Lão Tổ Lại Đang Luân Hồi

Lượt đọc: 7331 | 2 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »
Chương 67

❊ ❊ ❊

Khi Đoạn Tố Ngôn vừa bị bắt lên núi, nàng lúc nào cũng lo lắng, sợ hãi rằng mình sẽ không giữ nổi mạng sống.

Nhưng những hình phạt khủng khiếp và sự tra tấn mà nàng tưởng tượng không hề xuất hiện. Thay vào đó, nàng được chiêu đãi ăn uống đầy đủ với rượu thịt mỗi bữa.

Đoạn Tố Ngôn thường ngày hay đọc những câu chuyện bát quái nên khi gặp phải hoàn cảnh này, nàng không khỏi nghĩ đến một âm mưu nào đó.

Có lẽ bọn bắt cóc muốn dùng nàng để đe dọa cha nàng, người đang giữ chức tri huyện, nhằm đạt được lợi ích nào đó?

Tự nghĩ rằng mình đã đoán được sự thật, Đoạn Tố Ngôn không còn hoảng sợ nữa, nàng tin rằng Đoạn Mẫn sẽ đến cứu mình.

Bàng Xu dẫn đường đến căn nhà nhỏ nơi Đoạn Tố Ngôn đang bị giam giữ. Tên thổ phỉ canh cửa to giọng gọi một tiếng "Xu ca", nhưng ánh mắt lại lén nhìn Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ bước lên đẩy cửa phòng, Đoạn Tố Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế cắn miếng đùi vịt bỗng cứng đờ người.

"...Tiên sinh!?"

Một lúc lâu sau Đoạn Tố Ngôn mới hoàn hồn, vội vã đặt bát đũa xuống rồi gọi Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ đánh giá Đoạn Tố Ngôn từ trên xuống dưới, thấy nàng mặt mũi hồng hào, tràn đầy sức sống, rõ ràng là trong hai ngày bị bắt cóc đã sống không tệ.

"Bọn họ có bắt nạt ngươi không?"

"...Không." Đoạn Tố Ngôn ngây người lắc đầu.

Nếu không phải vì mình thực sự bị họ bắt cóc đến đây bằng bao tải, nàng còn nghĩ rằng mình chỉ đến làm khách.

"Tin rồi chứ?" Bàng Xu hỏi.

"Thưa tiên sinh, ngài..."

Vẻ mặt của Đoạn Tố Ngôn phức tạp, vừa buồn vừa thất vọng. Chẳng lẽ tiên sinh đã lừa dối cùng đồng bọn bắt cóc nàng sao?

Nàng tự nhận là đã đối xử không tệ với Bạch Kỳ, nhưng y lại...

"Chỉ cần em đồng ý với điều kiện của ta, ta sẽ thả người ngay."

Đoạn Tố Ngôn đang định khóc lóc thể hiện cảm xúc, bỗng một câu nói của Bàng Xu khiến nàng ngơ ngác, nước mắt vừa trào lên đã phải nuốt trở lại.

Bạch Kỳ quay lưng, ánh mắt nhìn Bàng Xu đầy vẻ thích thú, khiến hắn cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Một lát sau, Bạch Kỳ mỉm cười, nụ cười mê hoặc khiến Bàng Xu hồn xiêu phách lạc.

"Được thôi." Bạch Kỳ nói rồi quay đầu rời đi.

Bàng Xu: "..."

Đồng ý rồi? Không khóc lóc ầm ĩ chút nào sao? Rõ ràng hắn đã chuẩn bị cho một trận chiến lâu dài, thậm chí sẵn sàng "bắt ép" nếu cần thiết.

Đoạn Tố Ngôn vẫn ngơ ngác từ đầu đến cuối, "???"

Ai có thể nói cho nàng biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra không?

"Ký chủ, anh sa đoạ quá rồi đấy!" Hắc Thất nghiến răng kèn kẹt gọi.

Bạch Kỳ liếc nhìn nó, "Đó là lỗi của ai?"

Hắc Thất: "..."

Việc đầu thai là một nghệ thuật, cần phải dựa vào nhân phẩm. Ký chủ nhân phẩm không tốt sao lại đổ lỗi cho nó? Việc này nó từ chối nhận trách nhiệm!

Bạch Kỳ trong ánh nắng uể oải vươn vai, "Hy sinh bản thân để cứu học trò, bản thượng thần thật là cao thượng."

"Chu Phi Dận thì sao? Còn Tần Văn Lan nữa, anh không thấy hổ thẹn với họ sao?"

"Người yêu giống như đôi giày, phải thử nhiều đôi mới biết đôi nào vừa chân."

Hắc Thất: "!!" Đồ vô liêm sỉ! Đồ bại hoại!

Bạch Kỳ nhắm mắt lại, nhưng khuôn mặt dưới ánh nắng vẫn lạnh như băng.

"Mi đang chửi ta sao? Tiểu Thất Thất?"

"...Không." Hắc Thất nhu nhược không dám cãi lại.

Đồ khốn, ký chủ cứ tiếp tục tự làm hại bản thân đi, nó chẳng thèm quan tâm y có tự tìm đường chết hay không.

Đậu phộng và hạt dưa đã chuẩn bị xong, nó chờ xem kết cục thê thảm của ký chủ.

Bàng Xu, kẻ vừa "tán đổ" mỹ nhân, hứng khởi đến mức múa vài đường kiếm, đánh vài quyền, rồi mới hớn hở chạy về nhà chính.

Trong nhà chính của trại chủ, Bạch Kỳ đang dạo bước trong phòng, ngắm nghía bố cục và trang trí bên trong.

Bàn ghế, giường tủ, mọi thứ đều ngay ngắn, nhưng đơn điệu đến mức nhàm chán.

"Phu nhân!" Bàng Xu hớn hở đẩy cửa xông vào phòng.

"Thối quá."

Một câu nhẹ nhàng của Bạch Kỳ khiến Bàng Xu đang định ôm lấy y khựng lại tại chỗ.

Lúc này, Bàng Xu đang toát mồ hôi, trên người toàn là bùn đất, vạt áo cũng nhét lộn xộn vào thắt lưng, nhìn vô cùng lôi thôi lếch thếch.

Bạch Kỳ ngồi lại giường, lấy một cái quạt tre bên gối che nửa mặt, "Muốn ôm ta?"

"Ừ ừ." Bàng Xu gật đầu.

"Được thôi." Bạch Kỳ vui vẻ mở rộng hai tay, "Đến đây."

Bàng Xu mắt sáng rực, vừa bước tới hai bước thì khựng lại.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, trên người Bạch Kỳ có một mùi hương thoang thoảng, còn mình thì...

Bàng Xu cúi đầu ngửi, toàn thân toát ra mùi mồ hôi khó chịu.

Nhìn qua lại giữa hai người, Bàng Xu mặt đỏ tía tai, "Ta đi tắm rồi sẽ quay lại ôm em."

Nói xong, hắn liền quay đầu chạy ra khỏi phòng.

"Hai người vừa gặp đã dính lấy nhau, không biết xấu hổ à." Hắc Thất châm chọc.

"Không phải lần đầu gặp nhau." Bạch Kỳ nhẹ nhàng đáp lại.

"??" Hắc Thất ngơ ngác.

Không đợi Hắc Thất kịp hiểu ra, Bạch Kỳ đã xoay người nằm xuống, kéo chăn trùm kín.

"Ngủ thôi."

"..." Ký chủ đúng là đồ bị sét đánh.

Bàng Xu chạy ra khỏi viện, tìm bộ quần áo sạch rồi đến con suối sau núi, nhảy vào đó tắm rửa sạch sẽ.

Sau khi rửa sạch bùn đất và mùi mồ hôi, hắn thay đồ và vội vàng chạy về. Nhưng khi về đến viện thì Bạch Kỳ đã ngủ rồi.

Bàng Xu: "..."

Nhìn người đang ngủ trên giường, sắc mặt Bàng Xu biến đổi không ngừng, cuối cùng thất vọng thở dài.

Bàng Xu ra khỏi phòng, đi qua phòng bên cạnh lấy một chiếc chăn và một tấm chiếu cỏ, khổ sở trải chỗ ngủ dưới đất.

Hắc Thất chế nhạo, "Ký chủ, đây là anh cố ý đúng không."

"Con à, ngủ ngon đi." Bạch Kỳ cười đáp.

Sau nửa tháng ngủ trên giường đất, Bạch Kỳ chiếm lấy giường của tên thổ phỉ và ngủ một đêm ngon lành.

Trưa hôm sau, Bạch Kỳ vừa lật người mở mắt mơ màng đã thấy một khuôn mặt đầy oán hận.

Bạch Kỳ giật mình, đưa chân đá vào "sinh vật không rõ" trước mặt.

"Bịch!" Bàng Xu giống như một con gấu đất nặng nề ngã xuống đất.

Hắn ngồi dậy, một tay xoa gáy, khuôn mặt đen như mực.

"Lực chân của phu nhân không tệ nhỉ."

Bạch Kỳ: "..."

"Có ngại không?" Hắc Thất cười trộm.

Bạch Kỳ chống người ngồi dậy nhìn Bàng Xu, biểu tình cười như không cười, áo choàng rộng để lộ nửa bờ vai.

Bàng Xu bị vẻ đẹp quyến rũ, liền vội vàng ngồi dậy định tiến lại gần, nhưng Bạch Kỳ đã đưa chân chặn trước ngực hắn.

"Ta có tên."

"Chung Ngọc Hoàn." Bàng Xu thuận miệng đáp.

"Đừng gọi ta bằng xưng hô của phụ nữ nữa, nếu không ta sẽ tức giận đấy."

Dù Bạch Kỳ vẫn cười và giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng Bàng Xu nghe thấy lại cảm thấy lạnh cả người.

Bạch Kỳ thu chân về rồi ngồi dậy, dưới ánh mắt tiếc nuối của Bàng Xu, kéo áo lên che vai.

"Đêm qua ngủ ngon không?" Bàng Xu hỏi.

"Haiz." Bạch Kỳ thở dài.

"Ta chỉ là một thư sinh, bị giam trong sào huyệt của thổ phỉ, rơi vào hang sói, làm sao mà ngủ ngon được? Đêm qua toàn gặp ác mộng."

Hắc Thất đen mặt.

Ký chủ của nó lại bắt đầu diễn rồi!

Ác mộng suốt đêm? Rõ ràng đêm qua ngủ ngon đến mức suýt ngáy mà!

"Sợ gì chứ?" Bàng Xu ngồi xuống giường, bá đạo ôm lấy Bạch Kỳ vào lòng.

"Em là người của ta, từ giờ trong Bách Mục Trại này, chỉ có ta lớn hơn em."

Bàng Xu không biết rằng, sau này trong thứ hạng quyền lực trong trại Bách Mục, hắn sẽ không bao giờ vượt qua nổi tiểu thư sinh trước mắt này.

"Ta đã sai huynh đệ chuẩn bị, ngày mai chúng ta sẽ bái đường thành thân!"

Bạch Kỳ: "!!!" Ngày mai...

Hắc Thất: "Hừ hừ." Lặng lẽ xem anh tự hại tìm đường chết.

Trại chủ lấy vợ, toàn bộ bọn cướp trong trại Bách Mục đều phấn khởi, còn vui hơn cả khi tự mình cưới vợ.

Cả đám thổ phỉ trong trại cùng nhau trang trí sào huyệt với đèn lồng và cờ hoa.

Trong phòng chính của trại chủ, trên bàn và dưới đất đầy những tấm lụa là gấm vóc, vàng bạc ngọc ngà, tất cả những gì Bàng Xu thấy tốt đều mang hết vào đây.

Bạch Kỳ phe phẩy quạt tre, quan sát xung quanh, "Tường quá đơn điệu."

"Đổi!" Bàng Xu vung tay, mạnh mẽ đáp.

Bạch Kỳ đi đến giường ngồi thử, "Có hơi cứng, đêm qua làm ta đau lưng."

"Phủ thêm vài cái chăn nữa." Bàng Xu nói.

"Nếu có một chiếc ghế mềm và một chiếc ghế đu..."

"Mua! Nhà ta không thiếu tiền."

Hắc Thất chỉ biết im lặng nhìn trời.

Sau khi tách khỏi Chu Phi Dận, Bạch Kỳ lại bắt đầu trở nên ngông cuồng, không kiêng dè gì.

Chu Phi Dận... Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Hắc Thất.

Đối với Bạch Kỳ, Bàng Xu hầu như có gì đều đáp ứng, trong mắt hắn, tiểu thư sinh đáng được cưng chiều như vậy.

Nhìn Bàng Xu đang hống hách, Bạch Kỳ nhẹ nhàng dùng quạt tre gõ lên đầu hắn.

"Nếu không có khuôn mặt này, ngươi còn thích ta không?"

Bàng Xu sững sờ, một lúc sau, hắn lắc đầu, "Không biết."

Lúc mới gặp ở huyện Thanh Quận, Bàng Xu đã bị vẻ ngoài của Bạch Kỳ thu hút ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Nếu Bạch Kỳ có ngoại hình xấu xí, hắn không thể chắc chắn rằng mình vẫn sẽ "yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên".

"Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên" chính là yêu vẻ đẹp của y, nhưng bây giờ...

"Đúng là thích vẻ bề ngoài mà," Hắc Thất trêu chọc.

Bạch Kỳ hài lòng với câu trả lời của Bàng Xu, "Cũng khá thành thật."

Bạch Kỳ ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ, nét mặt điềm tĩnh, tay nghịch ngợm món đồ ngọc trong hộp.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ chiếu qua, hoa cỏ khoe sắc, còn người ngồi trước cửa sổ thì đẹp như ánh bình minh.

Bàng Xu nhìn chăm chú vào cậu thư sinh trước cửa sổ, đột nhiên cảm thấy rằng ngay cả khi Bạch Kỳ mất đi vẻ đẹp hiện tại, cũng chẳng sao cả.

Chỉ cần thời gian trôi qua bình yên là đủ.

Tại Đoạn phủở huyện Thanh Quận.

Đoạn Tố Ngôn lẽo đẽo theo sau Đoạn Mẫn, vừa ồn ào vừa la hét, khiến Đoạn Mẫn nhức đầu.

"Tiên sinh là vì cứu con nên mới bị bọn thổ phỉ bắt giữ!"

Sau khi Bạch Kỳ lên núi, Đoạn Tố Ngôn trở nên vô dụng đối với Bàng Xu nên hắn đã ra lệnh cho người đuổi nàng ra khỏi trại.

Đoạn Tố Ngôn vấp ngã chạy ra khỏi núi Diêu Tử, gặp được nha dịch của huyện Thanh Quận rồi được đưa về phủ.

Đoạn Tố Ngôn kể lại chuyện mình gặp phải cho Đoạn Mẫn nghe, nhưng Đoạn Mẫn lại từ chối cử người đến Bách Mục Trại để cứu người.

"Mục tiêu của bọn thổ phỉ ở Bách Mục Trại là Chung Ngọc Hoàn, con chỉ là bị liên lụy mà thôi! Ta không trách cậu ta đã tốt lắm rồi, con còn muốn ta đi cứu cậu ta sao?"

"Nhưng tiên sinh đã cứu con, đó là sự thật!" Đoạn Tố Ngôn cãi lại.

"Bây giờ tiên sinh đang bị kẹt trong trại của bọn thổ phỉ, nếu không cứu y, có lẽ tiên sinh sẽ chết mất."

"Chết cũng tốt!" Đoạn Mẫn nói.

"Con nghĩ bọn thổ phỉ ở Bách Mục Trại dễ đối phó sao? Chỉ có cách nhắm mắt làm ngơ, không đụng chạm nhau thì mới có thể yên ổn."

Huyện Thanh Quận bốn bề là núi, xung quanh toàn là sào huyệt của bọn thổ phỉ. Đoạn Mẫn có thể làm tri huyện ở đây gần năm năm không phải vì ông giỏi mà vì ông đủ khéo léo.

Ông không gây sự với bọn thổ phỉ, thì bọn thổ phỉ cũng không chủ động chọc giận ông.

Có đôi khi bọn họ còn ngầm hợp tác với nhau, sau đó lại ai lo việc nấy.

"Chuyện con bị bọn thổ phỉ bắt không được nhắc đến với ai, nghe rõ chưa?" Đoạn Mẫn cảnh cáo Đoạn Tố Ngôn.

"Bị thổ phỉ bắt cóc hai ngày, lại còn chẳng có chuyện gì xảy ra, nói ra cũng không ai tin."

Nói xong, Đoạn Mẫn liền rời đi nhanh chóng, để lại Đoạn Tố Ngôn tức giận đứng tại chỗ giậm chân.

Đô Thị, Khoa Huyễn, Đam Mỹ, Cổ Đại, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301
Tiến »