Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6373 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 69
1399 và 1499

❊ ❊ ❊

Ngón tay đặt trên nút ‘xóa bỏ’ ngừng lại hồi lâu chỉ cần nhấn xuống là cái tên này, dãy số này sẽ không tồn tại nữa. Nhưng mà, cô xuống tay không được…

Cô sợ hãi phát hiện, số điện thoại của anh vẫn là số của năm năm trước.

Một số người, có một loại tín ngưỡng suốt đời được gọi là cố chấp.

Giống như anh có tính thích sạch sẽ, chỉ mặc quần lót màu trắng, ngay cả khi mắt không nhìn thấy cũng nhất định phải như vậy.

Được rồi, cô thừa nhận, cái ví dụ này không được thích hợp cho lắm. Nhưng mà, những đoạn đối thoại kia lại không ngừng xuất hiện bên tai cô.

“Thần An! Đổi lại số điện thoại đi! Đây là một cặp số tình nhân, đuôi là 1399 và 1499…Thôi, đắt quá!”

“Đổi! Lấy thẻ trong ví của anh đi, muốn quẹt bao nhiêu cũng được!”

“Có thật không?”

“Thật! Một đời, một kiếp, chúng ta phải dùng số này cả đời, không ai được đổi.”

Cô nắm chặt điện thoại di động, từng giọt từng giọt nước mắt chảy ra, rơi xuống màn hình điện thoại.

Cô cũng không phải là người ham thích hư vinh, khi ở chung với anh cũng chưa bao giờ nói ra bất cứ một yêu cầu nào, quần áo, mỹ phẩm, đồ trang sức của các nhãn hiệu nổi tiếng cô lại càng không nghĩ tới. Chỉ duy nhất một lần cô trở nên tùy hứng, thích dãy số này, cũng là lần tiêu phí xa xỉ nhất trong khoảng thời gian ngắn ngủi hai người yêu nhau. Nói xa xỉ cũng không phải bởi vì giá trị đắt đỏ của nó mà bởi vì đó là tâm nguyện xa xỉ nhất của cô, cô muốn một đời một kiếp, mãi mãi lâu bền.

Nhưng mà, đến cuối cùng, 1399 của anh vẫn còn, 1499 của cô đâu? Sao có thể nói là một đời một kiếp?

Coi như là cô có lỗi với anh, trả lại cho anh một đời một kiếp phồn hoa rực rỡ.

Cô rút ngón tay ra khỏi màn hình điện thoại. Thật ra thì, dãy số này dù xóa hay không cũng không quan trọng, bởi vì nó đã được khắc sâu trong lòng. Cũng giống như hình ảnh của anh, không cần biết cuộc đời này sẽ thay đổi thế nào, hình dáng của anh cũng đã ở trong lòng cô, dù cho dãi nắng dầm mưa cũng không phai nhạt.

Ở một ngăn tủ có khóa đặt trong phòng cô có một chiếc hộp nhỏ, trong đó có một vật quan trọng mà cô quý trọng nhất, không phải chi phiếu, không phải sổ tiết kiệm mà là một chiếc sim điện thoại đã lâu cô không còn sử dụng nữa, số đuôi 1499, năm năm, vẫn đóng phí, nhưng lại chưa sử dụng một lần.

Chẳng qua là không bỏ được, không nỡ để cái số 1499 của cô trở thành một số điện thoại không được sử dụng, sau đó lại rơi vào tay kẻ khác, cảm giác đó, giống như là tác thành ai đó cùng anh đi tiếp một đời.

Thật ra thì, việc cô rời đi cũng có ý nghĩa như vậy. Chẳng qua là, cô muốn để lại cho mình một chút không gian, một hồi ức, để cô nhớ rằng, cô đã từng có được hạnh phúc, có được một đời một kiếp chỉ có anh và cô.

Đang suy nghĩ, điện thoại di động của cô chợt vang lên, hiển thị gọi tới chính là Hứa Tiểu Soái. Đã nhiều ngày không tới Ám Hương để hát, lẽ nào ông chủ gọi tới để đòi nợ?

“Hạ Hạ…” Giọng nói của Hứa Tiểu Soái lộ ra mấy phần u oán.

Nhớ lấy, quá khứ thuộc về Tả Thần An cùng Hạ Vãn Lộ đã không tồn tại nữa. Cô bây giờ, chính là Hạ Hạ! Lấy lại tinh thần! Đối mặt với cuộc sống thực tại!

Cô cố gắng để cho giọng nói của mình nghe như không có chuyện gì xảy ra, nở nụ cười, “Sao vậy? Bị mỹ nữ đá hay sao mà lại như oán phụ vậy?”

“Em…Em…” Nói anh là oán phụ, anh lại càng tức giận.

“Sao nào? Ngoan, nói cho chị nghe, chị cho kẹo ăn!” Cô mỉm cười. Hứa Tiểu Soái thỉnh thoảng giống trẻ con, cô đã quen rồi.

“Tối qua em đã đi đâu?” Anh tiếp tục buồn bã.

“Ở nhà thôi! Không đến chỗ nào!”

“Thật?”

“Đứa trẻ ngoan là không thể nói dối! Tự dưng đi lừa cưng làm gì? Không tin chị? Đâu có người lớn nào như cưng vậy, phải làm gương tốt cho trẻ con chứ! Dạy dỗ thế nào, chị cũng không thể dạy cưng bị hư!” Nói chuyện tào lao chọc cười với Hứa Tiểu Soái chính là một trong những phương thức dùng để quên đi phiền não của cô. Hứa Tiếu Soái là người đã xuất hiện tại thời điểm cô gặp khó khăn nhất, là sự ấm áp mà cô nhận được trong cuộc sống hiện thực. Cô thực sự quý trọng vì ông trời đã ban cho cô một người bạn như vậy.

“Thôi thôi thôi! Năm nay ngài bao nhiêu tuổi rồi hả? Có muốn gọi ngài là cô không? Còn nhỏ hơn anh một tuổi đấy!” Đối với cô, Hứa Tiểu Soái luôn làm ra vẻ một ông cụ non, cực kỳ bất mãn.

Cô cười cười, không đáng để cãi cọ.

Một người vốn có xuất thân hiển vinh giống như Hứa Tiểu Soái, từ nhỏ lớn lên đã luôn thuận buồm xuôi gió sao lại không non nớt ngây thơ?

“Hạ Hạ, tối qua em ở nhà một mình sao? Hay là với người khác?” Hứa Tiểu Soái vẫn không từ bỏ nghi vấn ban đầu, lại sợ lời nói của mình mạo phạm đến cô, cho nên thử thăm dò.

Trong lòng cô chấn động, cũng hơi chột dạ. Tối qua dĩ nhiên không chỉ có một mình, nhưng mà Hứa Tiểu Soái đã biết được gì sao? Đây vốn là bí mật của cô, dù Hứa Tiểu Soái có là bạn bè thân thiết cỡ nào đi nữa, cô cũng không muốn để anh biết.

“Dĩ nhiên là một mình, sao vậy?”

“Không phải em…” Giọng nói càng thêm u oán, cách điện thoại vẫn thấy được vị chua.

“Hứa Tiểu Soái, rốt cuộc anh làm sao vậy?”

“Hạ Hạ, em có đàn ông…Cái người này thật không có lương tâm, anh vì em mà thủ tiết nhiều năm như vậy, em lại có đàn ông…Em muốn anh làm sao chịu nổi.”

Hứa Tiểu Soái ở bên kia đã đặc biệt oán hận, khóc lóc kể lể đủ điều, cô dở khóc dở cười, “Hứa Tiểu Soái, anh hiểu lầm rồi.”

“Anh không hiểu lầm! Tối qua anh đã gọi điện cho em, là một người đàn ông nhận.”

“Gọi lúc nào?” Nhất định là Thần An nghe điện thoại, không biết hai người đàn ông đã nói những gì.

“Khoảng 10 giờ tối. Em còn phủ nhận, tên đó đúng là kẻ khác giới không có nhân tính mà.”

Cô không nhịn được bật cười, mới vừa rồi còn tự nhận vì cô mà thủ tiết nhiều năm – Hứa Tiểu Soái, sao lúc này lại trở thành bạn cùng giới của cô rồi hả? 10 giờ, lúc đó Thần An vẫn chưa ở đây.

“10 giờ tối qua, tôi thật sự ở nhà một mình.”

“Anh không tin! Đừng có gạt anh nữa! Nghĩ anh là con nít sao!” Anh hừ giọng, “Tên kia còn nói hắn đang ở cùng một chỗ với em, anh nói để em nghe điện thoại, hắn lại bảo là em đang tắm.”

Cô trợn mắt, Thần An cũng thật là, có phải sau khi khôi phục thị lực, anh lại cảm thấy hứng thú với mấy loại tiểu thuyết ngôn tình? Ngay cả đoạn này cũng học được? Đúng là cẩu huyết!

“Là thế này, điện thoại di động của tôi ấy, ngày hôm qua bị rớt, chính là như vậy…Cho nên, ai đó nghe điện thoại tôi cũng không biết.” Cô cố gắng giải thích lại.

“Hiện tại thì sao?”

“Hiện tại…Hiện tại…Không phải di động đã được trả về sao?” Cô tiếp tục nói dối, nhưng lời nói dối này nghe có vẻ sứt sẹo.

“Ý của em là, tối qua, đêm hôm khuya khoắt còn có một chú cảnh sát nhân dân vĩ đại phá được vụ án mất di động còn tự mình đem đến trả lại cho em? Còn có, người tốt không nhặt của rơi ấy lại là một gã đàn ông, gã đàn ông nói em đang tắm, hơn nửa đêm còn đem điện thoại lại cho em?”

“Việc này…” Dù cô có nhanh mồm nhanh miệng thế nào cũng bị anh vặn lại.

“Nói! Người đàn ông dám động vào phụ nữ của anh, khiến anh bị đội nón xanh là gã nào?”

Hứa Tiểu Soái này, vẫn muốn cùng cô dây dưa không rõ, cô cũng lười giải thích, trực tiếp nổi đóa: “Hứa Tiểu Soái! Mới sáng sớm đã quấy rầy giấc ngủ của chị đây là ý gì? Đừng nói chị không có đàn ông, coi như chị có đàn ông thì thế nào? Đến phiên cưng ở đây phê phán chị sao? Nhóc, có biết cái gì gọi là nhi đồng không nên biết không? Chính là nói những đứa trẻ con giống như cưng vậy, chuyện của người lớn ít can thiệp vào đi!”

Bị cô rống lại một trận, anh quả nhiên đã an phận, rầm rì một tiếng, “Chưa thấy ai hung dữ với ông chủ của mình như vậy, cẩn thận anh đem em xào thành cá mực!”

“Anh dám!” Cô hung dữ.

Hừ, Mao chủ tịch nói rồi, kẻ địch giống như lò xo, anh yếu thì hắn sẽ mạnh.

Cho nên, đối phó với một Hứa Tiểu Soái như vậy, nhất định không để anh ta mạnh mẽ đứng lên.

“Mới sáng tinh mơ, anh rốt cuộc có chuyện gì?” Hứa Tiểu Soái bên kia ủy khuất không một tiếng động, cô đành chủ động hỏi.

“Khụ khụ…” Hứa Tiểu Soái hắng giọng, lại không dám tiếp tục dùng giọng điệu oán hận, “Dạo gần đây, việc buôn bán của Ám Hương cực tốt, mỗi ngày ngồi đây, trẫm kiếm được không ít. Chẳng qua là, khách mang theo hi vọng mà đến lại đành mất mác trở về. Ám Hương này thiếu đi một cô gái tên là Hạ Hạ, tựa như thiếu một chút linh hồn. Ý của trẫm là, nếu Hạ Hạ cô nương có thể thương cảm cho những hi vọng tha thiết của khách lần này, cũng coi là không phụ ơn của trẫm…”

Cô ở bên này nghe được nghiến răng, anh nha Hứa Tiểu Soái, một người đàn ông còn học được giọng điệu của Chân Huyên*, biến thái! Cô lại rống lên, “Nói tiếng người!”

“Hạ Hạ! Cô mau cút trở lại ca hát cho tôi! Khách hàng muốn tạo phản. Tối nay mà không tới gia sẽ bớt tiền lương.”

Ách, đây mới đúng là câu mà Hứa Tiểu Soái phải nói, còn vòng vo một vòng lớn như vậy.

Cô ‘xì’ một tiếng bật cười, nên trở lại ca hát rồi! Mặc dù ban đầu lúc đến Ám Hương chỉ là vì hứng thú và tưởng niệm, nhưng bây giờ cô thật sự thích cảm giác được hát. Ám Hương, cũng thật sự không thể thiếu cô.

Cô bật dậy từ ghế sô pha.

Quá khứ đã qua, cuộc sống cần phải tiếp tục, cho nên, cứ nhét đầy bụng, mặc quần áo thật xinh đẹp, một ngày mới lại bắt đầu!

Nhưng mà, lúc cô nhìn vào gương để trang điểm mới phát hiện ra, tối nay sợ là không thể đi hát rồi. Trên cổ cô là cái gì? Dấu hôn chằng chịt, đôi chỗ còn có dấu răng, mà môi của cô cũng bị gặm giống như lạp xưởng.

Vác cái mặt này mà đi Ám Hương không phải là tự đưa mình vào rọ để Hứa Tiểu Soái cười nhạo sao?

Cô đứng trong phòng tắm dậm chân, oan gia này, thật là oan gia mà!

Vuốt vuốt cổ, nhớ lại tư vị lúc anh hôn ở cổ mình, dịu dàng tình cảm, giống như nước, ở trong lòng tràn ra, sau đó biến thành dòng chảy, sưởi ấm mỗi một tế bào.

__________

* Chân Huyên (867 – 936) là người sang lập nên Hậu Bột Hải – một vương quốc trong thời Hậu Tam Quốc ở bán đảo Triều Tiên, cũng là tổ tiên của dân tộc Chân (Gyeon) Hwanggan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »