huấn luyện đặc biệt, mọi người chào đón vòng sơ tuyển của giải đấu chuyên nghiệp《 Mạt Đồ 》.

Trong vòng sơ tuyển cũng có những đội mạnh, nhưng thường rất khó gặp ngay từ những trận đầu, vì hàng ngàn đội được ghép ngẫu nhiên trên mạng, không ai biết trước sẽ rút được lá bài nào.

Chử Cạnh, Đường Thiến Thiến, Tạ Văn Nham sau khi giải nghệ ít chơi《 Mạt Đồ 》, ít xuất hiện trên mạng, bây giờ quay lại đấu trường, ai nấy cũng đều hăng hái chuẩn bị chiến đấu một trận.

1v1, 3v3, 5v5 là các thể thức đấu, Bạch Kỳ bố trí Ngụy Tử Dung và Tần Văn Lan đấu đơn, Chử Cạnh, Đường Thiến Thiến, Tạ Văn Nham đấu ba, trận cuối cùng đấu năm người Bạch Kỳ sẽ lên.

Chiến thuật được sắp xếp rất rõ ràng, ba con cáo gian xảo Chử Cạnh đều đã chuẩn bị kế hoạch áp đảo đối thủ, kết quả ai ngờ, đối thủ đầu tiên lại bỏ! cuộc!?

Toàn đội "Vương Trung Vương" "......"

Khán giả tuy thất vọng nhưng cũng không bất ngờ, một đội yếu đấu với đội vô địch ba lần liên tiếp, 5 đấu 1 cũng chưa chắc thắng được, chắc chắn sẽ bị áp đảo.

"Vương Trung Vương" là chiến đội từ quán net do Nhiễm Dương thành lập, dù sau này chứng tỏ thực lực của mình là một con ngựa chiến tốt, nhưng khán giả vẫn quen gọi họ là "chiến đội hoang dã", chỉ thêm chữ "vô địch" phía trước.

Vì đối thủ trong trận đầu tiên chủ động bỏ cuộc, đội "Vương Trung Vương" không chiến mà thắng.

Trận thứ hai ghép với một đội có chút tiếng tăm, hàng năm đều lọt vào top 20 vòng thăng hạng, thực lực cũng thuộc hàng trung bình trong các đội.

Trận đơn đầu tiên, "Nhất Kiếm Phong Tuyết" Ngụy Tử Dung PK với Cơ giới sĩ của đối phương "Một Con Đại Điểu", ID khiến người ta không dám nhìn.

Vừa vào trận "Một Con Đại Điểu" đã lải nhải nói nhảm, còn không sợ chết mà đòi chụp hình xin chữ ký, thuộc tính lắm mồm khiến Ngụy Tử Dung cực kỳ đau đầu.

Trước máy tính trong phòng tập, Bạch Kỳ mặc áo len rộng màu be, chân trần cuộn tròn trên ghế, mái tóc dài buộc sau tai bằng kẹp tóc dâu tây nhỏ, đeo kính trên mũi, đang nhai kẹo cao su nhìn màn hình một cách lười biếng.

"Thằng điên nào từ trại tâm thần chạy ra vậy?" Đường Thiến Thiến nhíu mày lẩm bẩm.

Chử Cạnh cau mày nói, "Kết thúc nhanh."

Tạ Văn Nham thả lỏng người ngả lưng vào ghế, rõ ràng không còn chú ý đến trận đấu này.

"Một Con Đại Điểu" lải nhải quanh Ngụy Tử Dung, Ngụy Tử Dung rút kiếm chém một cú mạnh làm mất một lớp máu của hắn, làm đối phương hét lên kinh hãi rồi nhảy tránh, thấy tình hình không ổn bèn co giò chạy.

"Mày chạy cái quái gì!" Ngụy Tử Dung gầm lên, vung kiếm đuổi theo.

Ánh mắt của mọi người đều rời khỏi trận đấu, Bạch Kỳ thổi nổ kẹo cao su trong miệng rồi quay đầu hỏi Chử Cạnh và mấy người khác, "Tối nay ăn gì?"

"Ăn lẩu hoặc xiên nướng đều được!" Đường Thiến Thiến nhanh miệng đáp.

"Lẩu." Tạ Văn Nham nói.

"Lẩu +1." Chu Cạnh phụ họa.

"Lẩu lẩu." Ngụy Tử Dung, đang điên cuồng truy đuổi và chém người, cũng xen vào đồng ý một câu.

Bạch Kỳ lại hỏi Tần Văn Lan, "Còn cậu? Muốn ăn gì?"

"Nghe theo anh." Tần Văn Lan mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.

"Ồ~~" Ngụy Tử Dung và mấy người khác reo hò ồn ào.

Khán giả nghe thấy đoạn hội thoại này từ mic tổng trên kênh, "......" họ cảm thấy chiến đội "Bá Vương Bất Thượng Cung" bị xem thường.

Giải quyết đơn giản và thô bạo đội "Bá Vương Bất Thượng Cung", cuối cùng trong trận 5V5, gần như chỉ có Ngụy Tử Dung và Đường Thiến Thiến đơn phương tàn sát cả năm người đối phương, mức độ tàn bạo khiến người ta kinh ngạc.

Sau khi trận đấu kết thúc, 6 người rời phòng tập đến nhà hàng lẩu, để tránh bị làm phiền nên họ đã chọn một phòng riêng.

Nồi lẩu cay xé lưỡi đang sôi sùng sục, Đường Thiến Thiến rót đầy bia cho mọi người rồi mạnh mẽ giơ ly lên, "Nào, chúc chúng ta lại thắng một trận nữa!"

Nhớ lại hai trận đấu giống như "hài kịch", vài người chỉ biết nhăn mặt không nói nên lời, cuối cùng đành giơ ly lên chạm vào nhau, dù sao thì thắng cũng là thắng mà.

"Vào các vòng trong, trình độ các đội sau này cũng sẽ cao hơn, mọi người tuyệt đối đừng chủ quan." Chử Cạnh nghiêm túc dặn dò.

"Đâu phải mới vào nghề đâu, điều này ai cũng hiểu mà." Tạ Văn Nham đáp.

"Nhiễm Dương." Ngụy Tử Dung lại rót đầy ly bia đưa đến trước mặt Bạch Kỳ, hào hùng nói, "Cạn với anh* một ly nào."

Bạch Kỳ nuốt một miếng thịt cừu nhúng lẩu, nể tình nâng ly lên chạm với Ngụy Tử Dung rồi ngửa đầu uống cạn.

"Đội trưởng, em cũng kính anh một ly." Đường Thiến Thiến đứng dậy giơ ly lên.

Bạch Kỳ liếc nhìn mấy người, quan sát ánh mắt trao đổi giữa họ, khóe miệng lập tức cong lên một đường đầy ý vị, định chuốc say mình đây mà?

Bạch Kỳ cười duyên dáng và ôn hòa, nâng ly lên chạm ly với Đường Thiến Thiến, "Cạn ly."

"Đội trưởng, tình nghĩa đều nằm trong ly rượu này." Tạ Văn Nham cười như một con cáo đen.

"Cạn ly." Bạch Kỳ vẫn cười tươi đáp lại hai từ.

Mấy người thay phiên chuốc rượu, Bạch Kỳ không từ chối, uống hết ly này đến ly khác, Tần Văn Lan nhìn mà nhíu mày, muốn ngăn cản nhưng bị ánh mắt của Bạch Kỳ làm lùi lại.

Nửa giờ sau...

Chử Cạnh và bốn người khác say mèm nằm úp mặt trên bàn hoặc nằm dài dưới đất, trông giống như mấy con cá chết bị phơi khô, Bạch Kỳ cầm ly rượu nhìn bốn người đang say khướt nhưng không nói gì, chỉ mỉm cười.

Tần Văn Lan "......" thật lợi hại.

Bạch Kỳ nuốt miếng thịt bò cuối cùng trên đĩa, thả tay áo đã cuộn lên xuống, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi. Tần Văn Lan đứng dậy đi theo, "A Dương, anh..."

Tần Văn Lan chưa kịp nói hết câu thì thấy Bạch Kỳ lảo đảo, trượt chân rồi ngã thẳng về phía trước. Tần Văn Lan hoảng hốt, lập tức bước lên đỡ anh.

Lúc này, Bạch Kỳ nào còn vẻ mặt tỉnh bơ như ban nãy. Khuôn mặt anh đỏ bừng, đôi mắt mờ mịt, rõ ràng là say rồi.

"Hoá ra anh ấy vẫn luôn gắng gượng à?" Tần Văn Lan bật cười, thầm nghĩ Bạch Kỳ đúng là cố chấp.

Hắc Thất nhai một viên thịt, liếc nhìn Bạch Kỳ một cái, "Rõ ràng là vị đại thần nào đó lại quên mất mình chỉ là một người bình thường."

Chiều cao chênh lệch không cản trở Tần Văn Lan dễ dàng bế Bạch Kỳ lên. Cậu không để lại một ánh mắt nào cho Chử Cạnh và bốn người say rượu kia, chỉ bế Bạch Kỳ rời khỏi phòng riêng.

Tần Văn Lan thanh toán xong, đưa Bạch Kỳ ra khỏi quán lẩu rồi gọi một chiếc taxi trên đường và trở về chỗ ở của hai người.

Sau khi đặt Bạch Kỳ đã say lên giường, Tần Văn Lan ra ngoài gọi điện cho vệ sĩ ở phòng bên cạnh, "Nấu một ít canh giải rượu."

Gác máy, cậu quay lại phòng ngủ thấy Bạch Kỳ đang nằm ngửa trên giường, mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà.

"Anh tỉnh rồi?" Tần Văn Lan tiến lại gần, đặt tay lên trán Bạch Kỳ hỏi, "Đầu có đau không?"

Bạch Kỳ rút lại ánh mắt nhìn Tần Văn Lan, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu một lúc lâu, rồi đột nhiên đưa tay bóp mũi anh, "Nhóc con."

Tần Văn Lan nhìn lại Bạch Kỳ, ánh mắt anh dường như đang nhìn mình, nhưng sâu trong mắt lại có chút mơ hồ, tựa như nhìn xuyên qua mình tới một người khác, điều này khiến Tần Văn Lan bất ngờ và cảm thấy lạnh sống lưng.

Ánh mắt Tần Văn Lan lộ vẻ lo lắng, anh dùng một tay giữ chặt vai Bạch Kỳ, tay kia nắm lấy cằm anh, "Em là ai?"

Trong mắt anh, em là ai? Là Tần Văn Lan, hay chỉ là người thay thế?

Bạch Kỳ vỗ tay cậu, khóe miệng nở một nụ cười lười biếng, "Tần Văn Lan, cậu cũng say rồi à?"

Nghe Bạch Kỳ gọi tên mình, Tần Văn Lan thở phào nhẹ nhõm, nhưng không hiểu sao trong lòng cậu vẫn cảm thấy có chút bất an, như thể có một vết thương không thể xóa nhòa.

Bạch Kỳ dường như đã mệt, nhắm mắt lại và ngủ. Tần Văn Lan thử đẩy vai anh, "A Dương?"

Gọi vài lần không thấy phản ứng, Tần Văn Lan nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của Bạch Kỳ, ánh mắt dừng lại cuối cùng trên đôi môi của anh.

Tim đập nhanh, không khí dường như ấm lên trong sự im lặng, dựa vào chút can đảm của men rượu, Tần Văn Lan từ từ cúi xuống, khi khoảng cách giữa hai người gần hơn, cậu chạm vào môi Bạch Kỳ.

"Rất mềm." Tần Văn Lan nghĩ, thử liếm thêm một chút, "Có chút ngọt."

"Phì!" Hắc Thất vừa ôm chiến lợi phẩm từ ngăn kéo đồ ăn vặt của Bạch Kỳ vừa nhìn thấy tư thế của hai người trên giường, lập tức phì cười.

Tần Văn Lan nhanh chóng rời khỏi môi Bạch Kỳ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Hắc Thất đang ho sặc sụa.

Chuông cửa phòng khách vang lên, chắc là vệ sĩ mang canh giải rượu đến, Tần Văn Lan thu hồi ánh mắt, đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ.

"Cũng may." Khi cửa phòng ngủ đóng lại, Hắc Thất thở phào nhẹ nhõm, nó lấy sự tôn nghiêm của chỉ số thông minh cao ngút trời của nó đảm bảo rằng, thằng nhóc kia vừa rồi trong mắt có sát khí.

Hắc Thất phàn nàn về việc Tần Văn Lan có ý định giết mình, khi quay lại nhìn Bạch Kỳ thấy anh đang mở mắt, ánh mắt sáng ngời, rõ ràng không còn chút say nào.

"Cậu ta hôn tôi." Bạch Kỳ nói không biểu cảm.

"Tôi thấy rồi." Hắc Thất đáp.

"Cậu ta thèm khát sắc đẹp của tôi." Bạch Kỳ có vẻ tự mãn và bất lực.

Hắc Thất đảo mắt, đáp lại bằng hai chữ "Haha", "Giờ mới nhận ra à? Thằng nhóc kia muốn ngủ với anh không phải chỉ một hai ngày đâu, ngoài anh ra ai cũng biết."

Dù trong lòng có nghĩ thế nào, Hắc Thất vẫn rất đáng tin hỏi, "Anh định xử lý thế nào?"

"Không muốn quan tâm." Bạch Kỳ trở mình, chui vào chăn mềm, "Người thích tôi nhiều lắm, cậu ta không thích tôi mới là có vấn đề."

Hắc Thất "......" Ký chủ, quá tự luyến dễ bị ăn đòn đấy.

"Cậu ta rất thích hợp làm bạn." Bạch Kỳ nói.

"Có tiền đều thích hợp làm bạn." Hắc Thất phàn nàn.

"Người hiểu tôi là Tiểu Hắc Thất."

Hắc Thất "......" Tiểu Hắc Thất? Cái quái gì vậy? Ký chủ của nó đúng là nâng sự "tra" lên một tầm cao mới.

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »