Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6245 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 66
bệnh án

❊ ❊ ❊

Đó là bệnh án thế nào?

Đến bây giờ vẫn chỉ là một mảnh giấy trống không, trên đó đến một chữ cũng không có.

Sau khi nhập viện đã làm những cuộc kiểm tra thông thường, tất cả đều đính kèm trong đó, cô lật đi lật lại để kiểm tra, tất cả vẫn rất bình thường. Nhưng mà, báo cáo siêu âm dạ dày đâu? Căn bản là không có! Không phải Kỷ Tử Ngang nói anh đã làm qua siêu âm dạ dày rồi ư?

Cô nhớ lại mọi chuyện từ lúc anh bắt đầu nhập viện tới nay, càng lúc càng cảm thấy rất khả nghi. Cứ nhất định là giường 18! Nhắc lại nhiều câu đối thoại quen thuộc! Thậm chí rất nhiều cảnh tượng đều giống với những tình huống của năm năm trước.

Cô nhớ tới nét mặt vô lại của anh lúc nhìn cô, bảo cô giúp anh xuỵt xuỵt.

Chẳng lẽ đây chỉ là sự trùng hợp?

Cô cười khổ, cô đâu phải kẻ ngu.

Thật ra thì cô cũng từng nghĩ tới, chẳng qua là không dám có hy vọng xa vời, chẳng phải sao? Không dám hy vọng xa vời anh sẽ nhớ mãi một y tá nhỏ thích ầm ĩ của năm năm trước, không dám hy vọng xa vời anh vẫn nhớ rõ một đoạn tình yêu oanh oanh liệt liệt cách đó nhiều năm, càng không dám hy vọng xa vời anh sẽ vì một đoạn nhạc đệm tình yêu như thế mà khổ tâm đi diễn một vở kịch.

Cho nên, cô lựa chọn giả ngu.

Nhưng mà, trong lòng anh còn có cô thì sẽ thế nào? Ngày thứ nhất nhập viện say đến lý trí hồ đồ nhưng rốt cuộc vẫn gọi tên tuổi của vị hôn thê.

Say? Mi tâm của cô khẽ nhảy, bệnh cũng là giả, ai biết anh say thật hay chỉ giả say?

Trong lòng cô hỗn loạn, bên tai lúc này đều là giọng nói của anh từ năm năm trước: Tiểu Lộ Heo Nhi, em phải nhớ, anh vĩnh viễn sẽ không từ bỏ em, em cũng không thể bỏ anh, bất luận anh là người mù hay là khỏe mạnh, bất luận anh vẫn có tiền bạc đầy xe hay chỉ còn lại hai bàn tay trắng, em đều không được từ bỏ anh.

Nhưng mà, cô rốt cuộc vẫn từ bỏ anh…

Nước mắt cô tự nhiên ầm ầm rơi xuống, rơi thẳng vào mấy tờ xét nghiệm vừa mới bị lật tung.

“Hạ Hạ?” Chẳng biết từ lúc nào, Kỷ Tử Ngang đã tiến vào, nhìn thấy bẹnh án trên tay cô cũng đột nhiên ngẩn ra, “Cái này…”

Cô vội lau nước mắt, ngẩng đầu cười một tiếng với Kỷ Tử Ngang. Kỷ Tử Ngang cũng không hề dễ dàng, vì để cho một người am hiểu y thuật như cô không thể hoài nghi, lúc kê đơn thuốc cũng phải cố gắng để không bị cô tóm được manh mối đấy.

Đúng là hai người chuẩn bị thật công phu.

Chỉ là, Thần An, vậy thì thế nào, thời gian cũng không thể quay lại được trước kia!

“Viện trưởng Kỷ, tôi muốn từ chức.” Cô cũng không muốn vạch trần, chỉ đem bệnh án nắm ở trên tay đặt xuống.

Thật ra thì, cô cũng không bỏ được công việc này. Y tá chính là nghề mà cô yêu thích. Hơn ba năm, cùng đồng nghiệp ở chung bệnh viện qua lại không tệ, lại được bệnh nhân yêu thích. Nhưng mà, cô hiện tại chính là Hạ Hạ, không còn là Hạ Vãn Lộ của trước đây, cô cũng không thể nào quay lại trước đây tiếp tục làm Hạ Vãn Lộ.

Kỷ Tử Ngang cũng hiểu đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt hơi lúng túng. Lại nói, Hạ Hạ ở lại chỗ này đã ba năm, anh thực sự không biết cô cùng Thần An có quan hệ. Thần An người này, che giấu tâm sự cũng quá sâu.

“Hay là vậy đi, Hạ Hạ, tôi cũng biết giai đoạn này cô rất vất vả, cố gắng làm tốt công việc của mình, còn thường xuyên giúp người khác trực ca cho nên muốn nghri ngơi một thời gian là chuyện bình thường, tôi sẽ phê chuẩn cho cô nghỉ phép, lúc nào nghỉ ngơi đủ rồi lại quay lại làm, được không?” Nếu Hạ Hạ vì lý do đó mà từ chức, về công, anh cũng không muốn bỏ qua một y tá có chuyên môn giỏi, mà về tư, dù là Thần An hay Hứa Tiểu Soái cũng sẽ đánh anh bể đầu mất.

Cô không nói gì nữa, cúi đầu yên lặng ra khỏi phòng làm việc của Kỷ Tử Ngang.

Cô cũng không trở lại phòng bệnh để gặp người kia, càng không vội vã về nhà. Khó có được thời gian nhàn rỗi, cô vào trạm xe điện ngầm, nhìn thấy tuyến nào liền đáp tuyến đó, nghĩ bây giờ cứ tùy tiện, sau đó xuống trạm nào đó cũng được.

Vô tri vô giác, cuối cùng lại không biết mình tới chỗ nào.

Theo dòng người bước ra khỏi trạm xe điện ngầm cô mới phát hiện, cô thế nhưng đến gần khu đại viện của ông nội Thần An.

Năm ấy, khi mắt của anh không nhìn thấy, hai người vẫn sống chung với ông nội ở chỗ này, cô nhớ rõ ông nội cũng thật thích cô.

Cô giống như bị ma nhập bước đến gần đại viện. Xa xa, giữa bầu trời lơ lửng những bông hoa hòe bay phất phơ, vẫn như năm đó, thời điểm hoa hòe như tuyết là khoảng thời gian vui vẻ của cô và anh.

Những tháng ngày ấy đã sớm trôi xa, giống như những bông hoa hòe này cũng không phải là của năm đó.

Cô đứng gần đại viện rất lâu, nhìn thấy có vài chiếc xe ra ra vào vào đại viện. Cô kìm lòng không được cũng suy đoán, có phải trong số đó cũng có một chiếc là của nhà họ Tả? Cũng không biết thân thể của ông cụ Tả có khỏe hay không? Đã năm năm rồi không được gặp.

Cuối cùng, lại cảm thấy mình quá nực cười. Trong những chiếc xe đang qua lại kia đều là nhân vật ở mãi trên cao mà cô không thể với tới, nhà họ Tả lại ở cao nhất trong đám người, người của Tả gia cũng đến lượt cô phải quan tâm rồi ư?

Cô có chút tự giễu rời bước đi, tiếp tục dọc theo con đường này, con đường này, cô cùng Thần An đã từng dạo bước qua rất nhiều lần. Mỗi buổi tối, cô sẽ dắt tay anh, tản bộ trên những con đường quanh đại viện, cô lúc nào cũng nói: “Năm chặt tay em, ngàn vạn lần không được buông ra!”

Lúc ấy, cô không chỉ là đôi mắt của anh mà còn là chỗ dựa của anh, niềm tin của anh, cũng là tất cả của anh. Lúc anh nghe được câu nói của cô sẽ luôn siết chặt mười ngón tay cô, e ngại cô sẽ bị lạc trong đám người.

Ngón tay cô nắm chặt thành quyền, lòng bàn tay trống không, không có cảm giác gì khác, thật không được.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, trong không khí bay tới một mùi khoai lang nướng. Cô đột nhiên tỉnh táo lại, nhìn về phương hướng quen thuộc, quả nhiên nhìn thấy góc rẽ vẫn ở chỗ cũ, bà nội bán khoai lang nướng chính là ở chỗ này.

Cô tự nhiên kích động đến nỗi hốc mắt cũng nóng lên, nhấc chân chạy về phía bà nội đang ở.

“Bà nội! Mua một củ khoai lang nướng!” Giọng nói của cô vang dội, tha thiết.

Bà lão ngẩng đầu lên, trên mặt hiện lên một nét vui mừng, “Ơ, cô bé! Lâu rồi không thấy cháu đến đây.”

“Đúng vậy! Bà nội, ngài còn nhớ rõ cháu sao?” Cô quá kinh ngạc, năm năm rồi đấy! Trí nhớ của bà nội vẫn tốt như vậy? Trong lòng cô cảm thấy ấm áp, đúng là có thứ sẽ không thay đổi đấy thôi.

“Dĩ nhiên là nhớ! Cục cưng của cháu không đến cùng sao?” Bà nội cười hì hì hỏi, chọn một củ ngon nhất mềm nhất cho cô, nóng hầm hập.

Cô hơi xấu hổ, cục cưng, cách xưng hô này thật…

Rất lâu rồi không gọi tới.

Lại nói, năm đó Thần An cũng thực buồn nôn. Vốn là nha, thời điểm ngọt ngào đến cách gọi buồn nôn như cục cưng cũng nói được, ấy thế mà anh lại thích được cô gọi cục cưng. Chẳng phải trong tình yêu nam nữ, bé trai đều gọi bé gái là cục cưng sao? Đặt vào cô sao lại trái ngược hết!

Bất quá, cục cưng thì cục cưng! Cô ấy à, chính là đau lòng anh, yêu anh, coi anh giống như báu vật trong trái tim mình mà quý trọng. Ai, là ai khiến cô trở nên mạnh mẽ như vậy đây.

Khi đó, hai người bọn họ thường xuyên tản bộ tới đây sẽ dừng lại ăn vài củ khoai lang nướng, giọng nói của cô luôn tràn đầy sức sống và nhiệt liệt, “Bà nội, chọn cho cục cưng bé nhỏ nhà cháu một củ ngon nhất!”

Sau đó, hai người ngồi xuống ngay tại ven đường, mỗi người một miếng ăn hết củ khoai lang.

Cô nhẹ nhàng bóc ra từng miếng từng miếng vỏ khoai lang, mùi thơm xen lẫn vào trong hơi nóng hừng hực được phả ra, khiến tầm mắt của cô mờ đi.

“Cô bé, cháu trở về lúc nào? Lâu rồi không gặp, đúng là hơi nhớ!” Bà nội vừa gặp lại cô nên thật cao hứng, cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt cũng nở hoa rồi.

Trở về? Là ý gì?

Cô trả lời vụng về: “A…Mới về thôi ạ…Bà nội, bà biết cháu rời đi sao?”

“Sao lại không biết? Còn không phải cục cưng nhà cháu nói ư.”

Thần An?

“Anh ấy nói thế nào ạ?” Mọi người đều như vậy, thích cùng người khác nói chuyện người yêu của mình, giống như một loại tâm lý đem chuyện này trở thành sự an ủi. Lúc nói chuyện về tình yêu cuồng nhiệt, con người tự nhiên sẽ cảm thấy kiêu ngạo và hạnh phúc; không thuộc về mình cũng thích nói, đó chính là một loại thỏa mãn.

Bà nội cười ha ha, “Cậu ấy nói cháu ra nước ngoài học, chờ cháu trở lại sẽ dẫn cháu tới đây để mua khoai lang nướng.”

“Ngài thường xuyên gặp anh ấy lắm ạ?” Cô cắn một ngụm khoai lang, vừa mềm vừa ngọt, giống như mùi vị trong trí nhớ của cô.

“Đúng vậy!” Bà nội lại đưa cho cô một mảnh giấy ăn, “Mấy năm cháu ở nước ngoài, cậu ấy vẫn thường đi dạo một mình, mỗi lần đến chỗ ta đều mua một củ khoai lang, tuần trước cũng tới. Đứa nhỏ này, bà nhìn ra được, có thể là nghĩ tới cháu đi.”

“Bà nội…” Cô bị nghẹn, không biết có phải là bởi vì bị một ít khoai lang nướng mắc trong cổ họng không?

“Ai, trở lại thì tốt rồi! Tuổi trẻ nha, phân phân hợp hợp, nói cái gì là tự do yêu đương, việc này không đáng lo. Ta còn nghĩ rằng hai đứa các cháu cũng chia tay rồi, nhưng cục cưng nhà cháu nói cháu sẽ trở lại, nhất định sẽ trở về. Nhìn thấy bộ dáng kia còn đau lòng hơn so với lúc trước mắt không nhìn thấy.” Bà nội thở dài.

Co cũng không nhịn được mà hốc mắt hồng hồng, nước mắt chực rơi xuống. Sao anh có thể như vậy? Không phải anh rất xa hoa trụy lạc sao? Không phải anh hoa đào đóa đóa sao? Không phải anh sống trong một đám trụy lạc sao? Tại sao phải để cô biết được một mặt khác của anh chứ? Cô tình nguyện để anh vô tình một chút! Cô tình nguyện để anh đem toàn bộ quá khứ bỏ quên đi.

Tay bà nội có mùi vị của than.

Đây là mùi vị mà cô thích nhất.

Khi còn bé mùa đông đặc biệt lạnh, mùa đông ở phương nam và phương bắc cũng có nhiều khác biệt, rét lạnh, ẩm ướt, còn không có hệ thống sưởi ấm. Cho nên, khi trời lạnh sẽ phải đốt than, mỗi khi than cháy, mùi thơm sẽ thuận theo tiếng nổ lốp bốp để thoát ra, đó chính là hơi thở ấm áp nhất giữa trời đông giá rét.

Đó cũng là lý do tại sao trước kia cô lại thích mua khoai lang nướng ở chỗ bà nội, ở chỗ người khác cũng dùng than đá thậm chí lò nướng hiện đại để nướng khoai lang, chỉ có bà nội vẫn dùng than. Bà nói, chỉ có dùng than để nướng khoai lang mới giữ lại hương vị đích thực, mà cô lại thích vây ở bên cạnh bếp than, người ta vẫn nói, bạn bè bạn bè, có lửa mới có bạn bè, vây quanh lửa, giống như vây ở bên cạnh người thân.

Cho nên, khi ngón tay bà nội chạm xuống gò má cô thì hương vị của lửa than cũng theo đó mà len vào hơi thở, nước mắt lại trào ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »