Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6299 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 43
em là đôi mắt của anh

❊ ❊ ❊

Ngón tay lành lạnh của anh mò mẫm sau gáy cô khiến cô nảy sinh một cảm giác kỳ lạ. Vật thể lành lạnh ấy cứ ma sát qua lại trên làn da tựa như một con giun nhỏ làm cô ngứa ngáy, làn da cũng lập tức trở nên nóng bỏng giống như lửa. Cảm giác như đầu ngón tay của anh càng thêm lạnh lẽo, không thể nghi ngờ, sự lạnh lẽo này chính là giọt mưa làm dịu cơn nóng của da thịt, đem sự mát mẻ ấy truyền cả vào tận trong lòng cô, sự tức giận của cô cũng nhờ đó mà biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại một sự rung động đầy lạ lẫm.

“Đúng là có một vết sẹo này.” Giọng nói nhẹ nhàng nhàn nhạt của anh truyền tới, “Cũng coi như đó là một ký hiệu.”

Có ý gì? Xem cô là con mèo con chó dễ bị lạc đường ư? Còn phải dựa vào ký hiệu để tìm kiếm?

Tìm kiếm?

Từ này đột nhiên xuất hiện trong đầu cô khiến cô càng thêm xúc động.

Chẳng qua là vô tình gặp được giữa biển người, ai sẽ là người tìm kiếm ai đây? Từ nay cứ vĩnh viễn xa cách tận chân trời góc biển thôi.

“Đứng dậy! Còn nằm nữa!?” Anh lại vỗ vào đầu cô.

Lúc này cô mới ý thức được thì ra trong lúc anh sờ soạng mình đã bất tri bất giác dựa sát vào người anh.

Mặt cô nóng lên.

Lại lần nữa cảm thấy may mắn vì anh không nhìn thấy.

“Ngủ đi!” Anh trượt vào trong chăn, nét mặt hiện lên một vẻ thần bí kỳ lạ.

Cô không hiểu được ý nghĩa ẩn sau vẻ mặt này của anh, chẳng qua là cảm thấy hơi mất mác. Đối với sự ly biệt ngày mai, anh dường như chẳng có một chút cảm giác nào, chỉ có cô là phiền muộn.

Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười chua xót rồi giúp anh dém chăn.

Một đêm này, ánh trăng chiếu rọi.

Hạ Vãn Lộ không nghĩ tới chủ nhiệm khoa sẽ tìm mình nói chuyện, ngày hôm sau khi trời vừa rạng sáng đã bảo y tá trưởng tới phòng bệnh gọi cô.

Lúc này, người nhà họ Tả cũng đã có mặt, đang chuẩn bị làm xong thủ tục để đón Tả Thần An đi.

Cô lặng lẽ liếc mắt nhìn Tả Thần An lúc này đã cởi xuống bộ quần áo bệnh nhân, thay vào đó là bộ quần áo thoải mái bằng bông vải, chất liệu vừa nhẹ vừa mỏng dán chặt vào cơ thể thon gầy của anh, hoàn toàn đối lập với khí chất siêu phàm thoát tục. Nếu cứ nhìn như vậy thì ai sẽ nhận ra anh là một người mù? Thiên chi kiêu tử* nha, không phải là không có tư cách.

*Thiên chi kiêu tử: chỉ những người có địa vị, đứng trên người khác.

Chẳng qua là, anh tựa hồ cũng không để ý tới sự tồn tại của cô lúc này.

Cũng bình thường thôi. Hầu hết bệnh nhân đều như vậy, có ai lại thích ở mãi trong bệnh viện thế này đâu, chỉ ước gì được rời đi sớm hơn một chút chứ ai lại lưu luyến một ý tá nhỏ giống như cô? Chỉ mong là từ nay về sau không còn gặp lại mới phải.

Cô lặng lẽ thở dài trong lòng, buồn bã đi tới phòng làm viêc của chủ nhiệm khoa.

Nhưng mà, chủ nhiệm khoa lại mang đến cho cô một tin tức khiến người ta khiếp sợ.

Sau một hồi nói chuyện cực kỳ khách sáo, chủ nhiệm khoa mới dè dặt hỏi cô: “Tiểu Hạ này, cô có bao giờ suy tính đến chuyện tương lai của mình sau này chưa? Cô có muốn ở lại Bắc Kinh không? Có muốn ở lại bệnh viện của chúng tôi không?”

Mắt cô chợt sáng lên, đây là ý gì? Ở lại Bắc Kinh là chuyện mà cô đến nghĩ cũng không dám nghĩ, huống chi còn được ở lại một bệnh viện tốt như thế này.

Cô sợ mình hiểu sai ý nên mới cẩn thận hỏi lại: “Chủ nhiệm, tôi không hiểu ý của ngài…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »