Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7323 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 86
chương 86

❊ ❊ ❊

Trong giờ thể dục, Bạch Kỳ và Lục Mão bị phạt vì lén ăn vặt và phải lau dọn sân trường sau giờ học. Suốt buổi, Bạch Thượng Thần giữ khuôn mặt lạnh lùng như tượng. Sau giờ học, Bạch Kỳ và Lục Mão mỗi người cầm một cái chổi, dưới sự "giám sát thân thiện" của Địch Nhất Huy và Lương Khương, chậm rãi dọn dẹp rác.

"Rõ ràng các cậu cũng là đồng phạm, sao không bị phạt?" Lục Mão bực bội.

"Bởi vì bọn tớ biết nhìn trước nhìn sau, còn hai cậu thì làm ầm lên như sợ thầy cô không thấy ấy," Lương Khương châm chọc.

"Đừng bực mà," Địch Nhất Huy vỗ vai Lục Mão, "Người ta nói: 'Không quét nhà sao quét được thiên hạ?' Bình tĩnh nào."

"Đừng có mà nói nhảm! Đại ca này sẽ quét sạch cậu trước!" Lục Mão và Địch Nhất Huy cãi nhau một trận, loạng choạng lao về phía Bạch Kỳ. Bạch Kỳ nhanh nhẹn né sang một bên, khiến hai người họ ngã nhào xuống đất.

Thấy khuôn mặt đẹp trai của Lục Mão sắp đập xuống đất, Bạch Thượng Thần bất ngờ dùng chổi chắn trước mặt cậu, bảo vệ cậu một cách vững vàng. Sau đó, với một cú xoay chổi, y nhẹ nhàng đẩy hai người đứng dậy.

"..." Ba người Lục Mão.

"Cao thủ."

"Đại ca."

Bạch Thượng Thần xoay chổi như đang biểu diễn một loạt chiêu thức đẹp mắt, "Làm việc đi! Đừng quậy nữa, không tôi đánh gục các cậu đấy!"

Ở đằng xa, Lữ Cảnh Thù nhìn chằm chằm vào Bạch Kỳ, trong mắt lộ ra một cảm giác u tối khiến người khác phải run sợ. Dù chỉ là một loạt động tác đơn giản, nhưng hắn nhận ra đó là bộ pháp của Hoắc gia trong kiếp trước.

Ở phủ Nhiếp Chính Vương, hắn thường tập luyện với cây thương Huyền Tật Hắc Vân dưới gốc cây hợp hoan. Vì khi đó, Văn Nhân Thiên gặp vấn đề về sức khỏe nên hắn không bao giờ phòng bị y, thậm chí còn dạy y bộ pháp này.

Thơ và chữ viết trên giấy có thể là trùng hợp, những thói quen hàng ngày cũng có thể là trùng hợp, nhưng còn bộ pháp của Hoắc gia trước mắt thì sao?

Khi sự trùng hợp quá nhiều, nó không còn là trùng hợp nữa.

Lữ Cảnh Thù cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập dữ dội, bước nhanh đến và nắm chặt cánh tay Bạch Kỳ.

"Cậu là ai?"

"Cậu là Văn Nhân Thiên sao?"

"Cậu... còn nhớ tôi không?"

Có quá nhiều câu hỏi trong lòng hắn, làm ngực hắn như muốn nổ tung, đôi mắt đỏ rực vì hưng phấn. Nhưng trong mắt người ngoài, hắn giống như đang đến kiếm chuyện.

Bạch Kỳ híp mắt lại, cổ tay linh hoạt thoát khỏi sự kìm kẹp, rồi dùng chổi đánh vào bụng Lữ Cảnh Thù, đẩy hắn lùi lại một khoảng. Trước khi Lữ Cảnh Thù kịp phản kháng, Bạch Kỳ nhanh chóng tiếp cận, quất thêm một cú vào phía sau đầu gối, khiến hắn quỳ xuống.

Bạch Thượng Thần đứng cao nhìn xuống Lữ Cảnh Thù, dùng đầu chổi nâng cằm hắn lên, "Nhóc con, muốn chết à?"

Lữ Cảnh Thù không nói gì, chỉ nhìn Bạch Kỳ với ánh mắt tham lam, như thể trong mắt hắn có ngọn lửa đen đang cháy. Sự điên cuồng bệnh hoạn này khiến Lục Mão và mấy người xung quanh kinh sợ.

"Hắn... hắn điên rồi sao?"

Lữ Cảnh Thù gạt cây chổi ra, như một con thú hoang lao đến, ôm chặt lấy eo Bạch Kỳ. Bạch Kỳ bị bất ngờ, ngã ngửa ra sau, cộng thêm trọng lượng của Lữ Cảnh Thù, suýt nữa thì y bị gãy lưng.

Lữ Cảnh Thù vùi mặt vào ngực Bạch Kỳ, mùi hương lạnh lùng quen thuộc làm linh hồn hắn run rẩy.

"Văn Nhân Thiên, vương gia của ta, A Thiên của ta... Nói cho ta biết, có phải là ngươi không?"

Cơn đau khi lưng va xuống đất khiến Bạch Thượng Thần tối sầm mặt lại, y co gối đá Lữ Cảnh Thù để đẩy hắn ta ra, nhưng dù có đánh thế nào thì đối phương vẫn không chịu buông tay.

"Cmn cậu!" Bạch Kỳ chửi thề.

Với sự giúp đỡ của Lục Mão và mấy người khác, Bạch Kỳ cuối cùng cũng thoát khỏi Lữ Cảnh Thù và đánh hắn một trận bầm dập.

Sau khi đánh người đến mức mặt mũi bầm tím, Bạch Thượng Thần giữ lấy thắt lưng đau đớn, khập khiễng bước đi.

"DMM! Lữ Cảnh Thù đúng là có độc! Loại không có thuốc giải!"

Lữ Cảnh Thù nằm ngửa trên đất, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng của Bạch Kỳ cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.

Hắn thu ánh mắt lại, nhìn lên trời, bầu trời xanh với những đám mây trắng giống như tâm trạng của hắn lúc này. Đám mây đen tích tụ lâu nay đang dần tan biến, mặc dù thân thể đầy thương tích, nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như hôm nay.

Lữ Cảnh Thù đưa tay che mắt, bật cười thành tiếng.

Người mà hắn khổ sở tìm kiếm suốt mười mấy năm trời lại luôn ở ngay trước mắt mình, nhưng bản thân như người mù mà không hề nhận ra.

Chẳng phải đúng như câu nói 'Ta ngóng nhìn núi và biển, mà không biết rằng biển vẫn luôn dõi theo ta' hay sao?

Chỉ một chút nữa thôi, hắn đã bỏ lỡ y suốt cả đời.

Lữ Cảnh Thù cười ngây dại, Lục Mão nhìn mà sợ hãi, "Hắn không phải bị đánh đến mức phát điên rồi chứ?"

"Hỏng rồi, học bá điên rồi, Tử Duy gặp rắc rối rồi." Lương Khương nói.

"......"

Bạch Kỳ đến phòng y tế dán hai miếng cao dán rồi mới chống lưng quay về lớp. Trên người y tỏa ra khí thế âm u đầy căng thẳng, như muốn nói 'Ông đây đang rất cáu, đừng ai lại gần', khiến mọi người xung quanh sợ hãi tránh xa cậu hai mét.

"Anh không thấy kỳ lạ à? Vừa rồi cảm xúc của Lữ Cảnh Thù rõ ràng không bình thường." Hắc Thất hỏi.

"Liên quan gì đến bản thượng thần!?" Bạch Kỳ đáp với vẻ mặt lạnh lùng vô tình.

"Có lẽ do anh kích động quá khiến hắn phát điên, nên hắn mới không quản sống chết mà lao lên đánh nhau với anh – cả hai cùng bị thương!"

Hắc Thất nói với vẻ đầy chính nghĩa, nhưng trong mắt lại hiện rõ sự hả hê, trông rất đáng ăn đòn.

"......" Bạch Kỳ.

"Có tin bản thượng thần nhổ hết lông của ngươi làm chổi lông gà không?" Y âm u đe dọa.

"......Tin." Bạch rác rưởi đang cáu kỉnh, không thể trêu vào.

Bạch Kỳ đã đánh Lữ Cảnh Thù, vốn tưởng rằng sẽ phải chạy lên văn phòng hiệu trưởng một chuyến, nhưng mãi đến khi kết thúc tiết tự học buổi tối cũng không nghe thấy thông báo gọi tên ai.

Lục Mão, Địch Nhất Huy, và Lương Khương ba người lo lắng suốt cả ngày, mặt đầy bối rối.

Còn Bạch Thượng Thần thì có chút suy nghĩ, nhưng khi đụng vào chỗ đau trên lưng, sắc mặt y lại đen sì.

Hôm sau.

Sau khi ăn sáng, Bạch Kỳ và Lục Mão từ nhà ăn đi về lớp, vừa lên lầu đã thấy có một đám người tụ tập trước cửa lớp 7.

"Có người gây chuyện à?" Lục Mão hỏi.

Bạch Kỳ tiến lên, đám người ở cửa lớp thấy y quay lại liền lập tức rút lui, nhường ra một lối đi.

Từ khoảng trống đó, Bạch Kỳ ngay lập tức nhìn thấy "ngôi sao sáng" ở trung tâm đám đông – Lữ Cảnh Thù.

Lục Mão kinh ngạc, lập tức bật chế độ chiến đấu, "Cậu mau rút lui, tôi sẽ đỡ cho."

Trong mắt Lục Mão, Lữ Cảnh Thù xuất hiện ở cửa lớp 7 từ sáng sớm chắc chắn là để trả thù chuyện hôm qua bị đánh.

Thấy Bạch Kỳ xuất hiện, Lữ Cảnh Thù lập tức bước nhanh về phía y, dừng lại cách một mét, hai người đối diện nhau.

"Nhìn nhau rồi, nhìn nhau rồi!" Đám đông hóng chuyện hồi hộp theo dõi 'cuộc chiến'. =)))))

Lữ Cảnh Thù nhìn chằm chằm vào Bạch Kỳ, đôi mắt đen sâu thẳm không còn vẻ điên cuồng của hôm qua nữa, thay vào đó là sự bình tĩnh đến kỳ lạ, như một tảng đá mực không thể tan chảy.

Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, Lữ Cảnh Thù mở miệng nói.

"Xin lỗi."

"!!" Mọi người ngạc nhiên.

"??" Bạch Kỳ khó hiểu.

Lữ Cảnh Thù với gương mặt bầm tím nghiêm túc xin lỗi, khung cảnh này khiến Bạch Thượng Thần không nhịn được bật cười.

Lữ Cảnh Thù liếc nhìn thắt lưng của Bạch Kỳ, do dự hỏi, "Còn đau không?"

"..." Đụng trúng chỗ đau rồi.

"Chết không nổi." Bạch Kỳ đáp lạnh lùng.

"..." Rõ ràng là đang giận.

"Tôi đi cùng cậu đến bệnh viện kiểm tra một..."

"Không cần."

"Có âm mưu! Chồn chúc Tết gà, chắc chắn có âm mưu." Đám người lớp 7 nghĩ.

"Bị đánh mà còn xin lỗi, chắc chắn là Mạnh Tử Duy dùng mưu hèn kế bẩn để uy hiếp Lữ Cảnh Thù rồi." Đám người lớp 1 suy nghĩ.

Hai lớp đề phòng lẫn nhau, trong suy nghĩ đã có một trận chiến căng thẳng.

Bạch Kỳ không biết đầu óc Lữ Cảnh Thù đập vào đâu, sáng sớm đứng chặn trước cửa lớp để xin lỗi mình, nhưng y cũng không buồn suy nghĩ xem hắn có vấn đề gì hay không.

Xoa xoa thắt lưng vẫn còn đau âm ỉ, Bạch Kỳ mặt lạnh đi ngang qua Lữ Cảnh Thù, quay về lớp.

Hắc Thất thầm cảm thán: "Cái thắt lưng yếu ớt của Bạch đê tiện đúng là không ổn rồi."

Nhìn Bạch Kỳ quay vào lớp, trong mắt Lữ Cảnh Thù thoáng qua một tia sáng tối tăm.

Gạt bỏ mọi định kiến trước đây, mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười của Bạch Kỳ đều trùng khớp với hình ảnh của Văn Nhân Thiên trong ký ức, tại sao đến giờ mình mới nhận ra?

Hắn không dám hỏi thẳng y có phải là Văn Nhân Thiên hay không, vì hắn không chắc liệu y có còn ký ức về kiếp trước không.

Hơn nữa, kiếp trước, hắn đã sai một bước, rồi lại sai cả đời. Khi Văn Nhân Thiên qua đời, quân của hắn đã tiến đến thành, cướp đoạt giang sơn của y. Nếu y còn ký ức, chắc chắn sẽ hận hắn.

Hắn sợ nhìn thấy sự căm hận và dứt khoát trong mắt y, điều đó sẽ khiến hắn phát điên.

Lữ Cảnh Thù cúi đầu cười khổ.

Kiếp trước, hắn đã sai lầm cả đời.

Kiếp này, vì đôi mắt mù lòa của mình mà suýt chút nữa hắn đã bỏ lỡ y, còn đắc tội đến mức không thể cứu vãn.

Lữ Cảnh Thù cảm thấy cuộc đời mình chính là ví dụ điển hình của sự đau khổ.

Bạch Kỳ ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy thâm trầm. Hắc Thất cũng không đoán được y đang nghĩ gì.

Trong lớp, mọi người đang bàn tán xôn xao về việc Lữ Cảnh Thù đến xin lỗi, đủ loại thuyết âm mưu được ghép lại thành một bộ phim trinh thám rối rắm.

Bạch Kỳ nghe đến mức khóe miệng giật giật, trẻ con hiện đại đúng là có trí tưởng tượng phong phú đến mức y không đuổi kịp.

Lục Mão từ chỗ mình chạy đến bàn của Bạch Kỳ, hớn hở hỏi, "Mai được nghỉ, cậu có kế hoạch gì chưa?"

"???" Nghỉ à?

"Trường Nhất Trung mỗi tháng đều có ba ngày nghỉ." Hắc Thất nhắc nhở.

Nghỉ = phải về nhà = gặp phụ huynh.

Bạch Kỳ khựng lại, nhớ ra trong nhà nguyên chủ còn có một người cha, mà loại sinh vật này... có vẻ khó đối phó nhỉ.

Bạch Thượng Thần là do sư phụ đón về nuôi trong môn phái, cha mẹ... lẽ ra là có, nhưng y không nhớ rõ.

Theo Hắc Thất luân hồi qua bốn kiếp, kiếp nào cũng là 'người cô đơn', đến kiếp này đột nhiên có cha, cảm giác có chút... lo lắng.

"Tử Duy?" Thấy Bạch Kỳ im lặng, Lục Mão thúc nhẹ, giục cậu trả lời.

Bạch Kỳ tỉnh lại, trả lời lạc đề, "Cậu thì sao?"

"Tôi á? Đương nhiên là đi chơi khắp nơi rồi, hiếm khi có được hai ngày nghỉ." Lục Mão cười hì hì.

"Tử Duy, ngày mốt tôi đến cửa hàng nhà cậu ăn lẩu nhé? Tôi thèm cái nước lẩu bí truyền của chú Mạnh quá."

"...Được."

Nghĩ đến việc một mình đối mặt với cha của nguyên thân, Bạch Kỳ cảm thấy dẫn theo Lục Mão có thể làm giảm bớt không khí gượng gạo, mà nếu tình hình căng thẳng quá thì hai đứa có thể kiếm cớ chuồn đi.

"Ký chủ, anh suy diễn quá rồi, không cần phải rối rắm thế đâu."Bạch Kỳ căng thẳng khiến Hắc Thất cũng bất lực.

"Bản thượng thần chưa có kinh nghiệm."

Y đang sử dụng thân xác của nguyên thân, cha của Mạnh Tử Duy chính là cha của y ở hiện tại, dù nói chuyện có căng thẳng đến đâu thì cũng không thể dùng kiếm chém được, đúng là phiền phức quá.

"..." Hóa ra anh đang phiền não chuyện này à? =)))

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »