Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7152 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 71
chương 71

❊ ❊ ❊

Trại Bách Mục tuy là một trại thổ phỉ nơi núi rừng nhưng trong trại lại rất hòa thuận, xung quanh trại còn khai hoang ruộng đất, trồng đầy rau củ và hoa quả.

Buổi chiều, Bạch Kỳ đi dạo trên con đường quanh trại để tiêu thực, không ít tên thổ phỉ trong trại đang trồng rau quả nhìn thấy y đều chào hỏi.

Khi đi qua một ruộng dưa, một thanh niên hái một quả dưa hương ném cho Bạch Kỳ, "Thử đi, ngọt lắm."

Bạch Kỳ cũng không khách sáo, gọn gàng bẻ ra rồi cắn một miếng, nước nhiều, thịt ngọt, có hương dưa tự nhiên.

Trên đường, Trương Văn Quan trên tay cầm một quyển sách đi đến. Khi thấy Bạch Kỳ, lông mày của hắn ta cau lại.

"Hừ, đã làm thổ phỉ rồi mà còn ôm sách giả vờ làm người thanh cao không nhiễm bụi trần, định lừa ai đây?" Hắc Thất nhai dưa hương lẩm bẩm.

Trương Văn Quan tuy đã vào rừng làm thổ phỉ, nhưng vẫn tự cho mình là "tri thức uyên bác" luôn cao hơn người khác một bậc, thực chất là có chút khinh thường những tên thổ phỉ trong núi. Hắn cho rằng bọn họ là đồ thô lỗ, man rợ.

Trương Văn Quan dừng lại trước mặt Bạch Kỳ, đóng lại cuốn sách để lộ ra mặt bìa, đó là cuốn《 Lễ Ký 》.

"Chung công tử có từng đọc qua chưa?"

"Đương nhiên." Bạch Kỳ đối đáp.

"《 Lễ Ký 》ta đã thuộc lòng từ lâu, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong đó. Hôm nay ta vừa ôn lại phần《 Phường Ký 》."

"Trong đó có câu: Phu lễ, phương dân sở dâm, chương dân chi biệt, sử dân vô hiềm, dĩ vi dân kỷ giả dã."

(1)

Hắc Thất mơ màng, "Ý là gì?"

"Ý là đang chửi đổng ta đấy." Bạch Kỳ đáp.

Nghe xong, Hắc Thất nổi giận, "Để tôi lật sách trả đũa lại!"

Hắc Thất xắn tay áo bắt đầu tra cứu, trong khi đó Bạch Kỳ lại bình thản cắn miếng dưa ngọt, không thấy có dấu hiệu gì tức giận.

"Ngươi đang muốn luận lễ với ta?" Bạch Kỳ hỏi.

"Vậy ngươi có biết trong《 Lễ Ký 》phần《Khúc Lễ》cũng có câu: "Ngạo bất khả trưởng, dục bất khả tòng, trí bất khả mãn, lạc bất khả cực."

(2)

"Trương công tử tự cho mình là văn nhân nhã sĩ

(người có học, cố cách thanh cao)

, nhưng hôm nay thấy ngươi biểu hiện ra gương mặt đố kị, quả là đạo hạnh vẫn không đến đâu."

Nghe vậy, Trương Văn Quan đen mặt, "Ta mà phải đố kị ngươi sao!?"

"Ngươi thích Bàng Xu." Bạch Kỳ nói trúng tim đen.

Trương Văn Quan như bị sét đánh, trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn, "Ngươi nói bậy! Ngươi nghĩ rằng ai cũng không biết xấu hổ như ngươi hay sao!?"

"Ký chủ, giết chết cái tên đê tiện này đi!" Hắc Thất gào thét.

"OOC rồi." Bạch Thượng Thần nhẹ nhàng nhắc nhở.

"......" Hắc Thất.

Đạo đức? Lễ pháp? Nếu Trương Văn Quan thực sự coi "lễ" là trời, thì sẽ không bỏ qua lễ pháp mà lên núi làm thổ phỉ.

Hắn ta đối đầu với y chẳng qua là do ghen tị, vì Bàng Xu mà sinh ra đố kỵ với y.

Bạch Kỳ là lão quái vật sống hàng nghìn năm rồi, còn Trương Văn Quan chỉ là phàm nhân. Mấy âm mưu nho nhỏ của hắn trong mắt Bạch Kỳ chẳng khác nào tên hề đang nhảy nhót.

Bàng Xu vội vàng phi đến bằng khinh công xuất thần nhập hóa. Mãi đến khi nhìn thấy Bạch Kỳ thì sự lo lắng trong mắt mới dần tan biến.

"Ngọc Hoàn!" Bàng Xu tiến lên ôm lấy vai Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ liếc nhìn Bàng Xu mồ hôi đầm đìa trên trán, "Ngươi vội cái gì?"

"Ta..." Bàng Xu ngắc ngứ, "Ta không vội."

Không vội mới là lạ. Lúc biết Bạch Kỳ không ở trong trại, hắn suýt nữa phá tung cả nhà lên, sợ rằng Bạch Kỳ bỏ hắn mà trốn đi.

"Các ngươi đang nói gì?" Bàng Xu lúng túng đổi chủ đề.

Bạch Kỳ liếc nhìn Trương Văn Quan đang tái mặt, vẻ mặt có chút giễu cợt, "Giáo huấn chính đáng, phi lễ chưa làm."

(??? mình cũng chả hiểu nói gì luôn =)))

Bàng Xu "???" Nghĩa là sao?

"Ngốc." Bạch Kỳ búng nhẹ lên trán Bàng Xu rồi quay người đi, "Về thôi."

Vừa đi được hai bước, Bạch Kỳ quay lại gần Trương Văn Quan bổ sung một câu, "Ngươi đã thông thạo《 Lễ Ký 》, vậy ngươi có biết: Lễ văn thủ vu nhân, bất văn thủ nhân, lễ văn lai học, bất văn vãng giáo."

(3)

"!!!" Trương Văn Quan lập tức mặt tái nhợt.

"Ký chủ, anh vừa nói với hắn cái gì đấy?" Hắc Thất tò mò hỏi.

"Không phải hắn nói muốn luận "lễ" sao? Bản thượng thần đang giảng đạo lý với hắn." Bạch Kỳ đáp.

"??" Hắc Thất ngơ ngác, "Anh không phải là người mù chữ sao?"

"Ăn ít cà rốt thôi, đọc thêm sách đi." Bạch Kỳ nhìn Hắc Thất với ánh mắt thương hại, "Chỉ số thông minh của ngươi sắp thành số âm rồi."

Bạch Kỳ luôn tin rằng nếu dựa vào trời, trời sẽ sập, dựa vào cây, cây sẽ đổ. Dù trong bất kỳ tình huống nào chỉ có chính mình mới đáng tin cậy.

Y thay thế Chung Ngọc Hoàn, tuy tính cách của hai người không thể hoàn toàn giống nhau,. Nhưng với tư cách là một thư sinh, những gì cần học y đều đã học. Bởi lẽ, chỉ khi kiểm soát được toàn bộ tình hình, y mới không bị hoảng loạn

Trên đường về trại, Bạch Kỳ đưa nửa miếng dưa hương còn lại cho Bàng Xu, "Ngọt không?"

"Ngọt!" Chỉ cần là y đưa thì đều ngọt.

"Ngươi hái nhiều một chút để trong phòng, ta thích ăn." Bạch Kỳ nói.

"Được!" Bàng Xu gật đầu, ghi nhớ việc này.

Đi theo Bạch Kỳ một lúc, Bàng Xu ngập ngừng mở miệng, "Sau này nếu em rời trại hãy báo cho ta một tiếng, ta sẽ đi cùng em."

Bạch Kỳ nghiêng mặt nhìn hắn một cái, dù biết rõ ý của hắn nhưng lười mở miệng tranh cãi, chỉ ậm ừ một tiếng qua loa.

"Xu ca!" Trong rừng cây hạnh, hai tên thổ phỉ nhảy nhót như khỉ trên cành cây.

"Muốn ăn hạnh không?" Một người hỏi.

Bàng Xu đưa tay, hai người đó hiểu ý ngay lập tức hái vài quả to ném xuống.

Hắn lau quả hạnh lên áo, cắn một miếng thử từng quả, chọn ra quả ngọt nhất đưa cho Bạch Kỳ, thấy y ăn, Bàng Xu lập tức cười tươi.

"Ba ơi." Hắc Thất lên tiếng.

Bạch Kỳ bẻ một nửa quả dưa đưa cho nó, 'Đồ tham ăn!'

Nhìn cách hai người tương tác, Bàng Xu nói, "Ta sẽ bắt một con hổ con hoặc sói con cho em nuôi, thỏ yếu quá."

Hắc Thất: "......" Đụ má! Thỏ mà bị dồn vào đường cùng cũng cắn người đó!

"Không cần." Bạch Kỳ v.uốt ve con thỏ rồi từ chối, "Ta thích mềm mềm."

Cảm giác khi 'vò nắn' thật thoải mái.

"......" Đột nhiên cảm thấy có chút lạnh.

Buổi tối, Bạch Kỳ đang dùng bữa tối cùng Bàng Xu, bên ngoài viện đột nhiên vang lên tiếng ồn ào, hai người nghe thấy có người hô 'cháy rồi'.

"Ta ra ngoài xem, em ngoan ngoãn ở trong phòng, không được đi đâu." Bàng Xu dặn dò xong liền đứng dậy rời khỏi phòng.

Bạch Kỳ lặng lẽ múc cháo ăn, 'Cảm giác có âm mưu.'

"Anh quá nhạy cảm rồi." Hắc Thất vừa gặm ngô vừa đáp.

'Không phải nhạy cảm, mà là luôn có kẻ xấu muốn hại bản thượng thần.'

'Haha.' Ký chủ mắc chứng hoang tưởng bị hại.

Không lâu sau khi Bàng Sơ rời đi, Bạch Kỳ vừa ăn được nửa bát cháo thì Hắc Thất đang gặm ngô đột nhiên cảnh báo, 'Có người!'

"Rầm!" Cửa phòng bị đạp mạnh, một người mặc đồ đen xông vào.

Bạch Kỳ hơi ngừng lại, "??" Đến trả thù à?

Dụ Nhất Hàn quan sát Bạch Kỳ từ trên xuống dưới, cố ý hạ giọng hỏi, "Ngươi là Chung Ngọc Hoàn?"

"Là ta." Bạch Kỳ thừa nhận.

Dụ Nhất Hàn thở phào nhẹ nhõm, lần này cuối cùng cũng không tìm nhầm người, "Ta được Đoạn Tố Ngôn ở huyện Thanh Quận nhờ đến cứu ngươi."

"Ái chà chà!! Cô gái đó có tình nghĩa quá." Hắc Thất nói.

Bạch Kỳ cũng cảm thấy bất ngờ, rõ ràng không ngờ rằng Đoạn Tố Ngôn đã thoát hiểm rồi vẫn còn nhớ đến mình.

Thấy Bạch Kỳ không lên tiếng, Dụ Nhất Hàn tưởng rằng y không tin mình, nhưng tình hình hiện tại không cho phép hắn lãng phí thời gian để giải thích.

Ban đầu hắn nghĩ trại thổ phỉ này chỉ là một ổ cướp thông thường, không ngờ bên trong lại ngọa hổ tàng long.

"Không kịp giải thích, mau theo ta." Dụ Nhất Hàn tiến lên, đập một phát vào gáy Bạch Kỳ.

"Ngươi..." Lời còn chưa kịp thốt ra, trước mắt Bạch Kỳ tối sầm rồi ngất đi.

Bản thượng thần xin chào hỏi cả trăm đời tổ tông của ngươi!!

Dụ Nhất Hàn vác Bạch Kỳ lên vai rồi nhảy qua cửa sổ bỏ chạy, Hắc Thất đứng hình "......" Đại hiệp à, mang theo ta với chứ!

Bàng Xu đến nơi xảy ra hỏa hoạn, đó là nhà bếp, hiện trường lửa bốc lên ngùn ngụt đã cháy gần hết.

"Xu ca!" Một người chạy đến.

"Ai đốt lửa?" Bàng Sơ hỏi.

"Xu ca, ngọn lửa này kỳ lạ lắm, nó bắt đầu từ bên ngoài căn nhà." Người đó đáp.

Bàng Sơ nhíu mày, nhìn ngọn lửa bốc cháy dữ dội, trong lòng dần dâng lên cảm giác bất an.

"Anh Sơ!" Lại có hai người từ viện khác chạy đến.

"Bọn ta tìm thấy hai người bị đánh ngất ở sau núi viện phía Nam sau núi và phát hiện một sợi dây thừng trên vách đá."

Biểu cảm của Bàng Xu thay đổi thất thường. Đột nhiên hắn cảm thấy lạnh cả người và thầm nghĩ "Không xong", ngay lập tức quay người chạy về viện của mình.

"Ngọc Hoàn!!"

Bàng Xu lao vào viện đẩy mạnh cửa phòng, nhưng trong phòng trống không, toàn bộ viện yên lặng đáng sợ.

Bàng Xu siết chặt nắm đấm, ánh mắt dần trở nên tàn nhẫn, biểu cảm u ám, hung dữ như điềm báo trước của một cơn bão lớn.

"Ầm!" Trong cơn giận dữ, Bàng Xu lật đổ bàn ăn trong phòng.

Bởi vì trong mối quan hệ của hai người có sự tính toán, có giao dịch, có cả sự 'cưỡng ép', Bàng Xu không tự tin rằng Bạch Kỳ sẽ yêu mình.

Với ngọn lửa lớn đêm nay, mấy tên thổ phỉ bị tấn công, và cả kẻ lạ mặt đột nhập vào trại, những điều này khiến Bàng Xu không thể không nghi ngờ rằng Bạch Kỳ đã có kế hoạch chạy trốn.

"Chung Ngọc Hoàn! Dù em có chạy đến chân trời góc bể, ta cũng sẽ bắt em trở về! Em có thể chạy đi đâu chứ!?"

Trong một viện khác trong trại, Trương Văn Quan trốn trong phòng với vẻ mặt hoảng hốt và sợ hãi.

Dụ Nhất Hàn sau khi đột nhập vào trại, một là không biết Bạch Kỳ ở đâu, hai là không biết diện mạo của y, chỉ biết y là một 'thư sinh yếu đuối'.

Dụ Nhất Hàn chạy khắp trại tìm người phù hợp với 'mô tả', không ngờ lại đụng phải Trương Văn Quan.

Da trắng mịn màng, phù hợp.

Yếu đuối, phù hợp.

Trông như một thư sinh, phù hợp.

Thế là Dụ Nhất Hàn quyết định bắt người này, nhưng không ngờ lại bắt nhầm.

Trương Văn Quan sợ đến mất hồn, nhưng khi biết mục tiêu của Dụ Nhất Hàn là Chung Ngọc Hoàn, hắn lại trở nên bình tĩnh hơn.

Dụ Nhất Hàn mặc đồ đen đột nhập vào trại, tay cầm 'vũ khí nguy hiểm' trông rất 'hung ác'. Rõ ràng là một người trong giang hồ 'tàn nhẫn vô tình', vậy nên Trương Văn Quan tưởng rằng hắn đến để trả thù.

Trương Văn Quan không biết vì sao một thư sinh như Chung Ngọc Hoàn lại có thể đắc tội với người trong giang hồ, nhưng nếu người này giết chết Chung Ngọc Hoàn...

Trương Văn Quan đã bán đứng 'Chung Ngọc Hoàn', không chỉ cung cấp vị trí của y mà còn đưa ra kế hoạch 'trả thù' và đường xuống núi.

Nếu không có sự chỉ dẫn của Trương Văn Quan, làm sao Dụ Nhất Hàn vừa mới đến trại Bách Mục lại biết nhà bếp ở đầu phía đông, còn biết viện của Bàng Xu ở tận cuối phía tây?

Nghe tiếng ồn ào bên ngoài, gương mặt Trương Văn Quan tái nhợt, nhưng ánh mắt lại dõi theo hướng viện của Bàng Xu.

Trong lòng hắn vừa có cảm giác thỏa mãn khi trả thù, vừa có sự lo lắng và bất an sau khi hại người.

"Chung Ngọc Hoàn, ngươi đừng trách ta, có trách chỉ trách ngươi lúc nào cũng làm nhục ta."

Trương Văn Quan không biết, hắn tự cho rằng mình là người xuất chúng, nhã nhặn, coi thường những tên thổ phỉ trong trại hỗn tạp, thô lỗ, và tàn nhẫn vô tình.

Nhưng hắn không nhận ra rằng mình đã bị 'đồng hóa' trong suốt thời gian sống chung, sự "nho nhã thanh cao" mà hắn tự nhận đã dần trở nên lạnh lùng và cứng rắn.

Chỉ có điều, những tên cướp trong trại dù có tàn nhẫn, nhưng ít nhất trong lòng họ vẫn giữ được chữ 'hiệp' và chữ 'nghĩa'.

Còn hắn lại ngu xuẩn và tự cao tự đại.

*Note:

(1)

: Phu lễ, phương dân sở dâm, chương dân chi biệt, sử dân vô hiềm, dĩ vi dân kỷ giả dã.

Raw

:《夫禮, 坊民所.淫, 章民之別,使民無嫌,以為民紀者也》

Dịch nghĩa

: Lễ nghi là nền tảng, người dân dễ sa ngã, phân biệt rõ ràng giữa các tầng lớp dân chúng, giúp cho dân không có hiềm khích, và trở thành quy tắc chuẩn mực cho dân chúng.

(Câu này mình dán vào gg dịch nên chưa hiểu nghĩa. Mình để giải nghĩa từng cụm ở đây nhé, mọi người góp ý cho mình nha).

Phu lễ (夫禮)

: "Lễ nghi là nền tảng" hoặc "Đạo lễ" - chỉ những quy tắc, chuẩn mực xã hội liên quan đến lễ nghĩa, phép tắc ứng xử trong xã hội.

Phương dân sở dâm (坊民所淫)

: "Dân trong làng xóm dễ bị sa ngã" - ý chỉ việc dân chúng thường bị ảnh hưởng bởi những điều không đúng, dễ dàng sa vào các thói quen xấu.

Chương dân chi biệt (章民之別)

: "Biểu hiện sự khác biệt giữa người dân" - chỉ ra sự phân biệt rõ ràng giữa những tầng lớp, hành vi hoặc tư tưởng khác nhau trong xã hội.

Sử dân vô hiềm (使民無嫌)

: "Khiến cho dân không còn hiềm khích" - có nghĩa là xây dựng một xã hội không có sự ganh ghét, đố kỵ giữa người dân.

Dĩ vi dân kỷ giả dã (以為民紀者也)

: "Lấy làm chuẩn tắc cho dân chúng" - chỉ rằng những điều trên được xem là những chuẩn mực, quy tắc chung cho sự phát triển của dân chúng.

"cre - chatgpt."

(2):

Ngạo bất khả trưởng, dục bất khả tòng, trí bất khả mãn, lạc bất khả cực.

Raw

:《傲不可長,欲不可從,智不可滿,樂不可極》

Dịch nghĩa

: Kiêu ngạo không được nuôi dưỡng, dục vọng không nên theo đuổi, trí tuệ không được tự mãn, niềm vui không nên quá mức.

(3):

Lễ văn thủ vu nhân, bất văn thủ nhân, lễ văn lai học, bất văn vãng giáo.

Raw

:《禮聞取於人,不聞取人,禮聞來學,不聞往教》

Dịch nghĩa

: Lễ nghĩa là học hỏi từ người khác, không phải là chiếm lấy người khác, lễ nghĩa là khiêm tốn học hỏi, không phải là đi dạy bảo người khác.

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »