Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6417 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 95
bí mật trong hộp

❊ ❊ ❊

Thì ra, những thứ tưởng chừng như đã mất đi ấy, vẫn ẩn sâu ở một nơi nào đấy, chưa từng quên đi.

Anh yên lặng, nháy mắt trở về quá khứ, quên thời gian, quên thựctại, trong mắt chỉ có cô, còn có lời bài hát quen thuộc kia: anh khôngchê, em không rời…

Chỉ là, trong tình cảnh này anh cũng không hát nổi một câu như vậy.Chưa có lúc nào như lúc này, anh hy vọng cô từ bỏ mình, nhanh chóng rờiđi. Thế nhưng, ngay cả hơi sức để đẩy cô ra anh cũng không có, chỉ cóthể mặc cô hồ đồ, mặc cô ngang ngược.

“Để em cõng anh!” Dứt lời, cô hơi nhếch môi, cho mình sức mạnh, sauđó ngồi xổm xuống trước mặt anh, kéo hai cánh tay của anh khoác lên vaimình. Nhưng mà, dù cô có dùng sức thế nào cũng không đỡ anh dậy được.

Cô gấp đến độ khóc thành tiếng, khói xông vào mắt khiến hai mắt củacô mơ hồ đẫm lệ, cô lo sợ anh cứ như vậy mà biến mất trong làn khói,đành xoay người nhìn anh khóc lóc nài nỉ: “Làm thế nào bây giờ? Thần An! Làm thế nào bây giờ? Anh đứng dậy có được không? Xin anh đấy, đứng dậyđi mà…”

Hai khuỷu tay của anh chống đỡ trên mặt đất lại chỉ có thể cố gắngchống được nửa người trên, cuối cùng bất đắc dĩ âu yếm nhìn cô lắc đầu:“Heo ngốc, đừng ngốc nữa, đi nhanh đi, anh cầu xin em, em hãy mau rờiđi.”

“Không! Em không đi!” Cô biết tên ngốc này nghĩ thế nào nhưng lạikhông thể nghe theo. Lập tức gạt đi nước mắt của mình, cô xanh mặt, dùbị sặc khói đến nỗi ho khan, vẫn nói như đinh chặt sắt: “Tả Thần An! Emcho anh biết, anh không đi thì em cũng không đi! Muốn chết, hai chúng ta cùng chết một chỗ.”

“Em con heo ngốc này!” Anh oán hận mắng cô, trên mặt đã rơi lệ, rốt cuộc là bị khói hun, hay là vì cái khác.”

“Đúng vậy! Em đúng là ngốc! Thế nào? Hoặc là, anh cũng ngốc như em,chúng ta cùng chết. Hoặc là, anh chịu thông minh một chút, nghĩ cáchđứng lên, em sẽ cõng anh ra ngoài.” Cô cũng không nổi giận, quỳ xuống,đem cánh tay của anh khoác lên vai mình, dùng hết sức lực đỡ anh lên.

Anh bị cô kéo lên cũng không có biện pháp, chỉ đành cắn răng liềucái mạng già, chịu đựng đau đớn chập choạng đứng lên, có cảm giác bảnthân như đã vượt ra khỏi giới hạn của cơ thể. Nhưng mà, đã đến bước này, cho dù hai chân có bị tàn phế đi nữa cũng phải đứng lên, không thể đểcô bé ngốc này cùng chết với mình ở chỗ này được.

Giới hạn của con người là không có điểm cuối.

Sự thật đã chứng minh điều này.

Khi anh rốt cuộc cũng chập choạng đứng dậy thì Hạ Vãn Lộ kích độngđến nỗi nước mắt ràn rụa chảy không ngừng, vừa tiếp tục dùng bả vai củamình chống đỡ anh, vừa di chuyển lên trước, đem sức nặng của anh đặt lên lưng mình.

Trước đó anh nằm, cô ngồi xổm, muốn cõng anh dậy cũng quá khó khăn, nhưng mà, bây giờ độ cao vừa phải cũng không phải khó.

Nếu anh có thể phá vỡ giới hạn của mình để đứng dậy, vậy thì, cô cũng có thể phá bỏ giới hạn của mình để cõng anh ra.

Hạ Vãn Lộ, cố gắng lên! Mỗi một bước đi, cô đều ho dữ dội, đồng thời cũng tự nhủ một câu. Cô biết rõ, tình hình của anh thế này đoán chừngđã bị gãy xương, vừa rồi lại dùng sức nhiều như vậy, có khả năng sẽ nặng thêm. Bất quá, lui một bước, cho dù sau này có khập khiễng còn hơn làbị thiêu sống ở trong này. Cùng lắm thì cô lại chăm sóc cho anh cả đời.

Rốt cuộc, cô cũng cõng anh vượt qua cửa chính thành công.

Một cỗ khí mát rượi ập tới, cô đã không còn sức nhưng vẫn không dámdừng lại. Cũng may, loại phòng cho thuê kiểu này luôn có hành lang dài,cô vẫn cõng được anh đến chỗ an toàn mới kiệt sức cùng anh té nhào trênmặt đất.

Từ lúc phát hiện có hỏa hoạn, rồi anh chạy tới cứu cô, đến cuối cùng lúc cô cõng anh ra ngoài, tất cả chỉ kéo dài mấy phút nhưng lại dài như một thế kỷ.

Cô thở hổn hển, ngã xuống đất hỏi: “Thần An? Thần An? Anh sao rồi?”

Không có tiếng đáp lại…

Nghĩ rằng anh đã hôn mê, cô vội vã quay đầu nhìn lại, lại thấy anhlom lom nhìn mình, lửa giận trong mắt giống như muốn đem mình thiêu rụi.

“Sao vậy?” Cô đã cứu được anh ra, lập công lớn như vậy, anh còn bày ra sắc mặt đó cho ai nhìn?

“Anh sắp bị em làm cho tức chết! Con heo này!” Chỉ thấy anh lập tứccởi áo của mình ra, đúng hơn, phải nói là chiếc áo sơ mi màu xanh đượcgọi là áo tình nhân với bộ váy ban ngày cô mặc đã bị rách tơi tả cả trăm lỗ.

Lúc này cô mới hiểu được, thì ra trước đó áo ngủ của cô đã bị cô cởi ra bọc lấy quạt trần rồi, sau đó lại quên mặc, cho nên bây giờ cô vẫntrần truồng.

May mắn, không ai nhìn thấy.

Không đúng! Chẳng lẽ anh không phải là người sao?

Bên má của cô nóng lên, chẳng qua là, gương mặt đã bị hun khói đếnđen thùi lùi nên cũng không nhận ra là cô đỏ mặt. Trong lòng không khỏioán thầm, này nha, đã là lúc nào rồi mà còn so đo mấy chuyện này.

Cô nhìn thử, anh đã cởi áo ra, trước ngực đen thùi lùi, còn có mộtít vết thương màu đỏ, không biết bị thường thành thế nào rồi. Cô quýnhleenm, nước mắt lại chảy xuống.

“Khóc cái gì mà khóc? Ngốc nghếch! Em muốn làm quả phụ cũng không dễ dàng như vậy đâu, chờ đến lúc thật sự trở thành quả phụ rồi hãy khóc.”Anh bóp lấy mặt của cô, xuống tay có phần hơi nặng, là trừng phạt vì đãkhông nghe lời.

Cô sợ tới mức lập tức che cái miệng của anh lại: “Không được nói bừa! Sẽ không!”

“Sẽ không cái gì? Em sẽ không làm quả phụ?” Gương mặt đen thùi lùicủa anh lộ ra nụ cười xấu xa, hàm răng trắng dưới ánh lửa bập bùng loang loáng: “Dĩ nhiên là không rồi! Em vừa đáp ứng anh rồi đấy, không chê,không rời, không được phép đổi ý.”

Cô nghẹn lời…

Xa xa truyền đến tiếng còi xe cứu hỏa, rất nhanh, tiếng còi xe cấp cứu cũng réo lên.

Trong hành lang dần dần trở nên ồn ào, hàng xóm cũng thức dậy, chủ cho thuê nhà cũng chạy lên.

Thật tốt, mặc kệ thế nào, tất cả đã qua rồi.

“Sao anh lại quay lại?” Trong lúc đợi nhân viên cấp cứu chạy lên lầu, cô chợt hỏi. Cô nhớ rõ anh đã bỏ đi.

Anh hừ lạnh, không thèm trả lời.

Sau khi rời khỏi nhà cô, anh liền bị Tiêu Y Đình kéo đi “tiếp rượu”. Lại nói, mấy gã độc thân không có việc gì chạy tới quán bar uống rượuanh thật sự ngán mà. Chính anh cũng không dám uống…Thật vất vả chờ Tiêu Y Đình uống say, sau khi đưa cậu ta về nhà, trên đường trở lại nhà mìnhanh lại không nhịn được mà nghĩ tới cô, lập tức nảy sinh ý tưởng, lạilộn trở về, nghĩ tới nếu cô đang ngủ lại đột nhiên phát hiện bên gối cóthêm một người nữa sẽ có phản ứng gì.

Anh cảm thấy may mắn vì mình đã có ý nghĩ như vậy, nếu không con heo nhỏ này dù bị nướng chín cũng không biết chuyện gì xảy ra. Trong nháymắt nhìn thấy ánh lửa sáng rực bên cửa sổ phòng cô, anh quả nhiên bị dọa sợ, lập tức gọi điện báo chữa cháy, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chạylên lầu. Càng may mắn hơn là anh đã tới kịp thời, khi mà lửa còn chưalan rộng.

Anh chợt nhớ tới cái hộp kia, chiếc hộp mà cô liều chết cũng phải lấy được. Trong đó sẽ chứa thứ gì?

Từ lúc được cô đưa tới, anh vẫn cầm ở trong tay.

“Trong này có cái gì? Sổ tiết kiệm?” Anh quơ quơ chiếc hộp, nhẹnhàng lắc, cũng không thấy một tiếng động. Âm thầm buồn bực, cô thật sựkhông phải ngu xuẩn như vậy chứ? Sổ tiết kiệm bị hủy cũng có thể báo mất giấy tờ, không nhất thiết phải vì nó mà liều sống liều chết.

“Không có…Không có gì…Trả lại cho em…” Lúc nãy cứu người cô vẫn khíthế bức người, lúc này lại thay đổi giống như một người khác, vẻ mặt cứnhư một nàng dâu nhỏ.

Như thế? Nhất định là có vấn đề.

“Không có cửa đâu!” Tay của anh rụt lại, đem cái hộp thu về.

“Anh trả cho em…” Cô cố gắng đoạt lấy, giọng nói lại mang theo ý làm nũng, nhưng lại không dám động đến anh, không dám đụng vào anh, chỉ sợđụng phải chân anh, làm anh đau đớn.

“Không trả!” Anh phát hiện chiếc hộp này dùng khóa mật mã, đem cái hộp giấu ra phía sau: “Mật mã là bao nhiêu?”

“Không nói cho anh!” Giọng điệu của cô thế này, vẻ mặt lại như vậy, chẳng khác nào là đang làm nũng.

Anh cảm thấy trong lòng hơi ngứa một chút…Nhưng mà, điệu bộ của cônhư vậy, ngược lại gợi lên bản tính tò mò trong anh, anh muốn nhìn xemmột chút, trong hộp đó rốt cuộc có thứ gì.

Đúng lúc đó, tiếng xe cứu hỏa và xe cấp cứu đã đến dưới lầu, sau đólà tiếng bước chân dồn dập hỗn loạn khắp hành lang, nhân viên cứu hóa và đội cấp cứu đã tới rồi.

Anh được khiêng lên cáng, cô bám sát theo sau, còn lại, toàn bộ đều giao cho bên chữa cháy.

Xuống dưới lầu, cô ngước mắt nhìn lên một cái, nhân viên chữa cháyđã phun nước rồi, những giọt nước lạnh băng bắn vào trên mặt, thật mát,thật thoải mái.

Nhớ lại một màn kia, trong lòng cô cho đến bây giờ còn sợ hãi, taykhông nhịn được nắm thành quyền, lại phát hiện lòng bàn tay đau nhức.

Cô mở tay ra, lại thấy vài nơi đã bị bỏng.

Đây là vết bỏng vừa bị lúc khiêng quạt máy, lúc đó quả thật là không để ý, cho tới lúc này thần kinh buông lỏng mới cảm thấy đau.

Vậy anh thì sao? Rốt cuộc là bị thương thành thế nào? Anh chắc chắncũng rất đau, nhưng lại không biểu hiện ra ngoài…Trong lòng nóng như lửa đốt, nhảy lên xe cứu thương.

Nhưng không nghĩ là chậm một bước, anh đã mở hôp ra…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »