Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6456 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 84
kẹo toffe

❊ ❊ ❊

“Bà cô à! Ngài lại sao vậy? Ba bữa ngạc nhiên bốn ngày một trận lừa bịp, ngài chê thần kinh của tôi bình thường quá rồi chăng? Không phải muốn giày vò tôi đến mức bị bệnh thần kinh đấy chứ?” Người đến là Hứa Tiểu Soái…Vừa tới cửa đã hò hét, trong tay còn xách theo cả bữa ăn sáng đang tỏa hương ngào ngạt.

Cô nằm trên giường, lườm anh: “Sử dụng sai thuật ngữ rồi, cái đó gọi là bệnh tâm thần, không phải bệnh thần kinh.”

“Phải! Ngài còn muốn tranh luận với tôi. Ngày nào đó chọc gia tức giận, gia cũng không quản ngươi, xem ngươi phải làm thế nào.” Hứa Tiểu Soái oán hận bước qua, thô lỗ sờ vào trán của cô.

Cô dứt khoát gạt ra, tại sao vừa thấy người ta bị bệnh, mặc kệ người ta bệnh gì cũng muốn đi sờ đầu của người ta vậy?

“Sao anh biết tôi bị bệnh? Còn nữa, sao lại có chìa khóa nhà của tôi?” Cô khó hiểu hỏi.

Anh đem cháo đặt lên bàn, “Còn không phải là chủ cho thuê nhà của em gọi điện cho anh à? Gia đây vẫn còn mơ mơ màng màng, sáng tinh mơ, quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác! Aizz, đúng là kiếp trước thiếu nợ em.”

Cô khẽ mỉm cười, Hứa Tiểu Soái có đôi khi chỉ là nói miệng. Chuyện khác thì cô không dám khoe khoang, chứ với tình bạn của cô và Hứa Tiểu Soái, chỉ cần một cú điện thoại cũng có thể khiến anh nhảy vào nước sôi lửa bỏng, lời này tuyệt không quá khoa trương, cô có tự tin, Hứa Tiểu Soái nhất định không bỏ mặc mình.

Thật ra thì, uống thuốc rồi ngủ một giấc thật sâu, tinh thần của cô đã tốt lên nhiều. Tối qua cũng chỉ ăn được một bát cháo, bây giờ đã có cảm giác đói bụng rồi. Cô hít mũi một cái, “Tiểu Soái, anh mua món gì vậy? Thơm quá!”

“Ừ! Cái mùi thơm đó là của anh ăn. Mì chua cay đấy, của em thì chỉ có cháo thôi. Chịu khó ăn nhiều một chút!” Hứa Tiểu Soái đem bữa sáng lấy ra, mùi rau thơm, dầu và hạt tiêu từ món mì chua cay thành công khơi dậy tế bào thèm ăn của cô.

Cô không khỏi bực mình: “Lại cháo? Tôi không muốn húp cháo nữa!”

“Ngoan, em chỉ có thể ăn cháo.” Hứa Tiểu Soái đi vào phòng tắm, một lát sau lại bê một chậu nước ấm đi về, kem đánh răng cũng đã nặn xong, ly súc miệng cũng mang vào sẵn, rõ ràng là săn sóc chu đáo, lại than thở: “Tôi đến hầu hạ lão phật gia đây? Lão phật gia, ngài nên thưởng nô tài cái gì đây?”

Cô bật cười, một chiếc gối đầu ném ở trên đầu Hứa Tiểu Soái, “Tiểu Soái Tử! Thưởng ngươi một búa đi.”

Hứa Tiểu Soái trợn mắt: “Con nhỏ không có lương tâm!”

Ở chung với Hứa Tiểu Soái chính là thoải mái và vui vẻ như vậy. Quen biết bốn năm, giữa bọn họ cũng giống như là cô với Hiểu Thần, quan hệ thân mật không hề ngăn cách, nhưng lại không có mập mờ. Đối với cô mà nói, Hứa Tiểu Soái chính là khuê mật, là huynh đệ mà ông trời đã ban cho.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Ở Bắc Kinh, cô không có người bạn đồng giới đặc biệt nào, cũng không có người mà cô có thể tâm sự. Mặc dù quan hệ với các chị em ở văn phòng khoa cũng không tệ, nhưng dù sao cũng chỉ là đồng nghiệp, cho nên, có một người bạn giống như Hứa Tiểu Soái, bảo cô thế nào lại không biết quý trọng đâu?

Đặc biệt nhất chính là, mặc dù gia thế và bối cảnh của Hứa Tiểu Soái như vậy nhưng trên người anh lại không hề in dấu bất kỳ thói hư tật xấu, hoang dâm sa đọa của đám phú nhị đại nào. Anh có thể áo mũ chỉnh tề xuất hiện ở những hội sở cao cấp, cũng có thể ăn mặc quần cụt đến đầu gối, cùng Hạ Vãn Lộ xuất hiện ở quán ven đường. Lúc ở chung với tầng lớp quý tộc, anh là quý tộc bẩm sinh, mà lúc ở chung với Hạ Vãn Lộ, anh lại chỉ là một anh trai hàng xóm rất đỗi bình thường. Có lẽ, việc này có liên quan đến cuộc sống hỗn độn trong thời kỳ năm năm phản nghịch của anh, nhưng cũng chính là sự ngang ngạnh, tùy hứng này của anh mới khiến cô cảm thấy ở chung với anh thoải mái mà tự tại.

Tựa như hôm nay, hai người chụm đầu trên bàn ăn nhỏ ăn bữa sáng mà Hứa Tiểu Soái mua được từ một quán ăn nào đó ở bên cạnh, đơn giản, tùy ý, lại rất ấm lòng.

Cháo của cô không có mùi vị gì cả, cô không cam lòng, gắp một ít mì sợi và miếng thịt bò lớn từ trong bát của anh, anh sống chết đè lại chiếc đũa của cô không để cô gắp được. Đương nhiên, cuối cùng vẫn là cô thắng, chọc cho anh oán giận mắng cô là đồ trộm cướp.

Ăn xong, Hứa Tiểu Soái lại chủ động dọn dẹp bàn ăn, đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói với cô: “Hiểu Thần hát cũng không tệ nha!”

Cô rất kiêu ngạo: “Đó là đương nhiên! Bây giờ anh mới biết? Người ta chính là sinh viên tài năng của học viện âm nhạc đấy!” Nói xong lập tức cảnh giác: “Anh có ý gì? Chẳng lẽ anh muốn để hai chị em chúng tôi cùng tới quầy rượu làm trâu làm ngựa cho anh?”

“Con nhỏ không có lương tâm!” Anh lấy chiếc đũa gõ gõ đầu của cô. Làm trâu làm ngựa? Cô cũng không hỏi thử, ở Bắc Kinh này có ông chủ của quán bar nào trả lương cho ca sĩ còn nhiều hơn khoản lương mà anh đã trả cho cô? Dĩ nhiên, tiền này anh nguyện ý trả! Anh vẫn muốn vì cô mà làm chút việc gì đó để cải thiện cuộc sống của cô, nhưng mà, quật cường như cô, kiêu ngạo như cô, dù thế nào cũng không chịu tiếp nhận món quà anh tặng mà không có lí do, cho nên, anh không thể làm gì khác hơn là trả tiền lương cho cô cao một chút.

Thế nhưng, đề tài trọng tâm của ngày hôm nay cũng không phải là cái này, anh lại hỏi: “Tối qua em ngã bệnh, chắc là không xem được cuộc thi tuyển tài năng của công ty Tế Hạ nhỉ?”

“Không xem được, thế nào?” Đối với hoạt động công ty của Tả Thần An, cô sẽ chú ý, nhưng mà tuyệt đối sẽ không đi xem, cô mới không ngốc đến nỗi tự mình chui đầu vào rọ.

“Em thật sự nên xem một chút! Hiểu Thần quả thật rất giỏi, lọt được vào top 10 của vòng chung kết rồi, biểu hiện tương đối khá, tỷ lệ người hâm mộ ủng hộ cũng rất cao.”

“Cái gì?” Hiểu Thần tham gia cuộc thi tuyển tài năng của công ty Thần An? Sao cô lại không biết? Khó trách thời gian gần đây Hiểu Thần rất ít về nhà, thì ra là tham gia thi tuyển tài năng.

“Em thật sự không biết à?” Hứa Tiểu Soái có chút kinh ngạc.

“Đi đi đi! Chúng ta đi gặp Hiểu Thần một chút! Hỏi rõ ràng!” Hiểu Thần chưa từng nói với cô chuyện con bé muốn gia nhập vào giới giải trí, mặc dù, chuyên ngành học của con bé là âm nhạc, nhưng giấc mộng của con bé không phải là ở lại trường làm một giảng viên sao?

Cô đẩy Hứa Tiểu Soái ra khỏi phòng, vội vàng thay quần áo.

Lúc thay quần áo, cô lại nghĩ tới chuyện tối qua Tả Thần An giúp cô thay đồ ngủ, tai nóng tim đập mất một trận mới ra ngoài.

Vừa ra cửa liền nhìn thấy Hứa Tiểu Soái hơn nửa người chôn ở cửa tủ lạnh tìm đồ.

“Tìm cái gì vậy? Trong đó cũng không có gì.” Cô nhớ rõ tối qua Thần An còn nói tủ lạnh của cô trống không.

“Sao lại không có? Có nhiều đồ tốt như vậy.” Hứa Tiểu Soái chỉ chỉ, “Nhưng mà…Anh muốn tìm một chai nước uống lại không có thật.”

Cô cực kỳ kinh ngạc, hôm qua tủ lạnh vẫn còn rỗng tuếch, hôm nay đã được nhét đầy.

Không cần suy nghĩ cũng biết là ai mua.

Cô xoay người, mở ngăn tủ phía dưới kệ ti vi, lại là ngăn tủ chứa đầy đồ ăn vặt, nhiều nhất chính là chocolate và kẹo toffe (kẹo có bơ).

Ở gói kẹo trên cùng dán một tờ giấy nhắn, trong đó vẽ một con heo nhỏ bằng bút màu đỏ, bên cạnh viết: Tiểu Heo Nhi, mỗi ngày một viên kẹo, đừng quên. Có người nói kẹo toffe là ngọt nhất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »