Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 34
em là đôi mắt của anh

❊ ❊ ❊

Ở cạnh Tả Thần An tuyệt đối chính là một cơn ác mộng, nếu như không đủ năng lực chịu đựng thì tuyệt đối không thể tiếp tục kiên trì.

Ngày đầu tiên cô trông chừng anh, hai người cứ nhìn nhau chẳng nói lời nào. cô và anh có thể có đề tài chung nào được chứ? Chỉ là, hai người cứ ngồi như vậy không nói được một câu lại không cảm thấy thực khó chịu sao? Nếu ngồi cả ngày như vậy thì cái mông cũng bị ê rồi nha.

cô cảm thấy cuộc sống thế này thật quá bức bối, lấy điện thoại di động ra chơi.

Tiếng tút tút của điện thoại di động chọc giận Tả Tam thiếu, khiến anh bắt đầu nổi giận. “Mau cất cái điện thoại di động rách nát của cô lại cho tôi.”

cô làm mặt quỷ với anh, bệnh viện có quy định để cho bệnh nhân được an tĩnh, không quấy rầy họ nghỉ ngơi, cô nhịn, tự mình kiểm điểm, sau đó đổi sang đọc sách chuyên ngành.

Chẳng lẽ tiếng lật sách cũng có thể ảnh hưởng đến Tả Tam thiếu nghỉ ngơi? Qủa nhiên lại trừng cái mặt lạnh rống giận, “không cho phép đọc sách.”

cô giật mình, “Vậy anh muốn tôi làm gì?”

Chẳng lẽ muốn cô ngồi bên cạnh anh cùng anh ngẩn người suốt 24 giờ một ngày?

Có phải quá nhàm chán rồi không? sẽ buồn bực chết người đó.

“Tôi không muốn để cô làm gì đấy!” Anh khó chịu bực bội.

“Tả 18, anh thật là quá đáng! Lại nói, anh cứ nằm đấy không nói câu nào, từ sáng đến tối, lại từ tối đến sáng, chẳng lẽ muốn tôi cũng như vậy? Tôi sẽ khó chịu chết mất!” cô gập sách lại, tinh thần phản kháng từ từ dâng lên, bất quá chỉ là có tiền thôi mà? Có tiền cũng không nên hành hạ người ta như vậy.

Anh mấp máy môi, không nói được gì.

Hạ Vãn Lộ vốn là cô gái thông minh, cô đột nhiên nhìn thấy dáng vẻ thê lương và bất lực ẩn dưới đôi môi trắng bệch của anh.

Đúng vậy, cuộc sống như vậy, cô mới trải qua một ngày đã cảm thấy khó chịu, nhưng mà, anh đã phải trải qua bao lâu rồi nhỉ?

Từ lúc nhập viện tới nay, anh chưa hề rời khỏi phòng bệnh này, thậm chí, một ngày có 24 giờ thì anh đã ở trên chiếc giường này mất 23 giờ, không để bất cứ ai đến thăm mình, không để người nhà đến chăm sóc, không có bất cứ trò tiêu khiển nào, không nhìn thấy thứ gì, chuyện duy nhất anh làm mỗi ngày chính là ngồi đó chờ thời gian trôi qua.

Cuộc sống như vậy, sao anh lại không thể nóng nảy? Sao lại không thể tuyệt vọng?

Còn cô, lại thản nhiên làm những việc mà chỉ có người khỏe mạnh mới làm được trước mặt anh, đối với anh mà nói có phải là quá châm chọc không? thì ra, đối với cô, việc đọc sách hay chơi điện thoại di động chỉ là những việc rất nhỏ nhặt và đơn giản, nhưng đối với vài người mà nói, đó là những hy vọng xa vời.

Cho đến bây giờ, cô mới hiểu được bệnh nhân một cách sâu sắc, những ví dụ được mọi người truyền tụng ở khắp các phòng bệnh, những bệnh nhân đau đớn đến mức không sống nổi vẫn cố gắng gượng cười, hóa ra cô chỉ nhìn thấy mặt kiên cường của họ, lại không để ý đến đằng sau sự kiên cường ấy là nước mắt và sự đau đớn. Còn cô, lại còn đem họ làm ví dụ để giáo dục Tả Thần An.

cô cảm thấy hơi xấu hổ….

“Việc đó… thật xin lỗi…” cô cảm thấy trước giờ mình đã quá tàn nhẫn với Tả Thần An rồi.

Anh trầm mặc.

“Hay là… Tôi đẩy anh ra ngoài đi dạo, phơi nắng cũng được… Mấy bông hoa trong vườn…” cô chưa kịp nói hết liền ngậm miệng, đầu óc của cô lại bị ngâm nước nữa rồi. không mở bình thì sao biết trong bình có gì… Hoa có nở đi chăng nữa thì anh cũng không nhìn thấy được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »