Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 94
anh không chê, em không rời

❊ ❊ ❊

Cô cũng biết…

Xem ra anh tính toán thỉnh thoảng lại mò tới cửa.

Cô quan sát phòng khách một lát, có thêm một cái quạt máy mới tinh, còn có cái laptop đó, màu hồng…Cô cũng không tin đây là laptop của anh, chẳng lẽ anh dùng màu hồng?

“Tả Thần An! Những thứ này! Những thứ này! Là có ý gì?” Cô chỉ chỉ quạt máy, sau đó chỉ vào laptop nói.

Anh nhíu mày lại: “Quạt máy này không phải tối qua anh đã nói sẽ mua cho em à? Còn về laptop, anh muốn lên mạng, nếu dùng cái máy tính hỏng của em thì anh sẽ vỡ mạch máu mất.”

“Anh Tả! Anh muốn lên mạng có thể trở về nhà anh! Đây là nhà tôi. OK?” Cô chỉ ra cánh cửa, không chút khách khí hạ lệnh đuổi người.

“Ừ, anh biết, anh sẽ lập tức về nhà ngay!” Mặc dù nói như vậy nhưng anh lại không hề có ý định rời đi.

Cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, vọt vào trong phòng tắm, cô thực sự hoài nghi anh có thể lại mua cả bàn chải đánh răng, khăn lông, áo ngủ luôn rồi.

Kết quả nhìn thấy, cũng may, trên bồn rửa mặt chỉ có dụng cụ của mình.

Vậy mà anh lại không chịu chết tử tế theo sát phía sau, nghiêng người tựa vào khung cửa, phong tình vạn chủng không nói nên lời: “Mình bị sao thế nhỉ! Sao lại quên mua mất bàn chải đánh răng rồi? Đúng là khiến cô Hạ phải thất vọng! Lần sau mua đi, chỉ là, anh cũng không ngại dùng của em…”

Khốn kiếp! Sao lại bị anh ta nhìn trúng suy nghĩ rồi?

Nét mặt của cô tối sầm lại: “Cút! Anh cút về nhà cho tôi!”

Không nói một lời liền kéo anh đẩy ra ngoài.

Anh cũng không chần chừ, đứng trước cửa đổi giày sau đó bước ra khỏi cửa. Lúc chuẩn bị rời đi còn dùng tay chặn lại cánh cửa dặn dò: “Đem dép của anh cất kĩ nha, lần tới anh còn phải đi đấy. Còn nữa, cái quạt trần kia của em ngày mai anh sẽ kêu người đến gỡ, trong phòng bếp còn có cháo, nếu đói bụng thì ăn thêm một ít nữa đi.”

Chắc là lại cháo gan heo chứ gì! Anh cũng không sợ cô bị ngấy rồi hả?

“Được rồi được rồi, anh mau cút đi!” Cô muốn đóng cửa.

Anh dùng sức chặn lại, nhướng lông mày, vẻ mặt hung dữ: “Một câu cuối cùng! Nếu sau này còn dám ra ngoài ăn cơm với đàn ông, hại anh ở nhà chờ đợi cực khổ thì cứ chờ anh trừng phạt đi.”

Vậy là thế nào? Anh nghĩ anh là ai?!

Hạ Vãn Lộ dứt khoát đẩy anh ra ngoài, dùng sức đóng chặt cửa, dựa vào cửa thở o o.

Xem ra, gặp lại anh là kiếp nạn mà cô không thể nào tránh được rồi.

Thể xác và tinh thần cô mỏi mệt…

Cô tùy tiện tắm rửa một chút rồi ngã mình lên giường, mệt đến nỗi không mở mắt ra được vẫn phát hiện trong phòng ngủ có thêm một cái quạt mới, rèm cửa sổ cũng đổi, chiếc rèm cửa bằng vải sa-tanh kia ngược lại rất thích hợp với thời tiết đầu mùa hạ, ừm…Ga giường và gối hình chữ nhật kia cũng đổi rồi, cũng màu xanh lá cây đồng nhất với rèm cửa sổ.

Cô đem cả người vùi sâu vào tấm chăn mỏng, chăn mới tinh, mùi hương rất dễ chịu.

Anh có ý gì? Ngay cả cái chăn nhà cô cũng muốn quản?

Trong lúc đó đột nhiên nhớ tới Tả Tam thiếu thích sạch sẽ, chẳng lẽ anh đổi hết mọi thứ từ trong ra ngoài là có ý định ở lại qua đêm?

Ý nghĩ này khiến cho tâm trạng của cô bất an, chỉ là, không đủ hơi sức để nghĩ nhiều, hôm nay quả thật quá mệt mỏi. Sau mấy lần trằn trọc liền lập tức tiến vào mộng đẹp, trong mộng là mùi vị của chăn mới, mùi hương lan tỏa, thơm mát ngọt ngào. Cô ngủ được rất sâu.

Không biết ngủ được bao lâu, dần dần, cô cảm thấy cực nóng, hơn nữa không khí còn có chút sặc người, dường như có mùi khó chịu gì đó đang từ từ lan tỏa.

Cô mơ màng, khó khăn mở mắt, mơ hồ nhìn thấy một tia màu đỏ kì quái ở trước cửa phòng ngủ. Đợi cô rốt cuộc cũng phản ứng kịp mới cả kinh lập tức bật dậy từ trên giường.

Cháy rồi! Quả nhiên là cháy!

Làm thế nào bây giờ?

Cô móc hết ruột gan nghĩ tới vấn đề này. Đúng rồi! Gọi điện thoại cho cảnh sát chữa cháy. Nhưng mà điện thoại di động, điện thoại di động ở chỗ nào? Không tìm được! Hình như ở trong túi xách, túi xách để trên ghế sofa! Cô lao ra khỏi phòng ngủ, chỉ thấy ngọn lửa trong phòng khách đã bốc lên, hàng ghế sa lon rách của cô cũng bị cháy, lại không thấy tung tích của chiế túi kia đâu. Vậy còn điện thoại? Điện thoại cố định? Hỏng bét! Cô cảm thấy điện thoại cố định không cần thiết, vì tiết kiệm tiền nên không lắp đặt trong nhà.

Không được! Phải chạy trốn thôi! Đây mới là việc quan trọng nhất.

Cô cũng không để ý đến việc mang giày, định chạy ra cửa, nhưng cửa chính lại bị lửa phong tỏa rồi. Làm thế nào đây?

Cô trở lại phòng ngủ, khoác tấm chăn bông ở trên giường sau đó vọt vào phòng tắm, xối ướt chăn bông, lại lần nữa chạy ra phòng khách, xông thẳng ra cửa.

Cánh cửa này thực ra là loại của chống trộm giày cộm nặng nề, vẫn chưa bị xê dịch, nhưng mà đã bị thiêu nóng. Cô đang nghĩ làm cách nào mới có thể mở ra thì đột nhiên cánh cửa được mở ra từ bên ngoài, một bóng người xuất hiện ở cửa, hét to: “Heo ngốc này! Mau chạy ra ngoài cho anh!”

Hét xong liền xông tới che chở cô.

Trong nháy mắt nhìn thấy anh, cô mới đột nhiên nhớ tới một chuyện, lập tức thay đổi phương hướng chạy trở về.

“Em điên á! Chạy về bên này!” Anh ôm chặt lấy cô, dùng sức kéo về phía cửa chính.

“Không được! Không được! Em còn có đồ! Em muốn đi lấy!” Cô liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi lồng ngực của anh.

“Đầu óc em bị hư à! Lúc này còn muốn thứ gì nữa? Không cần!” Anh lại dùng sức ôm chặt lấy cô, không cho phép cô quay lại phòng ngủ, thế lửađã lan thẳng vào phía phòng ngủ không chút lưu tình.

“Anh buông ra!” Đầu óc anh mới bị hư! Đó là vật rất quan trọng đối với cô đấy.

Cô cắn một phát lên bả vai của anh, thừa dịp anh bị đau tránh thoátkhỏi ngực anh xông về phía phòng ngủ. Anh không thể làm gì khác hơn làchạy vào theo.

Lửa đã cháy đến tận ga giường, hơn nữa còn lan tràn với tốc độ dữdội. Cô bị làn khói giày đặc hun đến nỗi mắt cũng mở chẳng ra, ho khanliên tục.

Dù thế, nhưng cô vẫn bất chấp tất cả mở ngăn kéo ở giữa của bàn đọcsách ra, lôi ra một chiếc hộp nhỏ đang khóa, ôm vào trong ngực.

“Chính là thứ này?” Anh vừa theo vào tới, vẻ mặt kinh ngạc.

“Đúng vậy!” Như là bảo bối của cô, cô đem nó ôm chặt vào trong ngực.

“Tốt lắm! Vậy thì đi thôi!” Anh dùng chăn bông ướt trùm hai người lại, che chở cô xông thẳng ra ngoài.

Trong ngực có chiếc hộp trân quý, bên cạnh còn có anh, Hạ Vãn Lộ đột nhiên cảm thấy không sợ nữa, chỉ dựa sát vào anh, cùng nhau chạy rangoài.

Nhưng mà, lúc cô chạy tới giữa phòng khách lại đột nhiên cảm giác có một lực lớn đẩy mình ra, chăn bông cũng bị rơi xuống đất.

Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, hoảng sợ quay đầu lại, chỉ thấyqua ánh lửa, anh ngã nhoài trên mặt đất, mà chiếc quạt anh nói là chỉ có ở trong viện bảo tàng ấy vẫn đè trên người anh.

“Thần An!” Cô vừa khóc vừa chạy lại, không để ý đến việc phải nhặt chăn ướt phủ lên mình.

“Anh ở đây! Anh không sao…” Giọng nói của anh truyền tới, bởi vì chịu đựng đau đớn làm ra vẻ vẫn ổn mà đặc biệt rít lại.

Trái tim của cô cũng vì thế mà bị nhéo chặt, khóc lóc chạy tới đỡanh: “Thần An, anh nhìn thấy không? Nói cho em biết anh có nhìn thấykhông?” Đầu của anh tuyệt đối không thể chịu va chạm nữa, nếu không cóthể lại bị mù…

“Thấy được! Đừng khóc! Cô bé ngốc! Em chạy mau đi!” Tay của anh vẫncó thể cử động, muốn đẩy cô, đẩy cô tách khỏi chỗ của mình.

“Không được! Hai người cùng đi! Em đỡ anh, anh chờ một chút!” Côphát hiện chiếc quạt trần lớn vẫn đè trên đùi anh, làm anh không thểnhúc nhích. Vì vậy, cô đem chiếc hộp đóng kín mình vẫn che chở đưa lạicho anh, còn mình đứng lên di chuyển chiếc quạt.

Lửa vẫn tiếp tục lan rộng, tiếng nổ đôm đốp khiến người ta tâm hoảng ý loạn, chung quanh bọn họ đã là cái biển lửa rồi.

Điều duy nhất làm cô cảm thấy may mắn chính là cái nhà rách của mình không trải thảm, cũng không bày biện nhiều vật, ít nhất ở giữa phòngkhách còn có một vùng không có lửa đến. Chỉ là, sàn nhà cũng bị đốt nóng ran, chiếc quạt trần cũng bị thiêu nóng. Sức lực của cô vốn dĩ rất nhỏ, đừng nói chuyển nó đi, ngay cả tay không vừa chạm tới cũng có cảm giáckhông có cách nào nắm chặt, liền buông ra. Không biết anh bị quạt trầnđè ép vậy có nóng không? Trái tim, không nhịn được lại nhói lên một trận đau đớn, nước mắt cũng ào ạt chảy ra.

“Heo ngốc! Em nhấc không nổi, mau chạy đi! Em chạy mau đi!” Anh gấp đến nỗi rống lên.

“Không! Em không đi!” Cá tính của cô vốn bướng bỉnh như vậy, cô cũng không tin, cô không đối phó được nó.

Cởi quần áo trên người xuống, quấn lại bàn tay, cắn răng nhấc lại lần nữa.

“Hạ Vãn Lộ! Em cút cho anh! Có nghe thấy không!?”

“Hạ Vãn Lộ! Có nghe lời anh nói không hả? Em được lắm!”

“Hạ Vãn Lộ! Nếu em còn không cút, lão tử sẽ đánh cái mông em!”

“Anh câm miệng lại cho em!” Cô nổi giận, rống lại anh một câu. Không nhìn thấy cô nỗ lực như vậy sao? Cô mệt muốn chết, anh không cho mộtchút khích lệ còn náo loạn làm phiền cô. Con hổ còn không phát uy thậttưởng cô là mèo giấy?

Quả nhiên, anh ngậm miệng.

Choáng nha, đối phó với người đàn ông này thật đúng là chỉ có thể lấy bạo chế bạo.

Cô nghĩ nghĩ, lại dùng hết sức lực lần nữa, rốt cuộc, ầm một tiếng, chiếc quạt trên người anh bị đẩy ra.

Cô vứt bỏ trang phục, ngồi xổm xuống đỡ anh, nhưng mà, vấn đề bực bội hơn lại xuất hiện, anh đứng dậy không nổi…

“Chạy đi! Chạy mau! Đừng động tới anh…” Anh nằm trên mặt đất, dùng giọng nói gần như cầu khẩn nói với cô.

Đôi mắt đen láy của anh, dưới ánh lửa bập bùng sáng lấp lánh, nướcmắt của cô ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt của anh, từng chữ từng câu, từtrong kẽ răng cắn ra mấy chữ: “Anh không chê, em không rời…”

Một giọt nước trong suốt lập tức lăn xuống từ đôi mắt đen láy của cô.

Đó là một câu, lời bài hát “Lộ gặp Thần An”…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »