Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7333 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Bạch Kỳ hóa thân thành một hồ ly tinh yêu diễm lẳng lơ, nhưng mặc y quyến rũ, dụ dỗ trăm kiểu, thì "thẳng nam sắt thép" Chu Phi Dận vẫn không hề lay động.

Nhìn Chu Phi Dận sắp bị mình lột sạch dưới thân, Bạch Kỳ tức tối véo mạnh vào eo anh, "Nhóc con, cho chút phản ứng đi!!"

"Đau." Chu Phi Dận chậm rì rì thốt ra một chữ.

"Phì!" Hắc Thất đang lén lút theo dõi "quỷ đè" cười phun nước miếng.

Bạch Kỳ: "......"

"Ta là ác quỷ ngàn năm đây, ngươi không sợ bị ta hút cạn tinh khí sao?" Bạch Kỳ đe dọa.

"Cậu thử xem?" Chu Phi Dận vẫn không đổi sắc mặt.

"......" Thử cái quỷ, thấy đùa không được, Bạch Kỳ liền thô bạo xé áo Chu Phi Dận ra, như ý nguyện nhìn được dấu ấn chữ "Kỳ" ở hông trái của anh.

Mắt Bạch Kỳ lóe lên sự phức tạp. Đuổi theo mình tận ba kiếp, mỗi kiếp trên người đều mang dấu ấn của mình, đây là trùng hợp sao? Nhưng y không bao giờ tin vào sự trùng hợp.

Bạch Kỳ buông tay rồi lật người nằm xuống chiếm nửa giường của Chu Phi Dận, sau đó lại cướp chăn của anh.

Giường và chăn đều bị Bạch Kỳ chiếm một nửa, Chu Phi Dận nhích người muốn chen vào một chút, kết quả lại bị Bạch Kỳ trừng mắt nhìn.

"Ngươi thấy được ta?" Bạch Kỳ hỏi.

"Ừ, luôn thấy được." Chu Phi Dận trả lời.

Đôi mắt của Chu Phi Dận thấy được ma quỷ, từ lúc mang chiếc gương đồng về anh đã biết bên trong có một công tử như ngọc. Suốt mấy tháng nay, anh đã nhìn thấy tất cả mọi thứ của Bạch Kỳ trong gương.

Bạch Kỳ biết rõ có đôi mắt rình mò sau lưng, chỉ là Chu Phi Dận giả ngốc, y cũng vui vẻ cùng anh ta chơi trò "ta biết ngươi không biết".

"Này, tiểu lang quân." Bạch Kỳ nằm nghiêng chống đầu nhìn Chu Phi Dận mỉm cười hỏi, "Ta đẹp không?"

"Không biết." Chu Phi Dận thờ ơ đáp.

Sắc mặt Bạch Kỳ đột nhiên trở nên rất nguy hiểm, "Ngươi mù sao?"

"Không mù, tôi chỉ nhận diện mặt kém, bẩm sinh rồi." Chu Phi Dận trả lời.

Bạch Kỳ: "......"

"Hahaha......" Hắc Thất cười đến suýt tè ra quần.

Bạch Kỳ kéo hết chăn đi, xoay người giả chết, Chu Phi Dận nhìn chằm chằm vào sau gáy y khuôn mặt lạnh lùng thoáng qua một nụ cười nhạt.

Sáng hôm sau, Chu Phi Dận tỉnh dậy đúng giờ theo đồng hồ sinh học, tự mình thay đồ rồi bắt đầu rửa mặt buổi sáng với sự giúp đỡ của Bạch Nhược.

Bạch Kỳ ăn mặc lôi thôi xiêu xiêu vẹo vẹo nằm trên giường, lười biếng nhìn Chu Phi Dận đang lau mặt.

Chu Phi Dận lau xong mặt liền ra khỏi phòng, suốt quá trình không nhìn Bạch Kỳ trên giường một cái nào.

Hắc Thất chậc lưỡi, "Nếu tối qua các anh ngủ với nhau, người này chính là một kẻ bạc tình vô cảm."

"Ngủ hay không ngươi không biết sao?" Bạch Kỳ hỏi.

Hắc Thất nhăn mặt, kiềm chế cơn tức giận muốn gào lên, "Đắp chăn ngủ chung không tính."

"Ngươi thật dâm nha Tiểu Thất." Bạch Kỳ nói.

"...... Không bằng baba ạ." Hắc Thất mệt mỏi.

Không còn bắt nạt Hắc Thất, Bạch Kỳ chống cằm nhìn về phía cửa phòng, ánh mắt u ám, "Tại sao hắn không để ý đến ta?"

"Không phải người đàn ông nào cũng bẩm sinh cong." Hắc Thất nói.

"Bản thượng thần cũng không chỉ yêu mỗi đàn ông." Bạch Kỳ phản bác.

"Haha." Chay mặn đều không kiêng càng đáng xấu hổ.

-

Trong sân, Chu Phi Dận ngồi một mình bên hồ sen nhân tạo, ánh mắt dường như đang nhìn mặt nước nhưng lại xuyên qua mặt nước nhìn đến nơi xa xăm nào đó.

Khâu Lễ Hải từ ngoài viện đi tới, dừng lại cách Chu Phi Dận một mét rồi bẩm báo, "Tiên sinh, cậu tư nhà họ Lữ đã tới."

Chu Phi Dận hồi thần, nhanh chóng thu lại cảm xúc rồi trầm giọng đáp, "Để hắn vào."

"Vâng!"

Khâu Lễ Hải rời đi, rất nhanh đã dẫn Lữ Hách Minh quay lại.

Lữ Hách Minh là một tên công tử bột nổi tiếng ở thành phố C. Hắn làm đủ thứ trò như đuổi gà bắt chó, đào mộ tổ tiên, hù dọa trẻ con, không việc xấu nào là không làm, được gọi là "hỗn thế tiểu ma vương".

Chỉ là cậu tư Lữ không sợ trời không sợ đất lại thu móng vuốt khi đứng trước Chu Phi Dận, cúi người chào kính cẩn, "Chào Chu tiên sinh."

Ngồi trên xe lăn, Chu Phi Dận quay lưng về phía Lữ Hách Minh mà không lên tiếng.

Lữ Hách Minh cũng không hy vọng Chu Phi Dận sẽ đối xử tử tế với mình, biết rõ Chu tiên sinh không thích nghe những lời vô nghĩa, hắn liền đi thẳng vào vấn đề giải thích lý do đến.

"Tuần trước cha tôi đột nhiên bị bệnh rơi vào hôn mê, đến bệnh viện cũng không tìm ra bệnh tình, vì vậy tôi đến để mời Chu tiên sinh đi một chuyến."

Không ai biết lai lịch của Chu Phi Dận, chỉ biết rằng tổ tiên Chu gia trước kia làm nghề "kinh doanh dưới đất", tức là trộm mộ.

Mọi người tuy không rõ về Chu Phi Dận, nhưng biết anh là một bậc thầy phong thủy, chỉ là không rõ lý do vì sao anh đã rửa tay gác kiếm, không còn động đến những thứ "bí mật" ấy nữa.

Người ngoài đều nói: Nếu chân của Chu Phi Dận không bị liệt và không rửa tay gác kiếm, thì bây giờ anh chắc chắn là một tình cảnh khác.

Sau khi Chu Phi Dận rời khỏi phòng, Bạch Kỳ nằm một mình trên giường một lúc rồi cũng xuống giường, chân trần đi quanh phòng phá phách.

"Két!" Cửa bị đẩy từ bên ngoài vào, Bạch Nhược tay cầm chậu nước, tay cầm khăn lau bước vào chuẩn bị dọn dẹp.

Bạch Kỳ ngồi trên bàn sách nhìn Bạch Nhược như con ốc sên nhỏ, "Ngươi nói cô ấy có phải là vợ nuôi từ bé của Chu Phi Dận không?"

"Cũng có thể lắm." Hắc Thất đáp.

Bạch Kỳ nhìn Hắc Thất với vẻ mặt kỳ quái, "Hình như ngươi rất muốn ta và Chu Phi Dận cãi nhau rồi không bao giờ gặp lại nhau nữa nhỉ."

"...... Baba hiểu nhầm con rồi ạ." Là sinh vật ở đáy chuỗi thức ăn, dù nó thực sự nghĩ như vậy cũng không dám nói ra.

Bạch Nhược cẩn thận lau sạch bàn ghế, rồi đặt khăn xuống mở cửa sổ để không khí trong phòng được thông thoáng.

Khi cửa sổ mở ra, ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào, một tia nắng chiếu lên tay Bạch Kỳ. "Xèo" một tiếng, cánh tay của y ngay lập tức bị bỏng một mảng lớn.

"Ký chủ!!" Hắc Thất hét lên.

Bạch Kỳ bật dậy, lao nhanh về góc phòng, cánh tay bị bỏng đen khiến y không khỏi nhíu mày.

Bạch Nhược mở hết cửa sổ, ánh nắng chiếu vào phòng từ mọi phía, Bạch Kỳ bước lùi từng bước, nhanh chóng bị ép vào góc tường không lùi được nữa.

"Ký chủ, nhanh vào trong gương!" Hắc Thất lo lắng nhắc nhở.

Bạch Kỳ dựa vào tường, ánh mắt nhìn về phía chiếc gương đồng ở cuối phòng, đang định trốn vào đó để tránh nạn thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh từ bên ngoài.

Chu Phi Dận đã trở lại, vừa nhìn thấy Bạch Kỳ bị ánh nắng ép vào góc tường trông rất thê thảm, khuôn mặt luôn lạnh lùng điềm tĩnh của anh lập tức tối sầm lại.

Anh điều khiển xe lăn tiến tới, nhanh chóng kéo chăn trên chân mình lên để che bóng cho Bạch Kỳ, "Đóng cửa sổ lại, ra ngoài!!"

Lời nói nghiêm khắc của Chu Phi Dận làm Bạch Nhược sợ run lên, cô nhanh chóng đóng hết các cửa sổ lại, sau đó sợ hãi rời khỏi phòng.

Bạch Kỳ biết rõ linh hồn không thể chịu được ánh sáng mặt trời, khi chưa đối mặt với Chu Phi Dận một cách thẳng thắn, mỗi ngày y đều ở trong gương đồng không ra ngoài. Vì có gương đồng bảo vệ nên y cũng không sợ ánh nắng chiếu vào.

Chỉ là sau đêm qua cùng Chu Phi Dận "chung giường chung gối", y liền vô tư ở ngoài gương đồng, kết quả một lúc lơ là đã khiến bản thân chịu khổ.

"Tránh ra!" Bạch Kỳ đẩy Chu Phi Dận đứng dậy trở lại giường ngồi xuống.

Bạch Kỳ co chân nằm trên giường, vén tay áo rộng lên để lộ cánh tay phải bị thương, vết thương giống như bị lửa thiêu qua, máu thịt lộ ra ngoài.

"Đau lắm không?" Chu Phi Dận hỏi.

"Nếu muộn thêm chút nữa, e rằng ngươi sẽ không gặp lại ta được rồi." Bạch Kỳ cố ý phóng đại để dọa anh.

Chu Phi Dận nhíu mày, mặt trầm xuống không nói gì, hai mắt nhìn chằm chằm vào vết thương của Bạch Kỳ như đang nhìn thứ gì đáng ghét.

Bạch Kỳ cúi người tới gần Chu Phi Dận, một tay nhẹ nhàng nâng cằm anh, "Ma quỷ đều lấy tinh khí hồn phách của người làm thức ăn, hay là ngươi để ta ăn ngươi bổ sung cơ thể chút?"

"Nếu cậu ăn được thì cứ ăn đi." Chu Phi Dận bình tĩnh nói.

Bạch Kỳ cho rằng Chu Phi Dận chỉ đang cứng miệng, vì vậy cố ý hù doạ anh. Một tay đang nâng cằm đột nhiên bóp cổ anh, lực từ từ tăng lên.

Cảm giác ngạt thở khiến mặt Chu Phi Dận ửng đỏ, nhưng ánh mắt nhìn Bạch Kỳ vẫn sáng ngời.

Bạch Kỳ thử chạm vào hồn phách của Chu Phi Dận, kết quả bị một lực nóng bỏng đẩy mạnh ra ngoài, "Ngươi......"

"Ăn được không?" Chu Phi Dận hỏi.

Bạch Kỳ nhìn chằm chằm vào Chu Phi Dận với ánh mắt không thiện cảm, cuối cùng tức giận đá vào mặt anh, "Cút!"

Chu Phi Dận nghiêng mặt tránh cú đá của Bạch Kỳ, một tay đột ngột nắm lấy mắt cá chân y.

Tay của Chu Phi Dận lướt theo đôi chân dài của Bạch Kỳ đặt lên vai y, giữ chặt cánh tay bị ánh nắng thiêu đốt mà không cho y từ chối.

Tư thế của hai người rất mờ ám, nếu không phải Chu Phi Dận vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, Bạch Kỳ đã nghĩ rằng anh ta sắp mất kiểm soát mà lao vào mình.

Bàn tay còn lại của Chu Phi Dận từ từ lướt qua cánh tay của Bạch Kỳ, theo đó là một làn hơi mát lan tỏa, vết thương trên tay Bạch Kỳ dần dần lành lại trong tầm mắt.

Bạch Kỳ nhướng mày, "Rốt cuộc ngươi là ai?"

"Sau này cửa sổ phòng tôi sẽ không mở nữa, cậu có thể yên tâm ra vào." Chu Phi Dận không đáp lại câu hỏi.

Thấy Chu Phi Dận buông mình ra định rời đi, Bạch Kỳ không thể để anh ta "kiêu ngạo" như vậy được.

Y đứng dậy túm lấy cổ áo Chu Phi Dận, mạnh mẽ ném anh trở lại giường, còn mình thì đứng lên, một chân đạp lên ngực anh ta.

Bạch Kỳ nhìn xuống Chu Phi Dận bị mình đạp dưới chân, "Tiểu công tử, nói chuyện một chút nhé."

Chu Phi Dận bị đạp dưới chân, từ góc độ của anh ta có thể nhìn thấy hết cảnh tượng dưới lớp áo của Bạch Kỳ.

Chu Phi Dận quay mặt đi, giọng bình thản hỏi, "Nói chuyện gì?"

Bạch Kỳ cúi xuống, kéo gần khoảng cách với Chu Phi Dận, "Nói về... việc bị quỷ đè."

Hắc Thất: "..." Tên già lưu manh này vẫn nhớ chuyện đó.

"Bị bóng đè theo khoa học có hai cách giải thích: Một là mộng yểm, hai là chứng tê liệt khi ngủ, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, sóng não tỉnh táo nhưng cơ thể không thể cử động..."

Thấy Chu Phi Dận thực sự giải thích chi tiết từ khía cạnh khoa học và tâm linh về hiện tượng "bị bóng đè", Bạch Kỳ và Hắc Thất đều im lặng.

Nhớ lại hai thế giới trước, Bạch Kỳ có chút buồn bã, cậu nhóc đáng yêu dễ đỏ mặt khi bị trêu chọc khi xưa đã biến mất, giờ đây là một tên khó nhằn.

Mất hứng, Bạch Kỳ nhấc chân khỏi ngực Chu Phi Dận, ngồi xổm xuống và vặn nhẹ mặt anh, "Ngươi bị thất sủng rồi!"

Nói xong, cơ thể Bạch Kỳ tan biến thành hư vô, biến mất trước mắt Chu Phi Dận.

Chu Phi Dận đưa tay ra nắm vào hư không trước mặt, sau đó nhìn về phía gương đồng trên bàn, chỉ thấy một bóng trắng mờ ảo trong gương.

Quấn chúng ăn dưa Hắc Thất thấy ký chủ nhà mình bị thất bại lại có chút vui mừng là sao nhỉ?

"Con à, con đang vui sướng khi người khác gặp họa phải không?" Giọng nói lạnh lùng của Bạch Kỳ vang lên từ phía sau.

Hắc Thất giật mình, "Không, tôi đang giúp anh mắng Chu Phi Dận không biết điều."

Nguyên tắc sinh tồn của Hắc Thất: Khi ký chủ có tâm trạng không tốt, mọi lời nói đều là đúng, chống lại là chết!

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »